Chương 183 : Chống chọi


Nguy Nguyên ngồi trước bàn, cặp mắt giăng đầy tơ máu, ánh mắt không hề động đậy, nhìn chằm chằm hình ảnh nổi không ngừng trình diễn trên quang não, rõ ràng chính là bản ghi hình hắn quay lén độc nhất vô nhị của YC! Hắn đã 1 ngày 1 đêm không ngủ rồi, nhưng vẻ mặt lại kích thích khác thường!
Đột nhiên, hắn kích động đứng dậy, lại xém chút vì quá hư nhược mà ngã xuống! Nhưng điều này gần như không thể ảnh hưởng tâm tình hưng phấn cực độ của hắn!
Bởi vì, chính vừa rồi, hắn nghiên cứu ghi hình của YC cuối cùng đã có đột phá!
Nguy Nguyên ở phương diện này giống như có ngộ tính trời sinh, quỹ tích bay của quang giáp thường có thể làm hắn có cảm giác đặc biệt, loại cảm giác này đối với việc lĩnh ngộ loại kỹ xảo bay nào đó của hắn có sự hỗ trợ cực lớn. Nhưng cho dù như thế, kỹ xảo thử đâu được đó lúc trước ở trước mặt ghi hình lần này dường như chẳng có bao nhiêu tác dụng, còn hắn trong khoảng thời gian khá dài nôn nóng, sốt ruột, gần như phát điên!
May mà hắn lập tức ý thức được loại trạng thái này đối với mình không hề có trợ giúp, rất mau, hắn liền thoát khỏi loại trạng thái này, tiến vào trạng thái làm việc vong ngã!
Ghi hình của YC với hắn mà nói, tuyệt đối là sách giáo khoa siêu cấp về đổi hướng bay của quang giáp!
Thí dụ di chuyển ngược chiều độ khó siêu cao, YC chính là dùng 1 loại phương pháp cực kỳ xảo diệu. Trong khoảnh khắc mỗi lần đột nhiên lùi ra sau đó, Thiên Thoa liền giống như 1 miếng lò xo bị nén xuống, biên độ nghiêng về phía trước của nửa thân trên cực kỳ lớn, như vậy có thể giảm mạnh cường độ gánh nặng do di chuyển ngược hướng tốc độ cao mang lại, làm cho sư sĩ trong quang giáp có thể chịu được. Nhưng cho dù như vậy, Nguy Nguyên tính toán ra được gánh nặng thế này vẫn khá lớn đối với sư sĩ trong quang giáp, nếu như không phải người có tố chất thân thể cường hãn, tuyệt đối không thể sử dụng loại kỹ xảo này!
Phát hiện này đối với Nguy Nguyên mà nói, không hề coi là quá khó, mà điều làm hắn khốn đốn nhất là tại sao YC không dùng bước đi đường thẳng, mà dùng bước đi không phải đường thẳng! Một ngày 1 đêm này, hắn vẫn suy nghĩ vấn đề này. Công sức không phụ người có lòng, cuối cùng, chính vừa rồi, hắn đã mò ra mấu chốt trong đó!
Ngay từ lúc bắt đầu, Nguy Nguyên đã phạm 1 sai lầm. Hắn chỉ đơn thuần lấy bước đi của YC ra để tham khảo, mà hoàn toàn không nghĩ tới bước đi của YC kỳ thật chỉ là vì phục vụ cho công kích cận chiến của hắn.
Khi nhìn thấy YC dùng Hồ hình bộ phối hợp với góc độ xuất chiêu cực kỳ láu cá của hắn, Nguy Nguyên mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, thì ra là thế! YC hy sinh một chút khoảng cách về mặt bước đi để có lợi cho động tác của đôi bàn tay và cả 2 tay!
Càng xem hắng càng si mê!
Dần dần, hắn không khỏi sinh ra hứng thú say mê với loại phương thức chiến đấu cực kỳ tuyệt vời này. Vốn dĩ hắn khá mạnh ở phương diện điều khiển quang giáp, so với phương thức chiến đấu hiện giờ hắn học, loại phương thức chiến đấu này của YC dường như càng có lợi để phát huy thực lực của hắn.
Hiện giờ vẫn đang tập trung tinh thần xem bản ghi hình, Nguy Nguyên không biết rằng, bản ghi hình này có ảnh hưởng với hắn to lớn cỡ nào!
Màn đêm buông xuống. Diệp Trùng lại nhận được 1 thông tin không tốt. Mục đã sớm âm thầm xâm nhập vào các hệ thống của Thương gia, cho nên nắm rõ nhất cử nhất động của Thương gia. Theo phân tích từ trong tin tức Mục vừa mới có được, Thương gia dường như phải áp dụng biện pháp gì đó với Diệp Trùng! Không biết Thương gia vì nguyên nhân gì, nhưng không thông qua hệ thống truyền tin thông thường để truyền đạt mệnh lệnh, cho nên Mục cũng không có được bố trí cụ thể. Nhưng, Diệp Trùng không tin mấy biện pháp xử lý này của Thương gia sẽ là việc tốt đẹp gì!
