Chương 177 : Khiêu vũ


Bách Lý Nam đi xung quanh trong đại sảnh, vô luận là găp được người quen hay không quen đều sẽ hoặc là gật đầu ra dấu hoặc nói chuyện vài câu, thời gian đi theo ông chủ không ngắn, loại sinh hoạt này hắn đã cực kỳ quen thuộc, hơn nữa hiểu rất sâu ý nghĩa trong đó.
Ánh mắt di chuyển, hắn đáng phán đoán những người nào có giá trị tiếp xúc, nếu như không thể đưa ra được phán đoán, vậy không nghi ngờ gì, sẽ tốn công mà chẳng được bao nhiêu. Từ sớm trước đây, hắn đã làm rất nhiều công việc, tính tình cẩn thận là đặc điểm của hắn, nếu không hắn không nhất định có thể đứng được trong đoàn hải tặc, sống tới tận bây giờ.
Vũ khúc du dương vang lên, người bên cạnh nối tiếp nhau tìm kiếm bạn nữ, cầm tay đi vào sân nhảy ở chính giữa đại sảnh.
Ánh mắt từ từ quét qua mấy người ở trong này, Bách Lý Nam đắn đo mình có nên cũng tham gia.
Bỗng, ánh mắt Bách Lý Nam xuất hiện vẻ mụ mẫm, vẻ mặt quái dị khó nói nên lời. Nhìn chằm chằm suốt mấy giây, bỗng, hắn không thể tin được dụi dụi mắt, mình thật sự không phải hoa mắt chứ?
Trời ạ! Mình nhìn thấy gì thế này? Điều này, điều này quả thật là quá ngụy dị rồi!
Bách Lý Nam cảm giác mình cả đời chưa từng gặp phải việc ngụy dị thế này! Hắn lại thấy được Diệp Trùng cùng 1 cô gái đi vào sân nhảy! Nói thật, cho dù hắn nhìn thấy 1 con vượn biến dị lôi 1 người đẹp đi vào sân nhảy, hắn cũng không kinh ngạc bằng điều này! Khiêu vũ không hề có gì ghê gớm, bản thân hắn càng là cao thủ trong đó. Cùng phụ nữ khiêu vũ càng không có gì, trên đời này làm gì có đạo lý 2 người đàn ông cùng khiêu vũ chứ? Hai việc này vô luận nhìn thế nào cũng đều là việc vô cùng bình thường, xảy ra trên người Diệp Trùng lại làm Bách Lý Nam cảm thụ được 1 sự ngụy dị khó nói nên lời!
Chẳng lẽ thế giới này thật sự thay đổi rồi?
Tay Diệp Trùng cầm lấy tay của cô gái không biết tên này, cảm giác tay vô cùng mềm mại, Diệp Trùng không thể không mang hầu hết sức chú ý đặt ở chỗ này. Bởi vì hắn sợ một khi không cẩn thận mình hơi dùng sức, chỉ e cái tay mà Thương nói dứt khoát là quà tặng của trời này sẽ bị bóp thành 1 đống thịt vụn. Với lại, hắn rất không quen nắm tay của người khác, mấy lần hắn gần như theo bản năng coi cô gái bên cạnh mình này thành bao cát mà quăng đi. May mà hắn phản ứng nhanh, đột ngột dừng sức mạnh đã suýt nữa truyền tới tay mình, nếu không phỏng chừng sẽ không có ai khiêu vũ trong sân nhảy này nữa rồi!
- Diệp tử, thả lỏng 1 chút, tới lúc đó nghe ta chỉ huy là được! Hì hì, thân thể phải mềm dẻo, không được quá cứng nhắc! Ngữ khí của Thương càng trở nên đắc ý hơn.
- Thương, hy vọng ngươi chỉ huy không được hồ đồ! Còn nữa, không được làm ra mấy việc nhặng xị bát nháo gì đó! Câu sau của Diệp Trùng lại có vài phần cảnh cáo.
- Hì hì, ngươi yên tâm đi! Nụ cười âm hiểm của tiểu ác ma làm Diệp Trùng không kiềm được phát run. Nhưng đã đi ra, Diệp Trùng cũng chỉ đành cắn răng đi về phía trước từng bước một.
