Chương 197 : Gió nổi sóng dâng (13)


- Theo ta. Đây là giọng nói của Lam Dị Hành.
Diệp Trùng vội vàng gỡ mũ tín hiệu xuống, không thể không nói cái mũ này thật sự tiên tiến, tính năng xuất sắc, chỉ là làm cho cảm giác của người sử dụng đối với thế giới bên ngoài bị giảm đi rất nhiều.
Bất tri bất giác, đã tới trận thi đấu cuối cùng của hôm nay. Trận thi đấu cuối cùng của mỗi ngày, cũng là tiết mục kết thúc của ngày hôm đó, võ đường Thiên Hoa đặc biệt sắp xếp 2 cao thủ thi đấu. Mà trận đấu hôm nay, Lam Dị Hành trùng hợp chính là 1 người trong đó.
Trận tỉ thí này được dời tới sân chuyên dụng của cận chiến quang giáp cực lớn để thể hiện sự long trọng. Đây cũng là sân lớn nhất của võ đường Thiên Hoa, dài rộng mỗi chiều 3 km, xung quanh đều là khán đài, nhưng vì tránh linh kiện quang giáp bắn đi gây hại cho khán giả, cả sân thi đấu đều được lồng bảo vệ bao lại. Sân thi đấu này là do Hoa Thiên Giai tốn kém rất nhiều mà xây nên, trong lúc triển vọng của cận chiến quang giáp vẫn không rõ ràng, ông ta lại dứt khoát như vậy, xây dựng 1 sân huấn luyện chuyên dụng cho cận chiến quang giáp thế này, không thể không làm người ta khâm phục ông ta.
Trên khán đài lúc này lại không 1 bóng người, do thời gian sắp xếp quá khít khao, làm cho đám khán giả đó dời tới sân huấn luyện này phải tốn rất nhiều thời gian, mọi người chỉ có thể thông qua máy chiếu hoặc mũ tín hiệu để xem. Ngay cả ban giám khảo đó cũng chỉ có thể thông qua mũ tín hiệu để xem, dù sao sân huấn luyện này cách vị trí hiện tại của mọi người vẫn có chút xa. May mà võ đường Thiên Hoa đã sớm nghĩ tới vấn đề này, mấy trăm ống kính phân bố ở mọi ngóc ngách của sân huấn luyện rộng lớn này, hoàn toàn có thể làm cho khán giả cảm thụ 1 cách chân thật sự kịch liệt của trận đấu. Mà số lượng ống kính nhiều như vậy, đồng dạng cũng có thể được gọi là trang bị xa xỉ.
Lam Dị Hành và Diệp Trùng đã đi vào phòng chuẩn bị, đây là nơi tuyển thủ tiến hành công việc chuẩn bị trước trận đấu, có 2 lối đi nhỏ hẹp, có thể đi thẳng tới sân huấn luyện.
- Ta phải vào sân rồi. Lam Dị Hành lãnh đạm nói.
- Ừ. Diệp Trùng trả lời.
Lam Dị Hành nhìn Diệp Trùng 1 cái, nói: "Ngươi là người khắc khổ nhất trong mấy đệ tử của ta. Ta dẫn ngươi tới là muốn ngươi thấy, cái gì mới là võ thuật chân chính." Ngữ khí của Lam Dị Hành vẫn bình đạm như bình thường, nhưng Diệp Trùng lại nghe ra hào tình vạn trượng hàm súc trong đó. Lam Dị Hành lúc này giống như 1 con cự long vạn năm vẫn luôn ngủ đông, cuối cùng phải lộ ra bá khí đặc hữu của cường giả võ thuật, là chính bản thân mình.
Diệp Trùng lại không nói gì, chỉ gật đầu. Đối với thân thủ của Lam Dị Hành, hắn cũng vô cùng tò mò, trừ mấy lần truyền thụ cho mình, Diệp Trùng chưa từng thấy ông ta ra tay. Mỗi lần gặp ông ta, ông ta đều gói kín bản thân mình.
