Chương 270 : Dĩ thủy lưu kim


Trong tay Diệp Trùng cầm một thỏi Lưu kim hoàn chỉnh, lấp lánh chói mắt, giống như làn sóng dập dờn chầm chậm. Một thỏi Lưu kim thế này nếu như ở năm thiên hà lớn, sẽ dẫn tới sự phong cuồng thế nào chứ! Diệp Trùng nhịn không được mà cảm thán trong lòng. Trong năm thiên hà lớn, một thỏi Lưu kim hiếm có thậm chí còn trân quý hơn bảo thạch, nếu như là loại khoáng thạch cấp bậc như Đa côn thạch, Lệ thạch, dùng bảo vật vô giá để hình dung thì thích hợp vô cùng.
Đám phụ tá xung quanh hưng phấn dị thường, ánh mắt nào nhìn về phía thỏi Lưu kim cũng đầy mê đắm, mà ánh mắt ngẫu nhiên nhìn về phía Diệp Trùng lại càng đầy vẻ sùng bái.
Phụ tá của Diệp Trùng đã từ một mình mở rộng thành năm người, mấy người này đều là do trưởng thôn Tang Đức chọn từ trong lứa trẻ tuổi chọn ra, ai nấy thông minh, lanh lợi. Diệp Trùng đương nhiên biết trưởng thôn Tang Đức muốn có nhiều người có thể học được chút gì đó từ mình, nhưng điều này với hắn mà nói, không hề có bao nhiêu chỗ xấu.
Với Diệp Trùng, năm người này tuy cơ sở tệ một chút, nhưng ai nấy đều siêng năng dị thường, cũng thuộc vào loại nhân tài có thể đào tạo. Thiên phú con người có cao thấp, điều này bình thường vô cùng, nhưng thiên phú vĩnh viễn thay thế không được sự siêng năng. Nhưng, để Diệp Trùng dạy bọn họ một số tri thức cơ sở từ đầu, hắn không hề có hứng thú đó. May mà có Tang Phàm, Diệp Trùng cũng có thể khoanh tay đứng nhìn.
Tiến triển của mấy người này ở phương diện kim loại học cực chậm, nhưng ở phương diện điều bồi lại giống như có thiên phú cực tốt, điều này làm Diệp Trùng hơi kinh ngạc. Sau này hỏi Tang Phàm mới biết, mỗi một người ở chỗ này, phân biệt thực vật đều là bản lĩnh phải có. Điều bồi của một mạch dòng họ Quản vốn dĩ chính là thoát thai từ thực vật học cổ đại, thêm vào phần lớn nội dung liên quan đến điều bồi của Diệp Trùng hiện giờ đều có quan hệ với thực vật, cho nên tiến độ của bọn họ khá nhanh.
Cuối cùng cũng thành công rồi!
Trong lòng Diệp Trùng thở dài một hơi, thoát khỏi khoa học kỹ thuật hiện đại, không ngờ ngay cả tinh luyện kim loại cơ bản nhất cũng trở nên khó khăn như vậy. Diệp Trùng rút trích dịch nấm xám từ trong nấm xám ra trước, sau đó điều phối ra dung dịch điều bồi mới, lại dùng nó lọc Lưu kim từ trong thỏi Lưu kim. Nhưng hắn hiện giờ chỉ cao hứng một chút, rồi rất mau bình tĩnh trở lại, mình hiện giờ đang chạy đua với thời gian, ai biết mấy người Mục Thương có thể kiên trì bao lâu?
Mấy người Mục Thương vẫn tốt chứ? Tâm thần Diệp Trùng hơi hốt hoảng.
Định thần lại, Diệp Trùng nói với Tang Phàm: "Ngươi đi mời trưởng thôn tới đây."
Tang Phàm ừ một tiếng, rồi mặt mày hưng phấn chạy như bay ra cửa.
Thỏi Lưu kim này truyền tới truyền lui trên tay mấy người phụ tá khác, mỗi người khi nhận lấy nó đều kích động đến mức không thể tự kiềm chế.
Diệp Trùng trầm tư ở một bên, giờ tuy đã tinh luyện ra Lưu kim, nhưng có thể sản xuất quy mô lớn hay không vẫn là một vấn đề. Hắn từng hỏi Tang Phàm, loại nấm xám này tuy thường thấy, nhưng số lượng không hề coi là nhiều bởi vì nó chỉ mọc trong trọng lực vực. Nếu như cần sản xuất Lưu kim số lượng lớn, vậy thì không thể không đối mặt với vấn đề cung cấp nấm xám.
