Chương 119 : Hỏi thăm


Diệp Trùng liền ở lại chỗ này, một mặt muốn ở khu vực này hỏi thăm danh y, một mặt khác, Diệp Trùng cũng cần phải tìm tòi phương pháp huấn luyện thuật thừa sư lần trước Thương lấy được. Hai phương diện này đều cần 1 nơi yên tĩnh mà ổn định, bên ngoài suy cho cùng quá loạn, Diệp Trùng tuy rằng không sợ, nhưng so với nơi này vẫn thua kém nhiều lắm.
Diệp Trùng an tâm ở lại, 2 việc này hiện đều là việc quan trọng nhất của mình, toàn bộ đều quây quanh căn bệnh quái lạ trên người Diệp Trùng này, không còn gì phải nghi ngờ, hỏi thăm danh y hoặc là tìm kiếm cửa đột phá từ phương diện thuật thừa sư đều là việc cần hao tốn rất nhiều thời gian!
Năng lượng của Mục Thương đã sớm được bổ sung hoàn toàn, nhớ lại hôm đó, sau khí bổ sung năng lượng xong, hình dáng của Thương bị mình mắng đến nỗi không ngẩng đầu lên nổi quả thật làm người ta buồn cười. Ài, tên Thương làm người ta đau đầu này!
Một nhà Niếp Niếp chỉ có 3 người, ông nội Niếp Niếp, Hắc tử, và còn Niếp Niếp! Ông nội Niếp Niếp, Diệp Trùng cực kỳ ít gặp, nhưng tinh thần của ông lão lại cực tốt, chỉ là xem ra có hơi kiêu ngạo. Hắc tử lại là người khá là chất phác, thành thật.
Diệp Trùng hiện đang cẩn thận chỉnh lý tất cả tin tức lấy được do Thương tra hỏi vị Âm tiên sinh xui xẻo đó.
Thuật thừa sư quả nhiên thần bí, từ những tin tức này, thường xen lẫn rất nhiều thuật ngữ chuyên nghiệp được lưu truyền từ thời cổ, nếu như là người bình thường, cho dù có được những tin tức này cũng chưa chắc có thể thật sự trở thành một vị thuật thừa sư. Chẳng qua, trong kho tư liệu của bản thân Thương có một lượng tin tức khổng lồ, có thể giải thích được rất nhiều chỗ, đối với những chỗ không thể giải thích, Thương tự nhiên phải lấy từ miệng của vị Âm tiên sinh đó.
Vị Âm tiên sinh đó cũng xui xẻo vô cùng, thuật thừa sư vốn lấy việc tu dưỡng tinh thần làm căn bản, lần này Thương vì sự chính xác của tin tức lấy được từ miệng ông ta, đã tạo ra thương hại cực lớn cho ông ta về mặt tinh thần, thực lực của ông ta giảm sút tuyệt đối là có thể dự đoán được.
Diệp Trùng tuyệt không phải là chuyên gia về tâm lý học, tinh thần, không hề biết tí gì về phương diện này, người duy nhất có quyền phát ngôn cũng chỉ có Thương, ngay cả Mục ở phương diện này cũng hữu tâm vô lực.
Theo phương pháp ở trên, Diệp Trùng bắt đầu luyện thuật thừa sư.
Tư liệu vĩnh viễn không cách nào thay thế kinh nghiệm, tình huống mà Thương và Diệp Trùng hiện đang đối mặt chính là như vậy, cho dù có đủ thông tin, nhưng Diệp Trùng học lại không cách nào thoát được số phận làm vật thí nghiệm. May mà Diệp Trùng cũng không hề để ý tới điều này.
Cơ sở của thuật thừa sư là minh tức, nghĩa là hô hấp và minh tưởng, cũng chính là việc mà Diệp Trùng hiện đang làm. Làm cho hô hấp của mình trở nên kéo dài mà lại có tiết tấu, mà trong đầu lại phải duy trì trạng thái không nghĩ gì cả. Thuật ngữ chuyên nghiệp gọi là Vô, hoặc giả cũng có thể gọi là Không minh.
