Chương 229 : Kinh Cức


Vẫn là quang giáp hình người đầy vẻ kim loại đen bóng, thể hình cân xứng, toàn thân như cắm đầy cây bụi gai, mũi gai sắc nhọn làm người ta phát lạnh trong lòng. Loại gai này có khắp mọi nơi của nó, đầu, vai, khuỷu tay, đầu gối, chân, gắn đầy từng hàng, từng hàng gai nhọn lởm chởm. Mấy cái gai nhọn bằng kim loại này tuy dài ngắn khác nhau, nhưng không cái nào không sắc nhọn kinh người. Hơn nữa, Diệp Trùng chú ý thấy gai nắm tay trên 2 tay nó lại không hề là màu đen, mà lại hiện ra 1 loại màu vàng kim nhàn nhạt.
Diệp Trùng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy trên quang giáp của Hắc giác mà lại xuất hiện màu sắc khác ngoài màu đen, điều này làm hắn càng thêm không dám sơ suất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Diệp tử, cẩn thận, đây là quang giáp đi ra từ khu lõi của Hắc giác, bọn chúng mới là quang giáp chiến đấu thật sự, loại hình quang giáp này chắc gọi là Kinh cức, ừm, nếu như tư liệu không sai. Cẩn thận, sư sĩ chiến đấu thật sự của Hắc giác đều vô cùng cường hãn. Hắc hắc, đây là đối với ngươi mà nói. Với sự cường đại của ta mà nói, đây chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Ha ha, Diệp tử, thưởng thức niềm vui chiến đấu cho tốt đi. Tiếng cười khoa trương của Thương làm Diệp Trùng cũng có xung động trực tiếp tới bóp cổ hắn.
Hàm gia cũng không thể giấu mình dưới cách thức quang học, nhưng đối với cái quang giáp có thể lẻn tới khoảng cách gần thế này mà vẫn không phát hiện ra, mấy sư sĩ Hắc giác may mắn trong lưỡi mỹ nhân này không ai không run rẩy trong lòng.
Kinh Cức không đổi sắc mặt nói: "Tên này để cho ta, các ngươi đi giải quyết chiến hạm đó đi."
- Vâng! Toàn bộ quang giáp còn lại lao bổ tới chiến hạm chậm chạp, nặng nề này.
Kinh Cức nhìn cái quang giáp kỳ dị trước mặt này, trong lòng vô cùng kinh ngạc, đây không phải là toàn cốt quang giáp cấp trên vẫn luôn tìm kiếm sao? Với nhãn lực của hắn, nếu như nhận không ra toàn cốt quang giáp, vậy hắn có thể đập thẳng đầu vào bụng chết cho rồi. Trên thực tế, không có bất cứ sư sĩ nào từng trải qua huấn luyện hệ thống của Hắc giác không nhận ra toàn cốt quang giáp, hà huống hắn còn là tinh anh khu lõi của Hắc giác.
Toàn cốt quang giáp vẫn luôn là thứ trong truyền thuyết, rất sớm trước đây đã có người đưa ra loại ý tưởng này, nhưng tới tận bây giờ, trừ cái toàn cốt quang giáp trước mặt này, vẫn chưa từng nghe nói tin tức khác có liên quan tới thứ này. Hắc giác cũng vẫn luôn cố gắng nghiên cứu toàn cốt quang giáp, nhưng tới giờ vẫn không có bất cứ tiến triển gì.
Nghe nói, người chế tạo cái toàn cốt quang giáp duy nhất xuất hiện hiện nay cũn chính là người điều khiển nó. Chẳng lẽ người ngồi trong cái toàn cốt quang giáp này chính là chế tạo sư toàn cốt quang giáp? Với lại, hắn còn nhớ hình như chế tạo sư này còn có liên quan tới vài mệnh lệnh khác của Hắc giác. Thật là 1 nhân vật phức tạp a!
Nhưng mặc kệ thế nào, cái quang giáp này và người điều khiển cái quang giáp này đều là mục tiêu của hắn.
Diệp Trùng cũng đang cẩn thận đánh giá đối phương, Cái quang giáp tên gọi Kinh cức trước mắt này xem ra cực giống với con nhím, điều này cũng làm Diệp Trùng có chút cảm giác không biết ra tay hướng nào. Bất quá cũng may trên Hàm gia vẫn còn có vũ khí, nếu như tay không, Diệp Trùng thật sự rất sầu não rồi.