Đối với Thương gia, Diệp Trùng không hề e ngại, làm hắn cảm thấy cố kỵ nhật là 4 bảo tiêu Hắc giác bên cạnh Robert. Chỉ cần họ không chen vào chuyện này, mình chắc là không có vấn đề lớn. Đây là suy nghĩ lúc đầu của hắn, nhưng sau đó, sự thực chứng minh cách nghĩ này của hắn cực kỳ sai lầm!
Diệp Trùng mau chóng lấy Hàm gia ra, lúc này có thể sử dụng cũng chỉ có Hàm gia. Do đắn đo về bảo mật, hắn không để Mục đi ra. Trên thực tế, Mục cũng chỉ ngẫu nhiên ra tay trong giây phút sinh tử của Diệp Trùng.
May mà trợ giúp ở những phương diện khác, Mục không hề keo kiệt, Diệp Trùng thông qua quang não của Hàm gia, nhận được tin tức quét hình do Mục truyền tới!
Chi chít những chấm đỏ hiện thị xung quanh, làm Diệp Trùng hít 1 hơi khí lạnh! Không cần phải khoa trương vậy chứ, mình cũng chỉ có 1 mình thôi á! Hơn nữa Diệp Trùng còn phát hiện, tất cả người xung quanh đều bị dọn sạch, ngay cả chỗ ở của đám người Robert cũng bị dọn đi, trong vòng 100 mét xung quanh, lại chỉ còn lại mình mình!
Mà mấy quang giáp mai phục xung quanh đó, làm Diệp Trùng gần như cho rằng có ai đánh tới cửa rồi! Quang giáp xếp thành đội trên không liên tục giao xoa với nhau vẽ nên từng ký hiệu đẹp đẽ! Cả khu vực này, được vô số đèn plasma chiếu sáng như ban ngày, chỉ sợ 1 con muỗi muốn trốn đi cũng không cách nào giấu mình được!
Động tác của Thương gia cũng thật là nhanh a! Diệp Trùng lúc này mới biết mình đã xem thường thực lực của Thương gia! Có thể im hơi lặng tiếng làm ra sắp xếp thế này, đích xác làm người ta kinh ngạc!
Chỉ sợ lần này mình thật sự phải va chạm chính diện 1 lần rồi! Ánh mắt Diệp Trùng càng lúc càng lạnh, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên chỗ gác tay bên cạnh của cái ghế trong buồng lái Hàm gia!
Thương Nguyệt dáng vẻ phức tạp nhìn khu vực trống trơn ở xa đó. Nơi này là chỗ quan sát tốt nhất, vô luận chỗ đó xảy ra tình huống gì, đều có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Nàng vẫn đang suy đoán câu cuối cùng "Tùy tiện" của Vương Hành là có ý gì, gần như có trực giác, nàng đoán ra ý muốn rời đi của Vương Hành, trong 2 chữ này còn toát ra sự tự tin mãnh liệt đối với thực lực của mình, và sự coi thường đối với Thương gia.
Nàng mang suy đoán của mình nói với cha, lại mang tao ngộ của mình ở trong phòng của Vương Hành giấu đi! Người của Thương gia không ai không phẫn nộ vạn phần, tên Vương Hành này lại muốn đi, mà riêng Lam nhi hình như có ý với hắn. Đối với người của Thương gia mà nói, chỉ cần bọn họ cho rằng Lam nhi có 1 phần vạn khả năng thích tên này, bọn họ tuyệt đối sẽ không để Vương Hành rời đi! Còn Vương Hành, bọn họ mới là lười lo tới cảm thụ của hắn, cho dù làm trò chơi của Lam nhi, hắn cũng phải ở lại, đây là lời nói của chính Thương Trường Minh! Vì việc này, Thương Trường Minh còn chuyên môn nói chuyện rất lâu với Robert. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tất cả bố trí đều do 1 tay Thương Nguyệt hoạch định! Tất cả người trong Thương gia đều rất kinh ngạc với bố trí của nàng, đây hoàn toàn là chuyện nhỏ xé ra to, chỉ 1 người, hắn có mạnh cũng làm được gì? May mà Thương Nguyệt trong Thương gia luôn làm người ta tin phục, cho nên mặc kệ lần này mọi người cảm thấy chuyện nhỏ xé ra to, nhưng vẫn ngầm đồng ý với sắp xếp của nàng!
Còn Thương Nguyệt, tuy không biết tên Vương Hành thần bí này rốt cuộc dựa vào gì, nhưng nàng vẫn vô cùng cẩn thận. Nàng khẽ nhíu mày, vẻ mặt trong bóng tối khó thể nắm bắt, chỉ nghe thấy giọng nói nhẹ không thể nghe được lẩm bẩm: "Ngươi đánh không nổi đâu, biết khó mà lui đi!"
