Chương 230 : Hắc Diệu sư sĩ


Một cái quang giáp từ trong 1 chiến hạm bay ra, chuẩn xác chụp lấy Kinh cức đã không còn chút sinh khí đang trôi nổi trong vũ trụ, 1 cú xoay người tuyệt đẹp, giống như chim về tổ, nhấc Kinh cức trở về chiến hạm.
- Đại nhân, tôi trở về rồi. Một giọng nói ôn hòa vang lên bên tai mọi người trong phòng thuyền trưởng.
- Ừ, có chuyện gì xảy ra vậy? Một giọng nói không mang theo chút cảm tình nào nói.
- Kinh cức đã chết, là bị 1 chùm sóng tia quy pháp xuyên qua trái tim, chết tại chỗ. Trên quang giáp của hắn, trừ 2 lỗ thủng to bằng ngón tay ra, gai nhọn trên người bị gọt đi không ít, chắc là trải qua 1 trận kịch chiến, mà đối thủ chắc cũng là dùng phương pháp cận chiến. Đại khái có thể đoán được là có 1 cao thủ cận chiến giằng co với Kinh cức, còn 1 cao thủ bắn tỉa khác đột nhiên bắn lén, dẫn tới cái chết của Kinh cức. Giọng nói ôn hòa này không nhanh không chậm, chỉ là khi nói tới sóng tia quy pháp, tâm tình có xuất hiện chút dao động.
- Quy pháp? Ngươi thật sự xác định là quy pháp? Ngay cả giọng nói vẫn luôn không mang theo bất cứ cảm tình nào của quan chỉ huy hạm đội cũng có chút rung động nhè nhẹ.
- Đúng vậy, đại nhân. Giọng nói ôn hòa vẫn ôn hòa như cũ.
- Xem ra đối thủ của chúng ta cũng nhịn không nổi rồi a. Bất quá Hiệp hội sư sĩ lúc nào xuất hiện cao thủ cận chiến? Hơn nữa, chiến hạm đó rõ ràng cũng không phải là chiến hạm của Hiệp hội sư sĩ. Thật là quái dị. Hắn hơi lộ ra chút trầm tư.
- Đại nhân, thuộc hạ thỉnh cầu truy kích. Giọng nói ôn hòa nghe ra vẫn không nhanh không chậm, nhưng quan chỉ huy hạm đội lại nhìn ra chiến ý sục sôi trong mắt hắn.
- Ừ, cũng tốt.Hắc Diệu sư sĩ và Bạch Y liệp sát giả cũng có 50 năm không gặp nhau rồi. Trận chiến này cũng thật làm người ta mong đợi a. Ừ, ngươi mang theo tiểu Thạch đầu cùng đi, cấp cho ngươi 1 chiếc tàu tốc độ. Ngươi đi đi. Đúng rồi, thuận tiện lưu ý mục đích của chúng ta 1 chút. Trong giọng nói không mang bất cứ cảm tình nào của quan chỉ huy hạm đội lại lộ ra chút quan tâm.
- Cám ơn đại nhân. Trong giọng nói đã đầy sự cảm kích.
Tàu tốc độ có hình thoi, rất nhỏ, chỉ có thể chở 2 người. Nếu như nói 1 chiến hạm là 1 con cá lớn, vậy tàu tốc độ chỉ có thể xem như là 1 cái xương của con cá này thôi. Nhưng tàu tốc độ dù nhỏ, nhưng tính năng lại vô cùng xuất sắc. Mục đích chủ yếu của tàu tốc độ chính là để tiềm nhập và truy kích, nó có tốc độ cực nhanh, có thể linh hoạt làm được các loại động tác đổi hướng. Vì để tăng thêm năng lực di chuyển liên tục của nó, nó còn trang bị thêm lượng lớn các tấm năng lượng. Khoa học kỹ thuật của Hắc giác tuy ở phương diện vũ khí năng lượng thua xa Hiệp hội sư sĩ, nhưng ở phương diện khác không hề thua kém Hiệp hội sư sĩ. Chiếc tàu tốc độ này cũng có thể thực hiện bước nhảy không gian, rất nhiều người của Hắc giác đều cho rằng, đây có lẽ là tàu vũ trụ có thể thực hiện bước nhảy không gian nhỏ nhất trên đời này.
Một chiếc tàu tốc độ bay ra từ 1 cửa chiến hạm, với tốc độ cực nhanh bay về phía Hoa hoa công tử.