Đúng lúc này, Thương nói: "Diệp tử, đối thủ của ông ta là 1 tên gọi là Tả Lăng." Tả Lăng, chưa từng nghe qua. Đối với kiến thức về giới võ thuật, Diệp Trùng có thể nói là nông cạn vô cùng, gần như là trống không. Tuy Mục từng thông qua mạng mô phỏng tìm tòi không ít tri thức về phương diện võ thuật, nhưng đối với phương diện này, Mục cũng không hiểu được bao nhiêu, Thương thì lại càng không cần phải nói.
Đúng lúc này, 1 học viên võ đường Thiên Hoa đi vào, cung kính nói: "Lam quán chủ, ngài là tuyển thủ hạt giống số 77, theo bắt cặp ngẫu nhiên của quang não trước thi đấu đối với tuyển thủ hạt giống, đối thủ của ngài sẽ là tuyển thủ hạt giống đứng đầu Tả Lăng."
- Họ Tả? Tả Lăng? Khóe mắt của Lam Dị Hành khẽ co giật 1 cái.
Học viên đó kinh ngạc nói: "Ngài cũng nghe qua Thiên La Tả gia sao? Tôi còn cho rằng sư huynh bọn họ nói bậy. Thì ra thật có chuyện thế này! Thiên La Tả gia thật sự lợi hại vậy sao?"
Lam Dị Hành mặt không đổi sắc nói: "Rất lợi hại."
Học viên đó vẻ mặt tán thán: "Thì ra thật sự rất lợi hại a. Ngài chuẩn bị trước đi, chỉ cần làm theo lời hướng dẫn, khi tuyên bố ngài có thể vào sân huấn luyện, thì ngài có thể đi vào. Chúc ngài may mắn!" Học viên này nói xong liền rời khỏi phòng chuẩn bị.
- Tả gia! Thật sự là Tả gia... Chẳng lẽ thật sự là định mệnh sao? Lam Dị Hành ngẩng đầu, thấp giọng lẩm bẩm, khóe mắt có 1 giọt nước mắt chảy ra. Điều này làm Diệp Trùng vô cùng kinh ngạc.
Rất nhanh, Lam Dị Hành liền khôi phục lại bình tĩnh, xoay người lại, sâu sắc nhìn Diệp Trùng, một lát sau mới mở miệng: "Trong phòng của ta, trong ngăn kéo thứ 2 bên trái, có 1 con chip màu đỏ, bên trong là tất cả truyền thừa của họ Lam ta, sau khi trận đấu bắt đầu, ngươi đi lấy nó, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi hành tinh Sí Phong, có bao xa thì chạy bao xa, không được để người của Tả gia tìm thấy." Giọng nói hờ hững như đang nói chuyện hoàn toàn không liên quan tới mình.
- Hắn đang sắp xếp hậu sự. Thương lập tức phát giác ra ý đồ của Lam Dị Hành, ở trong lòng Diệp Trùng nhắc nhở.
Diệp Trùng đối với phán đoán lần này của Thương vô cùng tán đồng, nhìn Lam Dị Hành, lên tiếng hỏi: "Tại sao?"
- Chỉ bởi vì hắn là người của Tả gia mà thôi. Lam Dị Hành cũng bình tĩnh nói câu này, đúng lúc này, 1 giọng nói điện tử vang lên: "Lam Dị Hành tiên sinh, mời vào sân đấu."
Lam Dị Hành xoay người, đi về phía lối đi, đầu không quay lại nói: "Không được để truyền thừa của Lam gia biến mất." Nói xong thân hình đã biến mất ở cuối lối đi.
- Lão già này chắc là có thù với Tả gia. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ hình như thù hận không cạn. Thương lầm bầm nói. Đột nhiên Thương không khỏi hưng phấn nói: "Diệp tử, chúng ta đi tìm lấy con chip đó trước đi, hì hì, đây là thứ tốt a!"
