Chương 107 : Diệp Trùng ra oai


Lão Bàng cũng không ngờ kẻ địch lại lợi hại như vậy, chính xác mà nói, phải là quang giáp của kẻ địch thực sự là quá lợi hại. Lão Bàng và Kashan đều thuộc về tổ 1, trong lần công kích đầu tiên của kẻ địch, sư sĩ của 2 cái quang giáp không bị kẻ địch bắn trúng, chính là Lão Bàng và Kashan. Về sau, chiến trường quá hỗn loạn, Lão Bàng kinh nghiệm phong phú liền quyết định đánh úp tàu địch. Khi Lão Bàng dẫn theo Kashan, 2 người bay về phía tàu địch, không ngờ lại phát hiện 2 cái quang giáp khác của phe mình. Địch ta phân biệt vô cùng đơn giản, quang giáp bên mình, loại màu sắc nào cũng có, còn quang giáp của kẻ địch lại thuần một màu trắng! Mà điều làm Lão Bàng kỳ quái là, 2 cái quang giáp này lại không bị hỏa lực của tàu địch quấy nhiễu!
Là gian tế! Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Lão Bàng, đang suy nghĩ xem có nên tiêu diệt 2 tên này. Nhưng động tác tiếp theo của 2 cái quang giáp này lại đánh bay sự nghi ngờ của Lão Bàng! Tới khi nhìn thấy cái quang giáp có hình dạng quái dị đó va chạm với quang giáp bay ra, trái tim Lão Bàng như sắp nhảy ra khỏi cổ họng!
Tên này không muốn sống nữa ư? Không ngờ tới sư sĩ này lại cương liệt đến vậy, xả thân tạo cơ hội cho đồng đội. Va chạm mức độ này, độ lớn của lực lượng trong nháy mắt, cho dù hệ thống đệm bằng chất lỏng có tiên tiến hơn cũng căn bản là không có bao nhiêu tác dụng, cơ thể yếu ớt của con người càng không cách nào chịu nổi! Trong lòng Lão Bàng không khỏi sinh ra vài phần kính trọng, lại không khỏi có vài phần đau thương.! Đối thủ lần này mạnh ra ngoài ý liệu của hắn, nghĩ tới chỗ này, hắn nhịn không được nhìn sang Kashan, lần này thật không nên dẫn hắn theo!
Động tác của quang giáp gẫy tay màu lam trắng đó thật linh hoạt, nắm bắt thời cơ thật chuẩn, làm hắn nhịn không được la lên một tiếng! Sư sĩ thật lợi hại!
Đến khi thấy cái quang giáp 4 tay màu đen đó lảo đảo bay về phía bên này, con ngươi của Lão Bàng cũng xém chút rơi xuống đất, chẳng lẽ mình thấy quỷ sao?
Không thể nào! Làm sao lại có người có thể sống sót sau vụ va chạm kịch liệt như vậy chứ?
Nhưng cũng may Lão Bàng nhạy bén, thấy cái quang giáp đó chui vào lối ra, lập tức nắm được ý đồ của họ. Không khỏi vô cùng thán phục, thấy quang giáp kẻ địch đều đã bay lên, Lão Bàng vội vàng kêu Kashan theo sát 2 người!
Hai cái quang giáp đó rõ ràng cũng biết mình và Kashan là bạn, không phải địch.
Một hàng người tới trước cửa phòng điều khiển chính, cánh cửa hợp kim của phòng điều khiển chính ngăn chặn lại con đường của mọi người, Mục đột nhiên đổi lại tần số ban đầu. Ba người đều nhận được tin tức của Mục: "Phòng ngự của phòng điều khiển chính là một hệ thống độc lập, muốn chính diện đột phá sẽ có một độ khó nhất định. Ta cần thời gian 3 phút!"
Diệp Trùng nói: "Ừ!"
Lão Bàng rõ ràng cũng hiểu được tình hình, không chút do dự nói: "Hiểu rõ!" Nhưng trong lòng có chút hoài nghi, 3 phút thì có thể công phá cánh cửa? Đây chính là cửa hợp kim do hợp kim Brown chế thành, hắn hiểu biết rộng nên vừa nhìn thì đã nhận ra ngay, nhưng hắn cũng không có cách nào tốt hơn. Cũng chỉ có thể đặt hy vọng vào sư sĩ của cái quang giáp gẫy tay này thật sự có cách nào đó!
Lối đi nội bộ của chiến hạm quá mức nhỏ hẹp, không gian né tránh vô cùng hạn chế. Nếu như cho đối phương cơ hội nổ súng, tin rằng kỹ thuật của đối phương, sẽ không lãng phí chút cơ hội nào! Nhưng địa hình nơi này vô cùng phức tạp, điều này cũng cho Diệp Trùng cơ hội tốt để phát huy, hơn nữa, tin rằng đối phương cũng không dám sử dụng vũ khí có lực sát thương lớn như súng từ nano! Vậy thì chỉ có 1 kết quả, mọi người đều bị hủy diệt!
Gần như giọng nói của Mục vừa dứt, kẻ địch đã tới rồi!
