Chương 394: Tiểu trùng tao khinh thường mày


"Oanh…"
Khối buồng lái bị Lục Minh bổ ra rơi trên mặt đất, làm ra một hồi vang động.
Nếu như không phải Tần Hoàng Bảo Kiếm vô cùng sắc bén, hơn nữa có Tiên Thiên chân khí của Lục Minh cầm cự, kiếm cương vượt ba thước, thật đúng là không cách nào tùy tiện cắt kim loại ở cửa khoang lái.
Lục Minh như thần linh kim sắc, cõng Ôn Hinh phu nhân như tia chớp bàn xuất hiện tại khoang lái, mấy người nhân viên đầu đầy máu tươi của đội bay, đều ngơ ngác ngây ngốc nhìn Lục Minh, bọn họ làm sao cũng không nghĩ tới, tại lúc nguy nan thế này, lại có thể có một nam cõng một nữ nhân, từ trên trời giáng xuống. Bọn họ dùng hết khí lực cũng không cách nào mở được cửa máy bay, chỉ là quang mang chợt lóe vài cái, cả cửa khoang máy bay cùng khoang lái đã bị hắn cắt ra.
Hắn, hắn là người hay là thần vậy?
"Các người nghe rõ cho ta, không muốn chết thì mau nghe theo lời ta nói !" Lục Minh rống to một tiếng, đem đám nhân viên của đội bay từ trong ngây ngốc chấn tỉnh lại: " Lập tức đem hành khách tập kết lại, tại của máy bay hoặc là cửa cấp cứu tổ chức có trật tự chạy trốn chết, tên nào con mẹ nó muốn chết tạo hỗn loạn, lão tử là người thứ nhất làm thịt hắn!"
"A a, rõ" Thấy uy thế như thiên thần của Lục Minh, liền ngaycả cơ trưởng mắt toàn máu, cũng ợ đến mức gật đầu xác nhận.
"Phát thanh đi. Còn chờ cái gì. Phái một người, mang ta tiến vào trong khoang…" Lục Minh nghe thấy trog khoang máy bay một mảnh kêu gào rú thê thảm. Nếu như không khống chế hỗ loạn được, như vậy tiếp tục sau nữa thì chuyện càng không thể vãn hồi.
Cánh máy bay bốc lửa, hơn nữa thân máy bay méo mó, có thể phát sinh nổ mạnh bất cứ lúc nào.
Lục Minh cũng cảm giác mình đang đặt mình trong tử địa khủng bố. Nếu như chỉ có một mình, như vậy hắn còn có nắm chắc chạy thoát. Nhưng vấn đề là phía sau còn có Ôn Hinh phu nhân.
Vừa định dẫn đường, cơ trưởng bông nhiên choáng váng, từng đợt hoa mắt kéo tới, mềm nhũn ngã tại khoang lái.
Hắn bị thương quá nặng, mất máu quá nhiền, ngay cả chạy trốn để tự cứu sợ rằng cũng đều có khó khăn, càng đừng nói tới cứu người. Lúc này, có một nữ tiếp viên hàng không mắt to che cái trán đi tới: "Tôi dân đường. Phó cơ trưởng ngài phát thanh đi!" Lục Minh không đợi nàng nói xong, đã xách nàng như con gà con đem nàng đi vào. Bên trong ầm ĩ như quỷ khóc, có người đang khóc rống chảy cả nước mắt. Có người đang sợ hãi hét chói tai. Có người hôn mê bất tỉnh. Có người ôm tiểu hài tử khóc nức nở. Có người ở trên nói ra chen chúc nhau, lại không biết chạy đâu mới tốt.
"Bang bang phanh!" Lục Minh biến xuất ra khẩu súng, hướng đỉnh đầu pháp vài pháp. Tiếng súng vang vọng tại trong toàn bộ khoang máy bay.
"Câm miệng, yên tĩnh lặng cho ta, ai còn ầm ĩ, lão tử là người đầu tiên bắn chết hắn! Bây giờ ta nói cho các người, làm sao rời khỏi, tất cả mọi người nghe ta chỉ huy!" Thanh âm của Lục Minh so với tiếng sấm còn vang hơn, mọi người bị hắn dọa như thế một cái, thật đúng là ngừng lại ngay tức khắc.
"Hành khách thân ái, máy bay có sự cố, nhưng xin mọi người hãy bình tĩnh, nghe theo sự chỉ huy của nhân viên cứu viện, trật tự rời khỏi, chúng ta đã có được cứu viện mạnh mẽ, nhân viên cứu viên đã lên máy bay, đang chuẩn bị tiếp đón chúng ta rời khỏi!" Thanh âm của phó cơ trưởng đồng thời vang lên, hắn dùng tiếng quốc ngữ nói, tiếp đó lại dùng tiếng Anh, lặp đi lặp lại ba lần.