Diệp Trùng lắc đầu phủ quyết đề nghị này của Thương: "Không, chúng ta xem xong trận đấu này hãy đi."
- Ừ, cũng được, đây chính là trận đấu của cao thủ, không xem cũng thật là đáng tiếc!
- Thương...
- Ừ, sao thế Diệp tử?
- Ngươi có thể khống chế tất cả ống kính trong võ đường này không?
- Có thể thì có thể, nhưng, Diệp tử, có cần làm vậy không?
- Ừ, ngươi khống chế trước đi rồi nói...
Sân huấn luyện rộng lớn, mênh mông, ánh đèn sáng mà không chói làm cho mọi ngóc ngách trong sân huấn luyện đều được chiếu rõ từng sợi lông. Hai tuyển thủ mặt đối mặt đứng đó, thân thể có cảm giác cường tráng, vạm vỡ lúc trước giờ đây xem ra lại nhỏ bé thế này. Sân huấn luyện này vốn dĩ xây dựng vì cận chiến quang giáp, khán đài cách khá xa chính giữa sân huấn luyện, nếu như lúc này có người ở trên khán đài, người có nhãn lực không tốt chẳng qua chỉ nhìn thấy 2 chấm đen ở trong sân, đây cũng là tại sao Hoa Thiên Nhai quyết định dùng ống kính thu hình thời gian thực, như vậy ngược lại có thể nhìn càng rõ ràng hơn.
Lam Dị Hành lạnh lùng nhìn thiếu niên trước mặt. Tả gia vẫn ăn mặc y chang trước kia, để lộ ra nửa bên ngực, hiện ra cơ thịt như sắt thép, phối hợp với tiếu ý trên mặt, làm không ít thiếu nữ đang xem trận thi đấu này kêu lên chói tai.
Lam Dị Hành so với Tả Lăng thì không nổi bật nhiều lắm, nhìn thế nào cũng chẳng qua là 1 người trung niên bình thường.
- Thiên La Tả gia? Lam Dị Hành lạnh nhạt mở miệng.
- Ừ. Tả Lăng hơi ngẩn người. Vừa gặp mặt đã có thể đoán được lai lịch của mình, làm hắn không dám có chút xem thường người trung niên xem ra vô cùng bình thường này. Tả Lăng có chút ngập ngừng hỏi: "Ngươi là?"
- Khà khà, Thiên La Tả gia, năm đó uy phong thật lớn a! Nụ cười này của Lam Dị Hành còn khó coi hơn khóc. Bộ mặt vốn không có biểu tình lại tỏ ra dữ tợn ghê người.
Tả Lăng vừa nghe liền hiểu ra, người trước mặt này nhất định là có thù oán gì đó với Tả gia. Cẩn thận đánh giá người trung niên trước mặt, hắn làm sao cũng không nghĩ ra người này. Nhớ lại vừa rồi hình như học viên đó nói đối thủ của mình gọi là Lam gì đó thì phải.
Họ Lam? Tả Lăng bỗng kinh ngạc, thất thanh nói: "Người là Cửu Nguyệt Lam thị?"
- Chẳng lẽ Tả gia còn nhớ tới mấy tiểu nhân vật chúng ta đây, khà khà, không ngờ ta đã trốn cả đời, nhưng vẫn làm cho ta gặp được người của Tả gia, quả nhiên là định mệnh a. Lam Dị Hành nhìn chằm chằm Tả Lăng, nói từng chữ từng câu một.