- Quay tàu thực hiện kế hoạch ban đầu. Quan chỉ huy hạm đội đột nhiên mở miệng.
- Vậy mấy tàu cư dân đó? Thuộc hạ của hắn ngập ngừng nhìn hắn.
- Không cần lo bọn họ, chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian ở chỗ này rồi, việc chúng ta cần làm hiện giờ chính là nhanh chóng tăng tốc. Quan chỉ huy hạm đội nói xong đứng dậy. Nhìn chiếc tàu tốc độ đang bay cấp tốc trên màn hình 1 cái, xoay người rời khỏi phòng thuyền trưởng.
- Tiểu thạch đầu, lần này phiền ngươi rồi. Lovie khẽ cười nói. Lovie xem ra mới 27, 28 tuổi, trên mặt hắn lúc nào cũng lộ ra nụ cười mỉm kín đáo, rất dễ làm cho người ta có hảo cảm. Mà phối hợp với tướng mạo đẹp trai rạng ngời của hắn, chắc chắn là rất có sức thu hút. Với lại, vô luận tình huống nào, lời nói của Lovie đều không nóng không giận, không nhanh không chậm như thế, mang lại cảm giác an toàn rất mạnh cho người khác.
- Đại nhân Lovie nói đi đâu thế, hì hì... Mặt của tiểu Thạch đầu đỏ ửng lên. So với Lovie, tiểu Thạch đầu lại bình thường hơn nhiều, tướng mạo cũng không có bất cứ chỗ nào xuất sắc, thân thể nhỏ thó, dáng vẻ khô đét làm người ta hoài nghi hắn có phải là vẫn luôn thiếu dinh dưỡng trầm trọng hay không. Nhưng ở Hắc giác lại không có chút coi thường tên không có tí vũ lực này. Bởi vì hắn là 1 thiên tài, 1 thiên tài không hơn không kém.
Tiểu Thạch đầu lưỡng lự 1 lát, hỏi: "Đại nhân Lovie, tên Bạch y liệp sát giả đó lợi hại lắm sao?"
Lovie trầm ngâm nói: "Bạch y liệp sát giả, ta cũng là gặp lần đầu, đặc trưng của bọn họ chính là sử dụng quy pháp, ừ, cũng chính là 1 loại súng năng lượng có thể bắn ra sóng tia quy pháp. Bọn họ tinh thông nhất là bắn tỉa cự ly xa và cự ly siêu xa, vô cùng đáng sợ. Theo như tư liệu cấp trên đưa cho chúng ta, Hiệp hội sư sĩ và Hắc giác giống nhau, đều có 1 loại phân chia đẳng cấp vô cùng nghiêm ngặt, mà Hắc diệu sư sĩ và Bạch y liệp sát giả xảo hợp lại cùng 1 trình độ. Bất quá, Bạch y liệp sát giả ở Hiệp hội sư sĩ cũng không nhiều lắm. Bọn họ ở đẳng cấp này có nhiều hơn là Bạch y. Không ngờ ở chỗ này lại xuất hiện 1 vị Bạch y liệp sát giả, thật là làm người ta kỳ quái a.
Tiểu Thạch đầu không tin nói: "Hừ, tên Bạch y liệp sát giả gì đó ở trước mặt đại nhân Lovie khẳng định là không chịu nổi 1 kích. Hắc diệu sư sĩ mạnh mẽ thế nào chứ, nào phải cái Bạch y liệp sát giả gì đó có thể so sánh."
Trên mặt Lovie vẫn nụ cười mỉm, nhưng không nói gì. Nhưng lại có chút xuất thần, sự nông sâu của Hắc giác nào phải mấy người này có thể hiểu được chứ? Chỉ e cho dù là mình cũng chỉ biết 1 góc của núi băng mà thôi.
Thương ý lên kinh ngạc: "
Mấy chiến hạm này lại rút lui rồi?"
- Rút lui? Diệp Trùng cũng rất cảm thấy rất bất ngờ với kết quả này, dễ dàng bỏ qua thế này không phải là phong cách của Hắc giác.
- Không đúng! Thương kêu 1 tiếng chói tai: "
Thì ra vẫn có 1 chiếc tàu tốc độ! Chút nữa thì bị bọn chúng giở trò rồi. Hắc hắc, may mà ta anh minh a, chậc chậc..." Thương lại lâm vào trong say sưa tự sướng.
