Chương 143 : Hàm gia


Hai bộ phận quan trọng nhất của 1 cái quang giáp là động cơ và quang não, vấn đề động cơ đã giải quyết, phương diện quang não, Diệp Trùng lại là một tên ngốc, may mà hắn rất ít ỷ lại vào quang não, chỉ cần mua 1 cái quang não bình thường thì có thể thỏa mãn yêu cầu của hắn.
Ngoại trừ quang não và động cơ, những thứ khác như hệ thống quét hình, Diệp Trùng cũng không cách nào chế tạo được. Hệ thống quét hình có thể mua trên thị trường phỏng chừng cũng chẳng cao cấp là bao, đối với mấy cái quang giáp của Tông sở, Hắc giác căn bản là có cũng như không. Chẳng qua Diệp Trùng vốn cũng không định gắn hệ thống quét hình, chỉ cần có Mục, tuyệt đối là hệ thống quét hình tiên tiến nhất. Điều hắn cần làm, chính là chế tạo một cái máy có thể thông qua quang não thu được thông tin Mục chuyển tới, điều này đối với hắn mà nói, độ khó không được xem là quá lớn.
Chẳng qua đây đều là việc phía sau, việc Diệp Trùng đầu tiên phải kiểm tra là rốt cuộc có những vật liệu nào để mình lựa chọn. Chỗ khác biệt của việc chế tạo toàn cốt quang giáp chính là ở chỗ, nó căn cứ vật liệu để thiết kế quang giáp, mà không giống bình thường, căn cứ thiết kế để tìm kiếm tài liệu.
Vật liệu xương đều là có thể gặp không thể cầu, cho nên muốn căn cứ thiết kế để tìm quang giáp, điều này đối với việc chế tạo toàn cốt quang giáp mà nói vô cùng không hiện thực. Với lại, cho dù cùng 1 loại vật liệu xương, điểm khác biệt giữa chúng cũng vô cùng chênh lệch, tuổi tác lúc sống của nó, khu vực sinh sống, v.v... Những thứ này đều có ảnh hưởng cực kỳ lớn đối với mật độ, độ cứng của vật liệu xương.
Nhìn các loại tài liệu hiếm có đặt trên mặt đất, Diệp Trùng đột nhiên có chút kỳ vọng, thứ mình tạo ra rốt cuộc sẽ là một cái quang giáp thế nào?
Sau khi đã hiểu rõ từng miếng vật liệu xương một, Diệp Trùng bắt đầu thiết kế quang giáp, dưới sự giúp đỡ của Mục, bước này lại không hề hao phí quá nhiều thời gian của Diệp Trùng. Hắn còn chuẩn bị mấy phương án dự phòng, để đề phòng vạn nhất mình lỡ tay, làm hư vật liệu xương, cũng có đồ thay thế. Bất quá Diệp Trùng không hy vọng sẽ dùng tới mấy phương án dự bị này.
Tiếp theo hắn liền bắt đầu ra tay!
Công việc giai đoạn đầu vô cùng vụn vặt, xử lý thô vật liệu xương vô cùng thử thách sự nhẫn nại. Trước giờ không có ai đơn độc hoàn thành việc chế tạo 1 cái toàn cốt quang giáp, cho nên Diệp Trùng cũng không ngờ lượng công việc lại nhiều như vậy. Cũng may ở phương diện thể lực, Diệp Trùng có tiền vốn rất hùng hậu. Diệp Trùng liền giống như 1 cái máy không biết mệt mỏi, không hề ngừng lại.
Mỗi 1 trình tự Diệp Trùng đều phải vô cùng cẩn thận, bởi vì ở trong này có rất nhiều vật liệu xương chỉ có 1 cái, nếu như làm hư, vậy chỉ có tìm vật thay thế thôi, mà tính năng một số phương diện của vật thay thế so với thứ ban đầu thì thua kém không ít. Như vậy sẽ làm cho tính năng tổng thể của quang giáp bị giảm xuống. Điều này Diệp Trùng vô cùng không muốn nhìn thấy.
