Chương 174 : Linh quang nhất hiện


Hai cái quang giáp đang thực hiện chiến đấu xáp lá cà kịch liệt, 2 cái quang giáp 1 đỏ 1 xanh lá như 2 đạo quang ảnh, truy đuổi lẫn nhau, chốc chốc lại phát ra tiếng va chạm tanh tách liên tục, làm người xem không ai không cảm thấy vô cùng kích thích, máu nóng sôi sục.
Diệp Trùng vô cùng kinh ngạc, hắn từng ở trên mạng mô phỏng 1 khoảng thời gian kha khá, đối với trình độ cận chiến trên mạng mô phỏng có thể nói là hiểu như lòng bàn tay, không ngờ mình 1, 2 năm không lên mạng mô phỏng, cận chiến quang giáp lại trở nên lợi hại như vậy! Trình độ cận chiến của 2 cái quang giáp trước mặt đã đạt trình độ tương đối, so với những người được gọi là cao thủ cận chiến khi mình ở trung tâm huấn luyện ý thức đó thì lợi hại hơn nhiều. So với mình lúc đó, cũng không thua kém bao nhiêu!
Diệp Trùng không biết, trong 1, 2 năm hắn đi vào Quỹ hình khuyên này, trong mạng mô phỏng, đối với cận chiến của quang giáp đã có sự phát triển cực lớn! Mà tất cả những thứ này, xuất phát điểm ban đầu chính là bản thân hắn. Hắn năm đó từng dùng cái tên YC này đánh bại rất nhiều cao thủ, mà rất nhiều hình ảnh chiến đấu của hắn được lưu truyền cực rộng. Từ đó về sau, người ta thấy rằng quang giáp cận chiến cũng có sức mạnh to lớn, hơn nữa sự kích thích của cận chiến vượt xa kích thích do bắn nhau từ xa có thể mang lại, cho nên được thanh thiếu niên vô cùng ưa thích. Thêm vào hoàn cảnh đặc biệt của mạng mô phỏng, thắng bại không hề là điều quan trọng nhất, mà điều quan trọng nhất là khoái cảm mà nó có thể mang lại. Chính vì như vậy, trong mạng mô phỏng, quang giáp cận chiến trong 2 năm này có sự phát triển trước giờ chưa từng có. Nhưng trong hiện thực, quang giáp tầm xa vẫn chiếm địa vị lãnh đạo tuyệt đối.
Vốn tinh mắt Diệp Trùng vừa nhìn đã nhận ra, trong đó, cái quang giáp màu đỏ đó trong khi hắn tấn công, đỡ gạt có dấu vết của vật lộn tay không khá rõ.
Ý, cách này sao mình lại không nghĩ tới? Diệp Trùng càng nghĩ càng có đạo lý. Ừm, chiến đấu cận chiến của 2 cái quang giáp thật ra có chỗ khác mà giống với 2 người đánh sáp lá cà, nếu như áp dụng kỹ xảo đánh lộn vào trong chiến đấu cận chiến của quang giáp thì sao? Đúng, cách này có thể thử! Nói như vậy, đã có thể dùng kỹ xảo đánh lộn vào trong chiến đấu cận chiến của quang giáp, vậy 1 số kỹ xảo của quang giáp có thể dùng trong đánh lộn hay không chứ?
Đột nhiên, giống như 1 cánh cửa lớn mở ra trước mặt Diệp Trùng, mà phía bên kia cánh cửa lại là 1 thế giới hoàn toàn mới!
Một mình Diệp Trùng đứng đần ra dưới màn hình nổi đang trôi nổi ở không trung này, 2 cái quang giáp trong màn hình đánh đến hoa lửa bắn tung tóe, làm người ta khẩn trương đến không thở nổi, Diệp Trùng lại nhíu mày suy tư, hoàn toàn không cảm thấy gì.
Ngây người trong mạng mô phỏng? Người đi qua đường đều nhìn Diệp Trùng với ánh mắt ít nhiều có chút quái dị.
Nửa tiếng đồng hồ đã trôi qua, Diệp Trùng mới thở ra 1 hơi nặng nề. Vừa hồi thần lại, Diệp Trùng vắt giò chạy. Với tốc độ nhanh nhất tìm tới 1 trung tâm huấn luyện ý thức sư sĩ.
