Chương 101 : Tham quan


- Thế nào? Tinh thần Diệp Trùng khẽ rung.
- Có người gửi tín hiệu được ngụy trang mã hóa ra ngoài, đã bị ta chặn lại rồi! Diệp Trùng vừa nghe giọng nói thong thả này liền biết không phải Mục, mà là Thương! Mục trước giờ không hề dùng loại giọng nói thong thả để nói chuyện, hắn nói chuyện luôn dùng loại giọng nói bình tĩnh, lạnh nhạt, không chút lên xuống. Về điểm này, Diệp Trùng chịu ảnh hưởng rất nhiều từ Mục.
- Thương, hôm nay đã tới thời gian của ngươi rồi sao? Diệp Trùng và Thương chào hỏi nhau.
Thương đắc ý cười: "Không ngờ vừa đi ra thì gặp được việc thú vị vậy! Diệp tử, hắc hắc, không cần lúc nào cũng bộ dáng học theo Mục, cuộc đời là phải có lạc thú! Hắc hắc, cô gái mặc bộ đồ luyện công đó vẫn đúng là tiêu chuẩn a, lực chân lại đủ! Làm người ta mong nhớ nha! Hắc hắc! Diệp tử, nơi đó của ngươi vẫn tốt chứ, ta nhớ là nàng ta hình như đá trúng ngươi 1 cước a! Cùng bàn về cảm thụ của ngươi lúc đó đi nào. Cơ hội đó quả thật là đáng tiếc!"
Bóng dáng Nhuế Băng mặc bộ đồ luyện công màu trắng không khỏi hiện lên trong đầu Diệp Trùng, mùi hương thoang thoảng kỳ dị, xúc giác mịn màng đó, không tự chủ được bật ra từ nơi sâu thẳm trong lòng Diệp Trùng.
Thật là cảm giác kỳ quái!
Diệp Trùng biết nếu như lúc này không cắt ngang lời tên này, tên này nhất định sẽ nói không dứt về vấn đề này. Vì vậy Diệp Trùng vội chuyển đề tài của Thương: "Thương, ngươi vừa nói có người gửi tín hiệu ra ngoài ư?"
Thương nói: "Ừ, chính xác mà nói, nên nói là có người đã sớm thiết lập một trình tự trí năng (đại loại như auto), cứ qua một đoạn thời gian lại gửi tín hiệu đặc biệt tới một nơi nào đó!"
- Ừ, trong tín hiệu đó nói gì?
- Vị trí hiện này của con tàu này! Thương trả lời.
- Việc này có hay không ảnh hưởng tới chúng ta? Diệp Trùng hỏi.
- Tư liệu không đủ, cho nên không thể phán đoán, ài, cảm giác nói ra lời chót lưỡi đầu môi của Mục thật là khủng khiếp vô cùng! Thương lầm bầm nói, rồi liền dùng một loại ngữ điệu khoa trương nói: "Diệp tử, không nghi ngờ gì, có người muốn gây bất lợi với con tàu này! Trời, chẳng lẽ ngươi không có chút tinh thần hiệp sĩ "lộ kiến bất bình bạt đao tương trợ" sao? Theo điều tra trên mạng năm nay, đây chính là một trong những khí chất mà đàn ông được phụ nữ ưa chuộng nhất năm nay tất phải có! Diệp tử..."
Đối mặt với Thương thao thao bất tuyệt, ánh mắt Diệp Trùng tản mát, biểu tình ngưng trệ, hắn gần như cảm thấy bản thân sắp hôn mê luôn rồi!
Suốt 20 phút ròng rã, Thương mới ngừng phát huy một cách thoải mái những thứ liên quan tới vấn đề này của mình.
Diệp Trùng đã có vẻ chán nản, yếu ớt thở!
Thương dùng ngữ khí mong đợi hỏi Diệp Trùng: "Diệp tử, sao rồi? Chúng ta lôi tên nội ứng này ra, làm một trận chiến chính nghĩa! Ha ha!"
- Không! Diệp Trùng kiên quyết mặc kệ tên đã trở nên điên cuồng này, hiên ngang rời đi.