Chính ngay lúc này, bên ngoài truyền tới một trận huyên náo.
Tiếp theo, một đám lớn người xông vào, người dẫn đầu chính là lão trưởng thôn Tang Đức, Tang Phổ, Tang Lăng cũng theo sát phía sau.
- Tiên sinh thành công rồi? Tang Đức (1) khó dấu được vẻ kích động, giọng nói cũng mang theo vài phần run rẩy, Tang Phổ, Tang Lăng cũng đầy vẻ kỳ vọng nhìn Diệp Trùng.
- Ừ. Diệp Trùng gật đầu, đầu xoay về phía mấy người phụ tá. Ánh mắt của lão trưởng thôn Tang Đức tùy theo hướng xoay đầu của Diệp Trùng mà rơi trên thỏi Lưu kim trên tay một người phụ tá. Đồng tử của trưởng thôn Tang Đức nhanh chóng mở ra, hô hấp cũng trở nên nặng nề. Người phụ tá đó cũng biết điều mang thỏi Lưu kim trên tay, hai tay dâng lên trước mặt trưởng thôn Tang Đức.
Trong phòng vang lên một loạt tiếng hít thở dồn dập.
Lão trưởng thôn Tang Đức run rẩy thò về phía thỏi Lưu kim mỹ lệ này. Diệp Trùng cũng có chút lo lắng trưởng thôn Tang Đức có quá kích động mà xảy ra vấn đề gì không.
Không thể không nói, thỏi Lưu kim này quả thật là mỹ lệ cùng cực. Cho dù loại người đã quen với các loại kim loại hiếm có như Diệp Trùng này, khi nhìn thấy thỏi Lưu kim này cũng không khỏi bị sự mỹ lệ của nó thuyết phục, huống chi mấy người chưa từng thấy qua như thôn trưởng Tang Đức? Nhưng điều Diệp Trùng càng để ý hơn là tính năng của nó, Lưu kim quặng ở năm thiên hà lớn cực kỳ ít ỏi, ngay cả miêu tả về nó trong kho tư liệu của Mục Thương cũng không hề quá tường tận. Nhưng Diệp Trùng vẫn đoán thử đại khái tính năng của nó, tuy không phải rất chính xác, nhưng hắn tin tính năng của Lưu kim rất xuất sắc, tuyệt đối tốt hơn hợp kim có pha Hắc kim một bậc!
Thỏi Lưu kim thu được từ phương pháp rút trích trong điều bồi lần này cũng mang lại cho Diệp Trùng thu hoạch cực lớn, có rất nhiều chỗ không hiểu trong phương diện điều bồi lúc trước cũng mở ra rộng rãi.
- Tại sao màu sắc của nó và quang giáp trong tông đường không giống nhau? Người nói là Tang Lăng.
Diệp Trùng tò mò hỏi: "Tại sao màu sắc phải giống với quang giáp trong tông đường?"
- Quang giáp trong tông đường không phải cũng là do kim loại chế thành sao? Trả lời của Tang Lăng làm Diệp Trùng suýt nữa thì hôn mê.
Thật là vô tri, thật là vô tri a! Diệp Trùng liếc nhìn ngực của Tang Lăng, đột nhiên trong đầu vọt ra một câu nói mà Thương lúc trước từng nói qua: "Ngực to không não!" Quả nhiên rất chính xác nha! Thương cũng không phải nói lời nào cũng là nói bậy a, nhất thời, Diệp Trùng rất nhớ Thương.
Ánh mắt của Diệp Trùng không chút cố kỵ, lập tức làm Tang Lăng đỏ bừng mặt.
Nhưng Diệp Trùng vẫn giải thích sơ qua một chút: "Loại kim loại này gọi là Lưu kim, kim loại của quang giáp trong tông đường các người gọi là Tam thái hợp kim cương." Năm phụ tá bên người Diệp Trùng, bao gồm cả Tang Phàm trong đó, lập tức lấy ra một cuốn sổ nhỏ tùy thân, ghi lại lời của Diệp Trùng. Động tác này làm mọi người xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.
- Tiên sinh, cái gì gọi là Tam thái hợp kim cương vậy? So với Lưu kim, cái nào tính năng xuất sắc hơn? Tang Phàm cung kính hỏi, mà bốn người phụ tá còn lại cũng lộ ra vẻ lắng tai nghe.
