Chương 232 : Chất biến


Lovie hiện giờ buồn bực tột cùng, hắn đã phát giác ra có chút không đúng. Cái toàn cốt quang giáp đó dường như mỗi ngày đều phải tới khiêu chiến, mà mỗi lần, khi mình sắp hạ sát thủ, loại cảm giác nguy hiểm cực độ đó lại dâng lên trong đầu hắn. Có 1 lần, 1 chùm tia quy pháp để lại 1 vết xướt ở phần đầu quang giáp mình, hắn hiểu rất rõ, trong tia quy pháp này tràn đầy ý cảnh cáo.
Cái quang giáp thấp thoáng trên chiến hạm kỳ quái này tuy thứ dùng trên tay là quy pháp, nhưng trong lòng Lovie đã khẳng định, đối phương tuyệt đối không phải Bạch y liệp sát giả. Bạch y liệp sát giả không thể nào mang tới cho mình cảm giác nguy hiểm thế này, trực giác chiến đấu của hắn vẫn luôn cực kỳ chính xác.
Nhiều ngày như vậy, trừ 2 cái quang giáp này, hắn cũng không nhìn thấy bất cứ 1 cái quang giáp nào khác.Chẳng lẽ trên chiến hạm này chỉ có 2 cái quang giáp?
Lovie nghi hoặc trong lòng, vô luận là xem từ góc độ nào, chiến hạm trước mắt này đều lộ ra vẻ kỳ quái.
Pháo điện từ, hợp kim Hắc kim, tổ hợp hoàn mỹ này lại xuất hiện ở trên 1 tàu dân. Hắn nghĩ thế nào cũng không hiểu đối phương từ đâu mà có được loại vũ khí uy lực cực lớn này. Toàn cốt quang giáp cận chiến, còn có 1 quang giáp cường đại trước sau thấp thoáng, tay cầm quy pháp, cặp tổ hợp thế này cũng không thể nào là ra từ Hiệp hội sư sĩ.
Hắn cũng có lý do tin tưởng, 1 tổ hợp cổ quái thế này cũng không thể nào ra từ 3 thế lực lớn khác. Theo như hắn biết, Hắc Kim tuyệt không thể nào trôi nổi ra ngoài. Cũng như hợp kim Hắc kim, tỷ lệ Hắc Kim hàm chứa trong đó cũng vì đẳng cấp mà có chỗ không giống, cho nên về mặt tính năng cũng có sự khác biệt. Mà hàm lượng Hắc kim của pháo điện từ này khá cao, từ đó có thể thấy số lượng Hắc kim trên tay đối phương không hề ít ỏi.
Nội bộ Hắc giác cũng không hề như trong tưởng tượng của người ta.Sư sĩ của Hắc giác, phần lớn tính cách cô độc, thời gian nhiều nhất mỗi ngày đều bỏ vào huấn luyện.Cạnh tranh nội bộ cực kỳ tàn khốc, đây cũng là 1 nguyên nhân quan trọng của sự cường đại của sư sĩ Hắc giác.Trừ việc chấp hành nhiệm vụ cấp trên giao phó, bọn họ đối với việc khác không hề quan tâm.Đây cũng là nguyên nhân tại sao Lovie không hề biết Hắc giác đang truy bắt Diệp Trùng.
Nhưng trên chiến hạm cổ quái trước mắt này thật sự làm hắn vô cùng tò mò.Nếu như không phải đang ở thiên hà Lam Quang, là địa bàn của Tông sở, hắn đã sớm gọi chi viện rồi.Mà đáng chết là, hắn vô nghi đã lâm vào 1 hoàn cảnh cực kỳ khó xử.
Sư sĩ cái toàn cốt quang giáp đó, tinh lực dồi dào vượt xa tưởng tượng của hắn.Hắn mỗi ngày tới khiêu chiến, giống như không biết mệt mỏi.Lúc bắt đầu Lovie cảm thấy khá thoải mái, nhưng dần dần, hắn cảm thấy càng lúc càng khó khăn, hắn lúc này mới phát hiện, tốc độ tiến bộ của đối phương kinh người tới mức nào.