Ba cái quang giáp màu trắng xem ra vô cùng thê thảm, đạn nổ mạnh vừa rồi của Diệp Trùng xem ra đã làm họ bị thương không nhẹ, ít nhất là về mặt vẻ ngoài! Bị thiệt thòi, mấy cái quang giáp này xem dáng vẻ có chút phẫn nộ không thể kiềm nén được. Vừa gặp mấy người, chằng chịt những chùm tia laser bắn về phía mấy người.
Không gian nhỏ như vậy, căn bản không kịp cũng không có chỗ nào né tránh, Diệp Trùng chỉ có thể dùng khiên chắn bảo vệ thân hình, chỉ hy vọng cái khiên chắn chưa từng được kiểm nghiệm này có thể chịu được thử nghiệm này!
Phốc! Phốc!
Cái khiên chắn màu đen không bắt mắt này bỗng nhiên mở rộng ra, xì nhẹ một tiếng, mép khiên chắn giống như xếp gỗ vậy, mở ra xung quanh, trong thoáng chốc, diện tích lớn hơn trước vài lần, hình dạng cũng hoàn toàn thay đổi. Một phù điêu quái thú dữ tợn, móng vuốt sắc nhọn uy phong lẫm liệt nằm ngay chính giữa tấm khiên, 2 con mắt đỏ rực, ở trên tấm khiên toàn màu đen giống như hai điểm sáng đỏ trong bóng đêm, khá là ngụy dị! Mà cả bề mặt của tấm khiên lập lòe những làn sóng giống như ngấn nước, Diệp Trùng nhớ đã từng thấy qua trên tấm khiên của quang giáp của Johnson. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Chùm tia laser bắn lên tấm khiên, chỉ làm cho tầng hạt của tấm khiên không ngừng dao động, giống như mưa đánh lên mặt hồ, cặp mắt của quái thú ở chính giữa tấm khiên lại càng lúc càng sáng!
Diệp Trùng cuối cùng cũng yên tâm, xem ra tấm khiên này cũng không tệ nha! Mấy thứ vũ khí bình thường đã không còn uy hiếp được mình!
Diệp Trùng, Lão Bàng, Kashan, 3 cái quang giáp tạo thành chữ "phẩm" bảo vệ Mục ở giữa.
Quang giáp của Lão Bàng là một cái quang giáp hình người màu cà phê, nhìn không có gì đặc biệt, khiên chắn khá nhỏ, cần Kashan ở bên cạnh liên tục giúp đỡ, nhưng chỗ hắn đứng vô cùng xảo diệu, đã có thể che chắn cho Mục, lại nằm trong phạm vi bảo vệ của tấm khiên to đùng của Kashan. Lão Bàng phản kích vô cùng sắc bén, phát nào cũng không bị hụt, điều này làm Diệp Trùng lập tức có cái nhìn khác về sư sĩ của cái quang giáp này! Nhưng khả năng phòng ngự của mấy cái quang giáp này cũng thật sự xuất sắc, súng laser đã được cải tiến của Lão Bàng đánh lên người chúng chỉ tạo thành một lỗ rất nông!
Quang giáp của Kashan xem ra có vài phần thô ráp, phần mặt của quang giáp hình người không chút biểu hiện nào, cũng không biết là ai sản xuất, thật là lười biếng! Cái khiên khổng lồ đó cũng chẳng có tí trang trí nào, giống như một tấm sắt, nhưng bên mép lại sắc bén như lưỡi đao, lộ ra từng tia sát khí!
Đối phương rõ ràng cũng nhìn ra được ý đồ của bọn Diệp Trùng, không khỏi cuống lên, súng từ nano trên tay quang giáp đứng trên cùng khe khẽ nâng lên!
Diệp Trùng kinh hoảng, hắn không xác định được là tấm khiên trên tay có thể tiếp được chùm sóng từ nano sắp tới không!
Hai tay Diệp Trùng cử động! Ngư giống như tên rời cung xông về phía 3 cái quang giáp màu trắng!
Lão Bàng nhảy dựng lên, vội vàng dịch sang bên cạnh, bù đắp khoảng trống do Ngư xông lên để lại!
Diệp Trùng đột nhiên xông lên cũng làm cho 3 cái quang giáp đó kinh hãi, lập tức, tất cả hỏa lực đều tập trung lên người Diệp Trùng!
Chỉ thấy 2 chân của Ngư không ngừng đạp qua lại lên tường 2 bên lối đi, tiến lên theo hình chữ "chi", đổi hướng nhanh làm cho 3 cái quang giáp lại luống cuống tay chân!
Diệp Trùng không biết biểu hiện của hắn làm người ta kinh ngạc đến mức độ nào! Lão Bàng và Kashan trố mắt nhìn! Trong hoàn cảnh nhỏ hẹp như vậy mà vẫn có thể đổi hướng ở tốc độ cao thế này! Tên này vẫn còn là người sao? Lão Bàng dám khẳng định, áp lực mang lại cho cơ thể con người của loại đổi hướng này tuyệt đối lớn hơn cực hạn có thể chịu đựng của cơ thể con người!
Quá khủng bố rồi!
