Chương 150 : Thuật thừa sĩ! Ngẫu lộ tranh vanh


Ngẫu lộ tranh vanh: Xuất phát từ một bài thơ buột miệng của Giang Thanh, vợ của Mao Trạch Đông. Bài thơ này ngôn ngữ bình thường, ý tứ rõ ràng, kết cấu đơn giản, tiết tấu súc tích, tương ứng với trình độ văn hóa của bà ta, nhưng khẩu khí lại lớn, phù hợp với thân phận của bà ta lúc đó. Bài thơ thế này:
Giang thượng hữu kỳ phong 江上有奇峰,
Tỏa tại yên vụ trung 锁在烟雾中。
Tầm thường khán bất kiến 寻常看不见,
Ngẫu nhĩ lộ tranh vanh. 偶尔露峥嵘。
Tạm dịch:
Trên sông có núi lạ
Giấu mình trong khói sương
Tìm thường không gặp được
Ngẫu nhiên lộ vút cao.
-------------------------------------
Chẳng bao lâu, từ trong 1 cánh cửa đóng kín khác đột nhiên lao vào 1 đội người, từ trang phục, Diệp Trùng có thể nhìn ra mấy người này là nhân viên chiến đấu, trang phục chiến đấu màu toàn màu xanh. Mười người! Diệp Trùng cả kinh trong lòng, hiện giờ Diệp Trùng đối với con số này dị thường mẫn cảm, bởi vì đây là số người 1 tiểu đội chiến đấu tiêu chuẩn của Tông sở.
Hai người đang đánh nhau hoàn toàn không phát giác, 2 người thực lực tương đương, bây giờ có muốn ngừng cũng không được, hơi chút không thận trọng, cực có khả năng máu chảy tại chỗ. Hai người đều xấp xỉ ba, bốn mươi tuổi, chính là đang ở trong thời khắc đỉnh cao nhất của đời người, với lại kỷ xảo cận chiến cực kỳ tinh xảo, dần dần, 2 người cũng đã đánh tới mức phát hỏa, đã từ chỗ nóng giận đánh nhau lúc đầu trở thành đánh nhau sống chết!
Diệp Trùng đè nén sự vui mừng trong lòng, mở to cặp mắt, sợ bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Kỹ xảo cận chiến của Diệp Trùng vẫn dừng ở mức vô cùng thô ráp, chủ yếu dựa vào tốc độ và sức mạnh vượt xa người thường của hắn để giành phần thắng, nếu như gặp phải cao thủ cận chiến, thí dụ giáo quan Huck, Phượng Túc, thì sẽ bị trói tay trói chân, bị người khống chế. Kỹ xảo cận chiến của giáo quan Huck là kỹ xảo cao cấp đặc hữu của Hắc giác, vô cùng cổ quái, không có ai tự mình truyền thụ hướng dẫn, muốn học lóm căn bản là không thể nào. Còn cận chiến của Phượng Túc lại bao hàm phương pháp tôi luyện của thuật thừa sĩ, đáng tiếc, Diệp Trùng ngay cả cửa ải minh tức cơ bản nhất đó cũng vô cùng phí sức. Cho nên tuy rằng từng giao thủ với 2 người, thứ Diệp Trùng học được lại không nhiều.
Công thủ mà 2 người trước mặt thể hiện ra, ý thức mạch lạc, rõ ràng vô cùng, với lại động tác ngắn gọn, cực kỳ hợp lý. Diệp Trùng nhìn mà vô cùng nhập thần, trong lòng không ngừng ngầm tự mình múa may.
Ánh mắt của Vacy bên cạnh giống như không để ý lướt qua mặt Diệp Trùng.
Đột nhiên Diệp Trùng nghĩ tới 1 việc, lật đật nói với Thương: "Thương, mau ghi lại quá trình đánh nhau của 2 người, chúng ta về nghiên cứu, ài, vừa rồi tại sao lại quên việc này chứ?" Ngữ khí của Diệp Trùng đầy tự trách.
Giọng nói của Thương lại biến thành lười nhác: "Ta giống ngươi không có óc vậy sao? Đã sớm ghi lại rồi! Diệp tử, đã nói với ngươi bao lần rồi…"
Viên đá trong lòng Diệp Trùng đã bỏ xuống (an tâm), tâm thần lại hoàn toàn đặt trên trận đấu của 2 người trước mặt. Lời nói khúc sau của Thương tự động bỏ qua.
