Chương 209 : Giữa đường cứu viện


Sau khi bổ sung đầy đủ, tàu Hoa hoa công tử cuối cùng rời khỏi hành tinh Sí Phong. Trong đám tàu vũ trụ không ngừng bay lên đáp xuống, Hoa hoa công tử xem ra không hề quá nổi bật. Tàu vũ trụ cấp Scar tuy là tàu vũ trụ cỡ lớn, nhưng mấy tổ chức viện trợ này lại có cái nào có ông chủ thiếu tiền? Tàu vũ trụ cỡ lớn tuy là không giống quang giáp đầy đường có thể thấy ở khắp nơi, nhưng cũng không phải thứ hiếm có gì.
Như vậy lại trúng ý của Diệp Trùng, hắn trước giờ không cho rằng mình bị người khác coi thường có gì không tốt. Ngược lại với Thương, thích làm 1 số việc khá oách.
Hoa hoa công tử bình ổn bay, lặng lẽ rời khỏi hành tinh Sí Phong.
Vũ trụ mênh mông, Hoa hoa công tử giống 1 con kinh ngư không tiếng động, lặng lẽ lướt qua hư không.
Diệp Trùng bận kinh khủng, di chuyển giữa các hành tinh là 1 việc dài đăng đẳng, huống chi lộ trình từ hành tinh Sí Phong tới hành tinh Minh Hồng quả thật quá dài. Cho dù Diệp Trùng đã có Hoa hoa công tử, nhưng vẫn tốn thời gian khá dài.
Chậm rãi du hành, làm người ta vô cùng khó chịu. Nhưng đối với Diệp Trùng mà nói, việc này và bình thường hoàn toàn chẳng có gì khác biệt. Trải qua kế hoạch cải tạo chiến hạm to lớn, Diệp Trùng đã sử dụng mấy cái máy móc trong phòng thí nghiệm kim loại đó khá là thuận tay. Nghĩ tới mình vẫn cần 1 cái quang giáp có thể lấy ra để che giấu thân phận, Diệp Trùng liền định chế 1 cái quang giáp cho mình. Dù sao chỗ này vô luận là máy móc hay là tài liệu, chế tạo 1 cái quang giáp đều rất dư dả.
Đã là để che giấu thân phận, quang giáp tự nhiên không cần quá tốt, Diệp Trùng liền dứt khoát từ các loại hình quang giáp, đông lấy 1 chút, tây lấy 1 chút, bản thiết kế cuối cùng làm người ta cảm thấy khá quái dị, toàn thân đều là lốm đốm vằn vện đủ màu sắc, xem ra giống như 1 tên hề. Nhưng dùng để che giấu lại vô cùng tốt. Mấy linh kiện này đều có thể mua được trên thị trường, người khác không dễ sinh nghi.
Nhìn cái quang giáp này phong cách phức tạp, có chút chẳng ra gì, nhưng nếu như nhìn tỉ mỉ, thì sẽ phát hiện các bộ phận quan trọng của cái quang giáp này đều từng được ưu hóa, thứ xem ra bừa bãi, chắp vá đều là là ở những chỗ như có như không.
Cái quang giáp này bị Diệp Trùng đặt tên là Quỷ lỗi (con rối), không chút nghi ngờ, cái tên này lại bị Thương giễu cợt 1 thời gian dài. Bản thân Diệp Trùng lại cảm thấy cái tên này khá thích hợp. Những linh kiện này của Quỷ lỗi nhìn thì là 1 số linh kiện quang giáp cực kỳ thường thấy trên thị trường, nhưng lại là sản phẩm từ phòng thí nghiệm thật sự.
Diệp Trùng chơi vui vô cùng, hắn hiện giờ phát hiện phòng thí nghiệm kim loại này thật sự quá hữu dụng. Hắn chỉ cần cài đặt hình ảnh của mỗi 1 linh kiện trên quang não, quy định rõ thước tấc, sau đó bỏ vào tài liệu mình dùng để chế tạo linh kiện này. Hầu như không cần hắn lo, gần như lập tức cái linh kiện đó liền có thể ra lò. Điều này làm Diệp Trùng vô cùng kinh ngạc, điều này có nghĩa là suy nghĩ trong đầu hắn lập tức liền có thể thực hiện. Tài liệu hợp kim trên tàu quả thật là rất nhiều, chơi quá vui, Diệp Trùng làm ra rất nhiều linh kiện đủ loại. Mà quang giáp Quỷ lỗi lại là tổ hợp cuối cùng Diệp Trùng làm ra.
