Chương 145 : Đều là họa của Tửu Phiêu Hồng


Kể từ sau ngày này, cuộc sống của Diệp Trùng liền bắt đầu trở nên bận rộn, thời gian mỗi ngày đều bị sắp xếp chật kín, Quản phong tử hình như có ý đồ muốn tìm ra điểm cực hạn của Diệp Trùng. Mà Diệp Trùng lại lần đầu tiên phát hiện, công nghệ sinh học lại cũng có yêu cầu rất cao đối với thể lực, nếu như không phải thể lực của mình quả thật là hơn người thường rất nhiều, chỉ e đã sớm ngã quỵ vì mệt rồi.
Diệp Trùng lại 1 lần nữa làm Quản phong tử kinh ngạc, thân thể xem ra khá là gầy yếu lại có thể lưc vượt xa người thường, giống như vĩnh viễn đều là dồi dào thể lực. Với lại ngộ tính cực cao, tốc độ tay cực nhanh, một đôi tay thon dài trắng trẻo linh hoạt vô bì, giống như là trời sinh ra dành cho công nghệ sinh học vậy, làm cho Quản phong tử cũng vô cùng ghen tị. Vì để "mài giũa" Diệp Trùng, thời gian của chính Quản phong tử cũng bị lôi vào, thời gian uống rượu ít hơn lúc trước rất nhiều, có nhiều lúc, nàng căn bản là quên việc uống rượu này luôn. Đương nhiên, Diệp Trùng cũng không ngốc tới mức nhắc nhở nàng ta. Dần dần, Quản phong tử căn bản là quên luôn ý định ban đầu của mình, dạy dỗ Diệp Trùng cũng càng lúc càng nghiêm túc, trong lúc nàng ta không tự mình phát hiện ra, nàng đã coi Diệp Trùng như học sinh chân chính của mình!
Một người ra sức dạy, một người ra sức học, tiến bộ của Diệp Trùng cực nhanh!
Diệp Trùng cuối cùng có thể từ từ thở phào, bởi vì giai đoạn học tập này cuối cùng cũng kết thúc, Quản phong tử đặc biệt cho hắn mấy ngày nghỉ ngơi. Hiện giờ, đối với việc chế tạo dung dịch cường hóa, Diệp Trùng đã hoàn toàn có thể nắm chắc, bởi vì đối với điều bồi sư chân chính, chỉ cần biết công thức, thực sự là 1 việc vô cùng đơn giản. Nếu như từ góc độ lão gia tử mà nói, nhiệm vụ học tập của Diệp Trùng đã hoàn thành.
Khó mà được thoải mái, Diệp Trùng cũng hưởng thụ thời gian thanh nhàn khó có này, tiện tay dùng một số vật liệu xương điêu khắc 1 số thứ, luyện tập tay, để tránh không quen, chẳng qua đừng kỳ vọng Diệp Trùng có thể có tế bào nghệ thuật. Thứ hắn điêu khắc lại chính là mô hình quang giáp. Dao khắc chuyên dụng Diệp Trùng không mang theo, thứ hắn dùng là thanh trủy thủ Cố Thiếu Trạch tặng mình.
Diệp Trùng vừa ý nhìn tác phẩm trên tay. Bỏ trủy thủ trên tay trở vào túi. Đột nhiên nhìn thấy viên Tửu Phiêu Hồng lấy từ trên người tiểu nha đầu đó trong túi, nhớ tới những thông tin mà Mục nói liên quan tới loại đá này, Diệp Trùng không khỏi cảm thấy vô cùng hứng thú.
- Thương, Mục nói Tửu Phiêu Hồng gặp chất cồn sẽ đổi màu, có thật không?
- Ừ, từ trong kho tin tức mà nói chắc là không sai! Hơn nữa, chi bằng ngươi thử nghiệm một chút là biết liền thôi mà! Thương không để ý nói.
- Đúng. Thử nghiệm một chút thì biết, ừ, chất cồn, chỗ này của Quản phong tử chắc là có rất nhiều! Chỗ này của Quản phong tử sẽ thiếu rượu sao? Đương nhiên là không.
Diệp Trùng tìm tới Quản phong tử, Quản phong tử đang dựa vào cửa, ngồi trên mặt đất, cầm ly rượu, ngây ngốc nhìn ra ngoài cửa đến xuất thần.