Điều này cũng làm hắn hiểu ra, hắn gặp phải 1 thiên tài, 1 thiên tài chiến đấu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Diệp Trùng đã không có thời gian để suy nghĩ mấy thứ này, trên thực tế, mấy ngày này hắn sống cực kỳ phong phú.Mỗi ngày, trừ chiến đấu với đối phương, hắn bỏ toàn bộ thời gian để nghiên cứu ghi hình chiến đấu.Hắn phải nguyên nhân đối phương thắng mình từ trong đó, rồi thử cải tiến từng chút một.Không thể không nói, Diệp Trùng ở phương diện chiến đấu có thiên phú kinh người, trong mấy mươi ngày ngắn ngủi, lại để hắn hoàn thành 1 lần biến đổi về chất.Mà mỗi lúc thế này, Thương trước giờ không làm phiền hắn mà ôm lấy Quy pháp, ngồi ở cạnh cửa, giống như đang suy nghĩ gì đó.
Diệp Trùng đã bắt đầu từng bước hiểu được đường lối cận chiến của Lovie, hắn thấy rằng, lợi hại nhất không phải là mấy chiêu thức uy lực cực lớn đó, mà là công phu cơ bản vững chắc và phán đoán chính xác được đưa ra trong khoảnh khắc chiến đấu.
Dưới loại áp lực kiểu "áp bức" này, tiềm lực của Diệp Trùng được bạo phát mạnh mẽ.Từ chỗ gặp mặt lúc đầu suýt nữa ngã xuống dưới lưỡi đao mặt trăng của đối phương, tới hiện giờ có thể cùng đối phương đánh có công có thủ, ngay cả bản thân Diệp Trùng cũng cảm thấy có chút không thể tin được.
Áp lực Diệp Trùng gây cho Lovie càng lúc càng lớn, Lovie thế nào cũng không ngờ, lại có người có thể trong khoảng thời gian ngắn thế này tiến bộ tới mức như vậy.Lovie vẫn luôn vì thiên phú của mình mà kiêu ngạo, nhưng hắn từ Kinh cức sư sĩ thăng tới Hắc Diệu sư sĩ dùng trọn vẹn 5 năm.
Sư sĩ trước mắt này lại chỉ dùng mấy mươi ngày liền từ thực lực của Kinh cức sư sĩ thăng lên tới Hắc Diệu sư sĩ, là người tạo nên, nhưng trong lòng Lovie lại không có chút cảm giác thành tựu nào, thứ có chỉ là sự sỉ nhục và chán chường vô tận. Nhưng điều này cũng kích thích rất mạnh tới lòng hiếu thắng của hắn.
Mỗi 1 người đều có chỗ mình kiêu ngạo nhất, không cho phép người khác chà đạp.
Lovie hoàn toàn không nhìn tới sư sĩ tay cầm quy pháp đó. Mỗi 1 lần cái toàn cốt quang giáp đó tới khiêu chiến, hắn đều ra sức xông ra ứng chiến. Mỗi lần đều toàn lựcđi tới, mà sau khi chiến đấu kết thúc thì lập tức trở về tàu xem lại ghi hình chiến đấu, hắn không sao cho phép mình mở mắt trừng trừng nhìn đối phương tiến bộ thần tốc mà mình thì không có bất cứ tiến bộ nào như vậy.
Lovie toàn lực ứng chiến, Diệp Trùng lập tức cảm nhận được áp lực cường đại, nhưng sau khi trải qua sự chật vật lúc đầu, hắn đã dần dần thích ứng, dùng tốc độ càng nhanh hơn để tiến tới.
Tình huống thế này kéo dài mấy ngày, Lovie cũng vui mừng phát hiện, mình cũng có tiến bộ, mà loại tốc độ tiến bộ này so với hắn lúc trước xem ra vô cùng kinh người. Nếu như là lúc trước, hắn nói không chừng trong lòng sẽ có vài phần đắc ý, nhưng ở trước tên càng biến thái hơn ở trước mắt, hắn vô luận thế nào cũng không có nổi chút đắc ý nào.
Lovie đã sớm quên đi mục đích ban đầu, sau khi phát hiện chỗ tốt như vậy, Lovie trở nên càng thêm cố gắng. Cơ ngộ thế này không phải lần nào cũng có thể gặp được, ở địa phương coi trọng thực lực như Hắc giác, mỗi người đều hiểu rõ sự quan trọng của thực lực. Huống chi, cấp trên không hề ra lệnh rõ ràng phải làm thế nào, đối với lần hành động này, hắn có quyền tự chủ cao nhất, hắn cũng vui vẻ ở chỗ này tôi luyện kỹ xảo chiến đấu của mình.
