Chương 233 : Trúc Linh


Một đầu tóc ngắn rối bù, gương mặt hơi gầy, dáng vẻ thản nhiên, nhưng cặp mắt cực kỳ có thần, Diệp Trùng cũng có thể cảm nhận được sự sắc sảo trong ánh mắt của nàng ta. Dáng vẻ thản nhiên vẫn không thể che lấp được sự cảnh giác và đề phòng đậm đặc trong mắt nàng.
Ý, Diệp Trùng nhịn không được, khẽ kêu lên 1 tiếng: "Đây không phải là cô gái đó sao, Thương, gọi là gì nhỉ?"
- Trúc Linh, cũng chính là em gái của Quản phong tử. Thương không khỏi chặc lưỡi: "Quả nhiên là người đẹp a, ôi, lần trước là Mục xuất hiện, hì hì, chính mắt nhìn thấy, quả nhiên là không tồi. Ừm, tuổi tác tuy nhỏ, trổ mã lại không tồi chút nào, hình như so với lần trước lớn hơn 1 chút thì phải..." Thương nhịn không được lại bắt đầu bình luận.
Diệp Trùng tự động lược bỏ mặc kệ lời của Thương, nhìn trên người Trúc Linh không hề có vũ khí, Diệp Trùng liền từ trong buồng lái của Hàm gia nhảy xuống.
- Ngươi là tiểu Diệp tử? Khi tiểu nha đầu nhìn rõ mặt của Diệp Trùng, nhịn không được thất thanh nói.
- Ngươi biết ta? Trong lòng Diệp Trùng có chút kinh ngạc, khi 2 người gặp mặt lần trước, hắn ở trong Thủ hộ, nàng phải không nhìn thấy hình dáng mình chứ.
- Chị của ta từng cho ta xem hình của ngươi. Trúc Linh lạnh nhạt nói, trong mắt lại thoáng qua 1 tia u ám.
Diệp Trùng hỏi: "Chị của ngươi đâu? Tới hiện giờ, trong tàu vũ trụ không còn 1 người nào đi ra.
- Chết rồi. Trong giọng nói của Trúc Linh có vài phần thản nhiên, có vài phần bi thương. Tửu Phiêu Hồng hình giọt nước trơ trọi treo trên cổ của Trúc Linh.
Quản phong tử chết rồi! Trong đầu Diệp Trùng đột nhiên hiện ra tình cảnh bình thường cầm ly rượu, tựa vào cửa, nhìn trừng trừng ra ngoài cửa, đẹp đẽ mà hiu quạnh đó.
Nàng cuối cùng vẫn tìm thấy em gái mình, Diệp Trùng đột nhiên có chút cười không nổi, lười đi hỏi chi tiết cụ thể. Định thần lại, hắn hỏi Trúc Linh: "Ngươi giờ định thế nào?"
- Chị ta nói, nếu như ta tìm thấy người thì để ta theo ngươi. Đương nhiên, nếu như ngươi cảm thấy phiền, thì để ta đi. Biểu tình của Trúc Linh khi nói lời này giống như nói 1 việc không hề quan hệ gì với mình vậy.
Diệp Trùng suy nghĩ, nói: "
Ừ, ngươi ở lại đi." Quản phong tử cuối cùng cũng là sư phụ hắn, tuy nàng 1 mực không nói, nhưng trong lòng Diệp Trùng, nàng vẫn là thầy của hắn. Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất Diệp Trùng giữ Trúc Linh lại.
Trúc Linh vẫn là dáng vẻ thờ ơ đó, trên mặt không có bất cứ vẻ vui mừng nào.
- Ngươi sở trường cái gì? Diệp Trùng hỏi.
- Chiến đấu. Trúc Linh nói ngắn gọn.
- Quang giáp của ngươi đâu? Diệp Trùng hỏi.
- Không phải bị ngươi đánh nát rồi sao? Khi Trúc Linh nói lời này, dáng vẻ có đôi chút ý mỉa mai. Diệp Trùng lúc này mới nhớ lại, lần đó mình hình như thật ặ đánh nát quang giáp của đối phương.
- Ngươi muốn dùng loại quang giáp nào? Nói cái khác, Diệp Trùng có thể không lấy ra được cái gì, nhưng nói tới quang giáp, trên tay hắn, về cơ bản, loại hình nào cũng có.
