Chương 378 : Ẩm ướt, Trương Viện Viện e thẹn khó nhịn


Bởi vì lo lắng Giai Giai phát hiện ra mình thất lễ, Lăng Tuệ che mặt, hướng phía toilet chạy đi, một đường đi nước mắt rơi lả tả.
"Bà ấy làm sao vậy?" Giai Giai có chút kỳ quái hỏi.
"A, bà ấy thấy Viện Viện sinh bệnh, nhớ tới con gái của mình, dẫn ra chuyện thương tâm." Trang tỷ nói một câu nói dối thiện ý, Giai Giai cũng không hoài nghi những lời này, thậm chí còn không có chú ý mỹ phụ nhân trung niên kia cùng mình rất giống nhau, chỉ là hướng về phía Trương Viện Viện mỉm cười nói: "Ngày mai thi đấu trù nghệ, nếu như em qua đây, mời em làm khách quý bình xét ăn thử, cao thủ kia nói, hai bên chọn
ra năm đại biểu ăn thử."

"Khiêu chiến trù nghệ cái gì ?" Lục Minh kỳ quái, đá quán khiêu chiến võ quán nghe thấy nhiều, nhưng nhà hàng bị người tới cửa đá quán thật đúng là lần đầu tiên nghe nói tới.
"Có người nói đó là một vị trù sư rất lợi hại, tinh thông tám món chính hệ, nhất là bốn loại phong vị Lỗ Hệ Khổng Phủ, Xuyên Hệ Thất Vị Bát Tư, Việt Hệ Quảng Phủ cùng Tô Hệ Hoài Dương , càng là kiệt xuất nhất. Có người nói tổ tiên mười đời đều là ngự trù(đầu bếp của vua), trước đây một đoạn thời gian chẳng biết nghe nói ở đâu rằng chúng ta ở đây rát có danh tiếng, liền gửi thiếp tới mà nói muốn khiêu chiến!" Hoắc Vấn Dung nói xong ăn không nói có như vậy, Lục Minh nghe xong điên cuồng toát mồ hôi, này không phải khi dễ người sao? Nấu ăn làm được tốt như vậy, tổ tông chính là ngự trù, chạy tới nhà hàng nhỏ cấp ba sao mà đá quán, người này thực sự là đủ buồn chán a!
"Bảo bọn Lạc Vân đem người này đá văng ra là được, chẳng cần cùng hắn so đo!" Lục Minh đi qua giải quyết vấn đề bắng một biện pháp, chính là sử dụng bạo lực!
"So chứ, làm sao lại không thể so? Chúng ta muốn đấu!" Hoắc Vấn Dung lại không đồng ý.
"Nếu như chúng ta thắng hắn, đối với danh tiếng của Phương Phỉ Uyển có trợ giúp rất lớn!" Ngay cả Trang tỷ cũng nói như thế.
"Các em như vậy có nắm chắc thắng hắn không?" Lục Minh kỳ quái. Tay nghề đầu bếp của Phương Phỉ Uyển cũng khá được. Nhưng cùng người trâu bò tinh thông tám món chính hệ lại xuất thân từ gia tộc ngự trù thi đấu, vậy phỏng chừng chỉ có phần xách giày. Cho dù thêm Tiểu Hoa mimi cùng Hoắc Vấn Dung, thật sự có thể đánh bại đối phương sao?
"Là anh. Là muốn anh đánh bại hắn! Em cùng Tiểu Hoa ứng chiến bên ngoài. Anh âm thầm làm trợ thủ xuất ra tuyệt chiêu." Hoắc Vấn Dung vừa nói, Lục Minh toát mồ hôi.
Hoá ra vẫn là trông cậy vào mình a. . .
Nhưng mà mình làm thức ăn sao? Ngũ Hành Ngưng Mặc Thang cùng Ngân Long Bạch Ngọc Thang đều chỉ là món ăn thuốc. Cho dù uống được tốt, nhưng cũng không thể chỉ bưng ra hai chén canh đi ra so sánh ? Hơn nữa mình còn muốn phẫu thuật cho Trương Viện Viện. Nào có nhàn rỗi cùng cao thủ tỷ thí trù nghệ. Mình hỗ trợ ăn thử thì thật ra còn có thể.
Lục Minh vừa nghĩ, cái đầu liền đong đưa lắc như con thoi, tỏ vẻ không muốn tham dự.
Hoắc Vấn Dung biết nhược điểm Lục Minh ở đâu. Nàng cười nhẹ một cái: "Em mời Niếp Thanh Lam cùng Cảnh Hàn tới ăn thử. Nếu như anh biểu hiện tốt, tin tưởng tại trong lòng lãnh mỹ nhân sẽ có thêm phần yêu đi!"
"Sao em không nói sớm, có việc xin mời phân anh đi làm đi!" Lục Minh lập tức dũng cảm lên, thiếu chút nữa xắn tay áo xông lên.
"Coi anh về điểm này có tiền đồ!" Các nàng Hoắc Vấn Dung cùng Giai Giai đều bưng cái miệng nhỏ nhắn cười trộm.
