Chương 187 : Gió nổi sóng dâng (3)


Một tấm khiên chắn của quang giáp vèo vèo mau chóng bắn về phía 2 người! Tấm khiên chắn này tuy rằng đối với quang giáp mà nói không tính là lớn, nhưng đường kính cũng khoảng 2 mét, toàn bộ do hợp kim chế thành, khối lượng cực nặng! Chỉ riêng tiếng gió chói tai đã biết thế lao tới mạnh mẽ của tấm khiên chắn này, chỉ cần hơi lướt qua, chỉ e không chết cũng bị thương!
Nhìn xu thế này, rõ ràng là bắn thẳng tới 2 người vừa tiến vào khu nhà ở!
Hoa Thương Muội không hổ là cao thủ võ thuật, lập tức phản ứng cực nhanh, gần như là bản năng, chân và eo đồng thời phát lực, cả người liền như 1 mũi tên ngã sang bên cạnh! Tấm khiên nguy hiểm vô cùng lướt qua bên cạnh hắn, khí lưu mạnh mẽ rạch làm mặt hắn rát buốt! Không kịp chúc mừng mình may mắn thoát được 1 kiếp, người hắn ở trên không, trong lòng lại đột nhiên trầm xuống, thầm kêu không ổn, mặt lập tức không còn chút máu!
Lần này tiêu rồi! Đây là ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn. Tuy chỉ là dùng dư quang khóe mắt liếc nhìn, hắn liền mau chóng tính được đại khái trọng lượng của tấm khiên chắn này. Vừa nghĩ tới vật thể nặng thế này với tốc độ bay kinh người thế này, uy thế này tuyệt không phải sức người có thể ngăn cản nó được! Nếu như để cho tấm khiên chắn này đánh trúng, trời ạ, vậy tuyệt đối là 1 đống bùn thịt! Trong đầu hiện lên cảnh tượng cốt nhục phân ly, tàn chi bay loạn, vẻ mặt vốn trắng bệch của Hoa Thương Muội càng thêm trắng đến kinh người!
Ngay cả mình cũng né tránh vô cùng nguy hiểm, khả năng 1 học đồ mới tới chà sàn nhà của võ quán Cửu Nguyệt tuyệt đối sẽ không khác gì zero!
Oành 1 tiếng vang lên, đất bụi bay mù mịt!
Trong lòng Hoa Thương Muội căng thẳng, rồi chuyển thành đau thương, chỉ e việc lần này hỏng trên tay mình rồi! Lần này làm sao nói với võ quán Cửu Nguyệt đây?
Cho dù trong tình huống nguy cấp thế này, thân hình của Hoa Thương Muội vẫn tự nhiên, tiêu sái, nếu như có người lành nghề ở đây, chắc chắn nhịn không nổi mà khen 1 tiếng!
Nhưng Hoa Thương Muội lúc này đã hoàn toàn không có tâm tình đi nghĩ mấy việc này, mũi chân điểm 1 cái, hắn liền vặn người, nhìn về chỗ Diệp Trùng vừa đứng!
Tên đệ tử tên gọi là Mạc Phi của võ quán Cửu Nguyệt này an nhiên vô sự! Mà không xa bên cạnh hắn, tấm khiên chắn đó lại cắm trên mặt đất!
Hoa Thương Muội lập tức thở phào, vẻ mặt lập tức cũng giãn ra 1 chút, tuy vẫn bị trắng bệch rõ ràng, nhưng lại không giống sự trắng bệch vừa rồi đó!
Thấy Mạc Phi không có chuyện gì, Hoa Thương Muội vui mừng nhưng bỗng đột nhiên trở nên nghi hoặc, không thể nào! Hắn biết nhãn quang của mình, loại tình huống vừa rồi mình tuyệt đối không tính toán sai, quỹ tích bay của tấm khiên chắn đó nhất định đánh trúng vị trí hiện của Mạc Phi!
Không có lý nào a, tại sao lại đột nhiên đổi hướng chứ?
Chẳng lẽ, là hắn? Nhìn Mạc Phi an nhiên vô sự, trong lòng hắn không khỏi dâng lên 1 ý nghĩ mà ngay bản thân hắn cũng không thể tin được, là hắn vừa mới ra tay? Ý nghĩ này lập tức bị hắn phủ quyết, tuyệt không thể nào! Cho dù là tam sư đệ lợi hại nhất trong 3 người, cũng tuyệt đối không cách nào thay đổi quỹ tích bay của tấm khiên chắn này mà bản thân không bị thương!