Đối với hô hấp, điều này đối với Diệp Trùng mà nói, nhẹ nhàng mà dễ dàng vô cùng, cách hô hấp tự Diệp Trùng mày mò ra làm hắn không phí chút sức nào đã đạt được yêu cầu.
Nhưng, đối với trạng thái Không minh, cái này lại làm cho Diệp Trùng cực kỳ đau đầu, hắn không ngờ trong đầu không nghĩ gì cả lại khó khăn như vậy. Cũng may tính tình Diệp Trùng kiên quyết, chưa từng bỏ cuộc nửa chừng, mãi tới ngày thứ 10, Diệp Trùng mới bắt đầu có thể từ từ tiến vào trạng thái đó.
Theo như tư liệu cho biết, người có tư chất hơn người thì ngay trong lần đầu tiên liền có thể bước vào trạng thái Không minh. Cho dù tư chất kém một tí, cũng có thể ngày thứ 2, ngày thứ 3 bước vào trạng thái, còn vượt quá 3 ngày mà không cách nào bước vào trạng thái Không minh, vậy căn bản là không thể nào trở thành nhân tuyển của thuật thừa sư.
Chẳng qua Diệp Trùng không hề để ý, có thể hay không trở thành thuật thừa sư đối với hắn chẳng có tí quan hệ gì, kỳ vọng duy nhất của hắn là trong các thủ đoạn của thuật thừa sư có thể có 1, 2 loại làm giảm bớt đau đớn của căn bệnh quái lạ của mình. Đây mới là ý định ban đầu hắn luyện tập.
Thuật thừa sư là dựa vào tôi luyện tinh thần thuần túy để khai phá tiềm năng của con người, mà từ trong miệng của vị thuật thừa sư xui xẻo đó, còn lấy được tin tức giản lược về một chức nghiệp khác có quan hệ vô cùng mật thiết với thuật thừa sư - thuật thừa sĩ. Thuật thừa sĩ cũng giống như vậy, phải thực hiện tôi luyện tinh thần, nhưng điểm bất đồng với thuật thừa sư là, thuật thừa sĩ đồng thời vẫn phải tiến hành tôi luyện thân thể.
Với lại, từ miệng ông ta còn biết được, thuật thừa sĩ mới là lực lượng trung kiên của Quỹ hình khuyên, bọn họ phụ trách sự an toàn của tông sở. Mỗi một thuật thừa sĩ, không ai không phải là một sư sĩ cực kỳ xuất sắc, có quang giáp đặc chế cho riêng mình.
Sư sĩ có tinh thần dị năng, điều khiển quang giáp thế nào mà có thể lợi dụng loại dị năng này? Diệp Trùng vô cùng tò mò cách thức bọn họ chiến đấu.
Nghĩ chắc Phượng Túc cũng là một vị thuật thừa sĩ, quả đắng Diệp Trùng ăn từ tay nàng ta thực sự là vẫn còn như mới! Đối với sự mạnh mẽ của thuật thừa sĩ, hắn đã có được sự thể hội sâu sắc.
Sự tiến bộ của Diệp Trùng đối với minh tưởng vô cùng chậm chạp, hiệu quả cũng vô cùng yếu ớt. Theo tốc độ này, muốn tới mức có thể thi triển mấy kỹ xảo cao cấp được ghi trong tư liệu đó, không biết phải tới ngày nào tháng nào. Nhưng Diệp Trùng cũng không gấp, hắn cho rằng, gấp gáp cũng không thể có chút tác dụng thôi thúc nào đối với sự việc, vậy thì gấp làm gì? Cách thức suy nghĩ của Mục điển hình này ảnh hưởng cực kỳ rõ ràng tới Diệp Trùng.
Thời gian Diệp Trùng minh tưởng phần lớn là buổi tối, ban ngày Hắc tử sẽ dẫn hắn đi thăm hỏi những bác sĩ nổi tiếng xung quanh. Hắc tử vô cùng quan tâm việc này của Diệp Trùng. Ông nội của Niếp Niếp mỗi ngày đều rất bận rộn, không thấy bóng dáng. Hắc tử cũng chỉ có thể đi cùng với Diệp tử nửa ngày, nửa ngày còn lại vẫn phải cùng ông nội của Niếp Niếp kiếm sống. Chẳng qua Diệp Trùng tới tận bây giờ vẫn không biết họ rốt cuộc là làm nghề gì.