Robert cũng ở xa nhìn khu vực đó, hơi thở dài 1 tiếng. Bốn bảo tiêu sau lưng ở trong bóng tối như bức tượng không hề động đậy! Ngay bên cạnh Robert, vẻ mặt của Bách Lý Nam gần như biến dạng, môi dưới cũng bị cắn nát, lộ ra vết máu đỏ tươi! Hắn bị Robert cưỡng chế mang tới chỗ này, tuy hắn có ý muốn cảnh giác Diệp Trùng, lại bị Robert đàn áp tiêu tan!
- Ài, người này cũng là nhân tài, chỉ đáng tiếc... Robert lại thở dài 1 tiếng!
Diệp Trùng nhắm mắt, hai tay đặt hờ trên bàn điều khiển, ngực giống như ống bễ phồng xẹp kịch liệt. Hít thở sâu, chẳng bao lâu sau, tình trạng phồng lên của ngực càng lúc càng bình ổn lại, cặp mắt Diệp Trùng cũng vào lúc này bỗng mở ra! Ánh mắt hững hờ coi thương nhìn tất cả xung quanh!
Diệp Trùng gần như lại trở về thời khắc ở hành tinh rác và thời khắc làm bạn với cái chết, trò chơi săn bắt hắn sớm đã thực hiện vô số lần. Chỉ là lần này hắn thành con mồi của người khác!
Hắn hiện giờ đã tiến vào trạng thái chiến đấu, tâm trạng bình ổn mà lại có hơi hưng phấn! Loại trạng thái này có lợi nhất để phát huy thực lực!
Kẻ địch tuy xem ra khí thế to lớn, nhưng mình cũng không phải không có cơ hội. Diệp Trùng sớm phát hiện đối phương rõ ràng có ý muốn hù dọa nhiều hơn, hơn nữa đối phương quyết không ngờ tới sự tồn tại của Mục Thương, cũng tuyệt không nghĩ tới Hàm gia là 1 cái toàn cốt quang giáp, càng huống chi xung đột phạm vi nhỏ thế này lại là chỗ càng thích hợp với cách đánh của Diệp Trùng, đồng dạng cũng là thiên đường của quang giáp cận chiến như Hàm gia! Diệp Trùng há không có chút cơ hội nào hay sao?
Diệp Trùng không hề có hảo cảm với mấy người của Thương gia này. Trừ cô gái cùng mình khiêu vũ đó, Diệp Trùng hơi không thích người khác! Đặc biệt là chị của cô gái đó, vẫn luôn làm Diệp Trùng không tự chủ được dậy lên sự cảnh giác. Hơn nữa, Diệp Trùng cũng đoán cử động trước mắt của Thương gia có 8, 9 phần là liên quan tới nàng ta!
Muốn giữ mình ở lại, chỉ e không dễ như vậy!
Hàm gia như 1 người khổng lồ cao to, uy mãnh mặc áo giáp màu bạc, im lặng đứng nghiêm! Diệp Trùng hiện giờ có chút hối hận phủ lên người Hàm gia loại sơn màu bạc sáng này, cái này dưới ánh đèn quả thật quá nổi bật rồi!
Hơi thở ra 1 hơi, tay của Diệp Trùng cuối cùng động rồi! Hàm gia như 1 viên pháo lao ra!
Người của Thương gia rõ ràng không ngờ Diệp Trùng lại xông ra, với bọn họ mà nói, tình trạng thế này nếu như vẫn có người xông ra, vậy tuyệt đối là não bị hư rồi! Mà nếu xông ra còn chủ động tấn công bọn họ, vậy càng là não đã bị đun tới mức thành 1 đống hồ dán rồi!
Thoáng cái, vòng vây vốn ngay ngắn, trật tự trong khoảnh khắc loạn cả lên!
Hàm gia là 1 cái toàn cốt quang giáp, tốc độ của nó nhanh tuyệt đối vượt xa tưởng tượng của người bình thường, chỉ cần xông ra khỏi vòng vây, vậy ai muốn đuổi theo mình cũng không phải là việc dễ dàng!
Vẫn luôn chăm chú quan sát bên này, mặt Thương Nguyệt lập tức trắng bệch, không chút huyết sắc! Mà đồng dạng cũng ngây ngốc còn có Bách Lý Nam bên cạnh Robert!
Thứ Diệp Trùng đánh lén là 1 cái quang giáp quay lưng về phía mình, cái quang giáp này là 1 cái Larchmont, là 1 quang giáp cao cấp, Diệp Trùng hơi hiểu rõ cái quang giáp này. Tốc độ của Hàm gia cực nhanh, hơn nữa bọn họ hoàn toàn không thu được tín hiểu cảnh báo, căn bản không biết có người đánh lén bọn họ!
Đây là 1 màn làm vô số người rét run trong lòng, trong nháy mắt, cái quang giáp này bị Hàm gia phanh thây! Đủ loại mảnh vỡ, linh kiện, tay chân tàn phế lớn nhỏ, bắn mạnh ra mọi hướng, mà ở trung tâm, trong màn mưa máu ẩn ước như truyền lại 1 tiếng kêu thảm! Trủy thủ đen thui do răng nanh của Bạo xỉ thú chế thành trong tay Hàm gia lấp lánh ánh bạc, ngụy dị nói không ra lời! Mà mức độ sắc bén của 2 thanh trủy thủ này cũng vượt ra ngoài ý liệu của Diệp Trùng, quả thật là lợi khí để đánh lén giết người a!
