Chương 182 : Dòng chảy ngầm (5)


Vô tri vô thức, mù mờ, ngỡ ngàng, đây đã là lần thứ 2 trong 2 ngày gần đây Diệp Trùng lâm vào loại tình trạng này! Sau khi hắn liếm cô gái đó ngày hôm qua, bản thân cũng không biết mình lúc đó tại sao lại làm ra loại hành động này! Dường như hoàn toàn không tự chủ được, nghĩ cũng không nghĩ được!
Diệp Trùng bị Mục ảnh hưởng cực kỳ sâu, hắn quen với việc mọi thứ đều phải nằm dưới sự khống chế của mình, đặc biệt là việc khống chế bản thân mình, hắn vô luận thế nào cũng sẽ không từ bỏ!
Thương tuy rằng nói đây là bản năng, nhưng Diệp Trùng vẫn không thể yên tâm. Cho dù là bản năng, mình cũng phải khắc chế được, giống như là loại cảm xúc tiêu cực là hoảng sợ vậy.
Loại trạng thái tối hôm qua đó làm hắn cảm giác như là mất đi khống chế, đây là việc hắn không thể chấp nhận được! Hơn nữa hắn không hề cho rằng loại trạng thái này sẽ có lợi với hắn, rất rõ ràng, trong loại trạng thái này, cảm quan của mình, năng lực phản ứng đều bị giảm sút ở mức độ khá lớn! Đây là 1 loại trạng thái rất nguy hiểm!
Nhìn đôi môi căng mọng kiều diễm vô cùng ở trước mặt, tỏa ra sức hấp dẫn trí mạng, trên gương mặt giống như tượng ngọc không có nửa điểm tì vết của Thương Nguyệt lúc này lại nổi lên màu hồng của hoa đào, hô hấp gấp rút, ngực nhấp nhô kịch liệt. Khoảng cách giữa mặt của 2 người không quá 2 cm, Diệp Trùng thậm chí cảm thụ được hơi nóng phả ra từ gương mặt của đối phương, còn có mùi thơm nhè nhẹ kỳ dị nói không ra lời đó!
Trong đầu giống như có 1 giọng nói đang thôi thúc, mau sáp tới! Mau sáp tới đi nào!
Diệp Trùng đột nhiên cảm thấy miệng mình khô khốc vô cùng, mà đôi môi căng mọng đó, bên trong lại giống như có sức hấp dẫn làm người ta không cách nào cự tuyệt!
Không được! Mình không thể bị bắt như vậy! Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Diệp Trùng!
- Hừ! Diệp Trùng hừ lạnh 1 tiếng, tay lại còn nhanh hơn suy nghĩ, như tia chớp buông đôi tay của cô gái này ra, hai tay bắt chéo, đẩy eo đối phương 1 cái!
- A! Thương Nguyệt la lên 1 tiếng, giống như 1 cái bao cát, rơi chính xác lên trên giường!
Hai mắt Diệp Trùng lúc này đã khôi phục lại sự tỉnh táo, trong veo như nước, nhưng cũng lạnh lùng như nước!
Trong lòng Diệp Trùng lại chán nản vô cùng, hắn biết nếu như mình không đẩy đối phương ra, vậy không thể thoát ra khỏi loại trạng thái đó! Diệp Trùng hy vọng nhất là mình có thể khắc chế loại bản năng này, giống như là sự hoảng sợ vậy. Nếu như có việc gì đáng sợ ở trước mặt mình, tuy mình vẫn sẽ hoảng sợ, sẽ sợ hãi, nhưng mình lại có thể trầm tĩnh mà ứng phó. Còn như thế này hôm nay lại làm hắn cảm thấy mình có chút ý tránh né! Nhưng, hắn đối với loại bản năng này lại thiếu sự hiểu biết cần thiết!
Nhưng Diệp Trùng không phải là kẻ ngốc, mặc kệ nói thế nào, đây vô nghi là phương pháp tốt nhất mà hiện giờ hắn có thể nghĩ ra!
Phát hiện được sự dao động tâm trạng của Diệp Trùng, Mục an ủi: "Diệp tử, xem ra người phải học kiến thức về sinh lý rồi!"