Bỗng bóng đen trước mắt lóe lên, Diệp Trùng đột nhiên mất hình bóng đối phương, Diệp Trùng lập tức giật mình. Quang giáp nhanh quá, Diệp Trùng kinh ngạc trong lòng!
Sự tình khẩn cấp, thân hình Hàm gia xoay người, 1 cái đổi hướng ngụy dị, chuyển tới vị trí vừa rồi của đối phương.
Mấy tia hàn quang lóe lên ở vị trí vừa rồi của Diệp Trùng. Tốc độ quang giáp đối phương cực kỳ nhanh, Diệp Trùng phỏng chừng không thua kém Hàm gia của mình bao nhiêu, cho dù là chậm, đó cũng chỉ có chút xíu thôi. Tốc độ 8, 9 Hz vốn dĩ là khủng bố như vậy, trước giờ lợi dụng nó để đi ăn hiếp người khác, Diệp Trùng không có cảm giác gì lớn, bây giờ ở trước mặt mình, hắn mới thật sự lĩnh hội được sự đáng sợ của tốc độ.
Kinh cức thầm khen trong lòng, quả nhiên không hổ là toàn cốt quang giáp, tốc độ lại còn nhanh hơn mình 1, 2 phần. Quang giáp Kinh cức ở trong khu lõi của Hắc giác đã là cái có tốc độ nhanh nhất trong các quang giáp cùng đẳng cấp. Không ngờ tính năng của toàn cốt quang giáp lại xuất sắc như vậy. Chẳng trách cấp trên lại nhiệt tình với người chế tạo như vậy.
Nhưng trong lòng Kinh cức lại không có bất cứ sự hoảng loạn nào, tính năng của quang giáp chẳng qua chỉ là 1 phương diện, nói tới cùng, chiến đấu giữa quang giáp rốt cuộc vẫn là chiến đấu giữa người và người. Đối với thực lực của mình, hắn có tự tin tuyệt đối.
Trong lòng Diệp Trùng run rẩy, từ chỗ đối phương vừa mới tay mà xét, tuyệt đối là đối thủ lợi hại nhất mà mình gặp được hiện giờ.
Đại chiến sắp tới, 1 loại hưng phấn nhè nhẹ hòa trộn trong sự bình tĩnh như nước của hắn. Toàn thân Kinh cức cũng không có vũ khí nào khác. Điều này cũng có nghĩa lựa chọn duy nhất chính là cận chiến. Bất quá, cận chiến cũng là phong cách chiến đấu đặc biệt của Hắc giác, ở phương diện này, sư sĩ Hắc giác có quyền uy tuyệt đối.
Mà cận chiến cũng là phương thức chiến đấu của Diệp Trùng, 1 thân phận khác của Diệp Trùng, YC, ở trên mạng mô phỏng, chính là nhân vật đại biểu của cận chiến quang giáp.
Gần như giống tâm đầu ý hợp, 2 cái quang giáp đồng thời khởi động.
Trủy thủ đã được 2 tay Hàm gia cầm trên tay, Hàm gia vẽ nên 1 cái tàn ảnh, trủy thủ trên tay phải vạch về phía yết hầu đối phương, trủy thủ trên tay trái lại vạch về phía khoảng giữa ngực và bụng của Kinh cức.
Kinh cức cũng mang theo vô số tàn ảnh, 2 chiêu này của Hàm gia bị hắn dễ dàng hóa giải, dưới tốc độ nhanh thế này còn có thể giữ được sự chính xác và nhãn lực chính xác thế này, cho dù là kẻ địch của hắn, trong lòng Diệp Trùng cũng không khỏi có chút khâm phục. Hai cái quang giáp dán sát nhau xáp lá cà, thêm vào tốc độ cực nhanh, làm người ta hoàn toàn khó có thể phân biệt được, chỉ nhìn thấy 2 cái bóng quấn lấy nhau. Nếu như lúc này có người ghi lại toàn bộ quá trình chiến đấu, đưa lên mạng mô phỏng, chỉ sợ lập tức sẽ dẫn tới 1 trận sóng to gió lớn.
Hai bên ra tay cực nhanh, đều vừa sáp tới liền rời ra. Hơn nữa, 2 bên cũng đều không có nguyên tắc, mỗi 1 bộ phận của quang giáp đều là vũ khí, điều này càng thêm hoành tráng vô cùng. Chiến đấu của 2 bên ở trong 1 phạm vi cực nhỏ, hung hiểm dị thường.