- Cho ta mượn rượu của ngươi dùng một chút! Diệp Trùng cảm thấy vẫn là trực tiếp mở miệng hỏi thì tốt hơn. Tuy rằng cũng là thầy, Diệp Trùng đối đãi với Quản phong tử không cách nào giống với ông lão, đại khái là vấn đề tuổi tác.
- Rượu? Bị Diệp Trùng làm giật mình tỉnh lại, Quản phong tử quay đầu lại, rất ngạc nhiên nhìn Diệp Trùng, nghĩ tới cảm thấy việc Diệp Trùng cần rượu làm nàng có chút không kịp phản ứng. Đến khi ánh mắt quét qua tay phải của Diệp Trùng, tròng mắt của Quản phong tử đột nhiên mở to, hơi thở bỗng trở nên nặng nề!
Chẳng lẽ nàng ta nhận ra Tửu Phiêu Hồng? Nghi vấn này thoáng qua trong đầu Diệp Trùng, Diệp Trùng tinh mắt nhìn thấy tay ngọc của Quản phong tử run rẩy, vài giọt rượu bắn ra, gần như đồng thời, Diệp Trùng hơi bước về phía trước, tay phải như tia chớp thò ra.
Lạch cạch, một giọt rượu trong đó chuẩn xác rơi lên trên Tửu Phiêu Hồng trong tay phải Diệp Trùng, trong nháy mắt, Tửu Phiêu Hồng vốn nhìn không chút bắt mắt giống như uống rượu say, với tốc độ mắt thường có thể thấy được nổi lên 1 quầng đỏ ửng nhè nhẹ. Tiếp theo, quầng đỏ màu hồng nhạt giống như sóng nước lan rộng ra xung quanh. Lập tức, quầng đỏ này lan ra cả viên đá. Tửu Phiêu Hồng hình giọt nước lúc này giống như 1 viên ngọc thạch màu đỏ nhạt, ôn nhuận đáng yêu.
Biến hóa không dừng lại, màu đỏ càng lúc càng đậm, trong thời gian ngắn ngủi, Tửu Phiêu Hồng liền từ màu đỏ nhạt biến thành màu đỏ sẫm xinh đẹp dị thường, cả cái bông tai nhìn ra có chút giống 1 giọt máu tươi xinh đẹp, kiều diễm vô cùng.
Tất cả sức chú ý đều đặt trên Tửu Phiêu Hồng, Diệp Trùng hồn nhiên không chú ý tới sắc mặt của Quản phong tử tùy theo sự biến hóa của viên Tửu Phiêu Hồng đó trên tay hắn mà biến hóa kịch liệt! Hai mắt Quản Phong Tử nhìn chằm chằm Tửu Phiêu Hồng trong tay Diệp Trùng, trên mặt đầy vẻ không thể tin được, vẻ mặt biến ảo bất định.
Mà Diệp Trùng nắm Tửu Phiêu Hồng, cảm thụ Tửu Phiêu Hồng trên tay giống như sống lại, lại tỏa ra hơi ấm, thật sự giống máu đông nửa chừng hình giọt nước. Trong lòng Diệp Trùng không khỏi chặc lưỡi hô kỳ lạ, quả nhiên là kỳ diệu! Cũng không biết thứ này có chỗ nào kỳ diệu đáng để người ta kỳ vọng hay không.
Chính ngay lúc này, Diệp Trùng ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt, hắn không khỏi ngẩn người, trong biến hóa Mục nói không hề có mùi thơm này a. Diệp Trùng cầm dây chuyền đưa lên trước mũi, suy nghĩ, không phải bông tai, hử, thì ra là sợi dây thừng xem ra vô cùng cũ kỹ này a. Chẳng qua mùi vị này quả thật là rất dễ ngửi, làm người ta cảm thấy vô cùng tĩnh mịch.
- Rất thơm chứ! Đừng thấy sợi thừng này không bắt mắt, nó là do Thiên đăng thảo bện thành, tính chất kiên cố, với lại, hơi gặp nóng liền phát ra mùi thơm có tác dụng ninh tâm tịnh khí, khó mà có được! Lời của Quản phong tử xa xôi truyền tới.