Trên mảnh vỡ quang giáp bắn tứ tung đỏ tươi vết máu, sư sĩ bên trong không có chút khả năng sống sót nào!
Diệp Trùng lần này chọc vào tổ ong rồi!
Trong tần số thông tin lập tức loạn cào cào lên, mọi người đều không tìm thấy bóng dáng kẻ đánh lén trên quang não của mình!
Làm sao có thể chứ? Tất cả sư sĩ của Thương gia không ai không bị sốc! Mình căn bản không cách nào khóa được đối phương, trận chiến này còn kêu người ta đánh thế nào? Cảm giác khủng hoảng chảy khắp tất cả sư sĩ!
- Đổi dùng tay! Trong tần số không biết ai la lên, mấy sư sĩ này không khỏi ai nấy đều tỉnh lại, đúng a, bên mình nhiều người như vậy, sợ con chim hắn! Nghĩ tới mình vừa rồi hoảng sợ, lập tức vô cùng xấu hổ, trong nháy mắt chuyển xấu hổ thành phẫn nộ, đều trách cái quang giáp đáng chết này, tất cả mọi người nhao nhao lao tới cái quang giáp đáng chết này!
Hàm gia dưới ánh đèn mạnh quả thật quá nổi bật, tất cả có thể không phí chút sức nào đã tìm thấy thân ảnh của nó!
Nhưng mọi người vừa muốn nổ súng, liền phát hiện ở chỗ thế này rất dễ bắn nhầm người của mình, không khỏi do dự!
Trước mặt chỉ có 3 người! Chỉ cần tiêu diệt 3 người này, vậy trước mặt sẽ không còn ai ngăn cản nữa! Kết quả sau khi trải qua tính toán nhiều lần của Mục và Diệp Trùng lúc này là, lực lượng phòng thủ của phương hướng đó xem ra khá hùng hậu, kỳ thật là chỗ mỏng yếu nhất. Có 2 chỗ rộng khoảng 4 mét có thể để mình đi qua. Hơn nữa địa hình hướng đó cũng phức tạp nhất, có lợi cho mình bỏ trốn!
Nhưng tiền đề là có thể giải quyết 3 cái quang giáp của khu vực dài hẹp này, thời gian giải quyết càng ngắn, vậy khả năng mình chạy thoát cũng càng lớn!
Diệp Trùng hiện giờ đã cảm nhận được sự khác biệt khi Mục và Thương lên kế hoạch tác chiến! Mục là thông qua tính toán cực kỳ chi tiết mà tìm ra kẽ hở của đối phương, còn Thương lại thích lợi dụng tâm lý của đối phương để giở trò. Không chút nghi ngờ, 2 loại phương pháp đều cực kỳ hữu hiệu!
Mục đích Diệp Trùng đánh lén cái quang giáp này chẳng qua là để dẫn tới hỗn loạn, cho nên hắn chọn phanh thây có tác dụng uy hiếp lớn nhất. Vô luận là ai, nhìn thấy 1 cái quang giáp bị phanh thây sờ sờ trước mặt, chấn động phải chịu nhất định rất lớn, mà nếu như cái quang giáp này còn là chiến hữu của mình, vậy không phải chỉ là chấn động!
Chiến thuật của Diệp Trùng rất hiệu quả, gần như tất cả quang giáp đều bị Diệp Trùng điều động tới!
Tâm tình Diệp Trùng cực kỳ bình ổn, hắn phát hiện mình từ sau khi luyện tập minh tức, trạng thái tinh thần vẫn rất ổn định, chẳng trách xác suất sư sĩ của Tông sở xuất hiện sai lầm là ít nhất! Xem ra minh tức là 1 thứ tốt!
Hàm gia không hề có ý né tránh mảnh vỡ của quang giáp bị phanh thây này. Trong đám mảnh vỡ, 1 cái quang giáp màu bạc lấp lánh giống như 1 dũng sĩ xông về phía trước! Với tốc độ này, đụng độ với quang giáp trước mặt xem ra gần như chắc chắn! Quang giáp đối diện nghiêm túc đứng đợi, nếu như không phải quang giáp xung quanh quả thật quá đông đúc, hơn nữa phần lớn quang giáp đều là người của mình, hắn đã sớm nổ súng rồi!
Phần phật, hầu hết quang giáp vô thức lao về phía cái quang giáp màu bạc sáng lóa này! Tốc độ thế này, phạm vi phương hướng có thể thay đổi quả thật quả hẹp, mà phạm vi đổi hướng hắn có thể làm toàn bộ đều bị quang giáp lấp kín mít!
Chính ngay lúc tất cả mọi người cho rằng cái quang giáp này khó thoát khỏi vòng vây, 1 màn làm người ta kinh sợ đã xảy ra!