Nghe thấy tiếng bước chân một nặng một nhẹ, Diệp Trùng biết 2 người Niếp Niếp và Hắc tử tới rồi.
Chỉnh lại quần áo, bộ y phục ban đầu đó của Diệp Trùng đã sớm bị hắn đốt rồi, bộ đồ hiện ở trên người vẫn là của Hắc tử. Thân hình Hắc tử to lớn vạm vỡ, cho nên quần áo Diệp Trùng mặc lên rõ ràng rất rộng, nhưng Diệp Trùng cũng không để ý, mang những chỗ dư thừa cuộn lại, chỉ cần không ảnh hưởng đến hành động của mình là được, nhưng hình dáng lại quả thật là chẳng ra gì.
Mấy hôm nay Niếp Niếp vô cùng vui vẻ, bình thường đều là một mình ở nhà, lại không thể ra ngoài. Bây giờ không chỉ có Diệp Trùng bầu bạn, mỗi ngày buổi sáng đều có thể cùng Diệp Trùng, Hắc tử đi ra ngoài, với lại Diệp Trùng nếu như đi ra ngoài đều sẽ dẫn nó theo. Nhưng ông nội của Niếp Niếp lại có chút kỳ quái, lại vô cùng yên tâm với Diệp Trùng.
- Đại ca ca, chuẩn bị tốt chưa? Ta và Hắc tử ca ca đều xong rồi! Mau đi thôi! Vẫn chưa tới, tiểu Niếp Niếp đã kêu gào lên, giọng nói non nớt, vui tươi giống như đượm hơi sương buổi sáng, làm người ta phấn chấn tinh thần.
Diệp Trùng đẩy cửa ra, tiểu Niếp Niếp thấy Diệp Trùng đi ra, hoan hô một tiếng rồi chạy lạch bạch tới. Diệp Trùng thấy vậy vội vàng đi lên đón, sợ nó té ngã, đợi khi cách Diệp Trùng 1 mét, miệng tiểu Niếp Niếp kêu lên một tiếng giòn tan, rồi nhảy lên. Diệp Trùng đón lấy nó giữa không trung, sau đó đặt nàng lên vai mình, tiểu Niếp Niếp cười hì hì, cánh tay nhỏ bé trắng nõn nắm chặt cổ áo, tránh để mình té xuống.
Hắc tử cười thân thiện với Diệp Trùng, 2 người liền đi ra ngoài.
- Lần này nơi chúng ta đến là một bác sĩ gọi là Lộ Thái Đặc ở bên rìa khu Huete, ông ta ở khá xa nơi này, ta cũng không rành bên đó lắm, có thể tới gần đó rồi dò hỏi một chút. Hắc tử cũng không thiên về nói chuyện, giới thiệu đơn giản một chút rồi ngậm miệng không nói.
Diệp Trùng "Ừ" một tiếng rồi cũng im lặng. Khi mà 2 người không rành nói chuyện đi chung với nhau, tình hình không nghĩ cũng biết.
Do lần này lộ trình khá xa, 2 người chỉ có thể dùng quang giáp để đi.
Đợi khi Diệp Trùng gọi Ngư ra, ánh mắt Hắc tử sáng lên, khen ngợi: "Quang giáp tốt!", nhưng sau đó tiếc nuối nói: "Chẳng qua đáng tiếc là vật liệu bình thường!"
Vật liệu bình thường? Trừ quang giáp của Hắc giác và Hiệp hội sư sĩ, Diệp Trùng tin rằng vật liệu của Ngư tuyệt đối là hàng xịn. Chẳng lẽ vật liệu của quang giáp Hắc tử còn tốt hơn vậy?
Tiểu Niếp Niếp bĩu môi: "Quang giáp của Đại ca ca xấu quá!"