Diệp Trùng lúc trước hoài nghi có phải tất cả trung tâm huấn luyện ý thức đều giống nhau y chang, nhưng tới tận bây giờ, tất cả trung tâm huấn luyện ý thức mà hắn từng gặp qua đều thật sự giống y chang. Như vậy đối với hắn mà nói chính là quen đường quen lối.
Diệp Trùng bước vào trung tâm huấn luyện ý thức vẫn dùng cái tên lúc trước của hắn: YC. Có sự bảo hộ của Mục, Diệp Trùng tin rằng sẽ không có bất cứ ai có thể biết thân phận thật sự của mình.
Trung tâm huấn luyện ý thức vẫn người đông nghìn nghịt. Cái quang giáp cuối cùng của Diệp Trùng, Ám Ảnh, khi ở hành tinh rác đã bị Pháo hỏa vô địch hủy diệt, hiện giờ trên người đã không có quang giáp nào khác, hắn không thể không đi mua 1 cái quang giáp mới. May mà điểm số của hắn đủ cho hắn mua vài cái quang giáp cao cấp.
Diệp Trùng quen đường quen lối đi tới phòng duy tu, tuy kết cấu và bố cục của mỗi trung tâm huấn luyện ý thức hoàn toàn giống nhau, nhưng quang giáp bên trong bọn họ cung cấp lại không giống nhau. Quang giáp cao cấp được đặt ở chỗ này đã không thể làm Diệp Trùng cảm thấy hứng thú, nhưng hiện giờ hắn cần 1 cái quang giáp hình người cao cấp để phục vụ cho việc huấn luyện quang giáp.
Ánh mắt Diệp Trùng rơi trên 1 cái quang giáp hình người màu lam và đen xen kẽ, cái quang giáp này cao khoảng 10 mét, thân chính màu lam đậm không có phồng lên như quang giáp thông thường, tỉ lệ hoàn mỹ làm người ta khen ngợi không thôi. Tứ chi màu đen, bề mặt nhất định đã trải qua xử lý công nghệ mài dũa, tỏ rõ sự lạnh lùng, ổn trọng, 1 điểm rất quan trọng, nó như vậy sẽ không phản quang. Vẻ mặt quang giáp lạnh lùng, đường nét cứng nhắc phối hợp với màu lam sậm, lãnh khốc đến nỗi có vài phần giống với Diệp Trùng! Trên trán có 1 viên hình thoi màu đỏ tươi cứ như ngọn lửa bừng bừng trong màu lam đen, tỏ ra cực kỳ yêu dị!
Cái quang giáp tên là Thiên Thoa này được Diệp Trùng nhìn trúng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thiên Thoa không được trang bị bất cứ cánh hỗ trợ nào, trên cánh tay không có bất kỳ khiên đỡ nào, vũ khí cũng ít tới mức đáng thương, phần eo đột nhiên lòi ra 2 cái tay cầm, chắc là cán của 2 thanh kiếm laser. Sau đó chính là 2 cái lưỡi lê dán sát vào tay! Ngoại trừ 2 loại vũ khí này, lại không có thêm vũ khí nào khác.
Đây là loại hình quang giáp mới xuất hiện 2 năm nay. Nhưng điểm số cần thiết cũng làm Diệp Trùng hơi kinh ngạc 1 phen, gấp 3 lần Ám Ảnh năm đó.
Vừa chui vào cái quang giáp này, Diệp Trùng liền cảm thụ được sự bất phàm của cái quang giáp này.
Cảm giác thao tác trôi chảy, động cơ quang giáp cực kỳ xuất sắc, lực bạo phát khoảng cách ngắn siêu mạnh. Hơn nữa, tham số độ cứng vỏ ngoài quang giáp làm Diệp Trùng vô cùng kinh ngạc, cảm giác đây hình như chính là phiên bản thu nhỏ của quang giáp loại chiến đấu của Hắc giác. Nhưng trang bị vũ khí so với quang giáp của Hắc giác còn cực đoan hơn, 2 thanh kiếm laser, 2 thanh lưỡi lê, đối với 1 cái quang giáp mà nói, thật sự là quá ít! Không có bất cứ vũ khí tầm xa nào, đây cũng có nghĩa là phạm vi sử dụng của cái quang giáp Thiên Thoa này sẽ bị hạn chế rất lớn.
Chẳng lẽ hiện giờ lưu hành trang bị cực đoan? Diệp Trùng nghĩ tới cái quang giáp đó của A Đoạn, cùng cái Thiên Thoa này có điểm khác mà giống, chẳng qua 1 cái là chỉ có cận chiến, 1 cái chỉ có công kích tầm xa!
