Chương 199 : Gió nổi sóng dâng (15)


Tốc độ của Diệp Trùng cực nhanh, giống như 1 làn gió nhẹ, nếu như có người nhìn thấy 1 màn này, tuyệt đối sẽ kinh ngạc đến nỗi không khép được miệng, chỉ e sẽ đồng thời dâng lên 1 suy nghĩ thế này trong đầu: Đây là cực hạn của tốc độ con người sao?
Lam Dị Hành quát nhẹ 1 tiếng, xen lẫn sự đau khổ sâu sắc, còn có 1 chút sảng khoái.
Sương máu đầy trời, bên trong truyền ra 1 loạt tiếng bựt bựt như là tiếng đàn đứt dây, sương máu mau chóng bao vây 2 người, làm người ta nhìn không rõ bên trong rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. Tiếng mắng chửi và rên rỉ của Tả Lăng đồng thời truyền tới từ trong màn sương máu.
Trái tim Diệp Trùng lúc này đã từ trong sự hừng hực vừa rồi bỗng khôi phục lại sự bình tĩnh khi chiến đấu, phảng phất như từ miệng 1 ngọn núi lửa cao ngất nhảy xuống, lại đột nhiên phát hiện dung nham vốn nóng bỏng lại lạnh thấu vào xương, đi kèm theo đó là 1 tia sát khí rất thực.
Tốc độ của Diệp Trùng cực nhanh, mang theo vô số tàn ảnh, mũi chân không ngừng phát lực, thân hình không ngừng tăng tốc, Diệp Trùng đã không quan tâm tốc độ của mình rốt cuộc đạt tới mức độ nào, trong cặp mắt tập trung chỉ có màn sương máu trong sân huấn luyện này.
Vù, từ màn sương máu bay ra 1 bóng người.
Diệp Trùng tinh mắt lập tức phát hiện đó là Lam Dị Hành! Lam Dị Hành lúc này đã sớm không dáng vẻ mạnh mẽ như rồng như hổ vừa rồi, trên dưới toàn thân như từ trong hồ máu mò ra. Mà cơ nhục vốn dĩ khỏe đẹp, tràn đầy lực lượng gần như đã đứt đoạn toàn bộ, không chút sinh khí rũ trên người ông ta. Máu men theo gân cơ bắp đã bị đứt đoạn, tí tách rơi xuống.
Mũi chân Diệp Trùng điểm 1 cái, thay đổi phương hướng, chụp lấy Lam Dị Hành. Cặp mắt Lam Dị Hành lúc này đã đục ngầu, không chút sinh khí, mạch đập, hô hấp cũng đã hoàn toàn đình chỉ.
Dừng thân hình lại, Diệp Trùng nhẹ nhàng bỏ Lam Dị Hành trên tay xuống, yên lặng đứng ở đó.
Trong sương máu lại xông ra 1 bóng người, không cần đoán Diệp Trùng cũng biết là Tả Lăng, không có bất cứ lưỡng lự nào, Diệp Trùng hành động!
Diệp Trùng không có thói quen trước khi ra tay còn nói lý do ra tay gì đó, ngược lại, đánh không tuyên chiến, đột nhiên tập kích với hắn mà nói càng quen đường tỏ lối hơn. Tuy Tả Lăng trước mặt dáng vẻ chật vật, thực lực giảm mạnh, căn bản không cách nào tạo thành uy hiếp với mình, Diệp Trùng vẫn không có bất cứ ý tứ muốn bỏ đi loại thói quen tốt đẹp này.
Một kích cuối cùng của Lam Dị Hành đích xác không bình thường, trên dưới toàn thân Tả Lăng có 7, 8 chỗ có lỗ máu to cỡ ngón tay cái. Máu ùng ục tuôn chảy ra ngoài, mà trên người lại đỏ tươi, không biết là máu của Lam Dị Hành hay là của hắn.
Im hơi lặng tiếng, Diệp Trùng như u linh xuất hiện trước mặt Tả Lăng. Tay phải như rắn độc đánh về phía cổ họng của Tả Lăng.
Tả Lăng căn bản là không ngờ lúc này bên ngoài lại có người tập kích mình, không kịp phòng bị, chỉ đành vừa liều mạng ngẩng đầu ra sau, vừa đẩy đôi tay ra ngoài, hy vọng có thể tiếp được 1 quyền này của Diệp Trùng.
