Chương 127 : Cá và lưới (Hạ)


Bỗng, trên không vạch qua một bóng màu tím, lập tức xuất hiện bất ngờ trước mặt Diệp Trùng và Mục.
Kim loại lấp lánh màu tím, nhất định là trong hợp kim có trộn kim loại hiếm có đặc biệt, chủ thể quang giáp thon dài, ưu nhã, hơi có vẻ yểu điệu, nhưng sau lưng là cánh xếp vô cùng cổ quái được thu lại, xem ra vô cùng tinh tế, Diệp Trùng lần đầu tiên thấy được cánh xếp tinh tế như vậy, đơn giản mà nói, không có gì khác biệt với cánh của loài chim thật sự. Cánh đẹp mà không thực thế này có thể chịu nổi lực cản không khí cực lớn do bay với tốc độ cao không? Diệp Trùng vô cùng hoài nghi. Tạo hình của cả cái quang giáp vô cùng đặc biệt, giống như 1 loại chim, nhưng Diệp Trùng chưa từng gặp qua, nếu như đại sư Fred ở đây, nhất định có thể nhận ra đây chính là quang giáp tạo dáng từ Phượng hoàng trong truyền thuyết.
Đáng tiếc Diệp Trùng không bác học như đại sư Fred. Tầm mắt của Diệp Trùng không phong phú như vậy, trong mắt hắn chỉ có biểu đồ lưới 3D không ngừng xoay chuyển!
Nhưng Diệp Trùng cũng có sở trường của mình, từ động tác vừa rồi đó, Diệp Trùng liền phán đoán ra cái quang giáp màu tím này về mặt động lực có tính năng vô cùng kiệt xuất, thậm chí Diệp Trùng còn hoài nghi tốc độ của nó tuyệt không thua kém gì Mục!
Quả nhiên, Diệp Trùng lập tức thu được nhắc nhở của Mục: "Diệp tử, cẩn thận, cái quang giáp này lợi hại!" Ngay cả Mục cũng cho rằng lợi hại, cái quang giáp này tuyệt không phải là hàng đầu đường thông thường!
Cái quang giáp này là Niết Vũ của Phượng Túc. Đối phương có 25 quang giáp, trong đó có 20 cái bị 20 Thần thức thủ hạ của mình quấn lấy, 2 bên đều rất kiềm chế, không hề xuất hiện tình huống máu lửa như trong tưởng tượng. Còn 5 cái quang giáp còn lại, trong đó bao hàm 3 cái quang giáp chủ lực Nhân ngư chi thương của Hiệp hội sư sĩ, bị mình quấn rịt lấy. Vốn cho rằng 10 cái Thần thức còn lại, bắt 1 người còn không phải là dễ trở bàn tay sao?
Không ngờ kẻ bị vây lại mạnh ra ngoài dự liệu như vậy!
Tuy rằng là 1 mình đối phó 5 cái quang giáp, Phượng Túc vẫn rất nhàn nhã, rõ ràng là vô cùng thoải mái, sức chú ý của nàng phần lớn đều để ở trên 10 cái quang giáp phụ trách mắt mục tiêu.
Tia sáng vàng đó người khác không thấy rõ, nhưng Phượng Túc lại thấy rõ mười mươi.
Quang giáp mini? Phượng Túc cũng vô cùng quen thuộc với quang giáp, vừa nhìn liền nhận ra Thủ hộ rốt cuộc là vật gì. Thực lực siêu phàm Thủ hộ thể hiện ra lập tức làm dậy sóng trong lòng nàng, không ai có mặt hiểu rõ đây là ý nghĩa gì như nàng.
Mâu thuẫn giữa quang giáp được thu nhỏ và sức mạnh giống như không tồn tại ở trên cái quang giáp này. Nếu như có được kỹ thuật này, nàng tin rằng, với kỹ thuật tích lũy được của cấp trên, gần như có thể lập tức có được 1 bước nhảy vọt vượt bậc, phương thức chiến đấu hiện giờ rất có khả năng sẽ bị thay đổi, mà không chút nghi ngờ, Quỹ hình khuyên cũng nhảy một cái trở thàn đứng đầu 3 thế lực lớn!
Quang giáp của 3 bên trải qua nhiều năm phát triển như vậy, con đường đi không hề giống nhau, nhưng không có ngoại lệ, đều đã tới bình cảnh, chỉ có loại kỹ thuật có tính cách mạng này mới có thể làm cho họ có thể tiến thêm 1 bước, mà 1 bước này, cũng là 1 bước lớn! Ai đi trước 1 bước, thì sẽ có ưu thế tuyệt đối.
Mà cũng giống như vậy, nếu 1 bên trong 2 bên còn lại mà thu được, hậu quả thế nào, không nghĩ cũng biết.
Khi nhìn thấy trủy thủ thoạt nhìn không bắt mắt trên tay Diệp Trùng nhẹ nhàng mà dễ dàng rạch rách vỏ giáp của quang giáp Thần thức, Phượng Túc cũng đực mặt ra!
Đây, đây cũng quá trái với lẽ thường rồi!