Diệp Trùng thử thao tác 1 lúc, cảm giác vô cùng không tệ! Tính thực dụng của cái quang giáp này tuy làm người ta hoài nghi, nhưng hiện giờ Diệp Trùng dùng để làm 1 cái quang giáp huấn luyện lại thích hợp vô cùng.
Diệp Trùng căn bản không có ý định dùng vũ khí, hắn muốn thử xem cách nghĩ hắn vừa mới chợt lóe lên đó rốt cuộc làm được hay không. Đối với hắn mà nói, thứ hắn tinh thông nhất là chiến đấu tay không, cho nên không lỉnh kỉnh mấy thứ khác ngược lại càng trúng với ý hắn.
Diệp Trùng đã có gần 2 năm không lên mạng mô phỏng, không biết cận chiến của quang giáp hiện giờ rốt cuộc phát triển tới mức độ nào. Cận chiến của quang giáp mấy năm nay đã có sự phát triển cực lớn. Từ sau khi YC khơi dậy sự hứng thú của mọi người đối với quang giáp cận chiến, mọi người càng lúc càng phát hiện, mức độ kích thích tuyệt vời của cận chiến quang giáp vượt xa loại 2 cái quang giáp đứng xa xa bắn nhau có thể mang lại lúc trước, cho nên người yêu thích cận chiến của quang giáp càng lúc càng nhiều.
Mang kỹ xảo cận chiến dung nhập vào cận chiến của quang giáp đã sớm bị người ta nghĩ ra rồi, hơn nữa đã có không ít bộ sách căn bản. Cũng có càng lúc càng nhiều nhà võ thuật thích cận chiến quang giáp, bọn họ tới, so với những sư sĩ không đủ chuyên nghiệp đó càng thêm xuất sắc. Hai năm này từng xuất hiện không ít người mới nổi danh nhờ đánh nhau cận chiến. Bọn họ vẫn luôn bị người ta gọi là sư sĩ cận chiến. Mấy sư sĩ cận chiến này rất được mọi người theo đuổi. Thận chí có người còn mở võ đường của riêng mình trong mạng mô phỏng, chẳng qua thứ truyền thụ lại không phải đánh cận chiến, mà là cận chiến quang giáp.
Đương nhiên, muốn thành 1 sư sĩ cận chiến cũng không hề là việc dễ dàng như vậy, cận chiến quang giáp và cận chiến thông thường vẫn có sự khác biệt khá lớn, trừ kỹ xảo cận chiến, còn cần có năng lực điều khiển quang giáp vững vàng. Mà đồng thời người có 2 loại điều kiện này cực kỳ hiếm hoi. Nhà võ thuật tuy tinh thông cận chiến, nhưng điều khiển quang giáp lại giống như vậy, cần luyện tập từ nhỏ. Đối với sư sĩ mà nói, tuy rằng trong số họ có không ít người có kỹ thuật điều khiển quang giáp xuất sắc, nhưng đối với cận chiến, loại kỹ xảo đã sớm lâm vào sa sút này, trong bọn họ cũng cực ít có người từng trải qua học tập có hệ thống.
Cho nên được gọi là sư sĩ cận chiến hiện nay, thật ra chẳng qua chỉ là nửa vời thôi. Nhưng điều không thể phủ nhận là, cận chiến quang giáp đang phát triển về phía trước với tốc độ trước giờ chưa từng có. Mà những nhà võ thuật, nghề nghiệp từng suy sụp này cũng bắt đầu lại lọt vào tầm mắt của mọi người.
Diệp Trùng mau chóng tìm 1 phòng huấn luyện cơ sở, phòng huấn luyện cơ sở vẫn như lúc trước, không có chút thay đổi nào, nhưng cũng giống lúc trước, ít người đến đáng thương.
Tìm 1 mảnh đất trống, Diệp Trùng không có lập tức bắt đầu huấn luyện, mà trước tiên cẩn thận tìm tòi cận chiến quang giáp và cận chiến bình thường rốt cuộc có chỗ khác biệt nào.
Phát lực của cận chiến thông thường phần lớn là sức mạnh của cơ thịt, phát lực của quang giáp lại là dựa vào động cơ. Điều này không nghi ngờ gì, là sự khác biệt căn bản nhất giữa 2 cái. Có sự hỗ trợ của động cơ, quang giáp có thể trôi nổi trên không trong thời gian dài. Điểm này, dựa vào sức mạnh cơ thịt không cách nào làm được. Mà sự mềm mại của cơ thịt trên cơ thể, quang giáp cũng không làm được.
