Chương 228 : Cái nhìn trong khoảnh khắc đó


Khung cảnh quá hỗn loạn. Mọi người trên tàu vũ trụ đều nhìn chằm chằm lên màn hình, trong mắt mỗi người đều là sự hoảng hốt. Nói ra cũng kỳ quái, từ lúc bắt đầu, Hoa hoa công tử đã bay sát con tàu vũ trụ này, giống như bảo vệ con tàu này. Lúc đó làm rất nhiều thuyền trưởng tàu vũ trụ ghen tị, mỗi 1 thành viên trên những tàu vũ trụ này đều cảm thấy vinh hạnh vô cùng. Đối với Hoa hoa công tử, có lẽ mỗi trong lòng 1 người trong đội tàu này đều cảm kích nó. Cho nên, khi Hoa hoa công tử vẫn luôn ở bên cạnh tàu của mình, mọi người trên tàu đều tranh nhau chạy tới cửa sổ trong suốt nhìn ngó, trong lòng bọn họ, Hoa hoa công tử chính là anh hùng trong lòng bọn họ.
Chính ngay khi mọi người đều cho rằng sắp an toàn tới thiên hà Thiết Bối Tây Ni, Hoa hoa công tử đột nhiên rồi khỏi cánh bên của tàu vũ trụ này, sau đó thuyền trưởng lập tức nhận được mệnh lệnh của đoàn trưởng Phí Địch, yêu cầu tất cả tàu vũ trụ, dùng tốc độ nhanh nhất tới địa điểm bước nhảy không gian. Lần này, mọi người đều biết, chắc hẳn là lại có hải tặc xuất hiện rồi. Thuyền trưởng tàu vũ trụ này kinh nghiệm cực kỳ phong phú, sau khi nhận được yêu cầu của Phí Địch, hắn liền hạ một loạt mệnh lệnh hiện giờ xem ra cực kỳ chính xác. Cũng chính những mệnh lệnh này, làm con tàu vũ trụ này ở 1 vị trí vô cùng không tồi.
Trên màn hình vẫn chỉ có Hoa hoa công tử, không hề phát hiện bất cứ hải tặc nào. Đột nhiên, Hoa hoa công tử bắn ra mấy mươi chùm sáng thô to màu lam vào trong vũ trụ mênh mông. Tiếp theo đó, không gian vốn dĩ không có vật gì đột nhiên phát ra bạo tạc kịch liệt, mọi người lúc này mới hoảng sợ, chẳng lẽ tàu vũ trụ của hải tặc cũng có khả năng ẩn hình? Ánh sáng lam thô to đó là gì?
Cũng may Nguy Nguyên phản ứng nhanh, la lớn: "Mau đổi sang kiểu quang học đi!"
Có thể thoát được hệ thống quét hình tiên tiến, nhưng đối với kiểu quang học nguyên thủy nhất lại không có bất cứ tác dụng nào.
Đổi được sang kiểu quang học, mọi người mới phát hiện Hoa hoa công tử vốn dĩ xem ra ôn hòa lại là 1 chiến hạm, nòng pháo đen thui đó xem ra hung hãn vô bì. Mà đối diện nó là quang giáp đông nghìn nghịt đang lao thẳng tới, còn có 1 chiến hạm làm mọi người run rẩy trong lòng. Thảm trạng của 1 chiến hạm còn lại làm người ta không nỡ nhìn thấy.
Chiến hạm, hung khí chiến đấu có thể khơi dậy sự sợ hãi của mọi người đối với chiến tranh, thật sự sống động xuất hiện trước mắt mọi người. So với chiến hạm, hải tặc chỉ có thể xem như trình độ nghiệp dư không đáng kể.