- Tùy tiện. Trúc Linh lại bổ sung 1 câu: "Quang giáp của Tông sở càng tốt."
Quang giáp của Tông sở, chỗ này của Diệp Trùng có mấy cái Thần Thức và Qua Dực của Mộc Phi. Diệp Trùng lấy công tắc không gian của quang giáp Thần Thức và Qua Dực ra, nói: "
Mấy cái này đều là quang giáp của Tông sở, ngươi tự mình lựa đi."
- Qua Dực? Cặp mắt của Trúc Linh bỗng trợn tròn lên, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
- Ngươi biết Qua Dực? Diệp Trùng là nhìn vào tên khắc trên quang giáp mới biết cái quang giáp này gọi là Qua Dực. Chủ nhân Mộc Phi trước của nó là chết bởi hắn đánh lén. Qua Dực, Diệp Trùng đã nghiên cứu khá lâu, nhưng trong đó có quá nhiều chỗ hắn không hiểu, cấu tạo của nó và tri thức đối với quang giáp của Diệp Trùng hoàn toàn khác biệt, giống như thành 1 hệ thống khác vậy. Liên tưởng tới sự khác nhau của thuật thừa sĩ với người khác, Diệp Trùng đoán rằng việc sử dụng cái quang giáp này chắc là phải phối hợp với kỹ xảo sử dụng đặc biệt.
- Tông sở không có ai không biết Qua Dực. Đối với vấn đề gần như có chút ngu ngốc này của Diệp Trùng, Trúc Linh không hề có chút ý mỉa mai nào, vẻ mặt lại có đôi chút nghi hoặc: "Qua Dực tại sao lại ở trên tay ngươi? Mộc Phi Qua Dực, Mộc Phi mới là chủ nhân của nó. Ngươi đã giết Mộc Phi?" Khi nói tới câu cuối cùng, Trúc Linh lộ ra sự kinh ngạc và không tin mãnh liệt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Ừ, là ta giết hắn. Diệp Trùng lạnh nhạt nói.
- Ngươi giết được Mộc Phi? Trúc Linh hoài nghi đánh giá Diệp Trùng mới nhìn không hề tỏ ra tráng kiện. Diệp Trùng đối với Tông sở không hề quen thuộc, tự nhiên không biết kẻ hắn giết là 1 tên khác thường thế nào, mà ách chủ bài ở Tông sở là có địa vị thế nào, thực lực của hắn ở cấp độ nào, mấy thứ này, Diệp Trùng hoàn toàn không có bất cứ khái niệm nào.
- Đánh lén. Diệp Trùng thản nhiên nói, trên mặt nhìn không ra bất cứ xấu hổ nào.
Trúc Linh lúc này mới bừng tỉnh ngộ, nàng cho rằng, đây cũng là phương pháp duy nhất có thể giết chết ách chủ bài của Tông sở.
- Chúng ta tốt nhất rời khỏi nơi này. Trúc Linh nói: "Cái quang giáp Hắc Diệu đó nhất định đã kinh động tới Tông sở, theo như ta biết, Phượng Túc Niết Vũ đang ở gần đây, người có khả năng tới chi viện nhất chính là nàng ta."
- Phượng Túc Niết Vũ? Diệp Trùng nghi hoặc hỏi. Thương đã la toáng lên: "
A, Diệp tử, Phượng Túc sao? Woa, âm thanh đó quá mê người đi. Còn có dung nhan tuyệt mỹ, hắc hắc, Diệp tử, ta có các loại số liệu chính xác của thân thể nàng ta, người cần hay không..."
Trúc Linh không nghe thấy lời của Thương, đáp lời: "
Phượng Túc cũng là 1 trong những ách chủ bài của Tông sở, Niết Vũ là quang giáp của nàng ta. Hắc Diệu sư sĩ tuy rằng cường đại, nhưng đối với ách chủ bài của Tông sở, không có tí cơ hội sống sót nào."
Hắc Diệu sư sĩ đối với ách chủ bài của Tông sở không có chút cơ hội nào, thực lực của mình tốt nhất chẳng qua cũng sàn sàn cỡ Hắc Diệu sư sĩ, vậy mình cũng không phải là không có chút cơ hội nào sao?
