Chương 200 : Bởi vì là người


Hai cái quang giáp đứng đối mặt.
Hai mắt Nguy Nguyên phát sáng, hắn vẫn cần phải xác định, tuy người lần trước cứu mình này rất có khả năng là YC, nhưng hắn cũng chỉ là rất có khả năng mà thôi. Nhưng chỉ cần hắn là YC, Nguy Nguyên tin tưởng mình nhất định có thể từ trong động tác của hắn tìm ra phong cách đặc hữu của YC.
Thì ra hắn thật sự tinh thông quang giáp, nhìn Diệp Trùng leo vào buồng lái của Hàm gia, Nhuế Băng không khỏi có chút xuất thần. Nhuế Tô từng nói với nàng là Diệp Trùng tinh thông cải tạo quang giáp, nàng vẫn hơi không tin, 1 người tinh thông cận chiến thế này, nào còn tinh lực bước chân vào phương diện khác?
Có lẽ, quang giáp cũng là 1 hoạt động khá có ý nghĩa, Nhuế Băng không khỏi thầm nghĩ.
Tất cả võ thuật gia không tự chủ được cùng mở to mắt, đây mới là cận chiến quang giáp chân chính a, không phải mấy trận tỉ thí đẹp đẽ trên mạng mô phỏng đó có thể so sánh được. Sân huấn luyện này vốn dĩ được dùng để huấn luyện cận chiến quang giáp, trận chiến lúc này đây, chỉ e khó mà tìm được địa điểm thích hợp hơn chỗ này.
Đối mặt chỉ duy trì 5 giây, Diệp Trùng bắt đầu trước, hắn phải đánh bại đối thủ trong thời gian ngắn nhất, sau đó rời khỏi chỗ này. Lam Dị Hành một khi chết, trong khoảng thời gian ngắn sau đó, võ quán Cửu Nguyệt sẽ trở thành trung tâm của ánh mắt mọi người, cũng không còn thích hợp cho mình ở lại. Nhiệm vụ lúc này của Diệp Trùng là lại tìm 1 chỗ ẩn thân thích hợp, cho tới khi Vương Vi Hành trở lại.
Nhưng việc phải giải quyết trước mắt lại là cái quang giáp trước mắt này.
Chiêu đầu tiên của Diệp Trùng chính là dùng Song tục hồ hình bộ, 2 đường cong ngược hướng lớn nhỏ bất nhất tạo thành 1 quỹ tích ngụy dị, làm người ta khó mà đoán trước động tác 1 bước tiếp theo của nó.
Nguy Nguyên lại 1 lần nữa không kiềm được thất thanh la lên! Loại bước đi trước mắt này đối với hắn mà nói không thể quen thuộc hơn, bản thân hắn từng mô phỏng loại bước đi này, điều này càng củng cố suy nghĩ trong lòng hắn rằng người xem ra chỉ lớn hơn mình vài tuổi này chính là YC. Hắn cố hết sức mở lớn mắt, sợ bỏ qua bất cứ chi tiết nào.
Loại bước đi phiêu hốt này vô nghi làm Trịnh Trung Hành cực kỳ khó thích ứng, hắn không thể không ngừng thay đổi phương hướng của mình đối diện với đối phương, và bảo trì tốc độ di động từ từ lùi ra sau từng chút một. Hai tay quang giáp che chắn trước ngực, là 1 tư thế cận chiến tiêu chuẩn.
Động tác này trong mắt Diệp Trùng vô nghi là sơ hở đủ chỗ, cận chiến quang giáp và cận chiến người thật dẫu sao cũng không giống, không phải tất cả kỹ xảo chiêu thức đều có thể dùng được. Không giống Trịnh Trung Hành, cận chiến quang giáp của Diệp Trùng hoàn toàn đến từ chiến đấu, trải qua sự ma luyện của thực chiến, trừ 1 số cao thủ của Hắc giác, kỹ xảo phương diện này của Diệp Trùng vô nghi có thể coi như ngang với cấp đại sư.