Yên tĩnh ngâm mình trong bồn tắm mát xa nước xoáy nhỏ, vô số vòng xoáy nhỏ bé trong nước đi qua từng bộ phận trên người Diệp Trùng, sự ngứa ngáy nhè nhẹ làm người ta cảm thấy thoải mái vô cùng. Vẻ mặt Diệp Trùng lại không hề có giống như đang hưởng thụ, mà là ngây ngẩn xuất thần.
Mục không ở đây, Thương làm người ta không có cảm giác an toàn! Ở cùng với Mục, Mục giống như một đạo diễn không gì không thể. Còn ở chung với Thương, Diệp Trùng phát hiện, mình mới là đạo diễn. Nhưng, vừa nghĩ tới Thương, khóe miệng Diệp Trùng không khỏi lộ ra vài phần tiếu ý. Thương vẫn ngấm ngầm kiểm soát quang não của cả con tàu vũ trụ này, giám thị mọi người trên tàu! Đối với Brent và chú Fred của hắn, Diệp Trùng không dám sơ suất, nắm chắc tất cả trogn tay mình an toàn hơn nhiều đặt cược trên thân người khác. Cũng làm người ta yên tâm hơn nhiều! Tuy rằng quan hệ hiện giờ với 2 người họ xem ra hình như không tồi, nhưng việc gì mà không thể xảy ra chứ? Vẫn phải thận trọng một chút mới tốt!
Trong lòng Diệp Trùng vẫn có chút lo lắng, việc tín hiệu Thương vừa nói. Tuy rằng không biết là việc gì, Diệp Trùng vẫn hy vọng không có biến cố gì mới tốt, việc mình kiêng kỵ nhất bây giờ chính là lộ diện, hơn nữa bây giờ gần hành tinh Lam Hải như vậy, lỡ lộ ra động tĩnh gì thì phiền phức rồi!
Hơi nhắm 2 mắt, Diệp Trùng lười biếng nằm trong bồn tắm, bây giờ mới cảm thấy thoải mái! Cảm giác da của Diệp Trùng vô cùng mẫn cảm. Những xoáy nước nhỏ bé này cảm giác giống như vật sống trong nước. Diệp Trùng trong lòng khẽ động. Nổi hứng lên, nhắm 2 mắt lại, toàn bộ 2 tay chui vào trong nước, nỗ lực muốn cảm nhận sự biến hóa nhỏ bé, kỳ diệu của luồng nước xung quanh 2 tay, 2 tay linh hoạt như cá, né tránh từng cái xoáy nước không chút quy luật này. Khi thật sự không tránh khỏi liền thò ngón tay đánh tan xoáy nước, nhưng như thế, sự biến hóa của luồng nước trong bồn tắm mát xa nước xoáy càng thêm hỗn loạn, càng thêm khó nắm bắt.
Một mình Diệp Trùng ở trong bồn tắm mát xa này chơi rất vui vẻ.
Nước trong bồn tắm mát xa cho thêm rất nhiều loại chất hoạt tính, có hiệu quả tiêu trừ mệt nhọc, tinh thần Diệp Trùng lúc này tốt hơn rất nhiều, toàn thân như nhẹ hẳn lên! Nhưng, nếu như Diệp Trùng biết số kim cương vàng mà hắn hao phí cho một lần tắm của mình đã không thua một cái quang giáp bao nhiêu, không biết lúc đó trong lòng hắn sẽ nghĩ thế nào!
Cũng chỉ có tàu vũ trụ hào hoa cấp Silan mới đem thứ này làm thành thiết bị tiêu chuẩn! Người có thể mua loại tàu vũ trụ này há lại để tâm tới một chút tiền nhỏ nhoi trong mắt họ đó sao?
Tinh thần sảng khoái vừa đi ra từ phòng tắm, Diệp Trùng liền gặp được Brent. Brent thò tay nắm lấy Diệp Trùng, cười nói: "Côn Đình, ta đi khắp nơi tìm ngươi, thì ra ngươi trốn ở chỗ này!"
Diệp Trùng theo bản năng khẽ lách người, tay của Brent liền chộp vào khoảng không, không khỏi ngẩn người, ngượng ngùng cười, có đôi chút xấu hổ.