- Phượng Túc mạnh vậy sao? Diệp Trùng nhớ là mình từng giao đấu qua với Phượng Túc trong khu rừng nhỏ của nhà Âm tiên sinh, tuy nàng ta ra tay làm người ta có chút khó dò, nhưng vẫn không tới mức độ như Trúc Linh nói. Diệp Trùng tin rằng, với mình hiện giờ, tuyệt đối nắm chắc giết chết đối phương.
- Đương nhiên. Trúc Linh kỳ quái nhìn Diệp Trùng 1 cái, không hiểu hắn tại sao lại nói như vậy. Nàng thử hỏi: "Ngươi từng giao đấu với nàng ta?"
Diệp Trùng gật đầu.
Trúc Linh nhất thời có chút nhìn không thấu học sinh này của chị gái. Từng giao đấu cùng Phượng Túc, còn có thể đánh lén giết Mộc Phi, ngay cả Qua Dực cũng bị hắn lấy, hiện giờ lại còn sống sờ sờ.
Nàng nào biết, lúc đó 2 người đột nhiên gặp mặt, hoàn toàn không kịp gọi ra quang giáp, chỉ đành đánh nhau tay không. Phượng Túc không hề sở trường phương diện cận chiến. Cho nên mới để Diệp Trùng chạy thoát. Nếu như Phượng Túc gọi ra Niết Vũ, chỉ sợ lúc đó Diệp Trùng đã sớm bị giết ngay cả tro cũng không còn.
Nhưng Diệp Trùng biết Trúc Linh khẳng định sẽ không bắn tên không mục tiêu, hơn nữa nàng đi ra từ trong Tông sở, hiểu biết về Tông sở sâu sắc hơn mình nhiều. Luôn luôn coi trọng ý kiến của chuyên gia, đây là quan niệm Diệp Trùng được truyền thụ khi học tập trong tri thức trong Cực Quang.
Thương đột nhiên hỏi: "Con tàu vũ trụ này, người từ đâu mà có?"
Trúc Linh từ khi bắt đầu đã chú ý tới cái quang giáp tàn phế đứt tay này, chỉ là đối phương vẫn luôn không mở miệng, hơn nữa cũng không thấy có người từ trong đó bước ra, Diệp Trùng lại không hề có ý giới thiệu, Trúc Linh cũng không hỏi.
Nhưng Thương đột nhiên mở miệng, Trúc Linh cũng không biểu hiện ra bất cứ khác thường nào, nhiều năm huấn luyện và mưu tính như vậy đã sớm làm nàng không phải loại người dễ kích động như vậy. Thấy ánh mắt Diệp Trùng nhìn mình, Trúc Linh nhìn Diệp Trùng nói: "Là đoạt được từ trong tay 1 đám hải tặc."
Mãi tới khi Thương hỏi, Diệp Trùng mới nghĩ tới chiếc tàu vũ trụ này lại có thể trong sự truy kích của quang giáp Thần Thức mà không rơi vào thế yếu.
Thương dùng 1 giọng điệu nho nhã lễ độ hỏi: "
Có thể dẫn chúng ta tới tìm bọn họ không? Ta nghĩ, chỗ đó của bọn họ nhất định có thứ chúng ta cảm thấy hứng thú."
- Được. Trúc Linh trả lời dứt khoát khác thường.
- Diệp tử, tiểu nha đầu này có điểm giống ngươi a. Trong ngữ khí của Thương lúc này có chút mùi vị than thở.
- Thật sao? Diệp Trùng bâng quơ hỏi ngược lại.
Trúc Linh rất mau liền chỉ ra vị trí đoạt được tàu vũ trụ đó lúc trước, Thương mau chóng tính toán địa điểm bước nhảy không gian.
Diệp Trùng hỏi: "
Thương, chúng ta vì động cơ của tàu vũ trụ này ư?" Liên hệ tới lời của Thương, Diệp Trùng rất dễ dàng đưa ra suy đoán như vậy.
Thương đính chính nói: "
Sai rồi, Diệp tử, thứ chúng ta cần tìm là người chế tạo động cơ tàu vũ trụ này. Động cơ này rất đặc biệt." Có thể làm Thương đánh giá rất đặc biệt không hề là 1 việc dễ dàng gì.
- Diệp tử, ta cuối cùng đã hiểu được 1 việc. Ngữ khí lời nói của Thương lúc này làm Diệp Trùng cảm thấy có chút không quen.