Tả Lăng lúc này lại tinh thần bất an, quen thuộc đến nỗi không thể hơn nữa những chuyện cũ năm xưa này của nhà mình, hắn làm sao lại không biết Lam gia (ND: Nguyên văn là Tả gia, chắc tác giả nhầm, sửa lại thành Lam gia). Năm đó, cũng chính là thời kỳ hưng thịnh nhất của Tả gia, vì để khuếch trương thế lực nhà mình, Tả gia lúc đó ngấm ngầm thực hiện mấy trận cướp đoạt. Cửu Nguyệt Lam thị lúc đó chính là 1 nhà trong đó. Khống chế cơ nhục của Lam thị là tuyệt kỹ thời đó, Tả gia lúc đó cũng thực hiện thử nghiệm phương diện này, nhưng tiến bộ lại rất chậm, do đó Tả gia liền sử dụng 1 loại phương pháp cực đoan như vậy.
Lam thị tuy không thể coi là đại gia tộc, nhưng cũng có hơn 100 người, theo như ghi chép, dưới kế sách chu đáo của Tả gia, lúc đó chắc là không lưu lại nhân chứng sống a. Chẳng lẽ năm đó vẫn có cá lọt lưới sao? Lần hành động đó không thể xem là thành công, tuyệt kỹ của Lam thị không hề bị Tả gia lấy được toàn bộ, mà chỉ lấy được 1 số con chip linh tinh, nhưng như thế cũng đủ làm cho phương diện này của Tả gia tiến 1 bước lớn.
Mà điều châm biếm nhất là, chính trong lúc Tả gia mong đợi càng mạnh thêm 1 bậc, võ thuật lại bắt đầu bị suy sụp, đại biểu là thế lực mới sư sĩ quang giáp càng ngày càng phát triển, cho đến lúc chiếm địa vị thống trị tuyệt đối. Người của Tả gia phát hiện, tuyệt kỹ cướp đoạt được ngày trước lúc này đây phần nhiều là vô dụng, giống như đồ vứt đi, ngay cả truyền thừa kỹ nghệ của nhà mình cũng 1 đời thua 1 đời, rất nhiều tuyệt kỹ thất truyền.
Thật ra trong lòng Tả Lăng ngược lại không cho là đúng, xuất thân từ đại thế gia, hắn dường như càng có thể đồng cảm với loại cướp đoạt khuếch trương này. Nhưng điều hắn không hiểu là người trước mặt lại cố chấp với ân oán mấy đời trước như vậy. Với hắn, mấy thứ này giống như là sự kiện lịch sử, đã cách mình rất xa.
Mặc kệ thế nào, xuất thân từ Tả gia, hắn tự nhiên có kiêu ngạo của người Tả gia. Trường hợp thế này, mọi người đã là oan gia ngõ hẹp, vậy chỉ đành dựa vào thực lực để nói chuyện thôi, đối với thực lực của mình, hắn có tự tin tuyệt đối, Lam thị, chắc chắn lại 1 lần nữa bại dưới tay Tả gia. Tả Lăng kiêu ngạo nghĩ.
Vẻ mặt Lam Dị Hành đã khôi phục bình tĩnh. Ông ta tiện tay cởi áo khoác bình thường vẫn mặc trên người xuống, mọi người không khỏi xôn xao, gần như tất cả những chỗ tập trung đông khán giả đều phát ra tiếng ông ông, ngay cả ban giám khảo cũng không kiềm được mà chụm đầu bàn bạc.
Ai cũng không ngờ trên người Lam Dị Hành lại là quang cảnh như vậy. Toàn thân ông ta lại nhìn không thấy bất cứ miếng cơ nhục nào, toàn thân đều là 1 từng sợi gân cơ nhục to cỡ ngón tay cái xoắn lại với nhau, nhìn thế nào cũng giống như trên người ông ta bò đầy những con rắn nhỏ màu vàng nâu. Mấy sợi gân cơ nhục này có đường nét rõ ràng, cường tráng có lực, không ai hoài nghi sức mạnh hàm chứa trong đó.
Diệp Trùng cũng vô cùng kinh ngạc, loại hình thái cơ nhục khác xa người thường này, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Không thể không nói, dáng vẻ này quả thật rất có lực xung kích đối với thị giác.