Diệp Trùng căn bản không dám nháy mắt cái nào, cục diện trước mắt hung hiểm cùng cực, hơi không cẩn thận, vậy tuyệt đối là chết chắc.
Sự chú ý của Kinh cức cũng tập trung cao độ, là 1 sư sĩ chiến đấu, kỹ năng kinh nghiệm của hắn về mặt chiến đấu, Diệp Trùng còn lâu mới so sánh được. Nhưng trước mắt, hắn vẫn không tìm ra bất cứ phương pháp đánh bại đối thủ nào.
Đối phương ra tay cực kỳ pha tạp, trong đó không chỉ có động tác huấn luyện sư sĩ phổ biến nhất 5 thiên hà lớn, mà còn có kỹ xảo cận chiến thoát thai từ lưu phái nào đó, nhưng kỹ xảo cận chiến của lưu phái này cũng thật là ngụy dị a, thậm chí hắn còn phát hiện đối phương cũng vô cùng quen thuộc với 1 số chiêu thức cơ bản của Hắc giác, tùy ý sử dụng, áp lực gây cho mình vô cùng lớn. Hắn trước giờ chưa từng nghĩ tới mấy chiêu thức cơ sở này lại có uy lực lớn như vậy.
Ra tay mau lẹ, chiêu thức linh hoạt, thân hình phiêu hốt, đổi hướng ngụy dị, đây là cảm thụ lớn nhất của Kinh cức.
Nhưng Diệp Trùng cũng không dễ chịu chút nào, áp lực đối phương gây cho mình trước giờ chưa từng có. Kể từ sau khi hắn dung nhập kỹ xảo võ thuật trong con chip Lam Dị Hành đưa cho mình vào cận chiến quang giáp, đây vẫn là lần đầu tiên gặp được cao thủ lợi hại như vậy, hơn nữa đối phương cũng là cận chiến cận thân.
Tốc độ xuất chiêu của cái quang giáp kêu là Kinh cức này vô cùng nhanh, cho dù tốc độ của cái quang giáp chậm hơn mình 1 chút. Nhưng phương vị và thời cơ ra tay làm Diệp Trùng khen mãi không thôi. Xuất chiêu của đối phương lấy tốc độ làm chủ, phối hợp quang giáp của đối phương. Diệp Trùng thật sự rất đau đầu. Mấy cái gai này cứng rắn vượt xa tưởng tượng của Diệp Trùng, trủy thủ của Hàm gia phải 3 lần chém trúng cùng 1 vị trí mới có thể cắt đứt được 1 cái. Điều này làm Diệp Trùng có chút bó tay bó chân.
Nếu như mình gặp được cái quang giáp này trước khi gặp Lam Dị Hành, thì mình đã sớm bại rồi.
Hơn nữa, Diệp Trùng phát hiện kỹ xảo cận chiến của đối phương chắc là cùng 1 hệ thống, rất nhiều chỗ không hợp lẽ thường, Diệp Trùng có cảm giác khó mà đối phó được. Diệp Trùng lúc này mới nghĩ tới kỹ xảo võ thuật lưu truyền từ cổ đại mà giáo quan Huck từng nói tới.
Hai người nhất thời khó phân cao thấp, đánh tới khó tách rời nhau.
Còn 20 cái quang giáp còn lại lại cùng lao về phía Hoa hoa công tử. Nhưng số phận của bọn họ so với Kinh cức quả thật là thê thảm hơn nhiều.
Cái chiến hạm xem ra đã tan nát này lại không có phản ứng, chẳng lẽ bọn họ cũng bị đánh te tua rồi?
Cách nghĩ này với bọn họ mà nói là đương nhiên, phải biết rằng, bọn họ chính mắt nhìn thấy cái chiến hạm này chịu không biết bao nhiêu pháo, mà uy lực của pháo trên chiến hạm của bọn họ thế nào, bọn họ lại có tự tin cực lớn.
Tàu địch càng lúc càng gần bọn họ, mọi người đều không khỏi có chút nhẹ nhỏm, khoảng cách gần như vậy, không có sự bảo vệ của quang giáp, chiến hạm và tàu vũ trụ không có khác biệt gì.
Ngay khi mọi người đều cho rằng lập tức sẽ lên tàu, biến cố đột nhiên làm tất cả sư sĩ này ai nấy đều mặt không chút máu!