Diệp Trùng không theo 1 chuẩn nào, phong cách chiến đấu linh hoạt đa biến mở rộng dòng suy nghĩ của hắn rất nhiều, công việc "người luyện chung" của hắn cũng càng lúc càng tập trung. Vị sư sĩ cường đại đó cũng không xuất hiện nữa, điều đó cũng có nghĩa là tia sáng màu lam của quang giáp đó cũng không sáng lên nữa, Lovie tin rằng, trong khoảng thời gian ngắn, đối phương tuyệt không hạ sát thủ. Đối phương có thể giết chết mình bất cứ lúc nào, nhưng Lovie vẫn không định bỏ qua cơ ngộ để mình nâng cao này, hắn cho rằng, nguy hiểm nào đáng để thử.
Lovie đoán rất đúng.Thương vui vẻ thoải mái, hắn bây giờ mỗi ngày cùng với tiểu Thạch đầu chơi vui hết biết. Thương vẫn luôn cảm thấy rất kinh ngạc đối với việc đối phương có thể tính ra địa điểm bước nhảy không gian của mình, hắn liền thử phát ra bên đó 1 tin nhắn, không ngờ đối phương rất mau liền trả lại 1 tin nhắn.
Tiểu Thạch đầu là 1 thiên tài tính toán.Thương ở mức độ nào đó cũng có thể xem như là chuyên gia ở phương diện này. Hai người rất nhanh liền đánh tới hang say, tiểu Thạch đầu tuổi tác còn nhỏ, rõ ràng là 1 thiên tài kiểu học thuật, vừa gặp được chuyên môn của mình liền lập tức quên đi hết thảy.
Do đó, 1 màn cổ quái xuất hiện, 2 bên vốn dĩ đối địch lại song song mở ra đại hội giao lưu.
Thời gian Diệp Trùng hiện giờ có thể giằng co cùng với Lovie càng dài them, 2 bên thường đánh đã đánh là hơn nửa ngày.Trải qua khổ chiến nhiều ngày như vậy, 2 bên đều hiểu nhau quá rõ, cho nên giằng co cũng càng lúc càng lâu.Nhưng thời gian này vừa lâu, ưu thế thể lực của Diệp Trùng liền thể hiện ra.Một điểm này cũng làm Lovie buồn phiền không thôi, sư sĩ của Hắc giác lại không bằng người ta ở phương diện thể lực?Nói ra chỉ e không có sư sĩ Hắc giác nào tin. Ở Hắc giác, thân thể của mỗi 1 sư sĩ đều khá cường hãn, mà Hắc Diệu sư sĩ lại càng là kẻ nổi trội ở trong đó.
Tên trước mắt này, Lovie vẫn luôn hoài nghi đối phương có phải là 1 sinh vật biến dị hay không.
Nhưng Thương và tiểu Thạch đầu lại là kỳ phùng đối thủ, 2 bên thường 1 vài trò chơi trí não có độ khó cao. Thương quá nhàm chán, còn tiểu Thạch đầu lại trẻ tuổi, tâm lý con nít chưa hết.
Về sau, 2 bên dứt khoát dừng lại, giữ cự ly thích hợp, 1 đấu 1, 1 còn lại đấu 1 còn lại, mở ra cuộc đọ sức kỹ năng chiến đấu hữu nghị, hòa nhã và giao lưu trò chơi học thuật.
Diệp Trùng rất thích loại cuộc sống hiện giờ. Có lẽ với hắn mà nói, điều vui vẻ nhất chính là cảm nhận rõ ràng sự thăng tiến thực lực bản thân, mà đây chính là cảm nhận lớn nhất của hắn mấy ngày này. Kỹ xảo học được từ Lovie, Diệp Trùng không hề áp dụng rập khuôn, mà trộn lẫn lý giải và suy nghĩ của mình. Cho nên sử dụng hoàn toàn khác với Lovie. Điều này làm cho Lovie có khoảng thời gian khá chật vật, quái chiêu xài mãi không hết của đối phương làm hắn hơi cảm thấy khó mà ứng phó, nhưng những quái chiêu này, hắn xem ra lại có đôi chút quen mắt.
Diệp Trùng lúc này mới hiểu rõ khổ tâm của Mục Thương đối với mình, nếu như không phải lúc trước gầy dựng nên cơ sở vững chắc, Diệp Trùng căn bản không thể nào trong thời gian ngắn thế này mà tiến bộ thần tốc như vậy. Tất cả những thú học tập lúc trước, đều là mảnh đất cho sự biến đổi về chất lần này của hắn.