Diệp Trùng lười giải thích: "Các người lên quang não mà tra, trong đó có tư liệu về phương diện này. Tam thái hợp kim cương đã bị đào thải 300 năm trước rồi."
Thái độ ham học hỏi của năm người trẻ tuổi này làm thôn trưởng Tang Phàm hơi vừa ý, ngữ trọng tâm trường nói: "Các ngươi phải theo tiên sinh học cho tốt. Bản lĩnh của tiên sinh rất lớn, các ngươi học được đôi chút là đủ cho chúng ta dùng cả đời rồi."
Năm người vội vàng đáp lại. Bước đệm này cũng làm giảm sự xấu hổ của Tang Lăng rất nhiều.
Tang Phổ nhận lấy thỏi Lưu kim từ tay trưởng thôn, tay vận sức, thỏi Lưu kim này lại không có bất cứ biến dạng nào, ngay cả dấu tay cũng không lưu lại. Tang Phổ nhịn không được, khen một tiếng: "Tốt!" Thôn dân ở sau lưng lại nhao nhao lên một trận, ai nấy vươn dài cổ, vẻ mặt kỳ vọng nhìn thỏi Lưu kim trên tay Tang Phổ đó. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Tiên sinh có thể mang nó chế thành vũ khí ư? Tang Phổ mắt sáng quắc nhìn Diệp Trùng. Người xung quanh, ai nấy đều nín thở, cả căn phòng lại vì câu nói này của Tang Phổ mà trở nên im phăng phắc.
Trước giờ, có một thanh vũ khí kim loại vẫn luôn là nguyện vọng cả đời trong lòng mỗi thôn dân Tang gia thôn.
Diệp Trùng không hề lưỡng lự: "Điều này rất dễ dàng."
Mọi người không khỏi đồng thanh hoan hô.
Giọng nói của trưởng thôn Tang Đức vừa mới bình tĩnh lại một lần nữa run rẩy vang lên: "Quá tốt rồi! Ân tình của tiên sinh đối với một mạch họ Tang chúng tôi, mỗi một tộc nhân của họ Tang chúng tôi mãi mãi không quên!"
Trong lòng Diệp Trùng lại không đắc ý chút nào, với hắn, nếu như không thể sản xuất quy mô lớn, tác dụng có thể có của thứ này cũng không có bao nhiêu lớn.
Diệp Trùng trầm ngâm một lát, nói với trưởng thôn Tang Đức: "Tôi không ngờ, Lưu kim quặng ở chỗ này lại có trữ lượng lớn như vậy. Nhưng nếu như muốn sản xuất vũ khí kim loại, tôi cần nấm xám nhiều hơn nữa."
- Nấm xám? Trưởng thôn Tang Đức nghi hoặc hỏi.
Diệp Trùng gật đầu nói: "Đúng, nấm xám là một trong những nguyên liệu chủ yếu nhất để tinh luyện Lưu kim. Nhưng theo ta được biết, nấm xám mọc ở chỗ này không hề nhiều."
Trưởng thôn Tang Đức trầm ngâm nói: "Đây cũng là một vấn đề."
- Vấn đề này dễ thôi. Trong đám người truyền ra một giọng nói khàn khàn, tiếp theo đi ra một ông lão gầy còm. Vài sợi râu dưới cằm xem ra có đôi chút cảm giác mắt chuột mày cướp.
Thấy ánh mắt của Diệp Trùng, trưởng thôn Tang Đức vội vàng giới thiệu: "Đây là Xích y (thầy thuốc đỏ) Tang Như Bắc trong thôn chúng tôi, là người có nghiên cứu nhất đối với thực vật trong thôn chúng tôi."
Cặp mắt của Tang Như Bắc cực kỳ có thần: "Ta từng có một khoảng thời gian nghiên cứu qua nấm xám. Nấm xám tuy chỉ mọc ở trọng lực vực, nhưng nuôi trồng lại không khó. Chúng ta có thể chuyên môn khoanh lấy trọng lực vực để nuôi trồng nấm xám."
- Tốt! Việc này giao cho ngươi. Mọi người trong thôn, ngươi có thể điều phối, nhất định phải mau chóng nuôi trồng ra nấm xám. Trưởng thôn Tang Đức quyết đoán nói.
- Vâng. Tang Như Bắc cung kính nhận lệnh.
- Không biết tiên sinh có thể mang thỏi Lưu kim này chế thành một món vũ khí kim loại hay không? Trưởng thôn Tang Đức hỏi.