Binh, trên tay truyền lại cảm giác tiếp xúc, trong lòng Tả Lăng vui mừng. Nhưng chưa kịp mừng thoát 1 kiếp, sức mạnh to lớn từ trên tay truyền tới lập tức làm hắn hồn phi phách tán. Lách cách, tiếng xương cốt vỡ vụn rõ ràng truyền tới tai hắn, tiếp theo đó, sự đau đớn như thủy triều mau chóng nhấn chìm hắn!
Suy nghĩ cuối cùng trước khi hắn mất đi tri giác: Chẳng lẽ tên họ Lam sống lại sao? Sức mạnh to lớn thế này, trừ Lam Dị Hành, hắn thực sự nghĩ không ra vẫn còn có người nào có thể có được.
- Dừng tay! Một giọng nam hùng hồn từ xa truyền tới.
Diệp Trùng không có chút ý dừng tay nào, nhân hắn bệnh, lấy mạng hắn. Đã mất đi năng lực đề kháng, Tả Lăng trong mắt hắn đã là 1 người chết. Tay phải đột nhiên tăng tốc, mang theo vô số tàn ảnh, trực chỉ hướng tới cổ họng của Tả Lăng.
Tốc độ tay siêu cấp của Diệp Trùng lại 1 lần nữa xuất hiện trước mặt người đời!
Không có chút hồi hộp nào, cổ của Tả Lăng bị Diệp Trùng nhẹ nhàng xiết trên tay, nhẹ nhàng phát lực, rắc rắc, xương cốt bên trong chỗ bị Diệp Trùng xiết lấy lập tức vỡ nát. Tả Lăng đã hôn mê trong lúc vô ý thức biến thành 1 thi thể không chút sinh khí nào. Tay Diệp Trùng nhẹ nhàng giũ 1 cái, Tả Lăng vẽ nên 1 đường cong parabol, nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Lam Dị Hành.
Trong vòng 1 ngày, 2 giới giả mất mạng như thế.
Diệp Trùng xoay người lại, lạnh lùng nhìn đám người đang liều mạng lao về bên này.
Trong đầu Nhuế Băng phảng phất như nổ oành 1 cái, bước chân không tự chủ được dừng lại, trừng trừng nhìn gương mặt từng xuất hiện vô số lần trong giấc mộng của mình. Vẫn là sự lạnh lùng và hờ hững đó, vẫn là sự cô tịch (cô độc và tịch mịch) đó...
Nhuế Băng vốn là người đi đầu tiên, nhưng nàng vừa dừng lại, vô số người lướt qua bên người nàng. Rất nhiều võ thuật gia đều kinh ngạc quay đầu nhìn Nhuế Băng vài cái, không hiểu nàng tại sao dừng lại. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Băng tỷ... Băng tỷ! Nguy Nguyên nhìn ra sự bất bình thường của Nhuế Băng, lo lắng lên tiếng.
Nhuế Băng giống như bị ma ám, không hề nghe thấy, vẫn trừng trừng nhìn Diệp Trùng.
Người nói đầu tiên là Hoa Thiên Giai, ông ta là người duy nhất có thể sánh ngang cùng Nhuế Băng . Nhìn thấy Diệp Trùng sắp giết Tả Lăng, ông ta không khỏi vội lên tiếng ngăn cản. Đáng tiếc ông ta lên tiếng vẫn không thể ngăn cản Diệp Trùng ra tay. Mà tốc độ 1 kích đó của Diệp Trùng lại làm trong lòng ông ta dấy lên 1 cơn sóng to gió lớn.
Quá đáng sợ! Người này cũng là giới giả sao? Hoa Thiên Giai kinh hãi nghĩ, bản thân ông ta cũng là 1 giới giả, tuy sở trường của ông ta không phải là tốc độ, nhưng sự thực trước mắt nhắc nhở ông ta, tất cả những thứ này không hề là giấc mơ.
Ông ta lên tiếng không hề thay đổi được vận mệnh của Tả Lăng, không cần nhìn ông ta cũng biết Tả Lăng đã chết, dưới sự tấn công như thế, cho dù đổi lại là mình, ông ta cũng không tin chắc mình có thể sống sót hay không.