Diệp Trùng câm lặng nhìn Thương, hắn thực sự không biết nói gì.
Trên màn hình, 1 con tàu có thể xem như là tàu vũ trụ mini đang hướng về phía bên này cấp tốc bay tới, tốc độ nhanh làm Diệp Trùng nhảy dựng lên.
- Nhanh vậy sao? Tốc độ suýt chút nữa có thể so sánh cùng quang giáp rồi. Diệp Trùng có đôi chút kinh ngạc.
- Diệp tử, cái này gọi là tàu tốc độ, đương nhiên là nhanh rồi, mẹ nó, Diệp tử, lần này chúng ta chơi lớn rồi... Thương giống như đột nhiên bị đạp lên đuôi vậy.
- Sao thế? Thương. Diệp Trùng kỳ quái hỏi.
- Diệp tử, bên trong loại tàu tốc độ này tuyệt đối là cao thủ, chuyên dùng để tiềm nhập và truy kích. Bọn họ sẽ dựa vào sức chiến đấu mạnh mẽ của 1 cái quang giáp để tiêu diệt kẻ địch. Kẻ chấp hành loại nhiệm vụ này đều là cao thủ trong cao thủ. Tuyệt đối không phải cấp bậc của cái quang giáp Kinh cức đó. Diệp tử, lần này chúng ta chơi lớn rồi, bên trong khẳng định là 1 tên to đùng.
- Cao thủ còn lợi hại hơn Kinh cức? Sắc mặt Diệp Trùng lần này cũng biến đổi. Kinh cức đã làm hắn cảm thấy vô cùng vất vả rồi. Nếu như chỉ có 1 mình hắn, hắn phỏng chừng thế nào cũng giết không được Kinh cức. Đánh bại đối phương và giết chết đối phương tuyệt đối hoàn toàn là 2 khái niệm. Sự khác biệt giữa chúng, bất cứ 1 người có kinh nghiệm chiến đấu nào cũng biết.
Bây giờ lại tới 1 tên còn lợi hại hơn Kinh cức.
Chính ngay lúc Diệp Trùng đau đầu, Thương đột nhiên cười khụng khục nói: "Ha ha, Diệp tử, bị dọa rồi sao, ha ha, Diệp tử, ngươi cũng thật là nhát gan a. Ha ha, ta dọa ngươi đó. Chậc chậc, Diệp tử, không ngờ ngươi bình thường dáng vẻ xem ra bình tĩnh, thật ra trong lòng vẫn rất nhát gan a, quả nhiên người không thể xem tướng mạo a... Câu cuối cùng, Thương kéo dài giọng nói, quái dị không nói nên lời.
Vằn đen nổi đầy trên trán Diệp Trùng, gân xanh thấp thoáng hiện ra, nhìn 1 vòng xung quanh, nhưng lại tìm không thấy thứ gì có thể đập phá được, cũng chỉ đành bỏ qua.
Có lẽ bị Diệp Trùng nhìn đến mức có chút sượng, Thương ngượng ngập nói: "Hì hì, Diệp tử, đừng gấp, đừng gấp, vừa rồi ta đã tính toán ra địa điểm bước nhảy không gian của chúng ta, hì hì, bọn họ đừng nghĩ tới đuổi theo chúng ta."
Gần như lời nói của Thương vừa dứt, Diệp Trùng liền cảm thấy Hoa hoa công tử bắt đầu tăng tốc. Bọn họ đã hoàn toàn không còn hơi sức đi chú ý mấy chiếc tàu dân đó, mấy người Tiền gia gia ở chỗ nào, trong tình thế hỗn loạn thế này, Diệp Trùng rất lý trí bỏ đi ý nghĩ đi tìm bọn họ.
Hy vọng bọn họ có thể gặp may.
Thần sắc trên mặt tiểu Thạch đầu đã thành nghiêm túc, không chút cẩu thả, 2 mắt không chớp nhìn chăm chú màn hình trên quang não, số liệu trên màn hình không ngừng thay mới.
- Đại nhân Lovie, địa điểm bước nhảy không gian của bọn họ đã tính toán ra, tọa tiêu cụ thể tôi cũng đã nhập vào quang não. Trong giọng nói của tiểu Thạch đầu có vài phần mệt mỏi. Nếu như Thương biết tọa tiêu cụ thể của địa điểm bước nhảy không gian của hắn có thể bị người ta tính ra, chỉ e nhất định sẽ kinh ngạc tới mức nhảy dựng lên. Trên đời này, vĩnh viễn không thiếu thiên tài, mà vô luận là ở lĩnh vực nào, đều vĩnh viễn không có cái gọi là lợi hại nhất. Năng lực tính toán siêu đẳng của tiểu Thạch đầu cũng chính là nguyên nhân mà vị quan chỉ huy hạm đội đó để hắn hiệp trợ Lovie.