Vậy rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Vẻ mặt tên gọi là Mạc Phi này giờ đây đầy vẻ kinh hoảng, lúng túng, càng làm Hoa Thương Muội cảm thấy ý nghĩ vừa rồi của mình là hoang đường cỡ nào!
Không ai nhìn thấy động tác vừa rồi của Diệp Trùng! Mũi chân Diệp Trùng điểm 1 cái, khẽ tránh sang 1 bên vài độ. Tốc độ né tránh của Diệp Trùng cực nhanh, làm người ta không cách nào phân biệt được động tác của hắn. Một chuỗi hư ảnh! Diệp Trùng cũng biến thành ở bên cạnh, đối diện với mặt tấm khiên, trong khoảnh khắc tấm khiên lướt qua trước mặt hắn, hai tay Diệp Trùng giao xoa, đột nhiên phát lực, tấm khiên chắn đột nhiên mất đi phương hướng, biến thành nghiêng sang 1 bên. Diệp Trùng cũng nhân 1 khoảnh khắc này, trở về vị trí vừa rồi của mình!
Cái này cũng may là hắn mấy ngày này học được 1 số kỹ xảo vận kình từ trên người Lam Dị Hành, nếu không hắn tuy rằng cũng có thể đẩy được tấm khiên chắn này, nhưng không có cách nào làm được thoải mái như vậy.
Còn vẻ mặt kinh hoảng là do Thương nhắc nhở Diệp Trùng. Diệp Trùng cũng không xác định biểu diễn của mình rốt cuộc giống hay không! Nhưng hắn cũng không lo được nhiều như vậy, điều duy nhất hắn lo lắng hiện giờ chính là tiếng động lớn như vậy có hấp dẫn người của Hắc giác tới hay không!
Hoa Thương Muội đã không kịp suy nghĩ rõ rốt cuộc là chuyện thế nào, động tĩnh lớn như vậy đã hấp dẫn tất cả người trong khu nhà ở tới đây!
Hắn thậm chí nghe thấy tiếng oang oang của tam sư đệ Đặng Xung: "Hai tên nhà ngươi, không cho các ngươi vào khu cận chiến quang giáp, các ngươi lại lén lút luyện ở chỗ này, lần này gây họa rồi! Nếu xảy ra chuyện gì, xem sư phụ có lột da các ngươi không!"
Thì ra là 2 tên ở trong này luyện cận chiến quang giáp a! Cho dù Hoa Thương Muội có tốt tính, cũng hận không thể mang 2 tên không biết nặng nhẹ này ra giáo huấn 1 trận, vừa rồi suýt nữa đã lấy cái mạng nhỏ của mình a!
Khi Diệp Trùng tới chỗ đường chủ Hoa Thiên Giai của võ đường Thiên Hoa, Hoa Thiên Giai mặt trầm như nước, rõ ràng việc vừa rồi cũng dọa hắn 1 trận. Nếu như trong võ đường xảy ra án mạng, vậy đả kích đối với võ đường không cần nghĩ cũng biết. Có thể tưởng tượng thứ chờ đợi 2 tên lỗ mãng chỉ e là 1 trận cuồng phong bạo vũ!
Hoa Thiên Giai tuy giận, nhưng lịch sự không mất, chắp tay với Diệp Trùng, khiêm tốn nói: "Tại hạ quản giáo không nghiêm, làm anh bạn trẻ bị kinh sợ rồi!"
Diệp Trùng lạnh nhạt nói: "Không có!" Đối với việc Mạc Phi này nhanh như vậy đã khôi phục bình thường, lại làm cho Hoa Thương Muội ở bên cạnh giương mắt nhìn, trong lòng khen thầm 1 tiếng.
Diệp Trùng đưa ra con chip nhắn tin mà Lam Dị Hành giao cho hắn, Hoa Thiên Giai chào 1 tiếng rồi trở về phòng mình kiểm tra xem nội dung của con chip nhắn tin của Lam Dị Hành này.