Quỷ lỗi đủ màu sắc rất giống 1 chú hề, bất quá Diệp Trùng không hề để ý. Nhưng nếu như có người bởi vì điều này mà coi thường Quỷ lỗi, vậy hắn sai lầm to rồi. Để tăng thêm năng lực cận chiến của Quỷ lỗi, Diệp Trùng đều lắp đặt động cơ mini ở mỗi khớp của Quỷ lỗi. Nhưng trên người Quỷ lỗi vẫn có mấy khoang xạ kích, đương nhiên, mấy thứ này chỉ dùng để che tai mắt người khác. Diệp Trùng muốn nắm vững kỹ xảo xạ kích trước. Ai biết sẽ là lúc nào chứ?
Trên tay Quỷ lỗi cầm 2 cái gai đánh cận chiến, phối hợp thân thể nhỏ bé của nó, có 1 loại cảm giác ngụy dị không nói ra lời, có vài phần âm u khủng bố. Hai cái gai cận chiến này mới là vũ khí có lực sát thương chân chính của Diệp Trùng, với trình độ cận chiến của mình hiện tại, chỉ cần không gặp 3 phe đó, 2 cái gai cận chiến này đủ để hắn giữ mạng. Với lại, Quỷ lỗi chẳng qua cũng là dùng để làm công phu bề ngoài, nếu như thật sự nguy hiểm tới tính mạng của mình, Diệp Trùng sẽ không chút do dự sử dụng Hàm gia hoặc là Thủ hộ.
Linh kiện dư thừa lại được Diệp Trùng bỏ ngược vô lò, làm thành thỏi hợp kim, quăng trở vào kho. Mặt ưu thế này của kim loại vô cùng rõ ràng, đương nhiên, cũng không phải kim loại nào cũng đáng để thu hồi, thí dụ mấy thứ kim loại vứt bỏ trên hành tinh rác đó. Chi phí thu hồi bởi vì quá cao mà bị vứt bỏ. Nhưng mục này lại không phải là mục mà vật liệu xương có thể so sánh.
Từ 1 điểm này thì có thể nhìn ra vị trí của vật liệu xương và vật liệu kim loại khác nhau. Phạm vi sử dụng của vật liệu kim loại lớn hơn, nhưng vật liệu xương lại có đặc tính mà vật liệu kim loại không cách nào so sánh được. Làm 1 linh kiện bằng xương càng phải tốn nhiều trình tự hơn, vượt xa tưởng tượng của mọi người, điều này cũng đã định trước toàn cốt quang giáp không thề nào phổ biến quy mô lớn.
Nhưng nếu như mấy chuyên gia kim thuộc học đó nhìn thấy Diệp Trùng dùng 1 phòng thí nghiệm tiên tiến như vậy chỉ để chế tạo linh kiện quang giáp, chỉ e sẽ phát điên. Vô luận ở tổ chức nghiên cứu kim thuộc học nào, chỉ e mấy máy móc này đều có thể xếp vào hàng ngũ tiên tiến nhất.
Sau khi Diệp Trùng làm đi làm lại 1 phen này, lý giải đối với quang giáp không khỏi càng sâu thêm 1 tầng. Chỉ cần trong đầu hắn có ý nghĩ gì, hoàn toàn có thể thông qua phòng thí nghiệm kim loại để thực hiện, để nghiệm chứng suy nghĩ của hắn rốt cuộc chính xác hay không, chỉ e không có 1 thợ cải tạo quang giáp nào có điều kiện này của Diệp Trùng. Dù sao nguyên liệu ở chỗ này tùy ý hắn tiêu xài, thêm vào đó mấy tài liệu này đều có thể được nấu lại, tiêu hao chỉ là 1 bộ phận cực nhỏ.