Hoa hoa công tử không hề phát giác chút nào, nếu như nói trên đời này còn có người có thể trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi đối phương nhảy thì có thể căn cứ vào số liệu có được mà tính toán ra địa điểm bước nhảy không gian của đối phương, vậy chỉ sợ là không có ai tin. Ngay cả Thương cũng không sao tính toán ra được, Mục có thể tính ra hay không cũng còn chưa biết.
Hoa hoa công tử đã bị tàn phá không chịu nổi, nhưng may mà kết cấu chính không hề chịu phá hoại, bước nhảy không gian ngược lại cũng không đáng ngại.
Tốc độ của Hoa hoa công tử càng lúc càng nhanh, trong nháy mắt đã bay ra từ địa điểm bước nhảy không gian. Lần này vô luận là Diệp Trùng hay là Thương đều thở phào nhẹ nhõm, vô luận là ai, đối diện 2 chiến hạm đều là 1 áp lực không nhỏ, mà Diệp Trùng còn kịch chiến cùng 1 vị cao thủ có thực lực tương tự như mình lâu như vậy, nói không mệt là nói dối.
Giữa sống và chết, con người căng giống như 1 sợi dây đàn, nhưng 1 khi thoát khỏi nguy hiểm, sợi dây đàn đó sẽ lập tức thả lỏng, mệt mỏi cũng như thủy triều ập tới.
- Trời ạ, chiếc tàu cao tốc đó bay ra từ địa điểm bước nhảy không gian vừa rồi của chúng ta, bọn họ làm sao biết địa điểm bước nhảy không gian của chúng ta? Thương có vài phần cảm giác trợn tròn mắt, nhịn không được thất thanh kêu lên.
Diệp Trùng cũng lấy làm lạ, nhưng hắn đối với quy tắc không gian không hề quen thuộc, nên cũng không có bao nhiêu cảm giác.
Đối phương tăng tốc thêm 1 bước, nhưng lại vẫn luôn ở ngoài xạ trình của thiết bị bắn tia laser của Hoa hoa công tử, bảo trì khoảng cách này. Thương đau đầu nhìn tên như kẹo dẻo này. Dùng pháo điện từ à, thể hình đối phương nhỏ như vậy, thêm vào kỹ xảo bay cao trào thể hiện ra hiện giờ, khản năng pháo điện từ bắn trúng đối phương nhỏ nhoi vô cùng. Hơn nữa đối phương vẫn luôn cẩn thận giữ ở ngoài xạ trình của thiết bị bắn tia laser. Thứ duy nhất hiện giờ Thương có thể dùng là Quy pháp, nhưng Quy pháp có cường hãn hơn, cũng không thể nào bắn xuyên tàu cao tốc của đối phương. Pháo quy pháp, đắn đo tới cự ly và độ chính xác, Thương bỏ qua suy nghĩ xem ra hoàn toàn không có khả năng thành công này.
Chiếc tàu tốc độ này cũng không gấp, chỉ từ từ bám theo Hoa hoa công tử. Khoảng cách gần thế này, Hoa hoa công tử thậm chí không dám thực hiện bước nhảy không gian, nếu không đối phương chỉ cần ra tay khi Hoa hoa công tử thực hiện bước nhảy không gian, vậy 2 người chỉ có đường chết.
Diệp Trùng và Thương đối với điều này cũng hoàn toàn không biết làm sao. Một người một quang giáp nhìn nhau, 2 người đều bó tay hết cách.
Diệp Trùng nhíu mày, nói: "Thương, hay là ta đi dẫn dụ hắn ra, sau đó ngươi dùng quy pháp bắn lén?"
- Đợi đã, chúng ta dùng mỹ nhân tín thử xem. Thương có chút âm hiểm nói.
Mười mũi mỹ nhân tín im hơi lặng tiếng bay ra từ ống bắn, lao về phía tàu tốc độ của đối phương.