Cái quang giáp màu bạc sáng lóa này giống lò xo, bỗng cong về phía trước, thân hình lại giống quỷ mỵ cấp tốc lùi ra sau! Loại hiện tượng xem ra gần như hoàn toàn không tuân theo định luật quán tính này cơ hồ làm thần kinh của mọi người xảy ra đoản mạch!
Nếu như Nguy Nguyên nhìn thấy 1 màn này, nhất định sẽ nhảy dựng lên, cái này và di chuyển ngược hướng theo đường thẳng mà hắn nghiên cứu trong đoạn ghi hình YC đó hoàn toàn giống nhau y chang, như cùng 1 lò ra!
Phương hướng hiện tại của Diệp Trùng lúc này mới là khu vực chật hẹp đó! Mà điều làm Diệp Trùng cảm thấy hưng phấn nhất là, tình hình trước mắt tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của mình, 3 cái quang giáp đó, trừ có 1 cái vẫn ở lại chỗ cũ ra, 2 cái còn lại đang 1 trước 1 sau bay về phía mình! Xem ra hành động vừa rồi cũng đã điều động 2 cái quang giáp này tới!
Hàm gia đột nhiên đổi hướng làm 2 cái quang giáp tạm thời không kịp trở tay! Trong mắt Diệp Trùng lóe lên 1 tia hàn quang. Tốc độ tay lại được nâng lên 1 mức độ mới, như khới nhẹ bao phủ trên cả bàn điều khiển!
Tất cả mọi người có mặt đều quên không được hình ảnh này, 1 cái quang giáp màu bạc đang bay cực nhanh về phía trước, đột nhiên đổi hướng ngược lại theo đường thẳng, giống như quỷ mỵ, không chịu ảnh hưởng của trọng lực. Không chịu ảnh hưởng của quán tính, thân giáp lấp lánh ánh bạc lúc này giống như mang theo quỷ ý u mịch. Mà biểu diễn của đối phương còn xa mới có kết thúc, đối diện 2 cái quang giáp 1 trước 1 sau, cái quang giáp màu bạc đó phảng phất như 1 con quỷ hư ảo thật sự lướt qua 2 cái quang giáp, mọi người chỉ thấy trước mắt hoa lên, 2 cái quang giáp lập tức mất điều khiển, hoàn toàn dựa vào quán tính mà trượt về phía trước. Vẫn chưa qua 10 mét, ầm lớn 1 tiếng, 2 đám lửa mặc dù được chiếu sáng bởi đèn plasma cường độ cao nhưng vẫn rực rỡ chói mắt!
Thật ra, vừa rồi Diệp Trùng chẳng qua chỉ là sử dụng 1 cái bước đi chữ S, mà khó khăn lớn nhất trong đó lại là trong khoảnh khắc gặp nhau đó ra tay! Hai cái quang giáp cách nhau cực gần, thời gian Hàm gia ra tay 2 lần cực ngắn, mặc dù với tốc độ tay kinh người như vậy của Diệp Trùng, cũng phải cố gắng hết mức! May mà tính năng của 2 thanh trủy thủ xuất chúng, nếu không, dưới xung kích vừa rồi đó, chắc hẳn đã bị gẫy rồi!
Kỹ thuật điều khiển như vậy, cách đánh như vậy, làm mọi người không khỏi ngớ người, ngay cả 4 bảo tiêu bên cạnh Robert cũng lần lượt lộ ra vẻ kinh ngạc!
Chỉ còn lại 1 cái quang giáp!
Diệp Trùng lạnh lùng nhìn cái quang giáp trước mặt này, cái quang giáp này là 1 loại mình chưa từng gặp qua, nhưng điều này không hề ảnh hưởng tới tự tin đối với mình của Diệp Trùng! Lúc này vô luận quang giáp nào ở trước mặt hắn, hắn đều phải tiêu diệt đối phương, nêu không, muốn chạy thoát, đó căn bản là si tâm vọng tưởng!
Tốc độ của Hàm gia quả thật quá nhanh, 2 cái quang giáp vốn dĩ cách nhau không xa, trong nháy mắt Diệp Trùng đã tới trước cái quang giáp cuối cùng này. Vừa rồi Diệp Trùng trong nháy mắt giải quyết 2 cái quang giáp cũng làm cho cái quang giáp cuối cùng này ngơ ngẩn! Cái ngơ ngẩn này cũng làm cho hắn lập tức lâm vào thế bị động!
Giống như ông trời cũng giúp đỡ Diệp Trùng, 2 cái quang giáp bị hắn đánh trúng ở đằng sau nổ tung. Hơi nóng hầm hập do vụ nổ hình thành che kín sau lưng Hàm gia, như 1 con hồng hoang cự thú mở to cái miệng máu, nuốt chửng Hàm gia và cái quang giáp đó vào trong!
Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, mặt đất rung động, trong vô số bụi đất lộ ra 2 cái quang giáp, chỉ là mọi người lấy làm kỳ quái, cái quang giáp màu bạc sáng lóa ban đầu đó đã không cánh mà bay! Đợi mọi người nhìn kỹ lại, mới phát hiện trên người 1 cái quang giáp kỳ dị trong đó có lốm đốm bạc. Người đầu óc lanh lẹ mới bừng tỉnh, thì ra cái quang giáp màu bạc này lại được ngụy trang. Chỉ là trong suy đoán, cái quang giáp màu sắc lốm đốm, xem ra vô cùng kỳ quái này rốt cuộc là sản phẩm của vị đại sư nào!