Tàu địch xem ra đã ngắc ngoải đột nhiên mở ra vô số thiết bị bắn tia laser, số lượng khủng bố của mấy thiết bị bắn tia laser này giống như chiến hạm này thật ra chính là 1 con tàu chuyên môn dùng để chế tạo thiết bị bắn tia laser vậy. Nhất thời, hơn 20 sư sĩ này đột nhiên xuất hiện 1 sự thất thần tập thẻ trong thời gian ngắn. Có lẽ vẫn chưa có 1 chiến hạm nào trang bị trên tàu nhiều thiết bị bắn tia laser nhiều như vậy, điều này cần tiêu hao tấm năng lượng chứ.
Đợi mọi người hồi thần lại, lưới ánh sáng do vô số tia laser tạo thành vây toàn bộ 20 cái quang giáp này vào trong, lưới hỏa lực dày đặc thế này chỉ e là mọi người cả đời mới thấy. Mà mấy viên đạn hỗ trợ đó lại giống như không phải tiền vậy, yên lặng hướng về mấy cái quang giáp này.
Hỏa lực siêu mạnh Hoa hoa công tử thể hiện ra làm đoàn trưởng Phí Địch và đoàn trưởng Claudia đang duy trì trật tự trợn mắt há hốc mồm!
Đối với hầu hết người bình thường mà nói, bọn họ hoàn toàn không có khái niệm đối với uy lực của pháo điện từ, mà lưới hỏa lực tia laser như cơn mưa ánh sáng trước mặt này lại càng có thể mang lại hiệu quả chấn động cho bọn họ.
Hậu quả trực tiếp của cái này càng làm cho cả đội tàu vốn dĩ còn đang ủng hộ này lại xuất hiện sự chững lại khá lâu.
Mà mấy cái quang giáp Hắc giác này lúc này đây đang vô cùng đau khổ, nếu như vào lúc bình thường, đối với mấy chùm tia laser này, bọn họ rất xem thường. Đối với vỏ giáp của quang giáp Hắc giác mà nói, máy chùm tia laser này hoàn toàn không có bao nhiêu lực sát thương. Nhưng chùm tia laser dày đặc như trước mặt lại vô nghi làm bọn họ hồn phi phách tán!
Loại thiết bị bắn ra tia laser thế này, trong 1 giây có thể bắn ra 20 chùm tia laser. Mà với thiết bị bắn tia laser trang bị trên Hoa hoa công tử, số lượng chùm tia laser bắn ra trong 1 giây đạt tới 1 mức động làm người ta kinh hãi thế nào.
Sư sĩ của Hắc giác bi ai phát hiện, mấy chùm tia laser này lại chính xác vô cùng. Khi 100 chùm tia laser đồng thời bắn trúng 1 cái quang giáp, quang giáp đó dù có lợi hại hơn cũng chỉ có thể xuất hiện số phận bị nổ duy nhất này. Huống chi, mấy viên đạn hỗ trợ được chùm tia laser che chở đó đã sớm làm cho các mặt tính năng của mấy cái quang giáp này bất tri bất giác giảm mạnh.
Quang mang của 20 cái quang giáp bùng nổ, gần như đồng thời chiếu sáng cả vũ trụ. Trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người, lưới hỏa lực do Hoa hoa công tử phun ra như có kỳ tích biến mất hoàn toàn trong khoảnh khắc. Giống như 1 con hung thú vừa mới giết chết con mồi, trong thoáng chốc giấu đi nanh vuốt sắc bén của mình, biến trở lại thành 1 con thú cưng ôn hòa.
Sự khác biệt dữ dội giữa trước và sau này làm mọi người nhất thời khó có thể chấp nhận. Kinh cức biết nhất định là xảy ra gì đó, nhưng hắn hiện giờ hoàn toàn không rảnh đi quan tâm mọi thứ xảy ra xung quanh, trong mắt hắn hiện giờ chỉ có cái toàn cốt quang giáp trước mắt này. Mồ hôi trên trán đã dính bết vào tóc, hình dáng mái tóc của Kinh cức cũng giống như cỏ dại mọc trên 1 quả cầu tròn, từng cọng dựng đứng lên trời. Toàn thân Kinh cức hiện giờ đã ướt đẫm, áp lực của cái quang giáp này gây cho hắn làm hắn không thể không dốc hết toàn lực. Đôi tay hắn đã cảm thấy có chút tê dại, một mạch duy trì tốc độ tay cao thế này, cho dù thân thể hắn cường hãn, vẫn chịu gánh nặng không nhỏ.