- Xem ra đích xác phải học rồi a! Diệp Trùng cười khổ nói. Diệp Trùng phát hiện năng lực đề kháng loại hấp dẫn này của mình quả thật là quá yếu, nếu như kẻ địch sử dụng loại vũ khí này, vậy phỏng chừng mình gần như chắc chắn sẽ trúng chiêu.
Đúng, kỳ thật đây chẳng qua chỉ là 1 loại vũ khí! Trước mắt Diệp Trùng sáng lên, trong lòng đã có quyết định!
Tuy vải lông trên giường cực kỳ mềm mại, nhưng không có chuẩn bị, Thương Nguyệt vẫn bị ngã thất điên bát đảo. Nhưng nàng lập tức có phản ứng, dưới người mình là giường, vẻ mặt không khỏi đột nhiên thay đổi, trong lòng lại đập mạnh không ngừng, chẳng lẽ hắn muốn…? Sắc mặt Thương Nguyệt biến đổi liên tục!
Trong lòng không khỏi dâng lên sự hối hận khôn cùng, không ngờ mình thông minh lại bị thông minh hại, trước giờ vẫn luôn thuận lợi làm mình đã quen với tư thế trên cao! Mình mới là kẻ ngốc thật sự a!
Thương Nguyệt trong lòng đau thương, nhưng sau khi trải qua sự hoảng hốt ban đầu, lại khôi phục sự đoan trang, thong thả bình thường!
Đột nhiên, dư quang trong khóe mắt Thương Nguyệt quét tới 1 nơi không xa chỗ mình ở trên giường, máy liên lạc của mình đang nằm ở đó!
Bỗng, trong lòng Thương Nguyệt nhịn không được đập mạnh. Thương Nguyệt nhắc nhở mình vô sô lần trong lòng, nhất định phải bình tĩnh! Nhất định phải kiềm nén! Sinh cơ duy nhất của mình đang ở trước mặt!
Thương Nguyệt không dám động đậy, sợ động tác của mình sẽ dẫn tới sự chú ý của đối phương. Vương Hành trong lòng nàng hiện giờ không chỉ là 1 tên háo sắc như mạng, mà còn là 1 tên gan to bằng trời! Hắn chẳng lẽ không nghĩ tới hậu quả hắn làm vậy sao? Thương Nguyệt đã sớm ngầm hạ quyết tâm trong lòng, chỉ cần Vương Hành làm việc gì đó không nên làm với mình, vậy mình tuyệt đối phải làm cho hắn sống không bằng chết!
Khóe mắt liếc liếc Vương Hành, tên cùng hung cực ác này giờ đây lại cúi đầu, như đang suy nghĩ vấn đề gì đó.
Trong lòng Thương Nguyệt không khỏi mừng rỡ, nàng bản tính thận trọng, chỉ hơi xê dịch vị trí 1 chút trước. Vương Hành vẫn đang trong trạng thái trầm tư, trong lòng Thương Nguyệt không khỏi có chút kỳ quái. Từ việc vừa rồi mà xét, tên Vương Hành này chắc là 1 tên háo sắc, tại sao giờ ngược lại trở nên trầm xuống?
Chẳng lẽ hắn đã bắt đầu sợ hãi?
Thương Nguyệt không khỏi càng coi thường tên Vương Hành trước mặt này, vừa rồi mới thấy hắn vẫn cho rằng người này khí chất ung dung, là 1 nhân tài. Không ngờ lại háo sắc như vậy, hơn nữa xung động không nghĩ tới hậu quả, hiện giờ cục diện đã không thể vãn hồi lại lo trước lo sau! Thì ra hắn là người thế này!
Nhưng Thương Nguyệt lại càng tin tưởng vào mình, chỉ cần mình lấy được máy liên lạc, vậy mình sẽ ổn rồi! Hừ, tới lúc đó nhất định phải cho ngươi thấy!
Thấy Vương Hành căn bản không chú ý tới mình, trong lòng Thương Nguyệt mừng thầm, tay từ từ vươn tới máy liên lạc cách mình không mấy xa! Động tác của nàng không dám quá lớn, sợ làm Vương Hành chú ý tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Gần rồi! Càng gần hơn rồi!
Phù, Thương Nguyệt không khỏi thở phào, ngón tay của nàng cuối cùng đã sờ được vòng tay của máy liên lạc, nàng thậm chí có thể dùng đầu ngón tay cảm nhận được sự mềm mại của vòng tay!