Mà vẻ mặt Tả Lăng cũng lại triệt để thay đổi, trong số mọi người, chỉ e chỉ có hắn mới chân chính hiểu được chỗ đáng sợ của loại hình thái này. Hơn nữa, 1 điểm quan trọng nhất, nói rõ đối phương cũng là 1 giới giả, giới giả của Lam thị, theo ghi chép, chính là có hình dáng này. Lần đầu tiên, Tả Lăng bắt đầu có chút dao động đối với lòng tin của mình. Nguồn: http://truyenyy.com
Lam Dị Hành dáng vẻ thản nhiên đứng ở đó, ẩn tàng tài năng nhiều năm như vậy, hôm nay ông ta đã để lộ ra ngoài tất cả, ân oán trăm năm, cũng tới lúc giải quyết rồi.
Hai người rút kiếm giương cung, đứng thẳng đối diện nhau.
Một tiếng chuông lanh lảnh ngân dài, dư âm réo rắt.
Gần như đồng thời, 2 người như 2 tia chớp, va chạm chính diện không chút màu mè. Bịch, 1 tiếng nổ lớn, gần như đồng thời, 2 người giống như tâm hữu linh tê (hiểu rõ lòng nhau), thay đổi vị trí cho nhau.
Động tác của 2 người này cực nhanh, khán giả căn bản không phản ứng kịp. Trên ghế giám khảo cũng có không ít người phát ra tiếng la nhẹ.
Diệp Trùng đang ở bên cạnh thấy rõ từng li từng tí tình cảnh 2 người giao thủ vừa rồi. Trong khoảnh khắc 2 người gặp nhau, quyền cước của 2 người va chạm 22 lần. Do tần suất quá cao, cho nên người bình thường chỉ nghe thấy 1 tiếng bịch, thật ra là 22 tiếng cùng vang lên 1 lúc.
Giao thủ lần đầu tiên, Tả Lăng bị thua thiệt, từ tay trái hơi run buông thõng của hắn thì có thể nhìn ra. Với kỹ nghệ cao siêu của Lam Dị Hành về phương diện cơ nhục, va chạm chính diện thế này, có lợi nhất với ông ta, ít nhất Diệp Trùng biết có mấy loại phương pháp có thể nâng cao sức mạnh trong khoảnh khắc, phối hợp với cơ nhục khủng bố của Lam Dị Hành, cho dù là bản thân Diệp Trùng, cũng không dám có chút xem thường.
Tả Lăng bị thua thiệt lúc này lại không chút hoảng loạn, ngược lại vẻ mặt nghiêm túc, khẽ nâng tay phải, bàn tay tay phải biến chưởng thành đao, tay trái kéo ra sau lưng, dưới chân bắt chéo, đưa ra 1 tư thế cực kỳ quái dị.
Lam Dị Hành vẫn cái dáng vẻ thản nhiên đó, cơ nhục phần vai ngụy dị nhúc nhích về phía 2 cánh tay, mà ống quần vốn dĩ bó chặt cũng đột nhiên phồng lên, cơ nhục gồ lên làm người ta cảm nhận được sức mạnh đáng sợ hàm chứa trong đó. Lam Dị Hành hiện giờ giống như toàn bộ cơ nhục toàn thân được phân phối lại trên 2 chân và cánh tay, cảm giác tỷ lệ mất cân xứng làm Diệp Trùng cảm thấy rất quái dị, Thương lẩm bẩm cái gì, hắn hoàn toàn không nghe thấy.
Quả nhiên năng lực khống chế cơ nhục khủng bố a! Tất cả khán giả đồng loạt phát ra tiếng la kinh ngạc, loại việc hoàn toàn vi phạm khoa học trong mắt bọn họ này lại thật sự xảy ra trước mắt bọn họ.
Mà tất cả võ thuật gia đều ngừng hô hấp, chờ đợi 1 kích kinh người tiếp theo!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #197


Báo Lỗi Truyện
Chương 197/606