Hắc tử mỗi ngày đều tới đưa cơm cho Diệp Trùng, nhưng vẫn luôn không làm phiền hắn, tiểu Niếp Niếp cũng hiểu chuyện, không tới tìm đại ca ca của mình chơi.
Ròng rã nửa tháng, Diệp Trùng đều ở trong loại trạng thái điên cuồng mà bình tĩnh này. Ngay cả Thương tới đổi ca cũng biết lúc này nếu như làm phiền Diệp Trùng, kết quả nhất định là rất thảm, nên lý trí mà câm như hến.
Ngây ngốc nhìn cái quang giáp này.
Cứ như thế thưởng thức thành quả công việc bất kể ngày đêm suốt cả nửa tháng trời của mình ở trước mắt, một cảm giác thành tựu to lớn từ nơi sâu trong nội tâm của Diệp Trùng bừng bừng dâng lên. Đây tuyệt đối là 1 kiệt tác. Một kiệt tác làm người ta phải tán thán! Mà điều làm Diệp Trùng cảm thấy may mắn nhất là, trong cả quá trình, hắn không có làm hư 1 cái vật liệu xương nào!
Cả cái quang giáp cao 12 mét, chủ thể quang giáp do xương sống Long Kình (Long: rồng, Kình: cá voi) và mai của Thái Xác Trùng (sâu vỏ cứng như titanium) tạo thành, ngoại hình của quang giáp là hình người. Diệp Trùng vô cùng yêu thích thiết kế bốn cánh tay máy của Ngư, như vậy có thể phát huy đến mức cao nhất ưu thế tốc độ tay cực nhanh của hắn. Nhưng, thiết kế 4 tay của Ngư quả thật quá khác lạ, gây ra ấn tượng quá sâu sắc cho người khác, người gặp qua căn bản là sẽ không quên được. Tông sở vẫn đang tìm Ngư ở khắp nơi, lúc này làm ra 1 cái cũng có 4 tay, vậy há không phải là tự tìm phiền phức sao?
Diệp Trùng liền xoay xở, hắn nhớ lại 2 cái roi điện từ thúc diễm đó của quang giáp Thần thức, vừa may trong vật liệu xương ông lão cho mình có 4 giun đất ngàn đốt bán kết tinh, Diệp Trùng liền gắn lên luôn, chỉ là lắp đặt mạch quang bên trong làm phí rất nhiều sức của Diệp Trùng. Giun ngàn đốt không cách nào làm thành roi điện từ, Diệp Trùng liền gắn một cái gai xương ở trên đầu nó. Loại gai xương này là gai lưng trên lưng Phong Hổ (Phong: ong), cực kỳ cứng rắn, Diệp Trùng từng thử dùng nó đâm xuyên tấm hợp kim siêu cường độ, với lại độ bền cực tốt. Không dễ bỏ ngang, Diệp Trùng lại không tiếc sức bỏ ra công sức tương đương để mài 4 cái gai xương thành cực kỳ sắc nhọn, chỉ riêng mài 4 cái gai xương này đã dùng hư 4 cái máy mài, có thể thấy mức độ cứng rắn của nó.
Bốn cái gai giun ngàn đốt được gắn trong 4 khoang vũ khí ngầm ở phần lưng dưới sườn của quang giáp, từ ngoài nhìn không ra chút dấu vết nào.
Cái quang giáp này sớm được mệnh danh là Hàm gia, vốn dĩ nếu như là Diệp Trùng đặt tên, 80, 90% sẽ ghét phiền phức mà đặt tên là Số 1. Chẳng qua, đã là Mục đưa ra, tuy rằng là dùng cách ngẫu nhiên để có được, Diệp Trùng đối với điều này không hề để ý.
Vũ khí chính của Hàm gia là trủy thủ, cái này dùng răng nanh của Bạo nha thú, trải qua mấy lần gia công chế tạo mà thành. Hai thanh trủy thủ này so với trủy thủ quang giáp thông thường sử dụng hơi dài hơn, hơi cong hơn. Phía trên còn có răng cưa tự nhiên, gai nhọn sắc bén, chất liệu đen như mực. Hai cái trủy thủ này vừa làm xong, Diệp Trùng liền không thể đè nén mà yêu thích đôi trủy thủ này!