Lập tức, Hắc tử gọi ra quang giáp của mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hình dáng quang giáp của Hắc tử vô cùng bình thường, là quang giáp hình người, nhưng vật liệu của các bộ phận quang giáp, Diệp Trùng lại chưa từng nhìn thấy qua. Tuy rằng cũng là màu đen, nhưng lại không giống vẻ đen bóng kim loại của Hắc giác, quang giáp của Hắc tử lại giống gỗ mà không phải gỗ, ừ, giống một loại vật liệu tổng hợp (plastic), chẳng qua thớ vân trên bề mặt lại giống như là trời sinh như thế, làm Diệp Trùng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Thấy Diệp Trùng nhìn chăm chú quang giáp của mình, Hắc tử không khỏi toét miệng cười chất phác: "Đây là do sư phụ giúp ta làm!" Sư phụ trong lời nói của Hắc tử chính là ông nội của Niếp Niếp.
Diệp Trùng nói: "Đây là vật liệu gì?" Rồi đi tới xem thử, vật liệu này vô cùng cứng rắn, với lại độ bền cũng cực tốt!
Mục cũng ở trong lòng Diệp Trùng nói: "Diệp tử, vật liệu này rất kỳ quái, ta cũng lần đầu nhìn thấy, dường như không phải do con người làm ra. Các loại thuộc tính đều vô cùng xuất sắc! Là vật liệu quang giáp tốt nhất!"
Thời gian Thương đi ra đã đến hạn, đến lượt Mục đi ra.
Hắc tử thấy Diệp Trùng vô cùng có hứng thú với vật liệu quang giáp của mình, liền giới thiệu nói: "Cái này phần lớn là do xương cốt của Cự Hắc Kình (cá voi đen khổng lồ) chế tạo thành, vô cùng bền chắc!"
Bộ xương của Cự hắc kình? Dùng xương làm thành quang giáp? Diệp Trùng vẫn là lần đầu nghe thấy.
Diệp Trùng thấy Hắc tử nói xong liền muốn leo lên quang giáp, liền đè nén nghi vấn trong lòng xuống, mang theo tiểu Niếp Niếp chui vào trong buồng lái.
Hai cái quang giáp bay với tốc độ cực cao, chẳng bao lâu liền tới ven rìa của khu Huete.
Sau khi 2 người đáp xuống, thu hồi quang giáp vào không gian thứ nguyên.
Hắc tử nói: "Chỗ này ta chỉ tới có vài lần, cũng không quen thuộc lắm, vị bác sĩ đó ta cũng là lần trước nghe người ta nói loáng thoáng qua, chúng ta cần tìm người để hỏi."
Diệp Trùng ừ trả lời, gần đây họ đã đi qua rất nhiều nơi, gặp được không ít bác sĩ, nhưng không có một vị nào có thể kiểm tra ra Diệp Trùng có bệnh gì, thậm chí không ít bác sĩ còn cho rằng Diệp Trùng cố ý đùa giỡn với bọn họ, tức đến nỗi giũ áo bỏ đi.
Việc hỏi đường cuối cùng rơi lên người tiểu Niếp Niếp, sát thương lực của phụ nữ của tiểu Niếp Niếp cực lớn, rất mau, Diệp Trùng và Hắc tử liền biết được địa chỉ cụ thể của vị bác sĩ này. Sau khi cám ơn bà cô hảo tâm chỉ giúp đường cho bọn họ này, Diệp Trùng và Hắc tử dẫn theo Niếp Niếp nhanh chóng tìm tới địa chỉ này.
- Là chỗ này sao? Diệp Trùng chỉ một căn nhà nào đó bị vây bởi rất nhiều quang giáp.
Chỉ thấy 5 cái quang giáp vây xung quanh căn nhà này, xem ra tình hình vô cùng khẩn trương.
- Chắc là không sai rồi! Hắc tử có chút lưỡng lự.
- Đường Cổ Thạch, số 53! Tiểu Niếp Niếp đọc từng chữ, từng số một, sau đó kiêu ngạo tuyên bố: "Chính là chỗ này! Chúng ta tìm được rồi!"
Chẳng qua mấy cái quang giáp này vây chỗ này làm cái gì? Diệp Trùng và Hắc tử nhìn nhau!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/606