Hoa Thương Muội thấy mọi người đều ở hiện trường, chỉ có mình Nhuế Băng không có, không khỏi kỳ quái hỏi: "Băng sư tỷ đâu? Tại sao động tĩnh lớn như vậy mà cô ấy cũng không ra?"
Đặng Xung ở bên cạnh giải thích: "Nhuế sư tỷ có việc ra ngoài rồi, giờ không ở đây!"
Diệp Trùng thế nào cũng không nghĩ ra, Băng sư tỷ trong lời nói của bọn họ và cô gái mặc bộ đồ luyện công màu trắng mà mình quen đó lại là 1 người!
Chẳng bao lâu, Hoa Thiên Giai liền đi ra, thấy mình đã hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, Diệp Trùng từ chối hảo ý giữ mình lại ăn cơm trưa của Hoa Thiên Giai, rồi 1 mình trở về.
- Tuyết Lâm... Tuyết Lâm... Ở phòng ngoài, giọng nói bình thường như muỗi của A Tú lúc này lại ngân vang, tỏ ra cực kỳ hưng phấn, làm Tôn Tuyết Lâm vô cùng tò mò.
Một loạt tiếng bàn ghế va chạm dọa Tôn Tuyết Lâm hoảng sợ, xảy ra chuyện gì vậy? Sợ A Tú té, Tôn Tuyết Lâm vội đứng dậy, mở cửa phòng, chuẩn bị ra ngoài xem.
Vừa mở cửa, A Tú đã té trước mặt nàng. Dựa vào cửa thở hển hà hổn hển, gương mặt bởi vì vận động kịch liệt mà nổi lên 2 áng hồng mê người. Nhìn dáng vẻ này của một A Tú vốn bình thường không hờn không giận, Tôn Tuyết Lâm không khỏi trố mắt, líu lưỡi, cả nửa ngày mới hồi thần lại, lắp bắp hỏi: "A... Tú, đây... đây là sao?"
A Tú vẫn thở hổn hển, vừa rồi chạy làm tiêu hao quá nhiều thể lực của nàng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Chẳng lẽ là dì dượng bọn họ về rồi? Cha mẹ A Tú đều bị điều tới nơi rất xa để công tác, mấy năm nay A Tú vẫn luôn ở trong nhà Tôn Tuyết Lâm.
- Không phải! A Tú quả quyết nói, thần sắc trong mắt tối lại, nhưng lập tức bị 1 loại hưng phấn kỳ dị thay thế.
- Vậy là gì? Tôn Tuyết Lâm ôm đầu, đoán không ra.
- Chị tới đây! A Tú nắm lấy tay của Tôn Tuyết Lâm, bước mau tới trước quang não trong phòng. Tôn Tuyết Lâm lúc này đã triệt để trố mắt, A Tú hôm nay sao thế này? Hình tượng thục nữ bình thường đều chạy đi đâu rồi?
Chỉ thấy trong tay A Tú lấy ra 1 con chip.
- Đây là gì? Tôn Tuyết Lâm chỉ thứ trong tay A Tú hỏi, chỉ sợ đây chính là nguyên nhân làm A Tú cao hứng như vậy.
- Chị xem thì biết! A Tú xoay đầu lại, thần bí cười ngọt ngào.
Quang não bắn ra 1 đoạn hình ảnh nổi, bỗng, Tôn Tuyết Lâm giống như bị gì đó đánh trúng, đứng ngây tại chỗ, không động đậy!
YC! Đây là ghi hình của YC! Bản ghi hình này mình chưa từng thấy qua. Nhất định là ghi hình mới của YC, bởi vì tất cả bản ghi hình khác của YC, mình và A Tú đều đã thu thập toàn bộ, quen thuộc vô cùng! YC lại xuất hiện rồi sao?
Hai năm rồi! Nhìn quang giáp trong hình ảnh trôi nổi trên quang não đang nhảy múa, trong lòng Tôn Tuyết Lâm lại đang bay bổng! Sau khi trải qua khoảnh khắc hồi hộp vừa rồi, không ngờ, trong lòng nàng lại không hề có bao nhiêu kích động!
Hai năm là 1 khoảng thời gian không ngắn a! Đủ dài để có thể thay đổi rất nhiều thứ!