Nhưng hắn không dám có chút lơi lỏng nào, trủy thủ đen thui của cái toàn cốt quang giáp này giống như 2 con rắn độc vậy, đuổi sát không bỏ. Một khi mình có chút buông lơi, hắn dám bảo đảm, 2 thanh trủy thủ này tuyệt đối sẽ nhân đó mà vào. Với lại, khiên chắn của đối phương lại giống như thanh trủy thủ đó, cạnh bên của khiên chắn sắc bén vô cùng.
Hô hấp của Diệp Trùng cũng bắt đầu trở nên nặng nề, nhưng đôi tay hắn vẫn bảo trì tốc độ tay cực cao. Động tác cận chiến phức tạp thế này, thao tác cần thực hiện cũng không đơn giản, Diệp Trùng cũng là lần đầu tiên duy trì tốc độ tay cao thế này trong khoảng thời gian dài như vậy.
Hàm gia dùng trủy thủ cản nắm tay của Kinh cức, gai màu vàng kim nhàn nhạt trên nắm tay của Kinh cức không biết dùng vật liệu gì chế tạo, trủy thủ của Hàm gia chặt trên bề mặt mà không hư hao chút nào.
Nắm tay của Kinh cức bị ngăn cản liền thuận thế gập khuỷu lại, tông vào Hàm gia. Gai nhọn trên khủy tay đó lóe lên hàn quang âm u. Diệp Trùng không xác định Hàm gia có thể cản được mũi gai hay không, liền thuận thế lướt đi, muốn tránh 1 kích này.
Không ngờ ở chỗ này lại đột ngột xảy ra biến hóa. Mấy mũi gai trên khuỷu tay đó đột nhiên rời khỏi Kinh cức, bắn mạnh về phía Hàm gia. Kinh cức tin rằng, khoảng cách gần thế này, đánh lén lại đột nhiên như vậy, khả năng đối phương có thể né tránh hoàn toàn có thể bỏ qua. Sức mạnh của mấy cái gai này cực lớn, cho dù không thể xuyên thủng quang giáp đối phương, ít nhất cũng có thể gây thương hại cho quang giáp đối phương.
Đối với những cao thủ như bọn họ mà nói, 1 chút biến hóa cũng đủ để cho bọn họ nắm quyền chủ động.
Nhưng khi hắn cho rằng đánh lén đủ để thành công, khiên chắn của Hàm gia đã cản mấy mũi gai này lại. Từ lúc bắt đầu, Diệp Trùng đã đề phòng việc này. Bởi vì hắn tự mắt nhìn thấy cái quang giáp trước mắt này dùng phương pháp giống như vậy phá tan 1 viên mỹ nhân tín. Mũi gai nhỏ nhoi đó lại đánh nát hoàn toàn mỹ nhân tín, điều này làm Diệp Trùng không thể không đề phòng uy lực của nó.
Diệp Trùng rõ ràng cảm thấy động tác của đối phương chậm đi 1 nhịp, tuy không biết tại sao, nhưng Diệp Trùng lập tức thay đổi phương thức chiến đấu.
Hàm gia bắt đầu đổi hướng liên tục, mấy cái đổi hướng ngụy dị khó đoán này lập tức làm Kinh cức luống cuống chân tay. Tốc độ của Hàm gia vốn nhanh hơn 1 chút so với Kinh cức, mà Diệp Trùng lợi dụng phương pháp tốc độ này càng làm Kinh cức đau đầu không thôi.
Kinh cức đã cảm thấy đôi tay có dấu hiệu sắp co rút, không ngờ đối phương lại còn có thể có thể lực như vậy. Hắn nào biết, thể lực của Diệp Trùng đã mạnh mẽ tới 1 trình độ cực kỳ biến thái. Mà năng lực của đôi tay hắn lại cũng được Mục từng chút từng chút khai phá ra. Từng có 1 khoảng thời gian khá dài, huấn luyện bi thép của Mục với Diệp Trùng mà nói, giống như địa ngục vậy. Mà khoảng thời gian đó, mỗi ngày Diệp Trùng đều phải tiến hành huấn luyện bi thép đến lúc đôi tay co rút, mồ hôi và nỗi đau nhiễm trong đó, căn bản không ai hiểu được.