Lục Minh khua kiếm, trại trên mặt khoang trực tiếp cắt ra một cái động khẩu, kể cả cửa sổ của máy bay cũng cắt mở ra, lại đá bay khối kim loại khoang kia, lộ ra một cái lối ra tối om.
Hán chỉ vào lối ra tối om, rống lớn nói:"Không muốn chết, hãy nhảy xuống phía dưới…"
Hành khách đứng gần đó là một tên béo, sợ đến hai tay xua loạn,sắc mặt vàng ệch, cả kinh kêu lên:" Không, không, tôi không nhảy!" Lục Minh không để ý đến hắn, lại mở một cywả ra ở bên kia, gió mạnh cùng nước mưa cuốn vào, lập tức nhiệt độ trong khoang giảm tới phát lạnh.
"Máy bay sắp phát nổ, không nhảy, các người sẽ biến thành lợn quay!" Lục Minh tóm lấy tên béo, ném tới một bên, hét lớn " Avrile, cô ở nơi nào, trả lời tôi đi!" Kêu hai lần, không có ai đáp lại, trong lòng Lục Minh thật sự lo lắng, nơi này là khoang hạng nhất của máy bay, chẳng lé Avrile không ở khoang hạng nhất mà ở khoang thường sao? Lại hoặc là, nàng không có ở trên máy bay? Lục Minh càng nghĩ, trong lòng càng là khẩn trương, vội vã tại trong khoang hạng nhất tìm một lần nữa, thấy thực sự không có Avrile, trái lại hiện ra hai người phụ nữ bị va chạm hôn mê.
"Khoang thường…" Ôn Hình phu nhân cảm thấy Avrile rất có thể không mua được vé khoang hjang nhất, nên ngồi khoang thường đến đây.
"Thiếu gia, lập tức rời đi, chúng tôi tới cứu người, ngài mau lập tức rời đi!" Nam tử lãnh khốc số 2 một thân ướt đẫm nước mưa hướng về phía Lục Minh hết lớn: "Máy bay bốc cháy, sẽ phát nổ bất cứ lúc nào, ở đây cực kỳ nguy hiểm, ngài lập tức rời đi, chúng tôi tới cứu tiểu thư Avrile!"
Nam tử lãnh khốc số hai là bảo tiêu tùy thân của Lục Minh, hắn cùng Đặc Cần tiểu đội tại ở tình huống bình thường không can thiệp tới Lục Minh, luôn luôn từ xa xa theo sát, tùy thời tại lúc Lục Minh cần thì mới hiện thân. Vừa rồi hắn đã nghĩ ngăn cản Lục Minh, nhưng tốc độ của Lục Minh quá nhanh, hắn cùng Đặc Cần tiểu đội căn bản không cách nào đuổi kịp. Chờ khi bọn hắn đuổi theo tới vừa nhìn, phát hiện cánh máy bay bốc cháy hừng hực, bụng máy bay đã bốc khói, đều sợ đến giật mình,
Lục Minh hắn chính là bảo bối của quốc gia, được quân đội cho là nhân vật trọng yếu nhất giúp Hoa Hạ chấn hưng quật khởi.
Giống hắn tùy tiện làm ra thứ gì đó, đều là bảo bối mà người trên thế gian điên cuồng mà tranh đoạt.
Một điểm trọng yếu nhất là, hắn tựa như một kho báu, trên người cất giữ vô số tri thức cùng bí mật, dường như vĩnh viễn cũng sẽ không cạn khô vậy. Có hắn ở đây, như vậy chiến lực của binh sĩ quân đội sẽ lên như diều gặp gió, thương vong sẽ giảm đến mức nhẹ nhất, có hắn ở đây, nhân loại bắt đầu phá giải bí mật trường sinh bất lão, ích thọ duyên niên, mạng sôngkéo dài trăm tuổi sẽ không chỉ là lời nói suông nưã …
Có thể nói, quân đội không có ai cũng đều có thể, nhưng không thể thiếu kỳ nam tử vô danh nhưng kinh thế hãi tục này, đó sẽ là tổn thất đau đớn nhất.
"Số hai anh tới vừa đúng lúc, đem bọn người kia mang ra đi, tôi sẽ lập tức rời khỏi!"