Cũng may, điều duy nhất làm Diệp Trùng cảm thấy an ủi là cô gái bên cạnh này còn khẩn trương hơn mình. Diệp Trùng thậm chí nghe thấy tiếng tim đập thình thịch thình thịch của cô ta. Còn có cái tay có chút run rẩy trong tay mình. Đối với bản thân Diệp Trùng, hắn không hề cảm thấy có gì khẩn trương. Ngược lại xuất hiện trạng thái gì đó hắn cũng không để ý. Tin tưởng rằng trong tình huống hỗn loạn như vậy, nếu hắn gọi Thủ hộ ra, tuyệt đối không ai có thể cản được hắn! Thứ hắn lo lắng duy nhất chính là Thương giỡn quá lố, mà cái này hình như là tác phong trước giờ của Thương.
Diệp Trùng không hề ngốc, hắn vừa liếc liền nhìn thấy trong sân nhảy đã có 1 cặp nam nữ khiêu vũ, mà tư thế và vị trí đặt tay của người đàn ông đó, Diệp Trùng bắt chước chắc rằng không sai chút nào.
- Nửa thân trên không động đậy, chú ý phương vị dưới chân, động tác phải chậm rãi, chân trái, 6 độ hướng mũi tên, khoảng cách 40 cm! Tiểu ác ma vui vẻ kêu lên 1 tiếng.
Diệp Trùng đạp chính xác tới phương vị Thương chỉ dẫn.
- Chân phải, hướng mũi tên 42 độ, khoảng cách 40 cm!
Diệp Trùng lại 1 lần nữa đạp chính xác phương vị Thương chỉ dẫn.
- Làm rất tốt, bây giờ vẫn là chân phải, hướng mũi tên 72 độ, khoảng cách 50 cm!
Diệp Trùng không chút cẩu thả hoàn thành động tác.
................
- Thân thể phải thả lỏng, động tác không được cứng nhắc như vậy, thay đổi phương vị phải cho phía nữ 1 chút sức mạnh, thế nào rồi? Không khó chứ! Tiểu ác ma đắc ý nói.
Mồ hôi trên lưng Diệp Trùng đã thấm ướt quần áo bên trong, hắn hoàn toàn dùng khả năng khống chế cơ thịt của mình để hoàn thành điều kiện Thương nói từng cái một. Điều này quả thật là lấy mạng người a! Toàn bộ tất cả tinh thần của Diệp Trùng đều đặt trên sự khống chế thân thể của mình, căn bản không chú ý tới ánh mắt nhìn mình của cố gái này.
- Cái này gọi là Đa La Na Phúc bộ, là 1 điệu nhảy có độ khó bậc trung, thích hợp nhất với loại vũ khúc hiện giờ. Có phải là rất có ý nghĩa?
Cuối cùng cũng thoải mái, Diệp Trùng không khỏi mở miệng hỏi: "Đa La Na Phúc bộ? Quả nhiên dở tệ, không có giá trị thực dụng! So với bước đi Đinh tự bộ (bước đi hình chữ T), hồ hình bộ, giao xoa bộ (bước đi đan chéo) thua kém quá xa!" Thứ Diệp Trùng nói đều là bộ pháp thường dùng trong cận chiến.
Tiểu ác ma 2 mắt trợn trừng, gần như suýt chút nữa là hôn mê, không dễ dàng gì mới ổn định lại, chỉ là gân xanh trên trán giật điên cuồng: "Ngươi, tên cuồng si chiến tranh nhà ngươi!"
Vẫn luôn ưu nhã, thong dong chào hỏi với người xung quanh, khi Thương Linh xoay người, gương mặt tươi cười đột nhiên xơ cứng lại!
- Hân tỷ, chị nói Lam muội sẽ khiêu vũ cùng đàn ông chứ? Giọng nói âm u của Thương Linh từ phía sau truyền tới, Thương Linh đang gật đầu ra dấu với 1 người bạn ở đằng xa không quay đầu lại, không chút do dự nói: "Không thể nào, loại tình huống này thế nào lại có thể xảy ra? Nha đầu đó khiêu vũ vẫn là do ta dạy, nó trừ khiêu vũ với ta và nhị tỷ, căn bản sẽ không khiêu vũ cùng người khác!" Lời nói trong miệng Thương Hân như chém đinh chặt sắt, rõ ràng rất có tự tin với phán đoán của chính mình.