Ngay cả kiếm laser cũng không thể dễ dàng như vậy mà rạch rách vỏ giáp của quang giáp Thần thức, trong 2 thanh trủy thủ này rốt cuộc là chứa huyền cơ gì?
Nếu như Hắc giác nắm được kỹ thuật này, phối hợp kỹ thuật chiến đấu cận thân khủng bố của họ, Phượng Túc không khỏi run lạnh trong lòng.
Sự sai sót của tình báo lúc này không nghi ngờ gì, là trí mạng, bọn họ ai cũng không ngờ chỗ này lại còn có 1 cái quang giáp!
Tốc độ phản ứng và năng lực tính toán của đối phương quả thật là quá khủng bố rồi! Một loạt động tác nhìn hoa cả mắt từ đầu tới giờ lại không có cái nào không chính xác vô cùng, xảo diệu lợi dụng tình hình, gần như trong vài giây ngắn ngủi, vòng vây tưởng chừng như tường đồng vách sắt của mình lập tức bị thất điên bát đảo. Mắt thấy 2 cái quang giáp 1 lớn 1 nhỏ này sắp thoát khỏi vòng vây, Phượng Túc không thể lo tới 5 cái quang giáp đang dây dưa với mình đó nữa, bứt ra trám vòng vây!
Niết Vũ không hổ là quang giáp át chủ bài của Quỹ hình khuyên, tốc độ giống như đã đột phá hạn chế của không gian, đột ngột xuất hiện như vậy trước mặt Diệp Trùng và Mục.
Toàn bộ sức chú ý của Diệp Trùng bị cái quang giáp màu tím trước mặt này hấp dẫn, đồng thời, phần lớn sức chú ý của Phượng Túc đều đặt trên người Diệp Trùng xem ra giống như một người bằng vàng.
Diệp Trùng không biết sư sĩ của cái quang giáp trước mặt này chính là thuật thừa sĩ áo tím đáng sợ từng làm mình chịu thua thiệt, mà Phượng Túc cũng không biết mục tiêu truy bắt này chính là chiến sĩ mà mình từng nhận lầm là đến từ Hắc giác.
Hai bên chính là ở trong loại cảnh ngộ kỳ diệu không biết đối phương là ai này lại một lần nữa giao đấu.
Năm cái quang giáp của Hiệp hội sư sĩ mất đi mục tiêu giống như cũng hiểu mình không phải là đối thủ của Phượng Túc, không hề tới gần phía bên này. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Chuẩn bị, nhắm chuẩn mục tiêu, tất cả hỏa lực! Sư sĩ trong một cái Nhân ngư chi thương dẫn đầu cắn răng, giống như hạ quyết tâm gì, đột nhiên hạ mệnh lệnh!
Mục tiêu bốn cái quang giáp còn lại nhận được chính là Diệp Trùng và Ngư bị Mục điều khiển!
- Cái này... mấy người đều có chút chần chừ, đây không phải là người mà cấp trên yêu cầu mang sống về sao? Tấn công hắn?
Tất cả hỏa lực tấn công cũng chính là tất cả hỏa lực cùng bắn, trên chiến trường hiếm khi dùng tới, uy lực của nó mạnh mẽ vô cùng, nhưng đồng thời thiếu sót cũng rất rõ ràng, sau khi tấn công xong, trong 15 phút mất đi năng lực hành động, trên chiến trường cũng có nghĩa là tử vong!
- So với bị kẻ địch có được, không bằng ai cũng không được! Sư sĩ dẫn đầu lạnh lùng nói, sự quyết đoán và sự lạnh lùng trong lời nói làm 4 người còn lại trong lòng run rẩy.
Nghĩ tới nhiệm vụ lần này thất bại trở về, tất nhiên phải chịu trừng phạt, mà đội trưởng nói cũng đúng, như thế này dâng mục tiêu cho người khác, chỉ sợ trừng phạt phải chịu khi trở về cũng không bằng tử chiến ở chỗ này!
Bốn người gần như đồng thời đồng ý mệnh lệnh của đội trưởng, chỉ thấy 5 cái quang giáp dừng ở trên không, trông xuống 3 cái quang giáp đang đối mặt, tất cả khoang xạ kích trên người đều ầm ầm mở ra, vũ khí chính trên tay lại lạnh lẽo kinh người, nhắm thẳng vào Diệp Trùng và Ngư.
- Đồng loạt bắn! Đội trưởng dẫn đầu khàn giọng hạ lệnh, thanh âm the thé lộ ra sự thảm liệt trước giờ chưa từng có!
Gần như đồng thời, trong lòng Phượng Túc vẫn luôn đứng đối mặt với 2 cái quang giáp đột nhiên lạnh sởn tóc gáy, dự cảm kỳ diệu do ý thức được khai phá mang lại của Thuật thừa sư làm nàng lập tức có phản ứng!
Mũi chân nhảy một cái, bay lên trên không, vừa may ngăn cách tầm nhìn trước của Diệp Trùng và 5 cái quang giáp.