Đã bao lâu rồi, ông ta đã không có cảm giác hoảng sợ thế này như hôm nay. Mà tất cả cảm giác hoảng sợ này, chẳng qua chỉ là do tên thanh niên nhìn qua chỉ khoảng 20 tuổi trước mặt này mang lại cho ông ta.
Thiếu niên này cực kỳ nguy hiểm! Trong nháy mắt, trong lòng Hoa Thiên Giai đưa ra phán đoán như vậy. Mà điều làm ông ta cảm thấy bất an nhất chính là vẻ mặt thản nhiên của thiếu niên này sau khi giết người. Hoa Thiên Giai không phải là người chưa từng thấy qua việc đời, nhưng chính những kẻ liều mạng, cùng hung cực ác mà ông ta từng gặp qua đó sau khi giết người cũng sẽ không có dáng vẻ không chút động lòng thế này.
Nhưng, mình để mặc hắn làm loạn vậy sao? Hai người giao đấu trên sân có tử thương, tuy ảnh hưởng không tốt, nhưng trong giới võ thuật lại không là gì. Nhưng người ở ngoài sân xong vào sân đấu hành hung, còn là tập kích, điều này khác nào trực tiếp đánh 1 bạt tai vào mặt mình.
Nhưng riêng tên trước mặt này lại làm ông ta cực kỳ cố kỵ.
Hoa Thiên Giai vẫn nhớ được từng gặp qua tên thiếu niên này, hắn dường như là đồ đệ nhỏ nhất của Lam Dị Hành, Thương Muội hình như còn nói qua hắn bất quá vẫn chỉ là 1 học đồ? Học đồ? Đùa à! Học đồ nào lại có thực lực cường hãn như vậy? Chính từ thân thủ thiếu niên vừa lộ ra, ông ta khẳng định thực lực của thiếu niên này tuyệt không thấp hơn sư phụ Lam Dị Hành của hắn. Chẳng lẽ là đệ tử Lam Dị Hành ngầm bồi dưỡng? Điều này rất có khả năng!
Những võ thuật gia vừa rồi nhìn thấy Diệp Trùng ra tay đặc sắc như thế đều hít 1 hơi lạnh, trong lòng mọi người đều không kiềm được mà sinh ra 1 cảm giác kinh hãi. Trong lòng rất nhiều người không hẹn mà cùng hiện lên cùng 1 nghi vấn: Tên này thật sự là người sao?
Hoa Thiên Giai không dám khinh cử vọng động, bản thân lúc này mà ra mặt, trong lòng ông ta cũng không có chút nắm chắc nào. Tới lúc đó thanh danh mất đi chỉ là chuyện nhỏ, nhìn thiếu niên này ra tay tàn nhẫn như vậy, chỉ sợ mình có thể giữ được mạng hay không cũng còn khó nói.
Bất tri bất giác, sự cường hãn của Diệp Trùng đã in dấu ấn sâu sắc trong lòng mọi người.
Thật ra điều này là do ông ta suy nghĩ quá nhiều thôi, Diệp Trùng lúc này tuy rằng mạnh mẽ, kết quả 2 người thật sự ra tay thế nào vẫn khó nói. Tố chất thân thể Diệp Trùng quả thật quá xuất sắc. Còn 1 kích xuất sắc tuyệt luân vừa rồi, tốc độ tay gần như không phải của con người đó làm mọi người đều sợ hãi. Điều này cùng che dấu rất lớn cho sự thiếu sót trong kỹ xảo của Diệp Trùng.
Hoa Thiên Giai không khỏi tìm kiếm thân ảnh Nhuế Băng trong đám người, ông ta nghĩ rằng 2 người mình và Nhuế Băng liên thủ, cho dù thiếu niên có lợi hại hơn nữa, chắc cũng chạy không thoát khỏi võ đường Thiên Hoa.
Không dễ gì tìm thấy được thân ảnh của Nhuế Băng, nàng thần sắc quái dị ở trong đám đông võ thuật gia. Vừa nhìn thấy dáng vẻ này, Hoa Thiên Giai liền biết không xong, trạng thái hiện tại này của Nhuế Băng, chỉ e ngay cả 1 cao thủ bình thường cũng không bằng. Băng nhi sao thế này? Hoa Thiên Giai nghĩ mãi mà không hiểu, sự tôi luyện tâm thần của giới giả, chỉ có chịu xung kích cực lớn mới xuất hiện việc tâm thần thất thủ. Ừm, Băng nhi nhất định bị 1 chiêu vừa rồi đó cả tên này làm cho chấn động rồi! Nghĩ tới sự kinh hãi vừa rồi của mình, Hoa Thiên Giai tìm thấy 1 nguyên nhân mà mình cho rằng khá hợp lý, trong lòng thoải mái.