Thuyền trưởng vội vàng tăng tốc độ thêm 1 bước, trước mặt chiến hạm, tàu vũ trụ căn bản không có bất cứ năng lực phản kháng nào. Lúc này chỉ có nhanh nhất thông qua địa điểm bước nhảy không gian mới có thể giữ được sinh mạng của mọi người trên tàu vũ trụ này. Mà gần như suy nghĩ của mỗi 1 thuyền trưởng đều giống y như hắn, cảnh tượng trở nên hỗn loạn. Bất quá, ngay sau đó, 2 sư sĩ đoàn lập tức phái quang giáp ra duy trì trật tự. Điều này cũng làm cục diện cuối cùng trở nên trật tự được 1 chút. Điều làm mọi người trên tàu cảm thấy may mắn là, vị trí của tàu vũ trụ này khá tốt, thêm 1, 2 phút nữa thì tới lượt bọn họ.
Mà toàn bộ tất cả hành khách lại vây ở trước hình chiếu quang học, khi Hoa hoa công tử tiêu diệt chiến hạm còn lại, mọi người đều tận tình hoan hô. Mọi người cùng thở phào ra, bọn họ tin tưởng, Hoa hoa công tử cuối cùng có thể chiến thắng. Mấy quang giáp đông nghìn nghịt này tuy rằng nhiều, nhưng trên Hoa hoa công tử có 1 sư sĩ bắn tỉa siêu cấp có thể 1 người bắn nổ 300 cái quang giáp cao cấp. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Lúc này, trong tàu vũ trụ vang lên giọng nói uy nghiêm của thuyền trưởng: "Người già và phụ nữ lập tức vào phòng an toàn, người khác chú ý an toàn bản thân. Chúng ta tức sẽ thực hiện bước nhảy không gian ngay lập tức. Mong mọi người chuẩn bị cho tốt." Người già và phụ nữ lập tức được đưa tới phòng an toàn. Mà người khác vẫn không chớp mắt, nhìn chằm chằm hình chiếu quang học.
Mọi người đều biết rõ tàu vũ trụ đang tăng tốc, đây là đoạn mở đầu của bước nhảy không gian. Bước nhảy không gian đối với tàu vũ trụ mà nói, là 1 việc rất dễ dàng, nhưng nếu như dọc đường bị quấy nhiễu, vậy hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Theo sự tiến bộ của khoa học 2 năm nay, so với lúc trước, bước nhảy không gian của tàu vũ trụ hiện giờ đối với hành khác mà nói, gánh nặng nhẹ tới mức gần như có thể coi như không có. Một người trưởng thành căn bản sẽ không xảy ra bất cứ cảm giác không thoải mái nào.
Theo sự tăng tốc của tàu vũ trụ, hình chiếu quang học bắt đầu xuất hiện chút rung lắc, theo tốc độ càng lúc càng nhanh, rung động của hình chiếu quang học cũng càng lúc càng dữ dội, hình chiếu quang học dao động tới mức gần như người ta khó mà phân biệt được hình ảnh trên đó, chỉ lờ mờ nhìn thấy Hoa hoa công tử bay ra 1 cái gì đó, giống 1 cái quang giáp.
Đột nhiên, hình chiếu quang học xuất hiện 1 hình ảnh rõ ràng trong khoảnh khắc cực ngắn, nhưng trong nháy mắt, trên hình chiếu quang học đã không có thứ gì.
- A! Hai tiếng la kinh ngạc khác nhau vang lên đồng thời!
- Bắt đầu tiến hành bước nhảy không gian. Mọi người đều thở phào, chỉ cần thông qua bước nhảy không gian, vậy cũng có nghĩa là tránh được 1 kiếp. Trước khi tiến hành bước nhảy không gian nhất định phải tính toán chu đáo, nếu không hoàn toàn không cách nào đến được nơi mình muốn đến. Nếu như không phải đã thiết lập xong trước điểm mốc, bất cứ ai cũng không dám tùy ý thực hiện bước nhảy không gian, cho dù đối phương là chiến hạm, nhưng ở trước mặt quy tắc không gian này vẫn không có bất cứ sức phản kháng nào.
Mọi người như bước vào trong cảnh mộng vậy, hư ảo nhưng không chân thật, chậm chạp nhưng lại phảng phất như trong chớp mắt, đây chính là cảm giác do bước nhảy không gian mang lại, loại cảm giác này làm rất nhiều người vô cùng say đắm.