Nhân viên chiến đấu của Tông sở vừa vào đại sảnh liền mau chóng vây thành 1 vòng, cách ly 2 người bọn họ với người khác, và vây 2 người ở giữa, nhưng lại không có bất cứ động tác gì khác.
Hai người vẫn như cũ, ở trong đó đánh nhau dữ dội, động tác càng lúc càng có lực sát thương, mà cục diện càng lúc càng nguy hiểm, làm Diệp Trùng xem tới mê mẩn tâm thần.
Chính lúc Diệp Trùng xem tới nhập thần, tổ nhân viên chiến đấu vẫn luôn không có động tác gì này đã có hành động!
Hai nhân viên chiến đấu đột nhiên nhảy vào trận đấu! Vị trí ban đầu của 2 nhân viên chiến đấu này vừa vặn đối diện nhau.
Như tia chớp, 2 bóng người mặt đối mặt xông tới, tốc độ cực nhanh. Ngươi có nhãn lực hơi kém chỉ có thể nhìn thấy 2 bóng người màu xám bạc! Hai bóng người giao nhau, giống như quán tính ngược, đột nhiên trở về chỗ trống đồng đội để lại vừa rồi!
Tốc độ nhanh, giống như tất cả những thứ vừa rồi chẳng qua chỉ là mình bị hoa mắt!
Hai người trong trận giống tượng đất đứng ngây ra, 2 bên đang dùng 1 loại tư thế cận chiến, giống như phim ảnh đột nhiên bị tạm ngưng.
Toàn trường tịch mịch không có tiếng động nào!
Ngụy dị. Quá ngụy dị rồi!
Sau 2 giây, 2 người đang đứng sững tại chỗ đột nhiên ngẩng mặt ngã xuống, hôn mê bất tỉnh, không biết là sống hay chết!
Một màn "chim cắt bắt thỏ" như điện xẹt vừa rồi làm chấn động tất cả mọi người có mặt, bao gồm cả Diệp Trùng.
(Chú thích: NV: 兔起鹘落, trong đó 鹘: chim cắt. Thành ngữ này có ý nghĩa là: khi thỏ vừa mới nhảy, chim cắt đã bay xuống, dùng để chỉ động tác linh hoạt, vẽ tranh, viết văn nhanh chóng, trôi chảy.)
Chẳng qua không giống người khác, Diệp Trùng nhìn rõ từng chi tiết một trong cuộc!
Chính ngay trong khoảnh khắc 2 bóng người giao nhau đó, ánh mắt Diệp Trùng đột nhiên co lại, đồng tử gần như thu lại thành 1 cái lá mỏng! Vacy đang tập trung tình hình hiện trường không hề chú ý tới dị dạng của Diệp Trùng.
Quá đáng sợ! Hai người này tuyệt đối là thuật thừa sĩ. Phối hợp tới trình độ này, loại nắm bắt thời cơ này, ngoài trừ thuật thừa sĩ, tuyệt không thể có người nào khác làm được!
Vị trí giao nhau của 2 bóng người vừa rồi vừa vặn chính là ở giữa 2 người đang đánh nhau! Chỗ này chính là không gian 2 người giao thủ kịch liệt nhất, quyền cước trong 1 giây va chạm thậm chí vượt quá 10 lần.
Thời cơ hai thuật thừa sĩ của Tông sở xen vào vừa rồi kỳ diệu vô cùng, vừa vặn là khoảnh khắc 2 người trong trận thu hồi tay chân về! Trong khoảng cách chưa tới 1 mét này, 2 thuật thừa sĩ của Tông sở gần như là dán lưng vào nhau, giao xoa lướt qua. Ánh mắt tinh tường, Diệp Trùng nhìn thấy rõ ràng chỗ gần nhất giữa 2 người thậm chí không vượt qua 1 cm!
Chính trong khoảnh khắc giao nhau, 1 thuật thừa sĩ đột nhiên cong gối đá trúng bụng 1 người trong đó, mà người còn lại biến tay thành đao, chém trúng động mạch cạnh cổ người còn lại! Loạt động tác này đều hoàn thành trong thời gian cực ngắn!
Diệp Trùng đè né sự kinh hãi trong lòng, vẻ mặt biểu hiện như thường. Vừa may ánh mắt của Vacy lại trở về trên người Diệp Trùng.