Diệp Trùng nghĩ ngợi, nói: "Kích cỡ của thỏi Lưu kim này, dùng để chế tạo một món vũ khí toàn kim loại thì quá đáng tiếc. Tôi mang nó chế thành mấy ngọn mây. Các người gắn nó trên cán Khổ mộc thì được rồi."
- Đều nghe theo dặn dò của tiên sinh. Trưởng thôn Tang Đức cung kính nói.
Mấy người phụ tá vội vàng làm việc, thành thục mà mau chóng lấy ra dung dịch điều bồi, còn có bột quặng nữa. Mấy hôm nay tuy tri thức lý luận học được không hề nhiều, nhưng cơ hội ra tay của bọn họ lại không hề ít.
Tang Phàm mau chóng mang công cụ đặt ngay ngắn trên bàn trước mặt Diệp Trùng.
Mọi người thấy tiên sinh lại sắp ra tay ngay tại chỗ, lập tức trở nên hưng phấn, một người cũng không muốn rời đi, ai nấy đều ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ quấy nhiễu tiên sinh, vươn cổ ra, chỉ sợ bỏ qua chút chi tiết nào.
Diệp Trùng mang thỏi Lưu kim bỏ vào trong dụng cụ, theo thứ tự bỏ vào hai loại dung dịch điều bồi, rất mau, thỏi Lưu kim vốn cứng rắn phi thường mau chóng hóa thành một vũng chất lõng màu vàng kim, nhưng lại tách bạch rõ ràng với dung dịch điều bồi. Sự thay đổi vô cùng bình thường trong mắt Diệp Trùng này lại thần kỳ phi thường trong mắt những người khác.
Đổ dung dịch điều bồi ra, trong dụng cụ chỉ còn lại toàn là dung dịch Lưu kim. Diệp Trùng cẩn thận mà đều đặn rải lên Lục thạch phấn, dung dịch Lưu kim lại lập tức từ dạng lỏng biến thành dạng dẻo, mềm mềm, lại là một loại mỹ lệ khác, trong mắt Tang Lăng lộ ra vẻ mê đắm.
Phụ nữ đối với thứ đáng yêu thường thiếu sức miễn nhiễm.
Người xung quanh ngay cả nháy mắt cũng không nháy một cái.
Dáng vẻ Diệp Trùng không có chút qua loa nào, chờ khoảng nửa phút, đột nhiên mở miệng: "Khuôn."
Tang Phàm vội vàng đưa khuôn trên tay cho Diệp Trùng.
Diệp Trùng nhận lấy khuôn, rải đều đặn chút bột kẽm vào chỗ rỗng của khuôn.
Cái tay còn lại cầm lấy một miếng gỗ gọt cực kỳ nhẵn bóng, nhẹ nhàng rạch, cắt lấy một miếng nhỏ Lưu kim đông lại, sau đó dùng một cái nhíp bằng gỗ kẹp lấy miếng Lưu kim đông lại này, bỏ vào chỗ rỗng của khuôn, sau khi đè xuống, dùng miếng gỗ gọt đi những phần dư.
Ba phút sau, Diệp Trùng nhấc khuôn lên, nhẹ nhàng dùng sức lật ngược.
Ting, một tiếng vang nhẹ lên, một mũi mâu từ trong khuôn rớt ra, rơi trên mặt bàn. Diệp Trùng nhặt lên một cái mũi mâu, lấy một miếng vải, chà đi chút bột kẽm trên bề mặt, lộ ra ánh sáng lấp lánh của Lưu kim.
- Tốt rồi. Các người chỉ cần mài phần lưỡi một chút thì được rồi.
Mọi người đều nhìn chằm chằm mũi mâu Lưu kim trên tay Diệp Trùng, ham muốn lộ ra mạnh mẽ, không che giấu chút nào. Nhưng khi ánh mắt bọn họ chuyển tới Diệp Trùng, lại lộ ra sự kính nể sâu sắc.
Con người đứng trước sức mạnh mà mình chưa biết, thường đầy sự kính nể.
Nhìn thỏi Lưu kim còn dư, Diệp Trùng nói với mấy người Tang Phàm: "Các ngươi tới thử đi."
Chú thích: (1) Nguyên văn là Tang Phổ, nhưng thấy không hợp lý nên sửa thành Tang Đức.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #270


Báo Lỗi Truyện
Chương 270/606