Hàm gia trực tiếp chính diện tiếp cận quang giáp đối phương, Diệp Trùng muốn mau chóng giải quyết vấn đề, hắn không có bao nhiêu hứng thú cọ xát với Trịnh Trung Hành, thời gian trong mắt hắn khá quý báu. Hơn nữa Song tục hồ hình bộ vừa rồi đã làm trọng tâm quang giáp đối phương mất cân bằng cực ngắn. Tuy quá trình này đối với cao thủ bình thường mà nói tưởng chừng như có thể lược bỏ không kể làm gì, nhưng đối với loại cao thủ cấp bậc như Diệp Trùng mà nói, sai sót này đã đủ chết người.
Bất cứ sự cân bằng nào bị phá vỡ, điều chỉnh và khôi phục nó đều cần 1 quá trình. Mà quá trình nhỏ nhoi này, trong mắt cao thủ chân chính, chính là cơ hội.
Thừa dịp khoảnh khắc đối phương hơi mất cân bằng, Diệp Trùng bỗng xông thẳng tới. Khoảng cách 300 mét đối với quang giáp mà nói, quả thật là ngắn tới đáng thương, hơn nữa tính năng hệ thống hỗ trợ của Hàm gia xuất sắc rõ ràng vượt xa dự liệu của Trịnh Trung Hành.
Trịnh Trung Hành lập tức có chút hoảng loạn, vô luận là hành vi của Diệp Trùng hay là tính năng của Hàm gia đều vượt xa ý liệu của hắn. Hắn cuối cùng đã hiểu, lần này hắn đụng phải cao thủ chân chính rồi.
Ngay chỗ cách Trịnh Trung Hành 30 mét, Diệp Trùng làm 1 cú xoay người Thomas, giống 1 trận gió xoay tít di chuyển tới 1 bên quang giáp của Trịnh Trung Hành.
Trịnh Trung Hành đã triệt để ngây ngốc, tốc độ kinh người thế này, khoảng thời gian ngắn thế này, làm ra động tác tinh tế thế này, điều này làm hắn hoàn toàn không có phản ứng. Tốc độ quang giáp đối phương ít nhất là trên 8 Hz, hắn quả thật không biết dưới tốc độ thế này, có người lại có thể trong khoảng cách ngắn như vậy hoàn thành 1 cái Nhị hồ hình bộ và 1 cú xoay người Thomas, tên này quá khủng bố rồi! Trịnh Trung Hành đã hoàn toàn khiếp sợ! Hắn không biết Song tục hồ hình bộ, cho rằng đây chỉ là Song hồ hình bộ.
Sự bình tĩnh khi Diệp Trùng chiến đấu thường làm cho hắn cảm thấy mình giống như trầm mình trong nước, mát lạnh, không có kích động, không có hoảng sợ.
Diệp Trùng nhìn thấy sự hoảng loạn của đối phương, gần như nghĩ cũng không nghĩ, đôi tay vẫn luôn hơi đặt trên bàn điều khiển đột nhiên cử động, tốc độ tay kinh người làm cho mệnh lệnh của Diệp Trùng lập tức được thực hiện. Hai chân của Hàm gia bỗng gập lại, trầm xuống, dán sát mặt đất mau chóng lao tới Trịnh Trung Hành, bộ phận cách mặt đất gần nhất của Hàm gia không tới 10 cm.
Động tác ngụy dị này của Hàm gia làm Trịnh Trung Hành càng thêm quýnh quáng tay chân, đổi hướng đột nhiên trong khoảng cách gần thế này, hắn căn bản không phản ứng kịp. Mà trong tất cả mọi người, chỉ có Nguy Nguyên mới là người có thể nhìn hiểu rõ nhất. Nguy Nguyên nhịn không được khen 1 câu: "Hoành tráng!"
Quang giáp đối phương mau chóng phóng lớn trong mắt Diệp Trùng, Diệp Trùng thậm chí có thể nhìn thấy số hiệu khắc trên thân chính của quang giáp đối phương. Sự cân bằng của đối phương đã hoàn toàn bị mất.
Tốc độ của Hàm gia cực nhanh, trong chớp mắt, chỉ thấy thân hình Hàm gia bỗng cao vọt, đầu gối đẩy lên, mạnh mẽ đụng vào cạnh hông quang giáp của Trịnh Trung Hành.