Chính ngay lúc nàng ta cho rằng tất cả lại một lần nữa trở lại trong bàn tay của mình, bỗng, ngón tay bỗng chấn động! Tiếp theo "bụp" 1 tiếng truyền tới từ bên phải nàng.
Trước mặt bỗng bắn lên vô số vải lông, bắn tung tóe, cứ như tuyết vậy. Mà trong đám vải lông trôi nổi này, ánh mắt mờ mịt của Thương Nguyệt hiện lên vẻ không biết xảy ra chuyện gì!
Phản ứng đầu tiên của nàng là nhìn về phía Vương Hành, lại phát hiện Vương Hành lúc này lạnh lùng nhìn mình, ánh mắt trong veo, mà toát ra hàn ý lạnh lẽo, làm trong lòng nàng không chịu được mà run rẩy!
Lúc này nàng mới có phản ứng, vội vàng vươn tay hướng tới trước mò mẫm, nhưng ngoại trừ vải lông đầy tay, cái gì cũng không có, vị trí vừa rồi của máy liên lạc lại trống không! Một giọt máu từ ngón tay thon mảnh của nàng ứa ra, dính lên vải lông trắng toát.
Trong lòng Thương Nguyệt càng hoảng, vẻ mặt cũng không còn chút thong thả nào, vội vàng xoay đầu nhìn sang phải.
Một thanh trủy thủ xuyên qua dây đeo của máy liên lạc, cắm chặt lên tường! Máy liên lạc rung rung giữa không trung, lại làm cho trái tim của Thương Nguyệt rơi thẳng xuống đáy!
Thương Nguyệt tràn đầy thất vọng, mặt xám như chết!
- Ta nghĩ, như vậy nói chuyện tốt hơn! Giọng nói lạnh nhạt lại làm Thương Nguyệt ngẩng đầu lên, Vương Hành vẫn ở chỗ cũ, không động đậy, chỉ có ánh mắt nhìn mình là càng thêm lạnh lẽo!
Thương Nguyệt thậm chí cảm giác được ánh mắt của tên Vương Hành này như lưỡi đao, làm người ta nghẹt thở!
Nhưng thông tuệ như nàng lại từ trong đó ngửi ra được chút sinh cơ! Nàng đang đợi, trên tay nàng hiện giờ không có bất cứ tiền vốn nào, chỉ có đợi đối phương ra tay trước!
Quả nhiên, Vương Hành không làm nàng thất vọng, lạnh lùng, bình tĩnh nói: "Nói mục đích tới đây của cô trước!" Trong giọng nói có khí thế không cho phép hoài nghi. Trước đây, Thương Nguyệt cũng dùng ngữ khí như vậy truyền đạt mệnh lệnh với rất nhiều thủ hạ!
May mà nàng hiểu hoàn cảnh của mình, đơn giản nói: "Ta muốn đến thử xem cảm giác của ngươi đối với em gái của ta?"
- Em gái cô? Diệp Trùng nói.
- Đúng, là em gái ta! Về vấn đề này, Thương Nguyệt không có chút chùn chân.
- Tại sao? Ngữ khí Diệp Trùng như nước, lạnh nhạt nói.
Thương Nguyệt tóm tắt đơn giản tình huống của Thương Lam.
Diệp Trùng tuy rằng không hiểu chuyện đời lắm, nhưng lại vô cùng thông minh, lập tức nghe ra ý ngầm của đối phương!
- Các người muốn giữ ta lại? Diệp Trùng bình tĩnh hỏi.
Tuy trong lòng ngấm ngầm cảm thấy bất ổn, nhưng Thương Nguyệt không thể không dấn thân vào, nói: "Vương tiên sinh không ở Thương gia 1 khoảng thời gian được sao? Vô luận là yêu cầu gì, chúng tôi đều đồng ý! Nghe nói ngài còn phải tới hành tinh Sí Phong có việc. Thương gia ở hành tinh Sí Phong vẫn có chút thực lực, nếu như Vương tiên sinh không ghét bỏ, Thương gia chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, vì tiên sinh làm tốt việc này!" Thương Nguyệt cố hết sức làm cho ngữ khí của mình trở nên mềm dẻo.
- Hử, thật sao? Diệp Trùng lạnh nhạt liếc nhìn Thương Nguyệt.