Lục Minh một bên phân phó, một bên muốn hướng sang khoang thường ở bên kia chạy tới
Nam tử lãnh khốc số 2 đoạt trước hai bước lớn, ngăn cản lối đi của Lục Minh: "Không được, chức trách của tôi là bản vệ ngài an toàn! Với tối mà nói, an toàn của ngài, so với mọi người trên chiếc máy bay này còn quan trọng hơn, tính mạng của ngài, so với tính mạng của hàng trăm triệu người cũng không quan trọng hơn! Ngài tuyệt đối không thể đặt mình tại đây, nếu như bình thường, tôi sẽ không ngăn cản ngài, nhưng bây giờ, tôi cầu xin ngài mau rời đi… Ngài hãy lập tức rời đi, tôi tới cứu tiểu thư Avrile ra!"
Phía sau, bọn số 3 cũng vọt tiến đến, giơ tay muốn kéo Lục Minh rời khỏi.
Lục Minh vừa muốn nhấc tay tránh khỏi, nam tử lãnh khốc số2 bỗng nhiên giơ súng, nhắm ngay huyệt Thái Dương của mình:"Thiếu gia, lập tức rời đi! Nếu như tôi không bảo vệ được ngày, như vậy chính là thất trách, nếu như tôi thất trách, như vậy tôi phải tiếp thu thẩm lí và phán quyết của tòa án binh! Thiếu gia lập tức rời đi, bằng không, tôi sẽ tự tay bắn chết mình!"
"Hảo, tôi đi!" Lục Minh đồng ý.
Hắn ra tay như chớp điện, Tần Hoàng Bảo Kiếm chém ra, kiếm cương xẹt qua súng lục trong tay nam tử lãnh khốc sô2.
Khẩu súng biến thành hai đoạn rớt xuống, Lục Minh đưa tay tóm cổ tay nam tử lãnh khốc số2 tàn bạo quát:" Số2, tôi là thủ trưởng, anh con mẹ nó đều không phải, tôi chưa nói bắn chết anh, thì anh không có tư cách chết! Nghe mệnh lệnh của tôi, đem bọn người kia kéo ra đi, tôi có dự cảm mạnh nhất thế gian, tôi biết tôi đang làm cái gì! Tôi sẽ không chết, chỉ cần anh không giống một bà tám dài dòng, không làm lãng phí thời gian của tôi như vậy! Số3 , bảo Đăc Cần tiểu đội qua đây, khống chết toàn cục, dùng tốc độ nhanh nhất đem mọi người cứu ra đi, đây là mệnh lệnh của tôi, nghe rõ ràng chưa?"
"Rõ!" Số3 hô vang.
"Mặc kệ ra làm sao, tôi phải theo ngài, đó là thiên chức của tôi!" Nam tử lãnh khốc số2 nghĩ thầm, cho dù ohát sinh nổ mạnh, tại thời khắc cuối cùng, có thân thể mình giúp hắn ngăn trở một chút, như vậy hắn thần thông quảng đại hẳn là cũng có thể chạy thoát đi ra ngoài.
Trái lại, nếu không có ai cạnh hắn, như vậy hắn sẽ không biết dùng người khác làm tấm chắn.
Trải qua một đoạn thời gian tiếp xúc, nam tử lãnh khốc số2 đối với tính cách Lục Minh ohi thường hiểu rõ, hắn đều không phải anh hùng máu nóng, cũng không phải kiêu hùng tàn khốc máu lạnh, mà là một con hổ non càng đánh càng mạnh. Nam tử lãnh khốc số2 có thể thấy rõ ràng, mỗi khi trải qua một việc, thực lực Lục Minh lại đề thăng một phần, tâm trí cũng trưởng thành thêm một phần.
Lục Minh dù sao vẫn là người tuổi trẻ, thích mọi chuyện tự thân làm, thường thường quên mất tầm quan trọng của hắn đối với quốc gia.
Thế gian có thể có rất nhiều thiên tài, nhưng nam tử thần kỳ giống như Lục Minh như vậy, tin tưởng trăm nghìn năm, mới có thể xuất hiện một người… Hoa Hạ, đã rất lâu không xuất hiện nam tử tùy chỗ sáng tạo kỳ tích giống như Lục Minh vậy.
"Theo sát chú ý thích khách của Chiết Dực Thiên Sứ" Lục Minh nghĩ thầm, nếu như chuyển máy bay tại Hồng Kông, có lẽ là sẽ có thích khách đi theo bên người Avrile, ý đồ ám toán mình, tại đây dứoi loại tình huống hỗn loạn này , càng là thời cơ tốt cho bọn hắn xuất thủ. Lời này của hắn, ngoại trừ nắhc nhờ Ôn Hình phu nhân phía sau, còn nhắc nhở năm tử lãnh khốc số2, để hắn chuẩn bị cảnh giác, không hề bảo chứng đối với tính mạng của hắn.