Trước mắt Diệp Trùng sáng sủa, rộng rãi, giống như tầm nhìn trước mắt được mở rộng ra rất lớn, 1 thế giới mới hiện ra trước mắt hắn. Hắn cũng hiểu rõ phương hướng tiến tới sau này của mình. Không có lý luận 1 cách hệ thống, hắn chỉ có trải qua tôi luyện chiến không ngừng, không ngừng suy nghĩ, mới có thể tiến tới trước 1 bước, cho tới khi có 1 ngày, có thể hình thành hệ thống của chính mình.
Tuy rằng rất xa xôi, nhưng Diệp Trùng lại tràn đầy niềm tin. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn rõ ràng con đường sau này như vậy. Hắn vẫn luôn tin tưởng, chỉ cần có mục tiêu rõ ràng, sau đó không ngừng nỗ lực, thì sẽ có 1 ngày có thể đạt tới.
Hàm gia không ngừng thực hiện đổi hướng trong phạm vi nhỏ, giống 1 làn sóng kỳ dị, mê hoặc tầm nhìn của đối phương. Nhưng Lovie hoàn toàn không bị như vậy, trải qua cọ xát nhiều ngày như vậy, hắn hiểu rõ cái quang giáp trước mặt này ở phương diện đổi hướng thành thạo thế nào. Bỗng Hàm gia gập ngược ngụy dị 1 cái, biến mất trong tầm mắt của hắn, đây chính là chỗ bất tiện của phương thức quang học, nó không thể quan sát mọi thứ xung quanh như hệ thống quét hình.
Nhưng Lovie không có bất cứ hoảng loạn nào, lưỡi đao mặt trăng trên tay phải quang giáp Hắc Diệu quật ngược ra sau 1 cách kỳ dị mà tự nhiên, 1 vầng trăng bạc không hề có căn cứ xuất hiện ở sau lưng hắn, ting, vầng trăng bạc này lại bị trủy thủ của Hàm gia đánh tan. Lovie lợi dụng khoảnh khắc ngắn ngủi này, điều khiển quang giáp Hắc Diệu đột nhiên thuận thế nghiên người 1 cái, đồng thời, lưỡi đao mặt trăng còn lại lại gợi lên 1 vầng trăng bạc mỹ lệ hẹp dài mà trí mạng.
Khiên chắn của Hàm gia đón đỡ vầng trăng bạc đó, trủy thủ còn lại im hơi lặng tiếng tập kích khớp phía dưới đối phương. Mắt thấy vầng trăng bạc của đối phương sắp đụng trúng khiên chắn của Hàm gia, nhưng va chạm trong dự tưởng không hề xảy ra, khiên chắn đánh vào khoảng không. Mà gần như đồng thời, 1 vầng trăng bạc di chuyển ngược, chuẩn xác đánh trúng thanh trủy thủ đánh lén đó của Diệp Trùng, ting, cái này mới truyền tới cảm giác đánh trúng.
Hai bên biết gốc biết rễ, chiến đấu thế này chẳng qua là vừa mới làm nóng người mà thôi.
- Diệp tử, mau trở về. Giọng nói cuống quít của Thương đột nhiên vang lên bên tai Diệp Trùng, Diệp Trùng kinh ngạc trong lòng, tay lại không hề hỗn loạn. Trủy thủ hai tay Hàm gia vạch ra vài hình ảnh hư hư thực thực, làm quang giáp Hắc Diệu không dám tới bừa. Hàm gia đột nhiên cong người lùi lại, xoay người 1 cái, mau chóng thoát khỏi chiến đấu, để lại Lovie ngạc nhiên đứng ở đó. Hôm này cái toàn cốt quang giáp này tại sao đột nhiên lại lủi mất chứ?
Nhưng rất mau, hắn cũng thu được tin tức muốn hắn về tàu của tiểu Thạch đầu.
- Thương, xảy ra chuyện gì. Diệp Trùng hỏi, không có việc xảy ra, Thương sẽ không gọi mình trở về.
- À, người tự xem đi. Thương chỉ màn hình.
Trên màn hình, sau lưng 1 tàu vũ trụ cỡ nhỏ đuổi theo mấy mươi cái quang giáp. Diệp Trùng biết mấy cái quang giáp này, là quang giáp Thần Thức của Tông sở. Không ngờ tốc độ của tàu vũ trụ này lại cực nhanh, lại có thể giữ được cùng tốc độ với mấy cái quang giáp Thần Thức này.