Trong vòng tròn bao vây đi ra 2 người, nhẹ nhàng nhấc 2 người hôn mê bất tỉnh trên mặt đất, cả tiểu tổ mau chóng rời khỏi đại sảnh, không có chút âm thanh dư thừa nào, cả gian đại sảnh rất nhanh hồi phục lại như thường. Vacy khẽ cười với Diệp Trùng, nói: "À, không có gì rồi, cái đại sảnh này chủ yếu dùng để mọi người giao lưu hoặc giết thời gian, nhưng thường có người thích biến nó thành đấu trường. Hì hì, Diệp tiên sinh, hiện giờ ngài muốn ở đây một lát trước, hay là tôi dẫn ngài tới phòng của ngài?"
- Tới phòng của ta! Diệp Trùng nói.
Phòng của Diệp Trùng là phòng số 508, căn phòng không xem quá lớn, nhưng thiết bị lại rất đầy đủ. Chẳng qua, ngay lúc 1 chân của Diệp Trùng vừa bước vào phòng, Thương liền nhắc nhở Diệp Trùng: "Diệp tử, cẩn thận, trong phòng này có thiết bị giám sát."
- Ừ, biết rồi! Diệp Trùng không cảm thấy quá kinh ngạc, nếu như không có thiết bị giám sát, chỉ sợ Diệp Trùng mới kinh ngạc.
- Diệp tiên sinh, đây chính là phòng của ngài, trong quang não của phòng này có thuyết minh của các thiết bị trong căn phòng này, thí dụ, phương pháp sử dụng, ngài có thể tự mình tìm đọc, nếu như có vấn đề gì thì có thể tìm tôi, máy liên lạc của căn phòng này có thể nối thẳng tới máy liên lạc của tôi, rất sẵn sàng phục vụ ngài bất cứ lúc nào!" Vacy hơi khom người, hành lễ với Diệp Trùng.
- Cám ơn! Diệp Trùng cũng hơi khom người trả lễ, lễ nghi cơ bản Diệp Trùng cũng biết, đương nhiên, điều này không tách được công lao Thương kiên trì đeo bám.
Một gian phòng tối tăm, thứ đặt trên 1 cái bàn bằng gỗ lại là đại biểu của công nghệ cao: Quang não, điều này làm nó xem ra có chút chẳng giống ai. Bên cạnh quang não có 1 cái máy liên lạc nối với quang não.
Sau bàn ngồi 1 ông lão mặc áo vải màu xanh nhạt, đối diện là hình ảnh truyền tới nhờ máy liên lạc ở trên bàn, đây rõ ràng là hình ảnh toàn thân Vacy.
- Nói về người xin kiểm tra mới tới này đi, ngươi phụ trách tiếp đãi hắn, chắc hẳn có nhận thức của chính mình! Giọng nói của ông lão trầm thấp mang theo chút khàn khàn, cặp mắt xem ra vẫn đục vô cùng, chỉ tinh quang ngẫu nhiên lóe lên mới làm người ta không dám có chút xem thường ông ta. Từ quần áo của ông ta cũng có thể biết được ông ta là 1 thuật thừa sư. Lời nói của ông lão tuy rằng nhã nhặn, tầm thương, nhưng tự có 1 uy nghiêm của một người bề trên. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Vâng! Trưởng lão! Vacy ở trong màn hình nổi khe khẽ cong người hành lễ, tiếp theo vẻ mặt Vacy lộ ra vài phần hồi ức và suy nghĩ, sau đó hơi cân nhắc một lát rồi mới nói: "Người xin kiểm tra này rất trẻ, đại khái chừng 20 tuổi, thể hình cân xứng, hơi gầy yếu, tính cách trầm ổn, con người lạnh lùng, thầm lặng ít nói, tính tình kiên nhẫn, từ biểu hiện trước mắt mà xét, chắc là không có hứng thú với sắc đẹp, ừm, cũng có khả năng là lòng dạ thâm trầm. Hoàn toàn không có sự xốc nổi, hiếu động của người trẻ tuổi thông thường. Rất không giống!"
- Ừ, xem ra đánh giá của ngươi đối với hắn khá cao đó! Trưởng lão lộ ra dáng vẻ khá hứng thú.
- Vâng! Tôi cảm thấy người này vô cùng không đơn giản! Với lại tôi còn hoài nghi 1 điểm. Vacy dùng 1 lát: "
Hắn rất có khả năng tinh thông cận chiến hoặc giả nói hắn rất có khả năng có năng lực chiến đấu nhất định, thậm chí có khả năng có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú!"