Thương Nguyệt lại thầm hô không ổn, nàng nghe ra được sự kiêu ngạo và hàn ý tăng lên trong ngữ khí của Vương Hành.
Nàng đã triệt để hiểu rõ tên Vương Hành trước mặt này tuyệt không phải là đệ tử thế gia gì. Ngược lại khả năng là 1 tên sát thủ còn lớn hơn! Sát khí nặng nề trên người hắn, làm trong đáy lòng của Thương Nguyệt khẽ run! Hơn nữa, nàng còn cảm nhận được đối phương đối với mình, với Thương gia không hề quá cố kỵ, chẳng lẽ hắn có cái gì để dựa vào?
Hay là thực lực của hắn đã tới mức Thương gia cũng không giữ được? Đương nhiên, ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong lòng nàng. Thực lực của Thương gia, chỉ e không ai rõ ràng hơn nàng, thực lực của Thương gia so với người ta tưởng tưởng vượt xa hơn nhiều lắm! Chỉ là mấy thứ đó đều ở dưới mà thôi!
Vốn nàng cho rằng Vương Hành sẽ hầm hầm nổi giận, ai biết Vương Hành hừ lạnh 1 tiếng, liền nhẹ nhàng quăng lại 1 câu: "Tùy tiện!", rồi mở cửa nghênh ngang mà đi!
Chỉ để lại 1 mình Thương Nguyệt ngồi ngây ra trên giường! Câu "tùy tiện" cuối cùng trong lời của Vương Hành rốt cuộc là có ý gì? Thật làm người ta khó hiểu!
Diệp Trùng vốn muốn rời khỏi Thương gia ngay, trừ 4 hộ vệ đó của Robert, hắn không cho rằng có người nào có thể giữ mình lại! Nhưng sau khi nghe Mục nói cho biết xung quanh chỗ này của Thương gia đã ngầm bố trí số lượng kinh người, Diệp Trùng lập tức dẹp ý nghĩa này.
Tuy đối phương không hề nhất định có thể giữ mình lại, chẳng qua cứ tùy tiện xồng xộc lao ra như vậy, tất sẽ dẫn tới chiến đấu kịch liệt! Điều Diệp Trùng hiện giờ không muốn nhất chính là làm người ta chú ý, nhưng quang giáp duy nhất hắn hiện tại dám lấy ra chỉ có Hàm gia. Thủ hộ và Qua Dực một khi lấy ra, chỉ sợ lập tức sẽ hấp dẫn sự chú ý của Tông sở và Hiệp hội sư sĩ! Hai phía này, vô luận phía nào đều không phải thứ mà Diệp Trùng hiện tại có thể trêu vào được! Mà tính năng của Hàm gia trước giờ chưa từng được khảo nghiệm thực chiến, cuối cùng là thế nào, trong lòng Diệp Trùng cũng không biết!
Cho nên Mục đề nghị buổi tối hành động thì càng tốt! Diệp Trùng cũng vô cùng tán đồng, Hàm gia bởi vì là quang giáp bằng xương, năng lực chống tìm kiếm của bản thân cực kỳ xuất sắc, thêm vào sự yểm hộ của màn đêm, im hơi lặng tiếng rời khỏi Thương gia chắc không phải là 1 việc quá khó!
Quyết định xong, Diệp Trùng loanh quanh 1 vòng Thương gia, đợi khi trở về, Thương Nguyệt đã rời khỏi!
Nguy Nguyên ngồi trước bàn, cặp mắt đầy tơ máu, ánh mắt không hề động đậy, nhìn chằm chằm hình ảnh nổi không ngừng trình diễn trên quang não, rõ ràng chính là bản ghi hình hắn quay lén độc nhất vô nhị của YC! Hắn đã 1 ngày 1 đêm không ngủ rồi, nhưng vẻ mặt lại kích thích khác thường!
Đột nhiên, hắn kích động đứng dậy, lại xém chút vì quá hư nhược mà ngã xuống! Nhưng điều này gần như không thể ảnh hưởng tâm tình hưng phấn cực độ của hắn!
Chính vừa rồi, hắn nghiên cứu ghi hình của YC cuối cùng đã có đột phá!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #182


Báo Lỗi Truyện
Chương 182/606