Diệp Trùng hiện giờ như si như mê, hắn cả ngày bận rộn như 1 nhà khoa học. Thời gian mỗi ngày đều trải qua trong 3 phòng thí nghiệm này. Hứng thú của hắn với điều bồi cùng với việc đi sâu vào học tập cũng càng lúc càng sâu sắc. Diệp Trùng đã bắt đầu học phương pháp tấn công lợi dụng điều bồi trong con chip. Điều bồi sư thường phải đi 1 số đồng hoang, rừng rậm, tự nhiên phải có 1 số thủ đoạn phòng thân. Diệp Trùng vẫn nhớ như in tất cả những thứ Quản phong tử lần cuối làm với mình.
Vô luận là khoa học nào, phảng phất như chỉ cần vừa tiếp xúc với những thủ đoạn loại tận công, Diệp Trùng thường có thể học khá nhanh. Ở trên điểm này, Diệp Trùng giống như 1 chiến sĩ trời sinh.
Có phòng điều bồi, Diệp Trùng có thể làm 1 số thí nghiệm điều bồi, chỉ đáng tiếc, 1 số thực vật quý hiếm lại không hề có thể mua được trên thị trường, cần Diệp Trùng tự mình đi hái. Hơn nữa, hệ thống điều bồi của Quản phong tử và hệ thống tri thức của phái học viện lưu hành hiện tại có sự khác biệt cực lớn, mà điểm này cũng biểu hiện rất rõ ràng ở mặt nguyên liệu. Có 1 số thứ không hề quá quý hiếm, nhưng lại cần Diệp Trùng dùng phương pháp đặc biệt để xử lý, cũng chính là cần khoa học điều bồi sư của mình.
May mà Diệp Trùng hiện giờ dần dần bắt đầu có hứng thú với môn khoa học này, nên cũng không cảm thấy phiền phức. Huống chi, so với việc chế tạo linh kiện bằng xương, mấy trình tự chế tạo này quả thật coi như là đơn giản.
- Diệp tử! Mục thông qua máy liên lạc cắt ngang thí nghiệm Diệp Trùng đang làm.
- Mục, xảy ra chuyện gì sao? Diệp Trùng ngẩng mặt lên, lạnh nhạt hỏi. Hắn biết, Mục nếu như không có việc gì thì tuyệt không làm phiền mình.
Trải qua nhiều việc như vậy, Diệp Trùng hiện giờ tự có 1 khí chất khá bình tĩnh, thận trọng, vô luận lúc nào cũng không kinh hoảng, lúng túng.
Mục bình tĩnh nói: "Chúng ta vừa mới thu được 1 tín hiệu cầu cứu. Có người gặp phải đột kích của hải tặc. Mà địa điểm phát ra tín hiệu vừa đúng tuyến đường của chúng ta." Lúc đầu, vì để mau chóng tới được hành tinh Sí Phong (ND: hành tinh Minh Hồng chứ nhỉ?), Mục cài đặt 1 tuyến đường đi thẳng tới nơi, với thực lực của Hoa hoa công tử, tự nhiên không sợ cái loại hải tặc gì đó.
- Ừ. Diệp Trùng lộ ra vẻ suy nghĩ.
- Với lại, bọn họ đã nằm trong bán kính quét hình của chúng ta, đây là hình ảnh thu được qua quét hình.
Hai cái quang giáp đang cực khổ chống đỡ, sau lưng họ bảo vệ mấy cái quang giáp công trình. Với ánh mắt của Diệp Trùng, tự nhiên có thể nhìn ra 2 sư sĩ này ở trong 5 thiên hà lớn chắc có thể xem như cao thủ hạng nhất.
Số lượng hải tặc ít hơn so với tưởng tượng của Diệp Trùng, chỉ có 15 cái, so với tình cảnh dữ dội Diệp Trùng gặp hải tặc lần trước, đây chỉ có thể coi là chuyện con nít.