- Thiên đăng thảo? Diệp Trùng ngẩng đầu, lại ngạc nhiên phát hiện sắc mặt Quản phong tử trắng đến dọa người, cặp mắt nhìn chằm chằm vào dây chuyền trên tay Diệp Trùng.
Nàng ta sao thế? Nghi vấn nổi lên trong lòng Diệp Trùng, tuy nhiên không biết rốt cuộc là chuyện gì, nhưng hắn vẫn nhìn ra được sự bất thường của Quản phong tử.
- Thiên đăng thảo là một loại thực vật đặc hữu của hành tinh Quang Hoa, ở chỗ đó, mọi người cho rằng nó đại biểu cho sự bình an, cát tường, cho nên ưa thích lấy nó làm vật trang sức. Mà trong đám điều bồi sư địa phương, nó cũng là một loại vật liệu cực phẩm. Giọng nói lạnh nhạt của Quản phong tử vang vọng trong phòng, ánh mắt lại như cũ, không hề rời khỏi dây chuyền trên tay Diệp Trùng.
Diệp Trùng thò tay ra, mang dây chuyền đưa tới trước mặt Quản phong tử.
Quản phong tử do dự một lát, giống như đang đấu tranh, hơi nước trong mắt từ từ dâng lên, cuối cùng giống như hồ nước đầy nước, nước mắt xuôi theo gương mặt trắng bệch lặng lẽ rơi xuống. Đôi môi vì dùng lực quá độ mà không còn chút huyết sắc nào, nàng run rẩy thò tay phải ra, chậm rãi vươn tới cái dây chuyền trong tay phải của Diệp Trùng.
Khi đầu ngón tay của nàng chạm vào viên Tửu Phiêu Hồng hình giọt nước đó, Diệp Trùng nhạy bén phát giác ra thân thể nàng ta đột ngột run rẩy. Lần này Diệp Trùng triệt để hiểu rõ cái dây chuyển này thật sự có quan hệ không cạn với Quản phong tử.
Nhận lấy dây chuyền từ trong tay Diệp Trùng, Quản phong tử không thể nhịn hơn nữa, tay trái bụm miệng, khóc òa lên. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Diệp Trùng im lặng rời khỏi.
Trở lại phòng của mình, Diệp Trùng giao lưu với Thương.
- Thương, ngươi biết cái này rốt cuộc là chuyện gì không? Diệp Trùng trước tiên tỏ ra sự không hiểu của mình, từ đầu tới cuối, hắn đều rất mơ hồ.
- Theo như biểu hiện của nàng ta, đại khái cái dây chuyền này có ngọn nguồn rất sâu với nàng ta! Thương trả lời uể oải.
- Ngọn nguồn? Diệp Trùng vẫn nghĩ không thông.
- 80, 90% là người thân gì đó của nàng.
- Người thân của nàng ta? Ngươi làm sao mà biết? Diệp Trùng không hiểu hỏi.
- Trời, vấn đề đơn giản như vậy cũng không hiểu? Xì, cũng đúng, loại người như ngươi đương nhiên không phí thời gian xem mấy thứ như phim ảnh rồi, ngươi không hiểu thực sự cũng là một việc vô cùng bình thường! Chẳng qua, ngươi có suy nghĩ nào khác tốt hơn không? Giọng nói của Thương có vẻ trào phúng.
- Không có! Diệp Trùng trả lời vô cùng dõng dạc.
- Cái đó còn phải nói!
- Thương, ngươi xác định ngươi không có vấn đề gì chứ? Diệp Trùng quan tâm hỏi, quen Thương thao thao bất tuyệt, đột nhiên biểu hiện của Thương yên tĩnh như vậy, làm Diệp Trùng cảm thấy không quen chút nào.
- Vấn đề? Ta sẽ có vấn đề sao? Loại khả năng này vô cùng nhỏ, cho dù đối với một cái quang nghĩ trí cảm thông thường mà nói là sai lầm trí mạng về mặt lô-gíc, nhưng đối với ta mà nói cũng không hoàn toàn là trí mạng. Cho nên ở điểm này, Diệp tử ngươi không cần lo lắng. Đối với trạng thái hiện giờ của ta, đó là vì ta và Mục đang tính khôi phục một bộ phận tư liệu bị hư hại, 90% tài nguyên của quang não đều được dùng ở mặt này. Thương giải thích.