Nhưng vấn đề đau đầu này vẫn ở trước mắt ông ta, nếu như ngay cả an toàn tính mạng của tuyển thủ cũng không cách nào bảo đảm, hội nghị giao lưu này chỉ e cũng không làm tiếp được nữa.
Những suy nghĩ này xem ra có vẻ rất nhiều, nhưng bất quá chỉ lướt qua trong đầu Hoa Thiên Giai.
Nghĩ tới chỗ này, trước mắt ông ta đột nhiên sáng lên, ông ta nghĩ tới 1 cách cho rằng là ổn nhất. Ông ta lập tức thấp giọng nói vài câu với máy liên lạc trên tay.
Từ từ quét qua đám người, cả sân huấn luyện rộng lớn im phăng phắc. Diệp Trùng đã chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên, hắn không còn chút hứng thú nào với võ thuật ở nơi này.
Nhìn Lam Dị Hành đã chết, tuy hắn không hề cho rằng việc giết Tả Lăng là trách nhiệm gì của hắn, nhưng hắn vẫn làm. Hai giới giả, sau khi thể hiện sức mạnh kinh người của họ, bây giờ lại yên tĩnh nằm sóng đôi cùng nhau.
Thương vẫn luôn trầm mặc đột nhiên lên tiếng: "Diệp tử, cẩn thận, có quang giáp đang tới gần chỗ này!"
Diệp Trùng lập tức từ trong xuất thần vừa rồi hồi thần trở lại, đầu óc mau chóng tính toán. Bây giờ mình rời đi cũng tuyệt không nhanh bằng tốc độ của quang giáp, gần như lời của Thương vừa dứt, Diệp Trùng liền gọi Hàm gia ra.
Hàm gia giống như 1 thiên thần đột nhiên xuất hiện, lại yên lặng đứng ở đó.
Lần này, lại đến lượt các võ thuật gia đó không hiểu mô tê gì, quang giáp? Đối với võ thuật gia có khuynh hướng truyền thống mà nói, quang giáp quả thật giống như là vật của 1 thế giới khác.
- A!
- A!
Tiếng la ngạc nhiên đồng thời phát ra từ miệng của Nhuế Băng và Nguy Nguyên.
- YC! Nguy Nguyên bỗng trở nên kích động, lẩm bẩm tự nói: "Thì ra hắn chính là YC a!"
Biến cố đột nhiên này làm Nhuế Băng triệt để hồi thần lại, băng tuyết thông minh, nàng lập tức hiểu được hoàn cảnh hiện nay của Diệp Trùng, trong lòng không khỏi dâng lên chút lo lắng. Cái quang giáp đó của Diệp Trùng làm nàng cảm thấy quen mắt, tới khi Nguy Nguyên la lên nàng mới nghĩ ra đây không phải là cái quang giáp hôm đó quăng Nguy Nguyên cho mình sao?
Thì ra hôm đó là y! Trong lòng Nhuế Băng không kiềm được hơi run run.
Y vẫn nhớ tới mình! Thì ra y vẫn nhớ tới mình! Một sự vui mừng sâu sắc dâng lên từ chỗ sâu nhất trong lòng Nhuế Băng.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Diệp Trùng giống như 1 con vượn biến dị linh hoạt, nhanh nhẹn trèo lên buồng lái của Hàm gia.
Một loạt động tác này lập tức lại gây nên 1 trận kinh hô. Mà Nguy Nguyên lập tức sáng rực 2 mắt, YC quả nhiên chính là YC a! Ngay cả phương thức vào buồng lái cũng không giống người bình thường.
Trong lòng Hoa Thiên Giai cuống quít, chẳng lẽ tên này muốn bỏ chạy? Ông ta biết, chỉ cần đợi thêm 10 giây, không, có lẽ chỉ cần 8 giây, đại đệ tử Trịnh Trung Hành của ông ta sẽ điều khiển quang giáp tới nơi. Đây chính là phương pháp ông ta vừa mới nghĩ ra.