Bùm lớn 1 tiếng, quang giáp của Trịnh Trung Hành giống như 1 cái bao cát bị quăng đi, rớt ra ngoài, mà eo trái quang giáp đã bị lõm sâu vào trong, mà vết nứt lan tỏa ra xung quanh giống như tỏ rõ cho tất cả người xem 1 kích vừa rồi của Diệp Trùng mạnh mẽ tới cỡ nào.
Đây là trận đấu hoàn toàn bất bình đẳng, song phương căn bản không cùng 1 đẳng cấp, Diệp Trùng vẫn thong thả mà bình tĩnh, không có chút lơ là. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Không đợi đối phương rơi xuống đất, động cơ Hàm gia ầm ầm mở ra toàn bộ, xông về phía quang giáp đối phương đã mất đi khống chế, trủy thủ đen thui đã rút ra, chỉ đợi cho đối phương 1 kích trí mạng.
Vẻ mặt Hoa Thiên Giai trắng bệch! Tuy ông ta không biết gì về quang giáp, nhưng nguyên lý cơ bản của võ thuật, ông ta lại hiểu sâu 3 vị trong đó (Trà có 3 vị: bản vị, chân vị và thiền vị, phản ánh trình độ thưởng thức trà. Hiểu sâu 3 vị tức là hiểu rất rõ), Trung Hành từ khi mới bắt đầu đã hoàn toàn ở vào thế hạ phong, từ giác độ võ thuật mà nói, thiếu niên từng bước chiếm tiên cơ, còn Trung Hành lại bị đè ép khắp nơi. Khi nhìn thấy Trung Hành bị đánh đến nỗi bay lên không, trên mặt Hoa Thiên Giai không có chút huyết sắc nào!
Nơi này có rất nhiều người không hiểu quang giáp, lại không có ai không hiểu võ thuật, mọi người đều biết, tiếp theo tuyệt đối là sát chiêu cuối cùng!
Chính lúc Diệp Trùng định tới thêm 1 cú cuối cùng, Thương đột nhiên nhắc nhở nói: "Diệp tử, có 3 cái quang giáp của Hắc giác đang bay về phía bên này."
Trong lòng Diệp Trùng run rẩy, bỗng dừng gấp, nhìn quang giáp đang lăn lộn, tay Diệp Trùng cử động, động cơ của Hàm gia đột nhiên bị nâng lên tới mức cao nhất, gầm rú rời khỏi võ đường Thiên Hoa. Hàm gia từ khi dừng gấp tới lúc bay ra sau, cả quá trình chỉ 1 hơi là xong, giống như quỷ mỵ.
Hàm gia đột nhiên rời khỏi làm tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu. Nguy Nguyên cũng hơi cảm thấy kỳ quái, còn Nhuế Băng cũng thở phào 1 hơi, nói tới cùng Trịnh Trung Hành là đại đệ tử của Hoa thúc, trong lòng nàng đương nhiên không hy vọng đôi bên có xung đột.
Nhuế Băng đột nhiên hồi thần lại, mới nghĩ tới mình không dễ dàng gì mới gặp được Diệp Trùng, lại không thể nói lấy 1 câu với Diệp Trùng.
Bỗng nghĩ tới Diệp Trùng có quan hệ với Lam Dị Hành, Nhuế Băng vội vàng hỏi Nguy Nguyên ở bên cạnh: "Tiểu Nguyên, võ quán của Lam Dị Hành ở chỗ nào?"
- Lam Dị Hành? À, vừa rồi giới thiệu nói là võ quán Cửu Nguyệt, a, em nghĩ ra rồi, em biết ở chỗ nào! Nguy Nguyên là người bản địa, đối với xung quanh vẫn khá quen thuộc. Hắn cơ trí suy nghĩ 1 hồi liền nghĩ ra suy nghĩ của Băng tỷ, không khỏi thầm khen Băng tỷ thông minh.
Xem ra quan hệ của YC và Băng tỷ quả nhiên không cạn, chẳng lẽ bọn họ là tình nhân, ừm, loại khả năng này là lớn nhất. Người như Băng tỷ thế này cũng chỉ có nhân vật giống như YC mới có thể xứng đôi. Nguy Nguyên không khỏi thầm đắc ý trong lòng, mình quả nhiên nhìn đúng a.