Diệp Trùng và Thương nhìn chằm chằm lên màn hình, sợ bỏ qua 1 chi tiết nào. Mười viên mỹ nhân tín vô thanh vô tức rạch qua hư không, mắt thấy sắp bắn trúng tàu tốc độ của đối phương, đột nhiên phía trước tàu tốc độ mở ra 1 thiết bị bắn tia laser. Trong khoảnh khắc 10 viên mỹ nhân tín bị 10 chùm tia laser bắn trúng. Mười viên mỹ nhân tín lập tức nổ tung, hóa thành 1 đám mưa tím, tỏa ra các hướng của vũ trụ.
Thương lúc này lại khôi phục lại bình tĩnh: "Diệp tử, đừng vội ra, ngươi nghỉ ngơi trước, hôm nay ngươi chiến đấu lâu như thế, thể lực tiêu hao khá lớn, đợi thể lực của ngươi hoàn toàn khôi phục mới đi ra. Hừ, tuy ta hiện giờ không phải ở trạng thái hoàn toàn, nhưng không phải loại tôm cá gì có thể khoa trương trước mắt ta." Thương không tự chủ được lộ ra bá khí làm Diệp Trùng có vài phần thất thần. Trong lòng thầm nghĩ, Thương lúc trước như thế nào? Chính là như vậy ư?
- Khà khà, dù sao hắn cũng không dám tới gần, hắc hắc... Khi Thương nói câu này, dáng vẻ và ngữ điệu, tục tĩu nói không ra được. Ý nghĩ trong lòng vừa rồi của Diệp Trùng trong khoảnh khắc bị đánh tan thành bụi phấn, xem ra vừa rồi chỉ là ảo giác của mình, đúng, chính là ảo giác. Diệp Trùng cười khổ, tìm 1 nơi nghĩ ngơi, rất nhanh liền tiến vào trạng thái ngủ say.
Vô luận là ai, nếu như nói hắn có thể lẻn vào Hoa hoa công tử mà không bị Mục Thương phát hiện, đánh chết hắn cũng không tin. Diệp Trùng tuy không dám nói hệ thống quét hình của Mục Thương là tiên tiến nhất trên đời này, nhưng nếu như nói 1 trong những thứ tiên tiến nhất, Diệp Trùng tin rằng đó là tuyệt đối, không thể tranh cãi được. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Giấc ngủ này của Diệp Trùng rất thoải mái, khi tỉnh dậy thì đã cảm giác được thể lực hầu như đã khôi phục, ăn chút gì đó, uống qua chút nước. Diệp Trùng hỏi Thương: "Tình hình thế nào rồi?"
Thương không để ý nói: "Vẫn như thế, tên đó chỉ theo sát chúng ta, không có động tác gì khác."
- Chúng ta hiện giờ ở chỗ nào vậy? Diệp Trùng hỏi.
- Thiên hà Lam Quang. Thương lười biếng nói.
- Thiên hà Lam Quang? Đó không phải là phạm vi của Tông sở sao? Diệp Trùng nói.
- Nếu như đúng như trên tin tức, thì đúng là vậy đó.
Diệp Trùng vươn vai, hoạt động tay chân 1 chút, còn luyện tập 1 bộ võ thuật của họ Lam, cảm giác thân thể đều đã hoạt động, trạng thái khá tốt.
Gọi Hàm gia ra, Diệp Trùng bổ sung tấm năng lượng cho Hàm gia.
- Thương, ta đi ra ngoài xem xem, ngươi đi không? Diệp Trùng hỏi.
- Không đi, ta chỉ phụ trách đánh lén, đáng tiếc, nguyên liệu của ngươi không đủ, nên chỉ có thể chế tạo 1 cây Quy pháp, nếu trên tay ta có 1 cây... hừ hừ... Quy pháp, cái thứ vứt đi này, đánh quang giáp còn được, đụng mấy thứ khác thì không xài được. Đáng tiếc uy lực của pháo quy pháp coi như còn có thể, chẳng qua độ chính xác quá thấp. Lời nói của Thương rất coi thường Quy pháp.
- Quang giáp không phải chính là dùng để đối phó quang giáp sao? Chẳng lẽ còn dùng quang giáp để đối phó chiến hạm? Với Diệp Trùng mà nói, cách nói này ít nhiều có chút hoang đường.
- Ai nói quang giáp không thể đối phó chiến hạm, hắc hắc, sau này ngươi sẽ biết, giữa quang giáp và chiến hạm, là kìm hãm và phản kìm hãm. Diệp tử, ngươi cẩn thận chút, bên trong tàu tốc độ thường thường đều không phải cao thủ thông thường. Hễ thấy tình hình không được thì lập tức rút lui, ta sẽ giúp ngươi bắn tỉa hắn. Thương có chút quan tâm nói.