Nhưng điều này cũng làm cho năng lực duy trì của đôi tay hắn được nâng lên rất cao. Đối với 1 sư sĩ mà nói, thứ quan trọng nhất của hắn chính là đôi tay hắn. Gần như mỗi 1 sư sĩ đều thực hiện huấn luyện chuyên biệt cho đôi tay hắn, nhưng tuyệt đối có rất ít người huấn luyện tới mức giống Diệp Trùng.
Thật ra, chỉ trên kỹ xảo cận chiến mà nói, Diệp Trùng không bằng đối phương, nhưng năng lực tác chiến kéo dài, không cần nghi ngờ, Diệp Trùng càng xuất sắc hơn, tới tận bây giờ, hơi thở Diệp Trùng chẳng qua vẫn chỉ mới có chút nặng nề, trong đó còn có bộ phận khá lớn là do cuối cùng cũng chiếm được chút ưu thế mà hưng phấn gây ra.
Diệp Trùng đã sớm phát hiện, tốc độ tay nhanh chắc chắn là có ưu thế rất lớn đối với điều khiển quang giáp, nhưng không phải tất cả thao thác đều là thao tác hữu hiệu. Đối với 1 cái quang giáp mà nói, thao tác hữu hiệu của nó thường sẽ ở một giá trị nào đó. Mà sau khi tốc độ tay của ngươi nhanh hơn giá trị này, phần nhanh hơn sẽ bị lãng phí đi, với lại điều này còn làm tiêu hao thể lực bản thân.
Trước giờ, Diệp Trùng vẫn luôn muốn giảm thiểu động tác vô ích của mình, nhưng bây giờ xem ra, hiệu quả khá rõ ràng. Nếu như là lúc trước, cũng là tình trạng hôm nay, thao tác của mình tuyệt đối là nhiều hơn rất nhiều so với hôm nay, vậy thể lực lãng phí của mình cũng sẽ nhiều hơn rất nhiều.
Công kích của quang giáp đối phương vẫn vô cùng sắc bén, nhưng trong mắt Diệp Trùng đã vô cùng mỏi mệt, tốc độ dù sao cũng giảm đi rất nhiều. Hai bên tới tận vừa rồi, tình hình chiến đấu kịch liệt vượt xa 2 người tưởng tượng.
Kinh cức vẫn là lần đầu tiên gặp phải người có thể kéo dài chiến đấu cận thân với mình dài như vậy, nhưng cũng chính là như thế, nhược điểm thể lực không đủ của hắn mới hiển hiện ra. Bình thường, dưới sự tấn công ngụy dị khó đoán của hắn, hầu hết mọi người đều vừa đối mặt thì đã bị hắn hạ gục rồi. Không ngờ hôm nay lại gặp phải 1 cao thủ thế này, hơn nữa đối phương rõ ràng cũng vô cùng quen thuộc với các loại đánh lén.
Kinh cức đã có ý bỏ chạy, hắn biết nếu như không đi, vậy mình tuyệt đối sẽ bại trên tay đối phương. Đối phương giằng co lâu như vậy, các loại chiêu thức giữa đôi bên đã vô cùng quen thuộc, hơn nữa đối phương không có bất cứ dấu hiệu thể lực suy giảm nào.
Nếu như lỡ như mình thật sự có co rút nào đó, hắn tin rằng thứ đợi chờ mình tuyệt đối sẽ là 1 nhát trủy thủ trí mạng đó.
- Diệp tử, mau trở về, 5 chiến hạm kia đang bay về phía bên này. Giọng nói của Thương lúc này ít nhiều có chút gấp gáp. Diệp Trùng lập tức kinh hãi.
Chính trong khoảnh khắc hơi ngập ngừng này, Kinh cức đột nhiên vặn người kỳ dị, rời khỏi chiến trường, 1 tia sáng màu lam cực nhỏ lóe lên rồi mất, chuẩn xác bắn trúng Kinh cức.
Diệp Trùng nhìn thấy rõ ràng tia sáng màu lam đó xuyên qua Kinh cức, từ sau lưng nó biến vào trong vũ trụ mênh mông.
Quay đầu nhìn lại, Thương thấp thoáng ở cửa tàu đang đắc ý vung vẩy Quy pháp trên tay với mình.
- Tên này, sao chẳng có chút phong phạm cao thủ nào vậy? Diệp Trùng lầm bầm nói. Nhưng lời vừa dứt, hắn liền dùng tốc độ càng không có chút phong độ nào, liều mạng lao vội về phía Hoa hoa công tử.
Phía sau chính là 5 chiến hạm a!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #229


Báo Lỗi Truyện
Chương 229/606