Diệp Trùng thử làm 1 vài động tác chặn đòn đơn giản nhất. Mới bắt đầu, hắn vẫn có chút cảm giác không sao nắm bắt được, nhưng rất nhanh, hắn đã từ từ nắm bắt được bí quyết trong đó. Đương nhiên, đây là nhờ kỹ xảo điều khiển quang giáp siêu cấp của hắn. Chính nhờ sự vững vàng của kỹ xảo điều khiển quang giáp của hắn, mới có thể thuận lợi hoàn thành mấy động tác tưởng tượng trong đầu này.
Đương nhiên, điều này vẫn còn cách thành công thật sự một khoảng cách khá lớn, cho dù hắn có thể hoàn thành mấy động tác này, cũng không hề có nghĩa là mấy động tác này là hợp lý. Hắn vẫn cần thực hiện ưu hóa thêm 1 bước, làm nó càng thêm hợp lý, càng thích hợp cho quang giáp sử dụng.
Nhưng mặc kệ nói thế nào, Diệp Trùng cuối cùng cũng bước được bước đầu tiên của hắn. Đây là lần đầu tiên hắn không có sự hướng dẫn của Mục, thực hiện sáng tạo hoàn toàn của mình trên danh nghĩa. Mục hình như cũng có sự ăn ý với hắn, lúc này không hề chạy ra 1 cách xuất thần nhập quỷ.
Đối với cách nghĩ thứ 2 của hắn, mang kỹ xảo của quang giáp dung nhập vào trong đánh nhau, xem ra chỉ có thể chờ thực hiện cách nghĩ đầu tiên này rồi nói tiếp.
Diệp Trùng tập trung tất cả tinh thần 1 lần rồi lại 1 lần, không chán mà luyện tập mấy động tác cơ sở này. Mục từng nói, động tác cơ sở mới là căn bản nhất của mọi thứ, câu nói này Diệp Trùng ghi nhớ kỹ trong lòng. Dần dần, động tác của Diệp Trùng càng lúc càng thuần thục, tốc độ ra tay của Thiên Thoa cũng càng lúc càng nhanh, rất mau, tốc độ tay của Diệp Trùng đã đạt tới điểm giới hạn tính năng cơ giới của Thiên Thoa.
Thiên Thoa giống như vốn chính vì cận chiến của quang giáp mà thiết kế vậy, Diệp Trùng dùng cực kỳ thuận tay, hơn nữa Thiên Thoa có thiết kế động cơ ở 1 số khớp nối, có thể gia tăng rất lớn sức mạnh tấn công của nó. Diệp Trùng còn phát hiện rất nhiều thiết kế xảo diệu đặc biệt của Thiên Thoa mà từ ngoài nhìn vào rất khó nhận ra.
Thật ra mấy cái vũ khí trang bị ngoài mặt này của Thiên Thoa chẳng qua chỉ là chiêu bài để mê hoặc người khác, vũ khí sát thủ thật sự của nó chính là bản thân quang giáp. Ở tất cả địa phương có thể tấn công kẻ địch của quang giáp, đều được xử lý đặc biệt. Thí dụ như bàn tay của 2 cánh tay máy của Thiên Thoa, cạnh của bàn tay sắc bén giống như lưỡi đao vậy, gai nhọn trên đầu bàn tay càng không cần phải nói. Khuỷu tay chỉ cần cong lại, thì sẽ hình thành 1 cái dùi nhọn, chỉ cần đánh trúng quang giáp, tuyệt đối sẽ thành 1 lỗ hổng. Mà công suất động cơ hỗ trợ ở đầu gối rất lớn, có thể cung cấp gấp 3 lần sức mạnh động cơ hỗ trợ ở chỗ này của quang giáp thông thường.
Diệp Trùng cuối cùng cũng hiểu cái quang giáp nay tại sao lại cực đoan như vậy, đây căn bản chính là 1 quang giáp chuyên dùng để đánh xáp lá cà.
Luyện tập không biết bao lâu, Diệp Trùng cảm giác hình như mấy động tác cơ sở này đã hoàn toàn có thể nắm bắt thành thục rồi.
Mục lúc này đột nhiên giống như u linh chui ra: "Diệp tử, có 1 chỗ có thể thích hợp với ngươi!"