- Chuyện gì?
- Năng lực tính toán của chúng ta có mạnh hơn, nhưng tính sáng tạo của con người lại không phải là thứ chúng ta có thể có được. Mấy ngày này, ta và tiểu Thạch đầu tiếp xúc rất nhiều, ta mới kinh ngạc phát hiện, con người ở phương diện sáng tạo có ưu thế không gì so sánh được. Mà chúng ta, chẳng qua chỉ dựa vào thông tin to lớn trong kho tư liệu, rồi trải qua tính toán tỉ mỉ, mới có thể đưa ra phán đoán chính xách. Còn bản thân chúng ta không hề tồn tại tính sáng tạo. Giọng điệu trong lời nói của Thương lúc này cực kỳ giống Mục.
- Ngươi nói không sai. Vốn tỉ mỉ, Diệp rất tự nhiên tiếp nhận cách nói này của Thương.
- Cho nên, muốn vượt qua con người, vậy cũng chỉ có con người. Thương bình tĩnh chỉ ra, rồi lại bổ sung nói: "Nếu không, chúng ta chỉ có đi sau lưng bọn họ."
Diệp Trùng gật đầu, lời của Thương không thể chối cãi được.
- Diệp tử, tuy người là thiên tài, nhưng tinh lực của ngươi dù sao cũng có hạn, không thể nào mặt nào cũng có. Chúng ta cần thêm nhiều thiên tài, phối hợp kho thông tin cường đại của ta và Mục, ta tin rằng chúng ta có thể trở nên càng cường đại hơn, như vậy chúng ta mới có thể nắm bắt vận mệnh của chính mình. Lời của Thương cũng làm cho Diệp Trùng không nói được tiếng nào.
- Thương, ý của ngươi là chúng ta cần thế lực? Diệp Trùng không khỏi nhíu mày, hắn không hề là người có dã tâm, hắn rất không thích lao vào loại việc thế này.
- Không, thứ chúng ta cần là đồng bọn. Cần đồng bọn cũng vô cùng cường đại ở phương diện nào đó, như vậy chúng ta mới có thể làm cho chúng ta có sức tự bảo vệ mình. Thương nói.
Diệp Trùng hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ hiện giờ chúng ta không có sức tự bảo vệ sao?"
Giọng điệu của Thương đầy mỉa mai: "
Hình như mỗi lần bỏ chạy đều là chúng ta mà."
Diệp Trùng không khỏi nín lặng.
- Diệp từ, hoàn cảnh thay đổi rồi, thời đại chiến loạn bắt đầu rồi, Diệp tử, ngươi cho rằng ngươi có thể ở chỗ nào sinh sống yên ổn chứ? Thương hỏi.
- Không thể nào. Diệp Trùng suy nghĩ 1 lúc, liền đưa ra kết luận này.
- Ừ, chỉ e sự cân bằng của thiên hà Thiết Bối Tây Ni cũng không thể giữ được bao lâu, chỉ sợ thời đại hỗn loạn nhất sắp tới rồi. Diệp tử, ngươi không có phát hiện số lượng hải tặc hiện giờ nhiều hơn lúc trước rất nhiều sao? Hơn nữa thủ đoạn cũng càng thêm tàn nhẫn. Trước mắt chẳng qua giữa 4 phe thế lực còn giữ được khắc chế, nhưng loại cân bằng này rất mau sẽ bị sụp đổ, bây giờ chỉ là sự bình lặng trước cơn bão tố. Diệp tử, chúng ta cần chuẩn bị cho tốt, nếu không, chúng ta có thể bị 1 pháo đánh thành bột phấn bất cứ lúc nào.
Diệp Trùng không nói được gì, lời của Thương thật sự là chính xác.
Thương tiếp tục nói: "Diệp tử, nếu như chúng ta có 1 chiến hạm cường đại tới mức người khác không sao coi thường được, sau đó có ngươi, có ta, ừ, tính luôn cả tiểu nha đầu, thêm vào mấy thiên tài, ài, còn có thể mang nó xây thành 1 căn cứ địa, hì hì, ai cũng không làm gì được chúng ta."
Diệp Trùng kiên định gật đầu, hắn trước giờ không thích người khác nắm giữ vận mệnh của mình, chỉ có mình nắm giữ vận mệnh của chính mình, mới có thể tin được.