Mọi người toàn thân bỗng nhẹ hẫng, cảnh tượng trước mắt lại 1 lần nữa khôi phục rõ ràng, mà hình như vừa mới từ trong mộng đột nhiên trở về với hiện thực vậy.
Trên gương mặt lạnh như băng của Nhuế Băng lúc này hoàn toàn là dáng vẻ ngây ngốc, mà trên mặt Nguy Nguyên cũng là dáng vẻ không thể tin được. Vừa rồi chính là tiếng kêu của 2 người bọn họ.
- Tiểu Nguyên tử, vừa rồi sao thế? Nhuế Tô kỳ quái hỏi Nguy Nguyên, vừa rồi nàng nghe thấy rõ ràng tiếng kêu của em gái, việc có thể làm cho em gái vẫn luôn kín đáo phát ra tiếng kêu như vậy, nàng vô cùng tò mò. Nhưng nàng sẽ không đi hỏi em gái, muốn moi ra được chút gì đó từ miệng em gái không phải là việc dễ dàng. Bất quá, nàng cũng nghe thấy Nguy Nguyên phát ra tiếng kêu, thầm nhủ tiểu Nguyên tử nhất định biết chút gì đó.
Nguy Nguyên nhìn Nhuế Băng cúi đầu trầm tư 1 cái, sau đó mau chóng nói bên tai Nhuế Tô(1): "Cái quang giáp vừa rồi đó hình như là của Băng tỷ phu. Em lần trước có thấy qua." Chuyện của Nhuế Băng và Diệp Trùng, Nhuế gia không ai không biết, khi nhắc tới Diệp Trùng, Nguy Nguyên thích gọi là Băng tỷ phu, còn Nhuế Tô lại thích gọi là em rể tương lai. Nhuế phu nhân đối với việc này của con gái cũng không làm gì được, bà biết việc Nhuế Băng đã quyết định thì nhất định sẽ đi làm.
- A! Nhuế Tô nhịn không được thất thanh kêu lên, đợi sau khi có phản ứng liề vội vàng dùng tay bụm miệng, trong cặp mắt xinh đẹp đầy vẻ không thể tin được. Hồi lâu sau, nàng thấy em gái vẫn không có động tĩnh, không khỏi kề sát bên tai Nguy Nguyên, hơi hoài nghi hỏi: "Tiểu Nguyên tử, lẽ nào ngươi không nhìn sai?"
- À, tuyệt đối không sai, lần trước Băng tỷ phu chính là ngồi cái quang giáp này cứu em, em làm sao có thể nhận lầm? Nguy Nguyên cực kỳ tức giận với hoài nghi của Nhuế Tô.
Nhuế Băng cúi đầu nhìn trừng trừng sàn nhà, không biết tại sao, trong lòng đột nhiên dâng lên chút bi ai. Đây chính là gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách biệt sao? Nàng có chút loạn trí rồi.
- Hừ, em rể tương lại này thật là không tồi a, biết tới bảo vệ chúng ta a! Giọng nói Nhuế Tô vang lên.
Nguy Nguyên không tin nói: "Làm sao có thể, Băng tỷ phu làm sao biết chúng ta ở chỗ này? Chắc là Băng tỷ phu thuận đường thôi, sau đó lộ kiến bất bình, bạt đao tương trợ..."
Giọng nói của Nguy Nguyên lập tức bị Nhuế Tô cắt ngang, Nhuế Tô rất khinh thường nói: "Thôi đi, còn lộ kiến bất bình, bạt đao tương trợ, Băng tỷ phu của nguoi căn bản không phải loại người đó. Tên đó trời sinh lãnh khốc, hừ hừ, nếu không phải nơi này có gì đó hắn cho rằng đáng để bảo vệ, hắn sẽ ra tay ư? Xì, nói đùa à!" Sự lãnh khốc của Diệp Trùng đối với người từng chính mình lĩnh hội qua như Nhuế Tô mà nói, vẫn nhớ rõ mồn một.