- Tư liệu bị hư hại? Là thứ lúc trước để lại à? Diệp Trùng hỏi.
- Đúng vậy, chúng ta phát hiện một bộ phận trong đó có khả năng phục hồi nhất định, cho nên liền bắt đầu thử một số phương pháp để khôi phục nó, chẳng qua hiện giờ xem ra hình như hiệu quả không tốt lắm!
- Ừ, đừng quá gấp! Diệp Trùng chỉ có thể an ủi như vậy.
Thùng thùng, tiếng gõ cửa vang lên.
Với thính lực của Diệp Trùng đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của Quản phong tử, đối với việc nàng gõ cửa, ngược lại làm Diệp Trùng có chút kinh dị, hình như trực tiếp xông vào mới càng phù hợp với thói quen của nàng.
Ngẩng đầu lên, Quản phong tử đi vào trong phòng, cặp mắt đỏ ké đáng sợ, trên mặt còn vương vết nước mắt. Quản phong tử vừa bước vào đã hỏi: "Cái dây chuyền này ngươi có được từ đâu?"
Từ đâu có được? Diệp Trùng vừa muốn nói, đột nhiên nghĩ tới, như vậy há không phải quan hệ giữa mình và Thủ hộ bị nàng ta biết sao? Diệp Trùng rất cảnh giác lựa chọn im lặng, đối với Quản phong tử, Diệp Trùng không cách nào tin tưởng bọn họ như Hắc tử, ông lão.
- Ngươi mau nói đi! Nhìn thấy Diệp Trùng im thin thít, Quản phong tử không khỏi gấp rút.
Diệp Trùng vẫn im lặng như cũ, hắn hiểu rõ lúc này như vậy mới có thể bảo vệ mình tốt hơn.
Trong mắt Diệp Trùng thoáng qua 1 tia dị sắc, dường như có gì đó thoáng qua, nàng thở dài yếu ớt: "Ngươi thật sự không nói sao?"
Vẫn dự định bảo trì yên lặng như cũ, Diệp Trùng đột nhiên phát hiện cảnh vật trước mắt càng lúc càng mơ hồ, các loại màu sắc xoay tròn, giọng nói lo âu của Thương giống như từ một nơi vô cùng xa xôi truyền tới, Diệp Trùng thậm chí còn có chút ngỡ ngàng, không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Hắn vừa tính gọi Thương, trước mắt lại tối sầm, bất tỉnh nhân sự.
Quản phong tử nhìn Diệp Trùng ngã trên mặt đất, thở dài yếu ớt: "Tiểu Diệp tử, ta cũng không muốn như vậy, nhưng ngươi không nói, ta chỉ có thể tự mình đi!"
Quản phong tử lập tức đóng tất cả cửa bên ngoài, rồi mặc kệ Diệp Trùng bất tử nhân sự nằm trên mặt đất, bước mau vào một căn phòng ở bên trong, từ góc kệ cẩn thận lấy ra vài bình thuốc.
Quản phong tử tập trung tinh thần, động tác trên tay làm người ta hoa cả mắt, nếu như Diệp Trùng lúc này tỉnh lại, nhất định sẽ sửng sốt trước động tác thành thạo và tinh xảo của Quản phong tử. Chẳng mấy chốc, trước mặt nàng liền xuất hiện 1 bình thuốc màu tím nhạt.
Cẩn thận từng li cầm bình thuốc, thông qua ánh đèn, trong ánh sáng màu tím nhạt bỗng xuất hiện vài sợi ánh sáng màu bạc cực nhỏ.
- Chắc là không sai! Quản phong tử lẩm bẩm một mình.
Bước nhanh tới trước mặt Diệp Trùng, Quản phong tử quỳ xuống, mang bình thuốc đặt trước mũi Diệp Trùng, mở nút bình, làn khói màu tím nhạt lượn lờ bay lên, trong đó trộn lẫn lốm đốm ánh sáng bạc cực nhỏ. Làn khói giống như một con linh xà chui vào trong khoang mũi Diệp Trùng.
Trong cặp mắt mơ màng của Quản phong tử thoáng qua chút áy náy, rồi lập tức bị một loại kiên định nào đó thay thế.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #145


Báo Lỗi Truyện
Chương 145/606