Mình ư? Ánh mắt của Tôn Tuyết Lâm mê mang, ngơ ngẩn xuất thần, bất giác, trong lòng giống như có ai đó đang thở dài 1 tiếng sâu xa! Nhớ lại lúc đó cùng với A Tú cuồng nhiệt với tên YC thần bí này. Mùi vị đắng chát giống như phá tan mặt nước dâng lên trong lòng nàng.
YC, cái xưng hiệu thần bí mình vô số lần nghĩ tới này, ở trong lòng mình có lẽ còn không chân thật bằng tên Diệp tử đã không biết đi đâu của Tiền gia gia!
Khóe miệng căng lên nụ cười khổ nói không rõ được, khẽ lúc lắc đầu, Tôn Tuyết Lâm nhìn A Tú đang nhập thần nhìn bản ghi hình, cũng đôi mắt to thanh tú ngân ngấn nước, lúc này lại lấp lánh 1 loại ánh sáng cố chấp!
Ài, A Tú vẫn không biết đây chỉ là 1 giấc mơ sao? Cảm giác mình đã nghĩ thông, Tôn Tuyết Lâm tuy trong lòng vẫn đau khổ, nhưng hình như toàn thân thoải mái không ít.
Mãi suy tư, Tôn Tuyết Lâm không hề chú ý tới, khóe mắt của A Tú hơi liếc lên người nàng rồi né đi, một thứ nào đó trong mắt lại trong thoáng chốc trở nên càng thêm kiên định!
Nhuế Băng đang đi trên đường, cả người là bộ đồ luyện công màu trắng không đổi cực kỳ hấp dẫn sự chú ý của mọi người. dung nhan tuyệt mỹ, khí chất lẫm liệt bất khả xâm phạm, tỷ lệ quay đầu lại cực cao, gần như có thể nói là 100%. Lúc này Nhuế Băng lại không để ý lắm, ánh mắt thưởng thức của người đi đường không hề làm nàng cảm thấy không thoải mái. Mấy đồ đệ của Hoa thúc mới làm nàng đau đầu, đối với loại hành vi này của bọn họ, trong lòng nàng cực kỳ chán ghét, nhưng nể mặt Hoa thúc, nàng cũng không tiện phát tác, cũng chỉ đành kệ bọn họ thôi.
Hôm nay nàng chính là mượn cớ có việc, rời khỏi võ đường Thiên Hoa, 1 mình tản bộ trên đường. Hành tinh Sí Phong là 1 hành tinh du lịch, phong cảnh tú lệ, hình dạng mặt đất đặc thù, cũng không cảm thấy buồn bực.
Nguy Nguyên điều khiển quang giáp, hắn hiện giờ phải tới trường, tối qua luyện tập quá khuya, làm cho sáng nay ngủ quá giấc. Quang giáp bay thấp, tính năng quang giáp của hắn không hề xuất sắc, cực kỳ thông thường, đương nhiên ở trên cao cùng quang giáp khác giành vị trí thì cực kỳ thua thiệt, bất đắc dĩ hắn đành phải bay thấp. Bay thấp do kiến trúc địa hình phức tạp, độ khó quá lớn, cho nên số lượng quang giáp ngược lại ít hơn nhiều.
Nhưng trình độ điều khiển của Nguy Nguyên cao siêu, cho nên bay thấp ngược lại còn nhanh hơn 1 chút. Dưới mắt là 1 đoạn đường do 6 khúc quanh liên tục tạo thành, đây là đoạn đường kích thích nhất, hưng phấn nhất mỗi ngày của hắn.
Hắn không giảm tốc tí nào, quang giáp vèo vèo bay tới trước.
Đột nhiên, nghĩ tới đổi hướng hình cong liên tục mà YC làm trong bản ghi hình của YC, không phải vừa hay có thể dùng ở đây sao? Tim Nguy Nguyên lập tức đập mạnh lên! Cái đó kỳ thật là Song tục hồ hình bộ của Hắc giác, được 4 bảo tiêu bên cạnh Robert sử dụng, Diệp Trùng đưa nó vào dùng trong bước đi của quang giáp, lại không ngờ bị Nguy Nguyên học lén được. Từ điểm này mà nói, Nguy Nguyên cũng là 1 thiên tài!
Nguy Nguyên hoàn toàn không biết lần hứng chí này của hắn lại mang tới cho hắn sự thay đổi thế nào!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #187


Báo Lỗi Truyện
Chương 187/606