Trong tất cả vũ khí, Diệp Trùng dùng trủy thủ vừa tay nhất, nhưng phạm vi công kích của trủy thủ quả thật có nhỏ một chút. Nếu như đao từ trường siêu tần đó của Ngư vẫn còn thì quá tốt, đó chính là tác phẩm của đại sư Fred! Đối với đao từ trường siêu tần bán trên thị trường, về mặt uy lực so với nó nhỏ hơn nhiều, thật sự khó lọt vào mắt Diệp Trùng hiện nay.
Trên tay trái của Hàm gia có 1 cái khiên, bề mặt cái khiên có hoa văn giống như vảy cá. Vật liệu chế tạo của nó là miếng vảy của Thiết mãng tích lấy được khi ở trên hành tinh rác, loại vảy này có thể chịu được 1 kích của Mục mà không có chút tổn thương nào, ấn tượng gây cho Diệp Trùng vô cùng sâu sắc, cho nên khi chế tạo khiên, Diệp Trùng lập tức nghĩ tới nó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Về sau Diệp Trùng còn phát hiện miếng vảy Thiết mãng tích không chỉ đối với công kích vật lý có tính năng phòng ngự kiệt xuất, đối với vũ khí năng lượng cũng có biểu hiện xuất sắc giống như vậy, điều này không khỏi làm Diệp Trùng tặc lưỡi khen tuyệt, đây dường như là vật liệu trời sinh để làm khiên chắn. Với lại, nó vẫn còn có 1 ưu điểm, đó chính là nhẹ, cái khiên này hiện giờ so với khiên chắn kim loại thông thường thật sự là nhẹ hơn nhiều.
Diệp Trùng dùng kiến nghị của Mục, dùng cách xếp chồng để chế tạo, điều này làm hiện lên hoa văn giống như vảy cá một cách tự nhiên. Đương nhiên, Diệp Trùng vẫn theo thói quen mài mép tấm khiên cực kỳ sắc bén, đồ dùng để giữ mạng, thêm như vậy há không phải càng tốt sao?
Ngoại trừ những cái này, Diệp Trùng còn tháo 2 cái phi tiêu xoáy 2 lưỡi tự động khóa mục tiêu của Sương chi Vịnh Thán Điệu xuống, gắn lên trên Hàm gia. Như vậy, Hàm gia cũng có năng lực tấn công tầm xa nhất định.
Diệp Trùng vốn còn muốn gắn gai trên bề mặt của vai, khuỷu tay, đầu gối, chân của Hàm gia, mấy thứ này vẫn luôn có thể có diệu dụng không thể nghĩ tới trong lúc chiến đấu cận thân. Chẳng qua, nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Trùng vẫn bỏ qua, quang giáp như vậy quả thật có chút chướng mắt, điều này trái ngược với ý đồ muốn giấu giếm thân phận mình của hắn, với lại, như vậy hình như có phong cách Hắc giác rất nặng, Diệp Trùng không muốn mình bị ngộ nhận thành người của Hắc giác.
Mỗi một điểm thiết kế của Hàm gia đều phí tận tâm tư của Diệp Trùng, chẳng qua, đối với kết quả trước mặt, Diệp Trùng vẫn vô cùng vừa ý.
Điểm làm Diệp Trùng vừa ý nhất là tốc độ của Hàm gia, tuyệt đối là tốc độ làm người ta khó tưởng tượng.
Chủ thể Hàm gia căn bản đều do vật liệu xương chế tạo mà thành, so với kim loại nhẹ hơn không phải chỉ một chút, điều này cũng làm Hàm gia trong tình huống sử dụng động lực tương đồng, có thể đạt được tốc độ càng cao và lộ trình tối đa càng xa! Đây cũng là chỗ hấp dẫn lớn nhất của toàn cốt quang giáp!