- Chỗ nào? Diệp Trùng biết Mục trước giờ sẽ không bắn tên không mục đích.
- Chính là chỗ này sao? Diệp Trùng rất kỳ quái hỏi, căn phòng tối như hũ nút này, thò tay không thấy 5 ngón.
- Ừ, chính là chỗ này, đây là phòng dùng để huấn luyện năng lực phản ứng, nhưng hiện giờ để ngươi huấn luyện lại vừa hay! Sẽ có rất nhiều quang cầu dồn vào ngươi, ngươi cần phải phá hủy hoặc né tránh mấy quả cầu này, nhưng đối với ngươi mà nói, huấn luyện như vậy không hề có ý nghĩa bao nhiêu. Điều ngươi hiện giờ phải làm chính là không được né tránh, thời gian có thể chống đỡ càng dài sẽ có được điểm số càng cao. Chuẩn bị xong chưa? Mục hỏi.
Diệp Trùng hít 1 hơi thật sâu: "Xong rồi! Bắt đầu đi!"
Lời nói vừa dứt, chỉ thấy trên màn hình nổi xuất hiện vô số quang cầu, mau chóng bay về phía Diệp Trùng. Thiên Thoa liền giống như 1 nhà võ thuật yên lặng, hạ eo đứng tấn, thủ thế.
Mới bắt đầu, Diệp Trùng còn ứng phó khá dễ dàng, còn nhàn rỗi thưởng thức từng điểm ánh sáng sau khi những quang cầu này bị phá hủy.
Nhưng cùng với sự xuất hiện càng lúc càng nhiều của quang cầu, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, áp lực của Diệp Trùng cũng càng lúc càng lớn, đã sớm không còn sự thong thả ban đầu. Mới bắt đầu còn có nhịp có điệu, về sau căn bản chính là tay chân loạn xạ.
Tay, chân, đầu gối, khuỷu tay, vai của Thiên Thoa không cái nào không động, nhưng cho dù là như vậy, Diệp Trùng vẫn bị 1 quả quang cầu đánh trúng sau lưng sau 1 phút kiên trì mà bị loại.
Làm nửa chừng bỏ không phải là phong cách của Diệp Trùng, hơn nữa Diệp Trùng hình như cũng nhận ra chỗ tốt của loại huấn luyện này.
Bắt đầu 1 lần rồi 1 lần, Diệp Trùng chơi đến quên đường về, hắn cũng càng chơi càng tâm đắc, thời gian kiên trì mỗi lần cũng càng lúc càng dài. Hắn cũng từ từ cảm thụ được sự ảo diệu trong đó. Hắn phát hiện mình ra tay càng lúc càng đơn giản, hiệu suất cũng càng lúc càng cao. Trong đó hô hấp đóng vai trò có tác dụng quan trọng nhất, nếu như một khi nhịp thở bị lệch, vậy chắc hẳn là phải bị nốc ao rồi.
Diệp Trùng phát hiện 1 loại hiện tượng rất kỳ diệu, khi tốc độ đạt tới điểm giới hạn, Diệp Trùng liền cảm giác mình giống như tiến vào 1 loại trạng thái vô cùng kỳ dị, dường như hoàn toàn không cần suy nghĩ, bản năng của thân thể tự động vận chuyển, mà mình lại giống như 1 người đứng ngoài, mà kẻ bàng quang là mình vẫn cứ mờ mờ mịt mịt, đầu óc trống rỗng.
Ở trong loại trạng thái này, động tác của mình sắc bén không ngờ, chỉ đáng tiếc, loại hiện tượng này không phải lần nào cũng đều xuất hiện, Diệp Trùng huấn luyện ba mươi mấy lần, lại chỉ có 2 lần xuất hiện loại hiện tượng quái dị này. Mỗi lần chẳng qua chỉ 3, 4 giây thời gian, Diệp Trùng liền sẽ đột nhiên tỉnh lại, thoát khỏi loại trạng thái này, tiếp theo, không hề có ngoại lệ, chính là bị quang cầu đánh trúng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Chẳng lẽ là ảo giác? Diệp Trùng cũng không để ý.
- Ừm, Diệp tử, thời gian không còn nhiều, ngươi cũng nên ra rồi! Mục thấy Diệp Trùng luyện tập nhập tâm như vậy, liền nhắc nhở.
- Ừ, 1 lần cuối cùng! Diệp Trùng dừng lại nói.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #174


Báo Lỗi Truyện
Chương 174/606