- Biết rồi. Diệp Trùng hít sâu 1 hơi, nhanh nhẹn leo lên buồng lái của Hàm gia.
Khi Diệp Trùng bay ra Hoa hoa công tử, vẻ mặt Lovie không khỏi hơi hiện lên vẻ ngạc nhiên: "Toàn cốt quang giáp! Thì ra là toàn cốt quang giáp, chẳng trách Kinh cức bị đeo bám gắt gao."
Tiểu Thạch đầu nghi hoặc chỉ Hàm gia trên hình chiếu quang học, không tin hỏi: "Đại nhân Lovie, đây chính là toàn cốt quang giáp trong truyền thuyết ư?"
- Ừ, chắc là không sai rồi. Tiểu Thạch đầu, ngươi điều khiển tàu tốc độ, ta đi gặp hắn. Trong ánh mắt vẫn luôn ôn hòa của Lovie lộ ra 1 tia tinh quang.
- Ừ, được. Tiểu Thạch đầu gật đầu, mấy công việc đơn giản này không làm khó được 1 thiên tài nhỏ như hắn.
Chiếc tàu tốc độ đối diện này cuối cùng cũng có biến hóa đầu tiên trong 2 ngày trở lại đây, 1 cái quang giáp bay ra từ 1 cửa tàu.
Diệp Trùng lần này lại nhìn thấy 1 loại quang giáp hắn chưa từng nhìn thấy khác của Hắc giác. Cái quang giáp này cao khoảng 10 mét, hình dáng vô cùng cân đối, lấp lánh ánh kim đen bóng, thân chính quang giáp thon dài, mảnh mai làm Diệp Trùng cảm thấy được vài phần ưu nhã của quang giáp Hiệp hội sư sĩ, chỉ là đó là trắng còn đây là đen. Toàn thân quang giáp không hề có gai nhọn của quang giáp Hắc giác thông thường, mà lại vô cùng sạch sẽ. Cái chân xem ra có vài phần mảnh mai lại hiện ra đường cong hoàn mỹ, còn tấm giáp bảo hộ kim loại sáng bóng hình bán cầu khảm ở khớp gối làm nó tuy mảnh mai nhưng lại không có bất cứ cảm giác yếu ớt nào.
Vũ khí của nó là 2 thanh đao cong hình mặt trăng, lưỡi đao hẹp dài, đường cong ép người, vị trí tay cầm là ngay chính giữa thanh đao cong. Thân đao đen thui không có bất cứ lấp lánh nào, nhưng chỗ lưỡi đao của nó lại là màu bạc sáng chói mắt. Trong vũ trụ tối đen, giống như trong không trung phía dưới 2 tay buông thõng của 1 vị thân sĩ áo đen treo 2 mặt trăng bạc mảnh.
Trình độ của Diệp Trùng đối với quang giáp đã cực kỳ cao thâm, vừa nhìn thấy, trong lòng không khỏi thầm khen. Ánh mắt của hắn không hề rơi trên vũ khí chói mắt nhất của đối phương, mà rơi trên mỗi 1 khớp, mỗi 1 đường cong của quang giáp đối phương. Mấy chỗ không nổi bật này với cái nhìn của hắn là chỗ có thể thể hiện nhất trình độ của người chế tạo, mà cái quang giáp trước mắt này vô luận là từ phương diện nào, Diệp Trùng đều cảm thấy không thể bắt bẻ được. Hắc giác quả nhiên là ngọa hổ tàng long a, sau lưng mấy sư sĩ cường hãn này, lại có bao nhiêu cao thủ của các loại ngành nghề khoa học kỹ thuật cao siêu.
Ánh mắt lạnh lẽo của Diệp Trùng rơi trên cặp đao cong kỳ dị của đối phương, trong lòng không khỏi run rẩy. Đối với Hắc giác, hắn không hề không hiểu chút nào. Hắn biết, ở Hắc giác, sử dụng vũ khí đặc biệt cũng tức là nhất định có kỹ xảo đặc biệt tương ứng.
Bên tai hắn, nghe thấy rõ ràng tiếng kêu kinh ngạc của Thương: "Hắc diệu sư sĩ!"
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #230


Báo Lỗi Truyện
Chương 230/606