Trong tình huống trang bị động cơ của Ngư, tốc độ Hàm gia có thể đạt tới tốc độ tối đa 9 Hz, chỉ chậm hơn Thủ hộ 1 Hz, lại nhanh hơn Sương chi Vịnh Thán Điệu 2 Hz! Thủ hộ tuy rằng tốc độ tối đa có thể đạt tới 10 Hz, nhưng đó là thể hiện năng lực chạy nước rút tầm ngắn, còn tốc độ tối đa của Hàm gia lại có thể thực hiện bay đường dài. So với Sương chi Vịnh Thán Điệu, Hàm gia quả thật là nhanh hơn nhiều!
Trên chiến trường, một chút ưu thế về mặt tốc độ có nghĩa là có ưu thế cực lớn, tốc độ 9 Hz làm cho Diệp Trùng cho dù đối đầu với quang giáp tiêu chuẩn của Tông sở, Hắc giác và Hiệp hội sư sĩ cũng chiếm được ưu thế tuyệt đối. Với lại, tốc độ 9 Hz kết hợp năng lực đi xa siêu mạnh, bỏ trốn cũng dễ dàng hơn!
Sau khi hoàn thành chế tạo, Diệp Trùng còn thông qua Thủ hộ thực hiện một lượt quét hình phân tích, tu sửa vài chỗ cực nhỏ nhưng rất có khả năng trí mạng.
Hắc tử ở bên cạnh Diệp Trùng phát ra tiếng trầm trồ, ông lão tuy rằng không nói gì, nhưng 2 mắt phát sáng, ngơ ngẩn ngẩng nhìn cái toàn cốt quang giáp thật sự đầu tiên này. Hai người nhìn tới vô cùng nhập thần, hoàn toàn không phát hiện Diệp Trùng đã rời khỏi.
Diệp Trùng quá mệt rồi! Nửa tháng trời bất kể ngày đêm, tập trung tinh thần cao độ làm việc, suy nghĩ làm thân thể và tinh thần của Diệp Trùng mệt mỏi. Vừa biết là thật sự đã hoàn thành rồi, Diệp Trùng không thể tiếp tục nhịn được nữa, tùy tiện tìm một chỗ sạch sẽ vùi đầu ngủ! Gần như Diệp Trùng vừa nằm xuống, hắn liền ngủ say ngay.
Diệp Trùng tỉnh lại đã là ngày thứ 3, hắn bị đói mà tỉnh lại, bụng trống không kêu réo không ngừng. Nhìn thấy bên cạnh có 1 phần thức ăn, Diệp Trùng không chút do dự thò tay lấy ăn. Đây chắc là Hắc tử mang tới, Diệp Trùng vừa ăn vừa nghĩ.
Sau khi ăn xong, cảm giác đói giảm đi, Diệp Trùng liền đứng dậy đi tới trước mặt Hàm gia đã hoàn thành.
Về mặt tạo hình, Hàm gia tính ra là đơn giản, toàn thân không hề có chút trang trí nào, nhưng phong cách tự nhiên lại làm trước mắt người ta phát sáng. Nhưng về mặt màu sắc, Hàm gia lại có thể nói là sặc sỡ, màu sắc mỗi 1 loại vật liệu xương đều không giống nhau, có đen có trắng, có xanh nhạt, có đỏ sẫm, điều này làm cho Hàm gia tràn đầy sức hấp dẫn đặc biệt. Thêm vào sự lấp lánh đặc biệt của vật liệu xương làm cho Hàm gia xem ra càng giống một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật có ý nghĩa trừu tượng hơn.
Ngoại trừ mai của Thái xác trùng có ánh kim loại rất rõ ràng ra, các linh kiện khác, có cái giống ngọc thạch, có cái giống gỗ, có cái thậm chí giống vật liệu nhân tạo, dù sao cũng làm cho người ta cảm giác rất kỳ quái, nhưng không có gì phải nghi ngờ, mọi người vừa nhìn lần đầu đều sẽ chú ý tới cái quang giáp đặc biệt này!
Diệp Trùng không khỏi nhíu mày.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #143


Báo Lỗi Truyện
Chương 143/606