- Ừm! Trưởng lão càng có hứng thú: "
Nghề nghiệp của hắn hình như là Cốt tượng sư nhỉ, còn tinh thông kỷ xảo cận chiến? Ngươi từ chỗ nào mà nhìn ra được!"
Vacy vội vàng trả lời: "
Hắn vừa xuống tàu, đầu tiên là quan sát hoàn cảnh xung quanh, với lại quan sát vô cùng tỉ mỉ. Ánh mắt đầu tiên hắn nhìn tôi, tôi cảm giác hình như tôi là còn mồi của hắn vậy, ánh mắt rất sắc bén, sau đó mới biến thành nhu hòa, chắc là nhận ra tôi không có nguy hiểm với hắn. Cách đi của hắn, còn có vị trí để 2 tay, cử chỉ động tác, đều cho tôi cảm giác của nhân viên chiến đấu, không biết là thói quen của hắn hay là trùng hợp. Trong quá trình xảy ra đánh nhau trong đại sảnh nghỉ ngơi hôm nay, hắn đối với cuộc đọ sức của 2 người đó tỏ ra vô cùng hứng thú, nhìn vô cùng nhập thần. Tổng hợp mấy tin tức này, tôi mới hoài nghi hắn rất có khả năng tinh thông chiến đấu."
Vẻ mặt xinh đẹp của Vacy lúc này nghiêm túc, giọng nói vang vang, so với sự thanh khiết, dễ thương, nói năng nhỏ nhẹ lúc tiếp đãi Diệp Trùng cứ như là 2 người.
Trưởng lão tán thưởng gật gật đầu: "
Ừm, ngươi làm không tồi, không ngờ người trẻ tuổi này rất thú vị, ừm, ngươi phải chú ý hắn cho tốt, có tình huống đặc biệt gì phải báo cáo với ta!"
- Vâng! Vacy nhận lệnh.
Màn hình nổi trước mặt trong phút chốc hóa thành từng điểm ánh sáng, giống như khói hoa tiêu tán trong không khí. Ông lão trong căn phòng tối tăm như bức tượng ngồi trên ghế không hề cử động, chỉ có ánh mắt ngẫu nhiên lấp lánh mới làm ông ta xem ra có vài phần sinh khí.
Diệp Trùng mỗi ngày đều ở trong phòng, gần như trước giờ không ra ngoài hoạt động. Còn Vacy mỗi ngày đều phải tới chỗ Diệp Trùng vài chuyến, tỏ ra nhiệt tình, ôn nhu, hiểu rõ lòng người, làm cho mỗi lần gặp được nàng ta, Thương đều kêu gào khóc lóc, giống như ăn phải thuốc kích thích vậy.
Chẳng qua Diệp Trùng vẫn như một tảng đá không chút rung động. Vacy vô cùng kỳ quái, 1 người trẻ tuổi như vậy lại mỗi ngày ở lỳ trong phòng làm gì, hơn nữa đối với người khác phái lại biểu hiện lạnh lùng như vậy, điều này làm nàng cảm thấy vô cùng kỳ lạ! Thông qua thiết bị theo dõi, nàng rõ nằm lòng sinh hoạt mấy ngày này của Diệp Trùng. Diệp Trùng mỗi ngày đối với quang não trong phòng hắn, không ngừng cực khổ suy nghĩ mấy sơ đồ thiết kế mà nàng nhìn không hiểu chút nào ở trên đó. Nàng từng mang mấy cái sơ đồ thiết kế này đưa cho mấy người khác trên tàu coi, có người nói với nàng đây chẳng qua chỉ là 1 số sơ đồ thiết kế quang giáp thường gặp, không có giá trị gì.
Sơ đồ thiết kế quang giáp thường thấy, không có giá trị gì? Vậy hắn mỗi ngày đều đối với mấy cái này suy nghĩ gì chứ?
Chẳng lẽ hắn đã phát hiện mình đang theo dõi hắn? Ý nghĩ này đột nhiên thoáng qua trong đầu nàng.
Đối với việc nàng mỗi ngày chuyên cần tới chỗ Diệp Trùng, bất quá vẫn như cũ, không có xảy ra chút khác thường nào.
Nhưng Diệp Trùng thật sự giống như nàng ta nhìn thấy, cứ như vậy mà phát ngốc với mấy cái sơ đồ thiết kế quang giáp chẳng có giá trị gì đó sao?
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #150


Báo Lỗi Truyện
Chương 150/606