- Bốn mươi cái quang giáp Thần Thức. Thương lười biếng nói.
Đó chính là 4 tiểu tổ tác chiến tiêu chuẩn, 1 tiểu tổ chiến đấu của Tông sở vừa đúng 10 người.
Là người nào mà lại có thể cần 4 tiểu tổ chiến đấu để truy bắt?
Tàu vũ trụ đó rõ ràng đã phát hiện Hoa hoa công tử, trên thực tế, 1 mục tiêu to lớn như Hoa hoa công tử thế này, muốn không phát hiện cũng rất khó. Tàu vũ trụ lập tức thay đổi phương hướng, bay về phía bên này.
- Tên này không có lòng tốt. Thương nói: "Chắc hẳn muốn gây nên tranh đấu giữa chúng ta và mấy quang giáp của Tông sở đó, sau đó lựa thế bỏ chạy." Lời của Thương, Diệp Trùng rất cho là đúng, nếu như là mình, hắn phỏng chừng cũng lựa chọn giống như vậy.
Bốn mươi cái quang giáp đó rõ ràng cũng phát hiện nơi này có 1 tàu vũ trụ cỡ lớn, nhưng bọn họ không chút lưỡng lự, cũng thay đổi phương hướng, bay về phía bên này.
Bốn tiểu tổ chiến đấu, sức chiến đấu đích xác không được xem thường, đây cũng là nguyên nhân mấy sư sĩ này to gan như vậy.
Đợi đến khi bay tới gần, mấy người này không khỏi cùng hít 1 hơi khí lạnh. Hoa hoa công tử tuy rằng hư hại không chịu nổi, nhưng cũng chính vì như vậy, mấy khẩu pháo điện từ đó cũng hoàn toàn không sao che giấu được, họng pháo đen ngòm làm người ta phát lạnh trong lòng.
Mọi người đều không ngờ tới ở chỗ này lại gặp phải 1 chiếc chiến hạm.
Đối với 40 cái quang giáp Thần Thức này, Thương không có chút hứng thú nào, điều làm hắn cảm thấy hứng thú nhất là người đáng để Tông sở phái 4 tiểu tổ chiến đấu đuổi bắt đó.
Thương lập tức gửi yêu cầu, yêu cầu đối phương vào Hoa hoa công tử, đương nhiên, yêu cầu thế này tự nhiên đề ra với tiền đề là tất cả pháo điện từ tràn đầy quang mang chỉa thẳng vào đối phương.
Thương vô cùng tâm đắc với mấy thứ như là uy hiếp. Vì vậy, Diệp Trùng có rất nhiều lúc hoài nghi Thương có phải là 1 hư nghĩ trí cảm hay không.
Tàu vũ trụ đó do dự 1 lát, nhưng sau khi Thương phát ra 2 chùm pháo điện từ mang tính thị uy, ngoan ngoãn bay về phía Hoa hoa công tử. Tàu vũ trụ này vô cùng nhỏ, Thương liền dứt khoát mở 1 cánh cửa tàu khá lớn, để nó bay vào.
Biến cố thế này vượt ra ngoài ý liệu của mọi người.
Tàu vũ trụ này xem ra vô cùng ngụy dị, hư hại thế này, hình như vừa trải qua 1 trận đại chiến sống chết.
Sau khi 40 cái quang giáp trông rõ tình huống, lập tức như gặp đại địch. Đương nhiên, thứ bọn họ chú ý không hề là chiến hạm đó, chiến hạm tuy đáng sợ, nhưng đó là phải dưới sự phối hợp với quang giáp, vậy mới có thể phát huy uy lực lớn nhất. Chiến hạm đơn thuần đối với quang giáp linh hoạt mà nói, không nhất định có thể chiếm được bao nhiêu ưu thế. Hơn nữa đối phương rõ ràng là sau đại chiến, xem ra còn bị thương rất nặng.
Bọn họ thấy rằng, chiến hạm này không hề như biểu hiện, chỉ hư trương thanh thế mà thôi.
Điều làm bọn họ cảm thấy khủng bố là chiếc tàu tốc độ nho nhỏ bên cạnh chiến hạm đó. Là sư sĩ của Tông sở, 1 trong 3 thế lực lớn truyền thống, hiểu biết đối với Hắc giác, bọn họ không hề thua kém hiểu biết của Hiệp hội sư sĩ. Bọn họ biết công dụng thật sự của chiếc tàu tốc độ xem ra vô cùng mini này, cũng biết người đi theo bên trong chiếc tàu tốc độ là nhân vật nguy hiểm thế nào.