Nhuế Băng không nói 2 lời, nhấc lấy Nguy Nguyên, nhấc chân chạy tới cửa lớn của võ đường Thiên Hoa, lúc này đây, hội nghị giao lưu gì đó, đánh giá gì đó, toàn bộ đều bị nàng quẳng ra khỏi đầu, hiện giờ hắn chỉ hy vọng có thể nhìn thấy mặt Diệp Trùng.
Trong lòng sốt ruột như ngọn nến đang cháy từng chút một.
Nguy Nguyên to lớn bị Nhuế Băng nhấc ở trên tay, như không có có gì. Còn Nguy Nguyên lại thầm líu lưỡi không thôi, Băng tỷ quả nhiên cường hãn a, cảnh vật 2 bên soàn soạt bay ra phía sau, làm cho hắn cảm thấy choáng váng. Loại khoái cảm tốc độ này, hắn cho rằng chỉ có khi điều khiển quang giáp mới có, không ngờ Băng tỷ không nhờ bất cứ công cụ gì liền có thể đạt tới tốc độ thế này! Quả thật là quá tài ba!
Không biết YC ở phương diện này so với Băng tỷ thì thế nào? Nguy Nguyên hồ tư loạn tưởng nghĩ.
- Bên nào? Tay Nhuế Băng hơi phát lực, Nguy Nguyên lúc này hồi thần lại, xoa xoa bụng, lầm bầm nói: "Ài, Băng tỷ, có chút đau a!" Khi hắn nhìn thấy ánh mắt không tốt của Băng tỷ, Nguy Nguyên vội vàng đổi giọng: "A, bên trái, bên trái!"
Nhuế Băng không nói tiếng nào, co giò chạy như điên.
Vẫn là ngồi trong quang giáp thoải mái hơn a, bị Nhuế Băng nhấc trên tay, Nguy Nguyên cảm thán trong lòng.
Ba cái quang giáp màu đen từ phía trên võ đường Thiên Hoa bay qua, vẽ nên 1 đường cong ở xa xa, bay về phía tây bắc.
Diệp Trùng cuối cùng cũng thở phào, xem ra mục tiêu của 3 cái quang giáp màu đen đó không phải là mình, chẳng qua là qua đường mà thôi.
- Hừ, Diệp tử, ngươi lại không nói câu nào với Băng Băng của chúng ta, thật là... Thương biểu thị thẳng thừng sự bất mãn của mình: "Ngươi không nhìn thấy dáng vẻ khi Băng Băng của chúng ta nhìn thấy ngươi sao, trời ạ, biết thiên nữ động phàm tâm là thế nào không? Ài, vấn đề cao thâm như vậy muốn làm ngươi hiểu cũng khá khó khăn đó nha!"
Diệp Trùng trầm mặc không nói, giống như xuất thần suy nghĩ vấn đề gì.
- Ài, Diệp tử, Băng Băng của chúng ta...
Diệp Trùng đột nhiên cắt ngang nói: "Thương, ngươi nói ta tại sao không thể nguội lạnh giống như Mục? Rõ ràng ta hôm nay căn bản không cần ra tay, nhưng ta không biết tại sao lại nhịn không được!"
Thương rất không cho là đúng nói: "Diệp tử, không ngờ ngươi lại ngốc tới mức độ này, bởi vì ngươi là người a!"
- Bởi vì ta là người?
- Đúng vậy, người làm sao có thể nguội lạnh chứ? Diệp tử à, ngươi không cần giống tên không có thú vị như Mục đó, không phải cái gì cũng có thể tính toán, cũng không phải việc gì cũng phải có nguyên nhân mới đi làm. Thương lải nhải cứ như một bà già, lại giống như 1 ông già, có vài phần ý nghĩa sâu sắc.
- Ừ, như vậy à! Diệp Trùng gần như khôi phục lại như thường.
- Diệp tử, chính là cái ngăn kéo này.
Diệp Trùng mở ngăn kéo, bên trong có 1 con chip màu đỏ yên lặng nằm trong đó. Trong lòng lại hơi thở dài 1 tiếng, Diệp Trùng nhẹ nhàng lấy con chip này, bỏ vào túi của mình.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #200


Báo Lỗi Truyện
Chương 200/606