Mười lăm cái quang giáp này rõ ràng là tay lão luyện, biết 2 cái quang giáp này lợi hại, cũng không khinh suất, giống 1 bầy sói giảo hoạt. Mà 2 cái quang giáp đó biết rõ mục đích của đối phương, lại không thể không ngừng bắn chùm tia laser, làm đám hải tặc không thể tới gần. Hai phe cứ như thế giằng co. Một phe vô kế khả thi, phe còn lại dù bận nhưng vẫn nhàn, chỉ đợi đến khi đối phương hao hết năng lượng thì chính là lúc đám người phe mình hái lấy quả thắng lợi.
Cùng với sự tới gần của Hoa hoa công tử, 2 đám người đồng thời phát hiện dị biến đột ngột này.
Đám hải tặc lập tức biến sắc, bọn họ biết, 1 tàu vũ trụ lớn như vậy, tuyệt không phải người bình thường có thể có được, số người hộ vệ bố trí trong đó có thế nào cũng sẽ không ít hơn 150 người, chỉ sợ mấy người mình ngay cả nhét kẽ răng đối phương cũng không đủ. Căn bản không cần mệnh lệnh, đám hải tặc lập tức bắt đầu điên cuồng tấn công, chỉ cần có thể trước khi sư sĩ của đám người này tới bắt được mấy người này, sau đó dựa vào tốc độ, tàu vũ trụ như rùa bò này muốn đuổi kịp bọn họ, đó không khác gì là truyện cười lớn nhất.
Tốc độ của tàu vũ trụ so với quang giáp mà nói quả thật là chậm hơn, thí dụ tốc độ của Hoa hoa công tử chỉ có 3 Hz. So với quang giáp hiện tại hở ra là 5 Hz, quả thật là không khác gì rùa bò, mà tốc độ bắn vọt tới trong khoảng cách ngắn như của Thủ hộ thậm chí có thể đạt tới 10 Hz, tốc độ của Hàm gia cũng là 9 Hz.
Tình thế 2 cái quang giáp lập tức căng thẳng lên, nếu như đối phương không phải không muốn hủy hoại chiến lợi phẩm, chỉ e 2 cái quang giáp này đã sớm thành 1 đống sắt vụn.
- Ý! Mục đột nhiên giống như phát hiện được gì đó.
- Sao thế? Mục vội hỏi, Mục một khi phát ra tiếng kêu kinh ngạc như vậy cũng tức là cho biết hắn nhất định có phát hiện kinh người.
- Diệp tử, cứu bọn họ trước, trên người bọn họ có đồ tốt! Sự hưng phấn trong lời nói của Mục làm Diệp Trùng lập tức hiểu được thứ đồ tốt này chắc hẳn là đồ cực tốt. Đồ tốt có thể làm cho Mục kích động thế này, vậy chắc là vô cùng hiếm thấy. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Ừ. Diệp Trùng trả lời, cũng không hỏi thêm, lập tức gọi ra Quỷ lỗi, chui vào trong buồng lái. Không gian bên trong con tàu rộng lớn, hoàn toàn có thể điều khiển quang giáp đi lại bên trong. Đương nhiên điều này yêu cầu trình độ điều khiển quang giáp của sư sĩ tự nhiên cũng cực cao.
Tần Tá vẫn đang cực khổ chống đỡ, không dám có chút phân tâm, bọn họ có thể chống đỡ tới mức độ này đã là cực hạn rồi. Chỉ cần hơi phân tâm, chỉ sợ loại cân bằng này sẽ bị đánh vỡ. Vừa nghe thấy đồng bọn phía sau nói có 1 tàu vũ trụ cấp Scar đang bay về phía bên này, làm hắn vui mừng đầy bất ngờ, chỉ là tới hiện tại, tại sao vẫn không thấy bọn họ phái người tới chi viện chứ?
Tần Tá thầm kêu khổ trong lòng, nếu như vẫn không có người tới chi viện, mình và Hán Bôn đều sắp chống đỡ không nổi rồi. Nếu như chỉ có 2 người hắn và Hán Bôn, bọn họ tự tin bọn họ hoàn toàn có năng lực đột vây. Nhưng sau lưng còn có 3 nhân viên phi chiến đấu, chính điều này làm bọn họ chỉ có con đường duy nhất là tử thủ này.
Bỗng, Tần Tá cảm thấy áp lực nhẹ đi, lập tức trong lòng hơi thoải mái, hắn biết, nhất định là đối phương phái người tới chi viện.