- Ừ, tới lúc đó có thể đón Băng Băng tới, A Tú cũng không tồi, ừm, đúng rồi, còn có Tôn Tuyết Lâm, Tiền gia gia, Nhuế phu nhân, ý, Nhuế Tô cũng là 1 người đẹp a, cũng có thể suy nghĩ 1 chút. Ha ha, nếu như có thể đón Phượng Túc, vậy thì hoàn mỹ rồi, woa, ha ha... Ngày ngày nhìn nhiều người đẹp như vậy, cuộc đời mới hạnh phúc làm sao a... Thương lại sa vào trong suy nghĩ chủ quan vô hạn của mình.
Diệp Trùng nín lặng, quả nhiên đàng hoàng không được bao lâu, lại trở về nguyên hình rồi.
- Hì hì, Diệp tử, ngươi mang tin tức chi viện của Tông sở sắp tới nói cho bọn họ, có bọn họ, sự chú ý của Tông sở nhất định sẽ ở trên người bọn họ. Thương cười hắc hắc nói.
Quả nhiên, Diệp Trùng nhìn thấy tốc độ đồ sát của quang giáp Hắc Diệu tăng nhanh rõ ràng, hiển nhiên hắn cũng cực kỳ kiêng kỵ ách chủ bài của Tông sở. Vầng trăng bạc trí mệnh mà mỹ lệ không ngừng lóe lên trong hư không không lớn này, giống như nhanh nhẹn nhảy múa.
Hoa hoa công tử lại ung dung bay tới địa điểm bước nhảy không gian mà mình đã tính toán kỹ đó. Không có 1 cái quang giáp nào làm gì với Hoa hoa công tử. Mệnh lệnh mấy cái quang giáp Thần Thức này nhận được chẳng qua chỉ là giằng co với cái quang giáp Hắc Diệu này, mấy người này chỉ muốn giằng co với quang giáp Hắc Diệu đã vô cùng khó khăn rồi, bọn họ nào có tinh lực đi lo tàu vũ trụ này. Mà Lovie càng không đi làm mấy chuyện ngốc này, với hắn mà nói, đối phương không ném đá xuống giếng đã là không tồi rồi.
Trúc Linh đã bắt đầu giữ Qua Dực, so với Diệp Trùng, hiểu biết của nàng đối với Qua Dực không hề nhiều hơn bao nhiêu, mọi thứ đều cần nàng tự mình mày mò. Nhưng may mà đều là thứ Tông sở sản xuất, còn có đường lối để mà mò. Dù sao cũng là kẻ nổi bật của tổ tinh anh, thực lực của nàng đã sớm vượt xa học viên thông thường của tổ tinh anh, chỉ là vì không để người khác phát hiện ra mục đính của mình, nàng vẫn luôn che giấu thực lực của mình.
Nếu như không phải khổ sổ vì không có 1 cái quang giáp coi được, chỉ dựa vào mấy cái quang giáp Thần Thức này mà muốn truy kích nàng, chỉ sợ đã sớm bị nàng giết cho thất điên bát đảo. Đối với 1 sư sĩ mà nói, quang giáp cũng có nghĩa là mạng sống của nàng.
Không ngờ hôm này lại có được quang giáp giống như trong mơ, Qua Dực, đây chính là quang giáp Mộc Phi nhờ đó mà thành danh. Mình mà cũng có thể có 1 ngày điều khiển quang giáp át chủ bài. Sau khi trải qua sự hưng phấn tạm thời, Trúc Linh liền mau chóng vùi đầu vào trong huấn luyện điên cuồng, trải qua nhiều việc như vậy, nàng sớm hiểu được, vô luận là lúc nào, thực lực là tiền vốn tốt nhất để quyết định vận mệnh của mình.
Sự điên cuồng của Trúc Linh làm Diệp Trùng cũng có chút ngạc nhiên, nhưng lập tức hiểu ra, nếu như là mình thì cũng sẽ như vậy. Vô luận thế nào, Diệp Trùng không hy vọng đồng bọn bên cạnh mình lại cần mình phân tâm lo lắng.
Còn Thương lại liều mạng tìm kiếm hải tặc mà Trúc Linh nói trong khu vực này.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #233


Báo Lỗi Truyện
Chương 233/606