Đây là suy nghĩ trong lòng tất cả mọi người!
Thật ra một bộ phận công lao trong đó phải quy về cho Ngư. Tính năng động cơ của Ngư cực tốt, vượt ngoài dự liệu của Diệp Trùng, một loạt đổi hướng liên tục này cứ như nước chảy mây trôi, lưu loát không nói nên lời! Hơn nữa, yếu tố hoàn cảnh cũng rất quan trọng, nếu như không phải 2 bên có tường để mượn lực, chỉ dựa vào động cơ thì không cách nào làm được tới mức độ này!
Nhưng dù chỉ là thế này cũng đủ để kinh thế hãi tục rồi!
Áp lực do đổi hướng tốc độ cao như vậy mang lại cho đối phương không gì có thể sánh bằng!
Quang giáp tầm xa mà bị quang giáp cận chiến tới gần, không nghi ngờ gì, là một cơn ác mộng!
Ba cái quang giáp hoảng loạn cũng không lo được gì nhiều, tung tất cả hỏa lực ra! Ngay cả chùm sóng từ nano cũng bắn ra!
Tốc độ tay của Diệp Trùng lúc này đây phát huy được tác dụng quan trọng nhất, nó làm cho hắn có thể trong lúc điều khiển phức tạp như vậy mà vẫn còn dư hơi đi làm việc khác! Cho dù đang trong lúc đổi hướng tốc độ cao như vậy, tấm khiên từ đầu tới cuối cũng bị Diệp Trùng che trước người!
Chùm tia laser, tia hồng ngoại cường độ cao, chùm sóng từ nano các loại, tất cả hỏa lực giống như mưa to xối xả trút xuống!
Diệp Trùng đứng mũi chịu sào, tầng hạt trên tấm khiên chắn dao động kịch liệt, mà cặp mắt của quái thú đó lại càng lúc càng sáng, cuối cùng, oành một tiếng, cả bề mặt tấm khiến đỏ rực lên, quanh mép tấm khiên có thêm một vòng tia laser hình răng cưa, xem ra giống như tấm khiên chắn này đang bốc cháy dữ dội!
Chùm sóng từ nano không bắn trúng Diệp Trùng gây nổ dữ dội, cả chiến hạm đều rung động với biên độ lớn, khí lưu tạo ra gần như làm cho quang giáp của Lão Bàng và Kashan đứng không vững! Lão Bàng khâm phục liếc nhìn quang giáp màu lam trắng gẫy tay không hề động đậy, một tên thật bình tĩnh! Trong tình huống này mà vẫn không chịu chút ảnh hưởng nào, quả nhiên không phải là một nhân vật đơn giản!
Diệp Trùng lúc này đã lao tới trước mặt 3 cái quang giáp, khoảng cách gần thế này, vũ khí tầm xa căn bản không có cách nào phát huy thực lực. Ba sư sĩ rõ ràng cũng được huấn luyện nghiêm khắc, không hẹn mà đồng thời rút ra kiếm laser, hy vọng mượn sức của 3 người có thể tiêu diệt tên khủng bố trước mặt!
Gương mặt lạnh lùng của Diệp Trùng giống như tượng băng, chỉ có chiến ý bốc cháy hừng hực trong cặp mắt mới nói rõ được trạng thái thật sự của Diệp Trùng lúc này!
Ngư linh hoạt xoay tít một vòng, tránh thoát kiếm laser chào hỏi của 3 người, tấm khiên lúc này trở thành một món binh khí, giống như rìu một lưỡi khổng lồ chém ngang eo, trường thương laser đâm dưới sườn đối phương, còn đao từ trường siêu tần lại im hơi lặng tiếng chém vào trán của quang giáp đối phương!
Lão Bàng vừa muốn xông lên giúp đỡ Diệp Trùng, nhìn thấy Diệp Trùng trong thoáng chốc điều khiển 3 món vũ khí, không nhịn được rên rỉ, trời, đây là quái vật gì vậy chứ! Hắn không dùng đầu cũng có thể tưởng tượng ra trong vòng không tới 1 giây này, sư sĩ trong quang giáp này thực hiện thao tác phức tạp đến mức nào!
Cái quang giáp này của Hiệp hội sư sĩ về mặt cận chiến thật sự rất bình thường, Diệp Trùng cho rằng, hoàn toàn không tương xứng với công kích tầm xa siêu mạnh của chúng!
Gần như trong khoảnh khắc, cái quang giáp này bị xé nát tại chỗ! Quang giáp có khả năng phòng ngự kinh người cũng không đỡ nổi công kích mạnh mẽ như vậy của Ngư!
Lực phá hoại của đao từ trường siêu tần làm mảnh vỡ của quang giáp này bắn ra khắp nơi! Hai cái quang giáp còn lại thấy tình thế bất ổn, quay đầu bỏ chạy!
Diệp Trùng vừa muốn đuổi theo, thì nghe thấy giọng nói của Mục: "Tốt rồi!"
Quay đầu lại xem, cánh cửa của phòng điều khiển chính đã mở ra!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #107


Báo Lỗi Truyện
Chương 107/606