Bốn bảo tiêu bên cạnh Robert nhìn rõ ràng, 1 người trong đó không khỏi buột miệng thốt ra: "Toàn cốt quang giáp!" Sự kinh ngạc trong giọng nói làm cho ngay cả Robert cũng không khỏi cả thấy hứng thú với cái quang giáp này!
Vẻ mặt 4 người lúc này cực kỳ kinh ngạc! Nhưng bọn họ không hổ là tinh anh của Hắc giác. Bốn người rất mau liền hồi phục trở lại, cùng liếc nhìn nhau, 1 người lập tức biến mất, có 2 người lại lập tức gọi quang giáp ra, chui vào trong. Một người còn lại như gặp đại địch, cẩn thận bảo vệ Robert! Robert đối với hành vi của họ không hề can thiệp. Chỉ có hứng thú nhìn Hàm gia!
Toàn cốt quang giáp tiếng tăm lừng lẫy trong 3 thế lực lớn! Ba bên đều có không ít nghiên cứu về phương diện này, nhưng vô luận bên nào, trước giờ chưa từng nghe nói có toàn cốt quang giáp xuất hiện. Toàn cốt quang giáp chỉ là 1 loại ý tưởng trên lý luận, mà mặc kệ là bên nào đều cho rằng về mặt phi hành, nó có thể đứng vững được! Chỉ là độ khó bên trong rất lớn, vượt xa tưởng tượng của mọi người, với thực lực của 3 bên mà tới hiện giờ đều không ra được thành phẩm, từ đó có thể đoán ra!
Toàn cốt quang giáp do vật liệu đặc biệt, cho nên cực dễ nhận biết, đây cũng là tại sao 4 tên Hắc giác này có thể vừa nhìn liền nhận ra Hàm gia là 1 toàn cốt quang giáp.
Không ngờ tên cuối cùng này lại khó chơi như vậy, nếu như không mau chóng giải quyết đối phương, đợi người khác phản ứng lại, chỉ sợ mình cũng chỉ có đánh tới chết thôi!
Trong lòng Diệp Trùng gấp rút, tay không tự chủ được dùng tới những động tác hắn luyện tập ở trong mạng mô phỏng đó!
Chỉ thấy bước đi dưới chân Hàm gia lập tức thay đổi, trủy thủ đen thui trên tay trái chính xác đánh trúng đao từ trường của đối phương, cả thân thể to lớn như con quay cấp tốc chuyển động. Trủy thủ trên tay phải giống con rắn độc hướng tới cổ đối phương. Sư sĩ của cái quang giáp này cũng thật sự là 1 tay hảo thủ, tuy lâm vào bị động, nhưng vẫn vô cùng ngoan cường, khiên chắn trên tay trái vội vàng bảo vệ cái cổ!
Tinh, một tiếng vang lên, vang vọng toàn trường!
Diệp Trùng mượn sức mạnh này, xoay người càng nhanh thêm vài phần, tay trái gấp lại, viền mép sắc bén của tấm khiên giống như lưỡi đao, quét ngang về phía hắn, thế này cực mạnh, nếu như bị chính diện chặt trúng, hậu quả dứt khoát làm người ta không dám tưởng tượng!
Sư sĩ này cũng là 1 người cực kỳ quyết đoán, không còn cách nào chỉ đành lập tức xoay người, kiên cường dùng vai của quang giáp cản đòn này của Hàm gia!
Một tiếng kim loại bị cắt cực kỳ chói tai vang lên, tấm khiên trên tay trái Hàm gia do vảy của Thiết Mãng Tích tạo thành mạnh mẽ cắt tay trái của quang giáp này xuống, lộ ra mạch quang lộn xộn bên trong!
Chính ngay lúc sư sĩ này cho rằng đã thoát được 1 kiếp thì lại kinh hãi phát hiện 4 thứ giống như xúc tu như điện xẹt đang bắn về phía mình, thứ giống như đầu kim sắc bén ở đầu mút đó làm trong lòng hắn rét lạnh! Điều khiển vừa rồi đã là cực hạn của hắn, hắn hiện giờ ngay cả điều khiển quang giáp cử động 1 ngón tay cũng khó khăn!
Chẳng lẽ mình phải chết ở đây? Hắn ngây ngốc nhìn đầu kim đó không ngừng phóng lớn trong mắt mình, ý thức bảo vệ bản thân lại làm hắn nhắm mắt lại, hắn ngừng hô hấp, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng tới, trong lòng lạnh lẽo!
Nhắm mắt chờ chết cả mấy giây, nhưng lại không có động tĩnh gì, hắn không khỏi kinh ngạc mở mắt, liền ngạc nhiên phát hiện đối phương đang trối chết bay về phía trước, thân ảnh trong mắt mình càng lúc càng nhỏ! Hắn thật sự không hiểu đối phương tại sao lại hạ thủ lưu tình vào lúc cuối cùng?