Ánh mắt Nhuế Băng lại sáng lên, chẳng lẽ hắn tới bảo vệ mình sao? Hoa hoa công tử 1 mực bay ở bên cạnh tàu vũ trụ này, giống như bảo vệ tàu vũ trụ này vậy. Điều này hình như càng củng cố thêm suy nghĩ này của Nhuế Băng.
Chưa từng có chút kinh nghiệm nào ở phương diện này, Nhuế Băng tự nhiên cũng khó thoát được tâm tình thiếu nữ thế này.
Bất quá, sự chú ý của nàng rất mau liền đặt trên sự an nguy của Diệp Trùng.
Nhưng, nàng lại có biện pháp gì chứ? Nhuế Băng có chút ngơ ngác. Lần này lướt qua vai nhau đi, lần sau gặp lại sẽ là tháng nào, năm nào chứ?
- Nhưng... Câu nói nào đó còn lại trong lòng, nàng không hề nói ra, nhưng sự băn khoăn và ngỡ ngàng trong mắt Nhuế Băng lại một lần nữa bị thay thế bởi sự kiên định.
Nhuế Băng rất nhanh liền khôi phục sự lạnh lùng thường ngày. Nhìn thấy 2 người Nhuế Tô và Nguy Nguyên vẫn còn đang ở đó tranh cãi, Nhuế Băng sải bước, đi vào giữa 2 người, 1 tay 1 người, lôi 2 người đứng dậy, thần sắc tự nhiên đi về chỗ nghỉ ngơi của Nhuế phu nhân và Tiền gia gia.
- Băng tỷ, đều là Tô tỷ... Vẻ mặt Nguy Nguyên đỏ rực lên.
- Băng Băng, đừng nghe tiểu Nguyên tử nói lung tung, con người ngoan như chị... Ài... Băng Băng tốt... Em bỏ chị ra trước được không... Nhìn ánh mắt quái dị của người bên cạnh, cho dù là người có da mặt dày như Nhuế Tô cũng không khỏi có chút ngượng ngùng.
Tất cả mọi thứ xảy ra của đội tàu, Diệp Trùng đã không rảnh để ý, trong mắt hắn hiện giờ chỉ có mấy quang giáp trước mắt.
Hiện giờ chỉ còn dư hơn 20 cái quang giáp chiến đấu của Hắc giác, hơn nữa hơn 20 cái quang giáp này còn có vài cái thiếu tay thiếu chân, mấy cái quang giáp thiếu tay thiếu chân này đều bị dính Thương thủy ở vị trí đó.
Từ đó có thể thấy được thành công của đánh lén vừa rồi của mỹ nhân tín.
Trong lòng Kinh cức đã cực kỳ phẫn nộ, mình dẫn đội mà lại xảy ra thương vong thảm trọng thế này, đây vẫn là lần đầu tiên từ trước tới giờ. Hắn làm sao cũng không ngờ đối phương lại có vũ khí âm độc như vậy, hơn nữa còn có thể tránh được quét hình của mình.
Sự chú ý của Diệp Trùng cũng đặt trên cái quang giáp này, trong quang giáp tiêu chuẩn cùng 1 màu, đột nhiên xuất hiện 1 cái quang giáp khác với số còn lại, điều đó tự nhiên rất dễ dàng hấp dẫn ánh mắt của người khác. Mà vừa rồi cũng chính là cái quang giáp này là người đầu tiên dùng 1 gai hợp kim cực nhỏ phá tan mỹ nhân tín. Từ thân thủ đối phương biểu hiện ra mà xét, vô nghi là 1 cao thủ cực kỳ lợi hại.
Điều làm trong lòng Diệp Trùng cảnh giác nhất là, quang giáp Hắc giác loại hình này, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Chú thích: (1): Nguyên văn là Nhuế Băng, nhưng thấy vô lý nên sửa thành Nhuế Tô.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #228


Báo Lỗi Truyện
Chương 228/606