Khoang thường càng thêm hỗn loạn, hơn nữa người bị thương cũng càng nhiều.
Có người rống to kêu to, có người tuyệt vọng khóc rống, có người ha ha cừoi khúc khích, có người ở lối ra khoang cứu sinh đám thùm thụp…
"Chúng ta là nhân viên cứu hộ, tất cả mọi người yên lặng, ai ầm ĩ, tôi sẽ coi hắn là phần tử khủng bố, trực tiếp giết chết!" Lục Minh lại pằng pằng nổ súng, dùng tiếng súng đè xuống tiếng tranh cãi ầm ĩ, lại hướng về phía mọi người đang kinh hoảng lúng túng quát dẹp đường:" Tất cả mọi người quay về vị trí của mình ngồi đi, tôi mở thông đạo chạy thoát ra, mọi người hãy trật tự rời khỏi, nếu như ai dám không nghe mệnh lệnh của tôi, tôi trực tiếp tiên hẵn lên Tây Thiên!"
Bên ngoài, xe cứu thương lóa ra ánh sáng xanh đỏ hướng bên này chạy tới.
Có điều là, cho dù Lục Minh bổ vào cửa cứu hộ, mở ra mấy cái lỗ lớn, mọi người cũng không dám nhảy xuống.
"Các người có thể lưu lại ở trong chờ cứu viện, việc tôi làm đã quá nhiều!" Lục Minh không phải cái loại siêu nhân ôm việc vào người, hắn mở lối ra, nếu n hư bọn người kia không dám chạy ra mà bị nổ chết, vậy hắn chỉ biết cảm thấy những tên này là não hỏng của não hỏng, nổ chết mới sé không lãng phí tài nguyên của trái đát. Hắcn thấy tại một góc sau của khoang thường, tựa hồ bóng dánh của Avrile.
"Bên kia, ở bên kia!" Ôn Hình phu nhân cũng phát hiện ra Avrile, vui mừng gọi: "Avrile!"
"…" Avrile rơi lệ đầy mặt, nàng không đứng lên, cũng không nói gì, chỉ là lẳng lặng ngồi, nhìn Lục Minh cùng Ôn Hình phu nhân.
Có một nam tử người Tây Âu cao gầy, ngồi ở cạnh nàng. Hai bên thái dương của hắn tất cả đều là máu tưoi ồ ồ chảy ra, nhuộm đến nửa mặt hắn. Ở trong tay hắn, có một cái châm dài màu đen cổ quái, nhẹ nhàng mà quay vào gái của Avrile, vừa nhìn thấy Lục Minh cõng Ôn Hình phu nhân đi tới, lập tức nhe răng cười, dùng tiếng Anh ồn ào nói:" Tốt, rốt cục nhìn thấy mày, Công Phu Tiểu Tử, xin cho phép tao trước khi mày chết, tự giới thiệu một chút, tao là Bom Ma Edward. Lúc đầu tao cũng không nghĩ tới, chúng ta lại sẽ là gặp mặt như thế này, tao còn chuẩn bị tại Lam Hải tặng cho ngươi một phần đại lễ, thật không nghĩ tới, bởi vì máy bay xảy ra rủi ro, chúng ta lại sớm gặp mặt, tốt, cùng tao đi gặp Thạch Trung Kiếm tiên sinhđi, hắn đang ở trong bóng đêm chờ chúng ta!"
Bom Ma Edward tự trong túi áo, móc ra một cái nút màu vàng, không đợi Lục Minh mở miệng cùng làm ra phản ứng, nhe răng cười ấn đè xuống.
Trong giây cố sức ấn nút khống chế bom nổ, hắn chợt thấy, nam tử trẻ tuổi đang phẫn nộ xông tới kia, lại lộ ra một loại trào phúng khinh thường, ánh sáng trong mắt nam tử kia, quả thực loang loáng như lưỡi kiếm của ác ma…
Trong nhát mắt, Bom Ma Edward bỗng nhiên có một loại cảm giác quỷ dị.
Hắn cảm thấy mình tại trước mặt nam tử trẻ tuổi này, cả người làm sao lại rút nhỏ lại? Cảm giác tựa như một con bò sát nhỏ bé như vậy! Này, đây là vì sao? Hán, hắn chẳng lẽ không sợ cùng chết với mình sao? Hắn rốt cuộc đang trào phúng cười cái gì? Cười nhạo mình là loài bò sát nhỏ bé sao?
Lúc này, toàn bộ khoang có thanh âm như sấm nổ rền vang: "Tiểu trùng, tao khinh thường mày!"

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #394


Báo Lỗi Truyện
Chương 394/830