Trước mặt chỉ còn lại 10 cái quang giáp, hắn và Hán Bôn, mỗi người cản 5 cái, áp lực so với vừa rồi giảm nhẹ không ít. Đến khi nhìn tới quang não, trái tim vừa mới bỏ xuống lại lập tức treo lên.
Hắn thế nào cũng không ngờ, 1 con tàu vũ trụ cấp Scar to lớn lại chỉ có 1 cái quang giáp đi xuống từ đó!
Tần Tá không khỏi hơi choáng váng, 1 cái quang giáp có ích gì? Đó không phải là tới nạp mạng sao? Sức mạnh thực lực đám hải tặc trước mặt này vượt xa ý liệu của hắn, là giáo sư khoa sư sĩ học viện Trung Minh số 1 số 2 của 5 thiên hà lớn, hắn có đủ tư cách đánh giá mấy người này. Tuy bọn họ không trải qua học tập sư sĩ có hệ thống, nhưng có thể thấy được kinh nghiệm thực chiến của bọn họ cực kỳ phong phú, hơn nữa phối hợp ăn ý giữa bọn họ vô cùng khó đối phó.
Ngay cả bản thân hắn, chỉ e 5 quang giáp đối phương cùng lên, thắng bại cũng khó nói a.
Diệp Trùng nhìn 5 cái quang giáp hướng về phía mình, thần sắc bình tĩnh, Quỷ lỗi tuy rằng chưa từng ra trận, nhưng Diệp Trùng lại không có chút tâm lý sợ sệt nào.
Năm cái quang giáp xếp hình cánh quạt bay thẳng tới Diệp Trùng. Trong mắt 5 người, cái quang giáp lòe loẹt đang bay thẳng tới bọn họ này quả là giống 1 tên hề. Cái quang giáp trôi nổi đó trong mắt bọn họ giống như thiếu nữ không chịu nổi giày vò! Năm người thậm chí còn thông qua tần số đội ngũ nói cười hi hi ha ha, thương lượng xem nên phanh thây tên hề trước mắt này thế nào, ra uy với đám người trong con tàu.
Ngay lúc mọi người kỳ quái tại sao tàu vũ trụ này chỉ phái 1 người ra, cục thế lại đột ngột xảy ra biến hóa!
Chính ngay lúc có thể đã bước vào bán kính tấn công của 5 người, trong ánh mắt kinh ngạc của 5 người, cái quang giáp giống như tên hề trước mặt này đột nhiên tăng tốc! Tốc độ cái quang giáp tên hề này biểu hiện ra làm trong lòng mọi người nhảy dựng lên.
Tốc độ nhanh quá!
Biến hóa đột nhiên này làm 5 người lập tức có chút cảm giác không kịp trở tay, may mà kinh nghiệm thực chiến của 5 người phong phú, tuy kinh nhưng không loạn. Khoang xạ kích của quang giáp lập tức bắn về phía cái quang giáp tên hề này. Một chiêu này bọn họ thường sử dụng, hỏa lực của 5 cái quang giáp mở ra hết, phạm vi có thể bao trùm khá lớn, hơn nữa mấy chùm tia laser này không hề nhằm toàn bộ vào cái quang giáp tên hề này, có bộ phận tương đối bắn về phía khe hở xung quanh tên hề. Một chiêu này bọn họ phối hợp cực kỳ quen thuộc, nhiều năm như vậy, bọn họ đã không nhớ rõ có bao nhiêu cao thủ nổi tiếng chết dưới sự phối hợp này của mấy người.
Mấy người đều có thể tượng tượng được vỏ giáp mỏng manh thế này của cái quang giáp tên hề này bị chùm tia laser xuyên thủng, sau đó nổ oành 1 tiếng, thành vô số mảnh vỡ! Vỏ giáp mỏng manh, không có tấm khiên chắn nào, bọn họ thậm chí nhìn không thấy cái quang giáp tên hề này có vũ khí gì, quang giáp tên hề 2 tay trống không giống như 1 con cừu chờ mổ.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #209


Báo Lỗi Truyện
Chương 209/606