Võ thuật gia có cường hãn hơn cũng bất quá là thân thể máu thịt, trước mặt loại vũ khí mạnh mẽ như quang giáp này, quả thực không có chút phần thắng. Mà Hoa Thiên Giai chính là muốn lợi dụng quang giáp áp chế võ thuật gia trẻ tuổi mà lại cường hãn này. Thân là võ thuật gia, lại chỉ có thể mượn quang giáp giúp đỡ, không thể không nói là 1 loại việc có ý nghĩa cực kỳ trào phúng, điều này cũng làm trong lòng Hoa Thiên Giai không khỏi sinh ra vài phần cảm giác chua chát. Có lẽ, võ thuật thật sự đã tới lúc phải rút lui khỏi vũ đài lịch sử rồi!
Nhưng đối với phương pháp ông ta nghĩ ra này, ông ta vẫn rất có niềm tin. Đại đệ tử Trịnh Trung Hành của ông ta tuy là võ thuật tệ nhất trong 3 đệ tử, nhưng trước khi học võ thuật, hắn lại là 1 sư sĩ có danh hiệu cao cấp. Cận chiến quang giáp của võ đường Thiên Hoa nếu như không có hắn chủ trì, làm sao phát triển tới mức độ ngày hôm nay.
Nhìn thấy thiếu niên cũng gọi ra 1 cái quang giáp, điều này làm ông ta vô cùng lo lắng thiếu niên sẽ điều khiển quang giáp bỏ chạy, vậy thì phiền phức rồi.
Diệp Trùng vừa vào trong buồng lái của Hàm gia, 1 cái quang giáp liền ầm ầm bay tới sân huấn luyện này.
Diệp Trùng kinh ngạc phát hiện cái quang giáp trước mặt này lại là 1 cái quang giáp cận chiến giống như Hàm gia của mình.
Đây rõ ràng là 1 cái quang giáp đã trải qua cải tiến, thân chính quang giáp của nó là Thần Quang Ninh, loại hình Ninh này trong chuỗi Thần Quang là 1 loại hình được ứng dụng khá ít. Động cơ Diệp Trùng không cách nào nhìn thấy, cũng không cách nào đưa ra phán đoán, nhưng Diệp Trùng đoán có khả năng khá cao là chuỗi Cường Phong. Thân chính quang giáp màu đỏ sáng bóng, phối hợp với đường nét màu xám bạc, làm cả cái quang giáp cực kỳ khoa trương.
Mà cái khiên chắn có hình dạng như ngọn lửa, đầu ngọn lửa sắc bén lóe lên hàn quang yếu ớt. Các bộ phận như đầu gối, khuỷu tay, bàn tay của cánh tay máy quang giáp rõ ràng đã được làm dày thêm. Gai nhọn trên khớp 20 ngón tay đen bóng không có ánh sáng, nhưng Diệp Trùng không dám xem thường, bản thân hắn thích thêm mấy thứ nhỏ bé thế này lên quang giáp, tự nhiên biết uy lực do mấy thứ nhỏ bé nhìn không hề bắt mắt này mang lại.
Mỗi 1 linh kiện của cái quang giáp này không cái nào không là hàng cao cấp.
Điều kỳ quái là, cái quang giáp này không có trang bị vũ khí nào khác.
Quang giáp cận chiến? Trong lòng Diệp Trùng không khỏi dâng lên câu hỏi này, phải biết rằng, quang giáp cận chiến tuy đầy dẫy trong mạng mô phỏng, có vô số kẻ ưa thích, nhưng trong hiện thực lại cực kỳ ít có người dám dùng nó. Đây là cái quang giáp cận chiến đầu tiên Diệp Trùng nhìn thấy trong đời thực.
Một cái dừng gấp rất đẹp của cái quang giáp đó, ổn định dừng cách Hàm gia 300 mét. Diệp Trùng cũng là cao thủ trong nghề, khoảng cách 300 mét đối với quang giáp tầm xa mà nói thì quá gần, nhưng đối với quang giáp cận chiến mà nói, đây là 1 khoảng cách phát lực khá hợp lý.
Diệp Trùng thần sắc bình tĩnh, trong lòng không có chút nhấp nhỏm nào.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #199


Báo Lỗi Truyện
Chương 199/606