Đối phương không thích giết người? Đùa gì thế, 3 người vừa mới chết có ai tử trạng dễ nhìn 1 chút?
Cho dù hắn có nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra!
Diệp Trùng đang chuẩn bị dùng 4 sợi gai sâu ngàn đốt giết đối phương, kẻ cứng cỏi này đã là kẻ địch, vậy tự nhiên không được lưu tình. Càng giảm được 1 phần thực lực của đối phương, càng có lợi đối với mình, đây chính là điều khoản niềm tin trước sau của Diệp Trùng! Nhưng trời không chiều theo ý người, chính lúc sợi gai sâu ngàn đốt sắp đâm tới cái quang giáp đó, Diệp Trùng nghe thấy Mục la to: "Diệp tử, mau đi, người của Hắc giác ra rồi!"
Bốn bảo tiêu đó của Robert vẫn luôn là tên Diệp Trùng cố kỵ nhất. Hiện giờ vừa nghe Mục nói bọn họ cũng ra tay, Diệp Trùng ngay cả đầu cũng không quay lại, co giò mà chạy! Đùa à, nếu như bị bọn họ đuổi kịp, vậy mình tuyệt đối sẽ bị quấn lấy, thêm vào đám sư sĩ chỉ tạm thời ngơ ngẩn đó, cho dùng mình có thêm Mục, vậy cũng chỉ có 1 kết quả!
Bốn sợi gai sâu ngàn đốt giống như 4 con rắn độc, chuẩn xác thu hồi vào trong khoang bắn ngầm.
Diệp Trùng vội vàng chạy trốn vào đồng hoang! Liếc mắt nhìn, quả nhiên thấy 2 cái Tinh Diễm của Hắc giác đang đuổi theo sau mình, tim Diệp Trùng đập mạnh. Tốc độ của Hàm gia đột nhiên lại tăng lên! Nếu như là bình thường, Diệp Trùng tự nhiên không sợ 2 cái Tinh Diễm, nhưng trong tình trạng hiện giờ, đừng nói 2 cái Tinh Diễm, chỉ 1 cái, Diệp Trùng nếu như bị quấn lấy thì cũng chỉ có 1 con đường chết!
Tốc độ của Hàm gia và Tinh Diễm cực nhanh. Ba cái quang giáp vèo vèo liền không thấy bóng dáng, lúc này mấy sư sĩ đó của Thương gia mới như tỉnh mộng, nhao nhao bay lên, kết thành đội ngũ đuổi theo phương hướng của 3 cái quang giáp!
Mà từ trong cái quang giáp may mắn thoát nạn đó chui ra 1 người, lại là Thương Linh vẫn luôn nho nhã lễ phép, ôn tồn lịch sự đó! Chỉ là lúc này vẻ mặt hắn đã trắng bệch!
Thương Trường Minh tức đến nỗi vẻ mặt tái mét! Nhiều người như vậy được bố trí trước mà lại để 1 người chạy thoát trước mặt, bên mình còn chết 3 người. Nếu như không phải bảo tiêu của Robert ra tay, chỉ e con trai mình cũng chết tại chỗ! Đám người Robert đều đứng xem, mặt mũi Thương gia lần này mất hết rồi! Như vậy thế nào không làm Thương Trường Minh tức đến thổ huyết! Điều quan trọng nhất là, nếu như bởi vì biểu hiện tệ hại lần này của Thương gia mà làm đồng minh như là Robert mất lòng tin vào Thương gia, vậy thật sự là đã mất phu nhân lại thiệt quân rồi!
Trong lòng Thương Trường Minh không khỏi dâng lên 1 tia hối hận! Đáng tiếc, trên đời này vĩnh viễn không có thuốc hối hận!
Vẻ mặt của Thương Nguyệt trong bóng tối càng khó xác địn, giống như vừa mừng vừa giận, nốt ruồi nhỏ đó biến đổi thất thường lại càng hiện lên vẻ mê người!
Trong đầu Diệp Trùng lúc này không dám có ý nghĩa gì khác, chỉ lo liều mạng bay đi!
Tốc độ của Hàm gia so với Tính Diễm mà nói, nhanh hơn rất nhiều. Hơn nữa, địa hình phương hướng này vô cùng phức tạp, đối với loại người có kinh nghiệm chạy trốn vô cùng phong phú như Diệp Trùng này mà nói, quả thật là khá có lợi!
Mà 2 cái quang giác của Hắc giác đó rõ ràng là gà mờ về mặt theo dấu, hơn nữa, điều quan trọng nhất là họ căn bản không cách nào thực hiện khóa Hàm gia! Hệ thống quét hình của Tinh Diễm vẫn không cách nào tạo thành uy hiếp với toàn cốt quang giáp!
Rất mau, bọn họ mất bóng dáng của Hàm gia, tìm kiếm xung quanh không hiệu quả, chỉ đành hậm hực trở về!