Diệp Trùng lãnh đạm hỏi: "Có việc gì?"
Thấy dáng vẻ Diệp Trùng thờ ơ, lãnh đạm, không biết tại sao, trong lòng Brent không khỏi khẽ thở dài, nhưng hắn vẫn cười nói: "Mấy hôm này buồn chán ở trong phòng, thực sự có chút chán. Chú cũng vô cùng si mê cái quang giáp đó của ngươi, ta trước giờ vẫn chưa từng thấy chú lại khen ngợi cái quang giáp nào như vậy! Phỏng chừng ông bây giờ cũng không để ý tới chúng ta, nhân cơ hội này ta dẫn ngươi tham quan con này này một chút. Nói thật, nơi này ta vẫn có nhiều nơi chưa từng đi qua! Chi bằng nhân cơ hội này chúng ta đi một vòng!"
Diệp Trùng thong thả suy nghĩ một lúc, trong lòng thầm nghĩ, đây là một cơ hội tốt để quen thuộc với con tàu này, tuy rằng Thương đã vô cùng quen thuộc với con tàu này, nhưng mình nếu như có thể quen thuộc một chút thì càng tốt hơn. Đã quyết định như vậy, Diệp Trùng liền đồng ý.
Do đại đa số người trên con tàu này đều là thuê tạm thời, mà tàu cũng là người khác tặng, Brent không hề quen thuộc với tất cả mọi thứ trên con tàu này. Brent vô cùng xem trọng người có thể trở thành sư đệ của mình là Diệp Trùng, hắn nghĩ rằng, chuẩn sư đệ này của mình có 80, 90% là quá ít tiếp xúc với người khác, mới làm cho hắn lạnh lùng như vậy.
Nên hắn liền nghĩ tới cách này.
Người đi chung với 2 người là thuyền trưởng Hardyck, yêu cầu của ông chủ, đương nhiên phải hết sức thỏa mãn. Về điểm này, Hardyck vẫn vô cùng có tinh thần trách nhiệm!
Tàu vũ trụ Saberi từ đầu tới đuôi dài 10 km, cả con tàu xem ra giống một hòn đảo. Thân vốn là tàu vũ trụ hào hoa, cho nên các hạng mục thiết kế đều vô cùng đầy đủ, thậm chí là xa xỉ! Giọng điệu của thuyền trưởng Hardyck khi giới thiệu cũng khá nhiều cảm xúc, hắn làm thuyền trưởng nhiều năm như vậy, số tàu vũ trụ đã điều khiển nhiều không đếm hết. Nhưng tàu vũ trụ giống Saberi như thế này cũng là lần duy nhất.
Ba người đi tới một gian đại sảnh, bên trong đặt mấy mươi khoang trò chơi, mà ở một bên tường là một quầy rượu, ở mấy góc xung quanh đại sảnh đặt rất nhiều bàn ghế. Thậm chí tuyệt đại đa số trong đó đều là làm từ gỗ, hoa văn được điêu khắc bằng tay trên bề mặt ưu mỹ hoa lệ, điều này làm nó xem ra càng giống môt tác phẩm nghệ thuật mà không phải là một đồ vật dùng để nghỉ ngơi.
Mà ở mỗi góc đều có màn hình ở các góc độ khác nhau.
Trong đại sảnh, người đông nhộn nhịp, vô cùng phức tạp, khắp nơi đều ngồi đầy người, thậm chí còn có rất nhiều người đứng, có người vừa uống gì đó, vừa tán gẫu, có người tùy ý cất giọng ca hát, có người liên tục đi qua đi lại. Nhưng càng nhiều hơn là những người đang nhìn chằm chằm lên màn hình, mắt ngay cả nháy một cái cũng không!
Diệp Trùng khẽ nhíu mày, nơi quá nhộn nhịp, Diệp Trùng vô cùng không thích. Vẻ mặt Diệp Trùng toàn bộ bị Brent thu vào trong mắt, Brent khẽ cười, rõ ràng vô cùng vừa ý với nơi này.