Cánh xếp màu tím sau lưng đột nhiên mở ra, mọi người lúc này mới phát hiện cánh xếp của Niết Vũ lại to tới như vậy, dài tới 15 mét, chủ thể quang giáp ngược lại lại nhỏ bé. Một tầng quang mang màu tím giống như sóng nước từ trên cánh xếp nhanh chóng nổi lên, tới khi cách bề mặt cánh xếp 30 cm trên không, lồng ánh sáng bằng hạt màu tím nhạt khổng lồ hình thành nên một cái khiên hạt cực lớn, bảo vệ toàn bộ Niết Vũ vào bên trong, dưới sự bảo vệ hết sức của Phượng Túc, Diệp Trùng cũng nằm trong phạm vi bảo vệ của cái khiên hạt này.
Đương nhiên, trong tầm mắt Diệp Trùng chỉ có đen và trắng!
Ánh sáng trắng nóng bỏng làm tất cả mọi thứ trong trời đất được chiếu sáng như tuyết! Tất cả mọi người không kiềm được dừng cả lại! Năm cái quang giáp tập trung toàn bộ hỏa lực thành một chùm ánh sáng chói mắt to lớn, chùm sóng từ nano, chùm tia laser, chùm tia hồng ngoại, tất cả hỏa lực cùng một lúc, cùng một tần số bắn về mục tiêu!
Năng lượng chứa trong chùm tia sáng làm cảnh báo của hệ thống quét hình nổi của tất cả quang giáp điên cuồng kêu lên, nhất thời, sắc mặt của tất cả sư sĩ kịch biến! Ngoại trừ Diệp Trùng và Phượng Túc!
Chùm sáng chuẩn xác bắn trúng tấm khiên hạt của Niết Vũ.
Vẫn chưa hồi phục tinh thần từ trong chùm tia sáng trắng vừa rồi, mọi người lại chìm trong một chùm ánh sáng trắng càng chói mắt hơn. Trừ Diệp Trùng ra, tất cả mọi người đều như mù, trong tầm mặt trắng toát một màu.
Tầm mắt đen trắng đặc biệt của Thủ hộ làm Diệp Trùng đối với một màn kinh tâm động phách này cả đời khó quên!
Bùng, kèm theo một tiếng cực nhỏ vang lên, giống như vỏ trứng bị đập vỡ, chùm tia sáng trắng to lớn đập lên tấm khiên hạt mà trong mắt Diệp Trùng cũng hơi có màu trắng giống vậy, ánh sáng bùng lên, vô số mảnh vỡ ánh sáng như pháo hoa bắn ra khắp nơi, rồi lập tức tan biến trong không khí, càng giống như một cột nước áp lực mạnh, đập lên một cái dù đang mở ra, bắn ra vô số hạt nước long lanh!
Năng lượng khuấy động, lấy nơi va chạm làm trung tâm, sóng xung kích khổng lồ với tốc độ kinh người lan tỏa ra xung quanh.
Ngư do Mục điều khiển không may mắn như Diệp Trùng vậy, tuy rằng Mục lập tức có phản ứng, đưa tấm khiên che trước ngực, tấm khiên từng làm cho Nhân ngư chi tâm chịu thiệt thòi liền yếu ớt giống như khiên băng, ngay cả 0.1 giây cũng không chịu được, liền hóa thành tro bụi!
Thao tác làm người ta khâm phục của Mục lúc này biểu hiện ra, đương nhiên, nếu như lúc này còn có người nhìn thấy! Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi này, Mục đã lướt vào trong phạm vi bảo vệ của tấm khiên hạt của Niết Vũ, nhưng cho dù là như vậy, Ngư cũng phải trả một cái giá thảm trọng, 4 cánh tay máy bây giờ chỉ còn lại 1 cái, cái tay cầm hộp bắn đạn đó, 2 cái tay còn lại chính trong khoảnh khắc vừa rồi hoàn toàn bị bốc hơi. Đạn hỗ trợ trong hộp bắn đạn 1 viên cũng không còn, đây cũng có nghĩa Ngư đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.
Sức mạnh đáng sợ do năng lượng va chạm kịch liệt sinh ra, ngay cả Niết Vũ cường hãn cũng không kiềm được mà lùi về sau!
Ngoại trừ Mục, là người duy nhất còn giữ được tầm nhìn rõ ràng, Diệp Trùng nhìn rõ Niết Vũ tiến tới gần mình, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo!
Mũi chân ra sức, lực bạo phát siêu mạnh của Thủ hộ làm Diệp Trùng trong thoáng chốc tăng tốc tới một tốc độ kinh thế hãi tục, mà 2 thanh trủy thủ không chút bắt mắt đó đã sớm tự nhiên được nắm trong tay!
Biểu đồ lưới 3D trong mắt không ngừng xoay chuyển, số liệu phân tích như thác đổ ào ào cuộn xuống, điểm trắng phân tán và đường kẻ ngang dọc màu trắng càng lúc càng ít, lại càng lúc càng sáng, trong mắt Diệp Trùng cũng càng lúc càng rõ ràng!
Khóa chặt!
Đồng tử của Diệp Trùng mau chóng co lại!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #127


Báo Lỗi Truyện
Chương 127/606