- Vậy xem ra ta thật sự là hoa mắt rồi! Thương Linh lẩm bẩm nói.
- Nè, ngươi nghĩ bậy gì đó! Con nha đầu đó ở loại địa phương này, trừ 1 mình ở một góc, làm gì lo tới người khác! Thương Hân hồi thần lại, thấy Thương Linh nhìn chằm chằm về 1 phía, dáng vẻ ngốc nghếch. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Sao thế? Thương Hân vừa kỳ quái hỏi, vừa nhìn theo ánh mắt của Thương Linh, gần như trong khoảnh khắc, ánh mắt Thương Hân đột nhiên mở to, vẻ mặt đột nhiên cứng lại.
- Chẳng lẽ là ảo giác? Thương Linh giống như đang nằm mơ.
- Tuyệt đối là ảo giác! Thương Hân đã hoàn toàn mê muội
Hai người nhìn nhau, đột nhiên đồng thanh nói: "Thì ra là ảo giác!"
Nhìn Thương Lam trên mặt tràn đầy sự vui sướng đó, 2 người đều rất khó khăn mà liên hệ người con gái đang cùng 1 người đàn ông khiêu vũ trên sân nhảy này và Lam muội hay e thẹn, xấu hổ đó của mình.
- Vương Hành đó rốt cuộc có sức hút gì? Đối với vấn đề này, Thương Linh rất tò mò.
- Vương Hành đó rốt cuộc có mục đích gì? Đây mới là vấn đề Thương Hân quan tâm.
Đương nhiên, Diệp Trùng hoàn toàn không biết mấy thứ này. Hắn vẫn tập trung toàn bộ tinh thần nghe Thương chỉ huy, hắn đã mang điều nhảy làm thành huấn luyện phản ứng thân thể rồi.
Thương Lam nhìn người đàn ông lạnh lùng gần trong gang tấc này, khóe miệng không khỏi hơi nhếch lên. Sớm khi ở trên bàn tiệc, nàng đã bắt đầu chú ý tới người kỳ quái ăn uống ngấu nghiến này rồi. Lúc đó nàng cảm thấy rất tức cười, bởi vì nàng trước giờ chưa từng thấy qua có ai ăn uống như vậy, nhất định là rất thú vị! Nếu như mình cũng có thể thử thì tốt, đáng tiếc nàng biết điều này hoàn toàn trái ngược với giáo dục của mình. Tới khi dạ hội, hắn 1 mình cô đơn lầm lũi đứng ở trong góc, không ai nói chuyện, giống như mình lúc bình thường. Không biết tại sao, nàng đột nhiên muốn mời hắn khiêu vũ. Vốn nàng đã chuẩn bị sẵn sẽ bị từ chối, con người này quả thật quá lạnh lùng. Ngay cả đối với Hân tỷ tỷ và Linh ca ca cũng đều có dáng vẻ lạnh lùng, hình như rất khó tiếp cận a! Nhưng không ngờ đối phương chỉ trầm mặc 1 hồi thì đồng ý!
Mặt 2 người cách rất gần, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết một trên mặt hắn. Sự lạnh lùng của hắn, sự kiêu ngạo của hắn, còn có rất nhiều vết tích đấu tranh cực khổ để lại. Vẻ mặt hắn lúc này cực kỳ cẩn thận, giống như, giống như dáng vẻ Linh ca ca lúc điều khiển quang giáp.
Khiêu vũ cũng cẩn thận như vậy? Thật là 1 người kỳ quái!
Phát hiện đối phương hình như không hề chú ý mình đang quan sát hắn, ánh mắt cẩn thận của Thương Lam trở nên thêm can đảm, bất giác, khóe miệng không khỏi cong lên lộ ra nét cười nhàn nhạt.
Thương Trường Minh ở đằng xa nhờ sự nhắc nhở của hạ nhân mà đã sớm chú ý tới sự khác lạ của con gái mình, khi nhìn thấy dáng vẻ của con gái lúc này, thân thể không khỏi chấn động, trong mắt lộ ra vẻ thương tiếc nồng nặc.