Thuyền trưởng Hardyck nói: "Đây là phòng giải trí, không có gì phải nghi ngờ, đây là phòng giải trí hào hoa nhất mà tôi từng thấy qua, khi không có việc gì, đám nhóc đều thích tới nơi này tiêu khiển, hơn nữa toàn bộ nước uống của nơi này đều miễn phí. Đối với mấy tên mê rượu như điên mà lại không có tiền đó mà nói. Nơi này đơn giản là thiên đường!"
- Mấy khoang trò chơi hào hoa này bình thường khó thấy 1 cái, bây giờ có thể tự mình thưởng thức, đối với mấy tên vô vị này mà nói, sự dụ hoặc này quả thật là trí mạng! Bây giờ ở đây mỗi ngày đều đông nghịt người, rất nhiều người đều lao tới mấy mươi cái khoang trò chơi này. Ha ha. Cũng may, trên quãng đường này gần như chưa từng nghe nói đã xảy ra chuyện gì quá đáng, nếu không, ta chỉ có dùng quyền hạn của thuyền trưởng mà đóng nơi này lại, tránh mấy tên này chơi quá đáng!
Diệp Trùng ngẩng đầu nhìn màn hình trên không, trên đó 2 cái quang giáp một đỏ một xanh đang chiến đấu kịch liệt. Diệp Trùng khẽ ồ một tiếng, rõ ràng nội dung của trò chơi đã ra ngoài ý liệu của Diệp Trùng. Kỹ thuật của 2 cái quang giáp trên màn hình rất khá, quang giáp màu đỏ phong cách quỷ dị, quang giáp màu xanh lại vô cùng vững chắc, Diệp Trùng hiện giờ đã không còn gà như xưa, thong thả liếc vài cái, liền đã đoán ra ai sẽ chiến thắng. Tuy rằng hiện giờ xem ra 2 cái quang giáp đánh khó phân thắng thua, nhưng Diệp Trùng vừa nhìn đã nhận ra quang giáp màu xanh vẫn giữ lại một phần sức, nếu như quang giáp màu đỏ không có sát chiêu, 80, 90% kẻ thắng là quang giáp màu xanh.
Thuyền trưởng Hardyck thấy Diệp Trùng hơi có hứng thú với trận đấu trên màn hình, liền giới thiệu: "Thân phận đại sư Fred hiển hách, vấn đề an toàn đương nhiên không thể xem nhẹ, hộ vệ thuê lần này gần như đều là người khá nổi tiếng trong nghề, mỗi một người đều có bản lĩnh khá cao! Có thể nói là cao thủ rất nhiều, hai người ở trên, người điều khiển quang giáp màu xanh là Du Kiệt, còn người điều khiển quang giáp màu đỏ là Douglas, hai vị này ở trong nghề này cũng khá là nổi tiếng, vô luận là về mặt kỹ xảo sư sĩ hay là về mặt thiếp thân hộ vệ đều rất nổi danh. Cao thủ có đẳng cấp giống bọn họ trong đám người này vẫn có rất nhiều. Nhưng, ha ha, cao thủ chân chính, thông thường đều sẽ không dễ dàng ra tay." Khi Hardyck nói lời này, ít nhiều có chút ý vị sâu xa.
Thuyền trưởng Hardyck vừa nói xong, chiến đấu đã kết thúc, quả nhiên không ngoài ý liệu của Diệp Trùng, quang giáp màu xanh Du Kiệt chiến thắng. Phía dưới lập tức chửi ầm lên, đương nhiên, trong đó cũng không thiếu sự pha lẫn tiếng cười to ha hả của một số người đắc ý. Mấy người này xuất thần như vậy ngược lại làm Diệp Trùng hơi kinh ngạc.
Brent cũng có chút kinh ngạc, rõ ràng loại cảnh tượng này, hắn vẫn lần đầu tiên nhìn thấy, không khỏi trông chờ thuyền trưởng Hardyck.
Vẻ mặt thuyền trưởng Hardyck có đôi chút xấu hổ, nhưng vẫn giải thích nói: "Theo như thông lệ, 2 bên thi đấu đều phải đánh cược cho mình, hơn nữa người xung quanh đại đa số cũng sẽ đặt cược một bên mà mình xem được nhất. Người thi đấu chiến thắng không chỉ có thể thắng được tiền cược của đối phương, mà còn khấu trừ 10% thu hoạch của mỗi một người xem mua hắn thắng, đây là thông lệ!"