Lập tức, tin tức thỉnh cầu chi viện được bọn họ phát ra. Điều duy nhất bọn họ cảm thấy an tâm chính là nơi này dù sao cũng là thiên hà Lam Quang, là phạm vi thế lực của Tông sở. Bọn họ hiện giờ chỉ có cầu chúc chi viện tới sớm 1 chút.
Nhưng điều khẳng định là, người đi theo bên trong tuyệt không phải là Tinh Diễm cùng đẳng cấp với bọn họ. Đối với việc là quang giáp đẳng cấp nào, bọn họ cũng không biết, nhưng bọn họ biết tuyệt không phải thứ mà mình có thể ngăn cản được, bất kể bọn họ chiếm ưu thế về số người.
Quan hệ giữa chất lượng và số lượng vô cùng huyền diệu, có lúc số lượng có thể bổ sung sự khác biệt về chất lượng, nhưng có luc, ưu thế về số lượng không thể nào làm được điều này.
Lovie ngược lại rất bình tĩnh, trên thực tế, điều khiển tàu tốc độ làm sao ở sau lưng địch thực hiện phá hoại, làm sao bỏ chạy trong ưu thế binh lực, đây là hạng mục phải học của mỗi 1 Hắc Diệu sư sĩ. Huống chi, đối phương chỉ có 40 cái quang giáp Thần Thức, chính ngay lúc trước, mình tuyệt sẽ không để trong mắt, nói chi mấy hôm nay có tiến bộ lớn như vậy, nghĩ tới chỗ này, trong lòng hắn không khỏi dâng lên hào tình vạn trượng.
Lovie rất mau liền bình tĩnh lại, nơi này là phạm vi thế lực của Tông sở, nếu như không mau chóng tiêu diệt kẻ địch trước mắt, sau đó rời đi, vậy thứ đợi mình khẳng định là sư sĩ càng cao cấp hơn của đối phương. Lúc đó mình muốn chạy thì không dễ dàng như vậy.
Nghĩ tới chỗ này, Lovie quyết đoán, điều khiển quang giáp Hắc Diệu bay ra khỏi tàu tốc độ.
Khi Hắc Diệu bay ra từ trong tàu tốc độ, vẻ mặt 40 sư sĩ Tông sở này lập tức thay đổi.
Trời ạ, vậy lại có thể là quang giáp Hắc Diệu!
Tin tức này cũng phát đi với tốc độ nhanh nhất. Mà điều làm bọn họ cảm thấy nản lòng thoái chí là trong trả lời của cấp trên muốn bọn họ tận hết khả năng quấn lấy sư sĩ Hắc Diệu này, cấp trên đã phái cao thủ tới chỗ này của bọn họ. Ai cũng biết, để cho bất cứ cao thủ thế này ở trong địa bàn của mình tùy ý phá hoại là 1 việc nguy hiểm thế nào.
Thu được trả lời của cấp trên, vẻ mặt mọi người ngược lại trở nên bình tĩnh, sau khi có giác ngộ sẽ chết chắc, con người ngược lại càng dễ dàng bình tĩnh, đặc biệt là đối với mấy sư sĩ đã trải qua rất nhiều trận chiến này.
Lovie vừa nhìn thì cũng nhận ra mục đích của đối phương, trong ánh mắt ôn hòa bất giác lộ ra vài phần sát khí lạnh lẽo. Hắn hiện giờ đã hoàn toàn mặc kệ chiến hạm cổ quái này rồi.
Xách 2 lưỡi đao mặt trăng, quang giáp Hắc Diệu như 1 vị thân sĩ ưu nhã, bay về phía đám quang giáp này.
Sự chú ý của Diệp Trùng và Thương hiện giờ hoàn toàn ở trên tàu vũ trụ này, vì an toàn, Diệp Trùng tiến vào buồng lái của Hàm gia. Thương và Diệp Trùng cùng nhau tới khu vực chuyên dụng để đỗ tàu vũ trụ, con tàu vũ trụ mini đó đang yên tĩnh đậu ở chỗ đó.
- Đi ra đi. Giọng nói lãnh khốc của Diệp Trùng thông qua Hàm gia vang lên trong cả khu vực.
Im ắng mười mấy giây, soạt, cửa tàu vũ trụ bị mở ra, bên trong đi ra 1 người.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #232


Báo Lỗi Truyện
Chương 232/606