Diệp Trùng cuối cùng thở phào, kỳ thật hắn không chỉ 1 lần nghĩ phục kích giữa đường 2 cái Tinh Diễm này, nhưng nghĩ tới nếu như không thể giải quyết trong thời gian ngắn, mấy quang giáp đó của đối phương rất mau sẽ kéo tới. Lúc đó chỉ e mình sẽ bị động rồi!
Hai sư sĩ của Hắc giác đó hoàn toàn không biết mình đã đi 1 vòng trước cửa quỷ môn quan!
Diệp Trùng hiện giờ không thể nghỉ ngơi, hắn hiện giờ phải mau chóng rời khỏi hành tinh Richie, quyền thế của Thương gia ở hành tinh Richie, khi vừa mới tới hành tinh Richie, hắn đã thấy qua 1 lần!
Thương gia vì không kinh động Diệp Trùng, mạng mô phỏng trong phòng của hắn vẫn không bị cắt, bọn họ có lẽ không thể nào nghĩ ra, như vậy lại cho Diệp Trùng cơ hội rời khỏi hành tinh Richie.
Mục thông qua mạng mô phỏng, xâm nhập vào hệ thống của khu thông hành, điều khiển 1 tàu vũ trụ không có người, đã sớm đậu trong 1 khe núi ở không xa phía trước! Điều Diệp Trùng hiện giờ phải làm chính là mau chóng tới tàu vũ trụ đó, sau đó mau chóng tới hành tinh Sí Phong!
Do có đánh dấu vị trí, Diệp Trùng rất nhanh đã tìm được tàu vũ trụ này. Đây là 1 tàu vũ trụ cỡ trung, các loại công năng đều vô cùng đầy đủ, năng lượng cũng vô cùng đầy đủ, hoàn toàn đủ để đi về hành tinh Sí Phong mấy lần.
Vào tàu vũ trụ, công việc điều khiển hoàn toàn giao cho Mục, Diệp Trùng cuối cùng cũng có thể thở phào 1 hơi!
Diệp Trùng từ trong Hàm gia đi ra, vẫn chưa ngồi vững, tàu vũ trụ đã bay lên.
Ngay lúc tàu vũ trụ của Diệp Trùng vừa rời khỏi hành tinh Richie không tới 5 phút, hành tinh Richie đã cấm tất cả tàu vũ trụ cất cánh! Nhưng Thương gia không thể nào nghĩ tới Diệp Trùng có thể nhanh như vậy đã rời khỏi hành tinh Richie, vẫn như cũ tổ chức tìm kiếm với quy mô lớn.
- F-58, thật muốn gặp ngươi a! Một người trung niên đeo mặt nạ nhìn hình ảnh nổi trên bàn, lầm bầm nói. Hình ảnh nổi đó rõ ràng là Diệp Trùng.
Hình ảnh của Diệp Trùng cùng với tin tức về toàn cốt quang giáp mau chóng truyền tới Hắc giác, qua sự xác nhận của giáo quan Huck, tên Vương Hành này chính là F-58 mà Hắc giác vẫn luôn truy bắt. Hơn nữa, từ trong tin tức biết được, mục đích tới của tên Vương Hành này là hành tinh Sí Phong, lập tức đông đảo sư sĩ của Hắc giác tiến tới hành tinh Sí Phong. Mệnh lệnh bọn họ nhận được là, không tiếc bất cứ giá nào, bắt sống F-58, mang hắn tới Hắc giác!
Đối với mấy thứ này, Diệp Trùng đương nhiên không biết, hắn hiện giờ đang trên đường tới hành tinh Sí Phong. Trong cả con tàu vũ trụ chỉ có 1 mình hắn, dọc đường gặp rất nhiều tàu vũ trụ, Mục đều mạo xưng tàu buôn của hành tinh Richie, không chút kẽ hở, căn bản không có bất cứ người nào nghĩ rằng tàu vũ trụ to lớn này lại chỉ có 1 người!
Khi Diệp Trùng nhìn thấy ngoại hình của Hàm gia, Diệp Trùng cuối cùng cũng biết mấy tên Hắc giác đó tại sao cũng xông lên! Sóng nhiệt hình thành do 2 cái quang giáp bị Diệp Trùng đánh trúng phát nổ đã làm tan chảy lớp phủ ngoài màu bạc sáng phun trên bề mặt Hàm gia, hơn nữa, được sóng xung kích của vụ nổ thổi bay, lớp phủ ngoài này lập tức rời khỏi người Hàm gia rơi xuống, chỉ có từng điểm đốm bạc lưu lại mới chứng mình lớp phủ ngoài này vốn dĩ từng tồn tại!
Chất liệu của toàn cốt quang giáp quả thật quá đặc thù, hơn nữa vật liệu xương Diệp Trùng dùng để chế tạo Hàm gia đều là vật liệu xương thượng đẳng, cũng chẳng trách 4 sư sĩ Hắc giác vừa nhìn liền nhận ra. Phải biết rằng, toàn cốt quang giáp chính là thứ mà tất cả sư sĩ nằm mơ cũng muốn!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #183


Báo Lỗi Truyện
Chương 183/606