Thấy vẻ mặt không cho là đúng của Brent, thuyền trưởng Hardyck nhún nhún vai: "Tuy rằng đây cũng là một loại cờ bạc, nhưng đối với chúng ta, những người mà phần lớn thời gian đều phiêu lưu trong vũ trụ mà nói, đây không còn nghi ngờ gì, là một cách tiêu khiển rất tốt! Cũng là một cách giải trừ áp lực!"
Brent ừ một tiếng, chứng tỏ đã hiểu! Vẻ mặt Diệp Trùng không chút biến hóa, sức chú ý của hắn đã sớm không còn đặt ở chỗ này, mà cẩn thận nhìn quét qua mỗi một góc xung quanh, lập tức làm quen với hoàn cảnh, đã trở thành một loại bản năng của Diệp Trùng.
Một hàng 3 người đã đi tới gần chỗ quầy rượu. Dọc đường đi, mỗi người đều nhiệt tình chào hỏi thuyền trưởng Hardyck, thuyền trưởng Hardyck cũng nhiệt tình đáp lời, có thể thấy được, mấy người này thật lòng tôn kính thuyền trưởng Hardyck, điều này làm Diệp Trùng và Brent hơi liếc mắt một phen. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Hey! Lão đại! Hôm nay tại sao có hứng thú tới nơi này vậy? Tên mập phụ trách pha chế rượu chào hỏi với thuyền trưởng Hardyck.
Thuyền trưởng Hardyck cười ha hả: "Ta là cùng 2 vị tiên sinh đi xung quanh, tiểu tử ngươi, tuyệt đối phải ở chỗ cách quầy rượu gần nhất!" Nói xong liền nghiêng mặt giới thiệu với 2 người: "Tên mập này là Keanu, yêu rượu như mạng, nhưng công phu điều chế rượu lại là hạng nhất. Mọi người muốn uống chút gì? Cứ gọi đi! Tên này thường khoe là không có loại rượu nào hắn điều chế không ra! Ha ha, Keanu, cho ta một ly Quả Than Đầu."
- Được thôi! Tên mập thét lên, động tác trên tay làm người ta hoa cả mắt, chẳng bao lâu, một ly rượu trôi nổi những sợi vàng trắng đặt trước mặt thuyền trưởng Hardyck, lập tức một mùi thơm ngào ngạt hơi cay lan tỏa trong không khí.
Brent đi cùng với Fred nhiều năm, qua lại giới thượng lưu nhiều năm, cũng là một cao thủ, hắn gọi 1 phần Ignaz. Tên mập không khỏi liếc nhìn Brent.
Đợi khi Ignaz màu xanh, tím có chút đục đặt trước mặt Brent, Brent hơi nhấp một ngụm, không khỏi lập tức khen ngợi: "Rượu ngon! Quả nhiên là cao thủ! Mùi vị rất tuyệt!" Còn giơ một ngón tay cái về phía tên mập! Vẻ mặt tên mập lập tức tươi như hoa nở, ra vẻ đắc ý!
Chưa từng uống qua rượu, Diệp Trùng theo Brent, cũng chọn một ly Ignaz, học theo Brent, khẽ nhấp một ngụm, một mùi vị cổ quái lan tỏa ra khắp khoang miệng của Diệp Trùng, Diệp Trùng lập tức bỏ ly rượu xuống, khẽ nhíu mày.
Ánh mắt tên mập nhìn Diệp Trùng có thêm vài phần coi thường!
Brent một hơi làm sạch ly Ignaz, vẻ mặt hưởng thụ thoải mái vô cùng.
Vừa may có 2 người vừa từ khoang trò chơi đi ra, Brent khẽ cười, ra dấu chỉ khoang trò chơi, nhướng mày, nói: "Thế nào? Côn Đình, chúng ta tới chơi một trận!"
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #101


Báo Lỗi Truyện
Chương 101/606