Mà Robert vẫn luôn vô cùng chú ý tới Diệp Trùng lúc này không khỏi căm hận, hay cho Thương Trường Minh, lại nỡ dùng con gái của mình đi dụ dỗ Vương Hành, quả nhiên có khí phách! Trong lòng lại vừa nôn nóng vừa khâm phục!
- Tốt, Diệp tử, liền lập tức sẽ là 1 động tác cuối cùng, nghe thấy ta hô ra tay thì ném đối phương ra, khi ném phải lập tức bỏ tay, khi đó nàng ta sẽ xoay trên không trung, khi rơi xuống nàng ta sẽ thò tay ra, lúc này ngươi liền kéo tay của nàng ta lại, kéo vào trong lòng, nàng ta sẽ thuận thế ngã vào trong lòng ngươi, tay phải của ngươi phải ôm lấy eo nàng ta. Phải dùng nhu kình, lực khí ngàn vạn lần không được quá lớn! Biết được sức mạnh khủng bố của Diệp Trùng, Thương không muốn xuất hiện tình cảnh máu me, cả cánh tay bị tên quái vật Diệp Trùng này xé đứt ở chỗ này.
- Ừ! Diệp Trùng trả lời 1 tiếng, phù, cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi, hắn cảm giác so với hoàn thành huấn luyện bi thép còn mệt hơn.
- Ra tay! Thương la lên.
Đã sớm chuẩn bị, tay trái Diệp Trùng rung lên, từ vai tới cánh tay, rồi khuỷu tay, rồi tới cổ tay, giống như 1 cơn sóng tiến về phía trước.
Thương Lam cảm thấy 1 luồng sức mạnh to lớn nhưng nhu hòa quăng mình ra bên ngoài, tay bỗng nhẹ hẫng, nàng cảm giác mình đằng không bay lên, cảm giác kích thích trước giờ chưa từng có bao vây lấy nàng, làm nàng rất hưng phấn. Bộ đầm bị gió làm phồng lên, vang lên phần phật, vô cùng dễ chịu!
Khoảnh khắc rơi xuống, nàng thò cánh tay mềm mại trắng muốt ra, vẫn chưa kịp suy nghĩ, đột nhiên 1 cánh tay vươn tới, tiếp theo đó là 1 luồng sức mạnh, rồi thì khí tức nam nhân nồng nặc đập tới, nàng hiểu mình đã ngã vào lòng hắn rồi!
Lập tức, cái cổ trắng ngần của Thương Lam im lặng phủ lên 1 đóa mây trắng.
Động tác cuối cùng này của Diệp Trùng hoàn thành dứt khoát, gọn gàng, ngay cả Thương cũng không lộ ra tật xấu. Ngược lại, Thương Hân, Thương Linh, Thương Trường Minh bị dọa tới gần chết, sợ rằng lỡ như không cẩn thận làm Thương Lam té, vậy nhất định phải xé xác tên Vương Hành đáng chết này!
Tư thế của 2 người lúc này cực kỳ ám muội, Thương Lam ngã vào trong lòng Diệp Trùng, tay phải Diệp Trùng ôm lấy eo nàng, khoảng cách gương mặt của 2 người chỉ có 2, 3 cm.
Đầu óc Thương Lam ở trong trạng thái nửa đình trệ.
Nhìn người con gái trong lòng trước mặt, cái cổ tuyết trắng trẻo, sóng mắt lưu chuyển, trên mặt vẫn còn dư lại vài phần hưng phấn vừa rồi, cực kỳ mê người, Diệp Trùng đột nhiên cảm thấy phần bụng phát nóng, bộ đồ luyện công màu trắng, làn da láng mịn lóe lên trong đầu hắn, cô gái trước mặt đồng dạng tán phát ra mùi thơm thoang thoảng kỳ dị tương tự như lần đó.
Không biết tại sao, Diệp Trùng theo bản năng, đột nhiên cúi đầu, nhẹ nhàng liếm 1 cái lên cái cổ phấn của người ngọc trong lòng!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #177


Báo Lỗi Truyện
Chương 177/606