Lục Minh có thể nói là không sợ trời không sợ đất, nhưng mà chỉ cần nhắc tới lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn này, vậy điểm trúng tử huyệt của hắn . Trong chúng nữ, bao gồm cả Niếp Thanh Lam khuynh quốc khuynh thành ở bên trong , Lục Minh đều có thể bảo trì lý trí, nếu như không được, đó chính là không được, phi thường có nguyên tắc, chỉ là nữ phi tặc Cảnh Hàn này vừa xuất hiện, Lục Minh khẳng định lòng tràn đầy mong muốn có thể làm cho nàng thích, lãnh mỹ nhân Cảnh Hàn này quả thực giống như là khắc tinh của hắn.
Đương nhiên khắc tinh chân chính của Lục Minh là Trầm Khinh Vũ, vấn đề là Trầm Khinh Vũ không ở đây, Hoắc Vấn Dung chỉ có thể lựa chọn Cảnh Hàn.
"Vậy cao thủ trù sư khiêu chiến kia ở đâu?" Lục Minh thật đúng là muốn thấy người trâu bò tinh thông tám món chính hệ có tất cả tổ tiên đều là ngự trù này, nhìn xem đối phương có phải lớn lên có ba đầu sáu tay hay không.
"Đang ở dưới lầu cùng bọn Phách Đao uống rượu đó!" Tiểu Hoa mimi lên đây, tiếp lời vừa nói, Lục Minh thiếu chút nữa té trên mặt đất.
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Lục Minh kỳ quái hỏi.
"Xú khí hợp nhau đó, tên trù sư vênh váo tận trời kia tiến đến, nói muốn khiêu chiến, Phách Đao bởi vì tại đại chiếnlúc trước biểu hiện không tốt, bị mọi người cười chê, trong lòng căm tức, chuẩn bị đánh người, chạy đến vừa thấy, lại ầm ĩ, thấy là một tên ngốc lưng đeo dao thái rau chạy loạn xung quanh, thế là bọn hắn liền rùa đen đối với lục lâm, qua lại thấy vừa mắt. Bây giờ chính là đang bưng chén lớn uống rượu, người không biết , còn tưởng rằng bọn họ là anh em nhiều năm không gặp đó!" Tiểu Hoa mimi vừa nói, Lục Minh muốn hôn mê , tới cửa đá quán khiêu chiến còn có thể giao bằng hữu, này cũng quá cường đại đi?
"Vậy lúc nào khiêu chiến?" Lục Minh lại hỏi.
"Bây giờ hai vị này đều đang say đến ôm nhau khóc rống lan tràn nước mắt, nói mình là xử nam, phỏng chừng ngày hôm nay là không được! Ngày mai hoặc là ngày kia đi, tên kia nói muốn chuẩn bị một ít nguyên liệu nấu ăn, nhưng lại muốn mời một ít người đến làm công chứng. Dù sao hắn khiêu chiến đều là án theo sách võ thuật mà tới, có mười mấy người theo hắn, có trợ thủ, có fan, còn có phóng viên buồn chán theo dõi phỏng vấn . . ." Tiểu Hoa mimi vừa nói, Lục Minh lại toát mồ hôi, có trợ thủ cũng thôi, còn có cả fan?
"Anh phụ trách làm cái gì? Anh chỉ am hiểu đánh người!" Lục Minh cảm thấy nói đến nấu ăn, mình sở trường nhất chính là luộc trứng=.=.
"Bây giờ không có chuyện của anh, đến lúc đó anh nhìn người ăn thử , sau đó căn cứ đặc điểm thân thể của bọn họ, chế ra sách dạy nấu ăn, ví dụ như ai cần tẩm bổ, ai cần tiết ra, ai cần tráng dương bổ thận, ai cần dưỡng nhan ăn kiêng, những thứ này giao cho anh! Chúng ta coi như là đúng bệnh hốt thuốc, anh ngẫm lại xem, nếu như người ăn thử có một người là yếu dương, anh chuẩn bị cho hắn một loại tráng dương, ăn một lần thấy hiệu quả, nếu như hắn không sảng khoái mới là lạ!" Tiểu Hoa mimi nói luôn luôn rất kinh khủng, người ở chỗ đã sớm thành thói quen, chỉ là Trương Viện Viện nghe được có chút mặt đỏ.
"Giáo chủ thật là cao kiến, bội phục bội phục!" Lục Minh cảm thấy Tiểu Hoa mimi nói xong phi thường có đạo lý, làm theo ý kiến này khẳng định không tồi được.
Ưu thế lớn nhất của phe mình, chính là món thuốc.
Vì dệt hoa trên gấm không bằng ném vào thứ tốt, một người nếu có cái gì cần nào đó , nếu như nhằm vào phương diện này mà nghĩ ra đối sách, tin rằng có thể đạt được hiệu quả to lớn.
Trương Viện Viện trong lòng hơi có chút tiếc nuối, trong lòng nàng rất mong muốn có thể tận mắt thấy Lục Minh tại trong trận khiêu chiến thi đấu đại triển thân thủ, đánh bại địch nhân. Đáng tiếc ngày mai đã phải phẫu thuật, tin rằng một đoạn thời gian cũng không thể xuống giường, khiêu chiến thi đấu này phỏng chừng chỉ có thể nằm ở trên giường bệnh xem quay lại thôi. Giai Giai giống như hiểu rõ ràng ý nghĩ của Trương Viện Viện, mỉm cười an ủi nói: "Viện Viện, sau đó chúng ta còn có đại hội trù sư, lần này đừng lo, lần sau chúng ta lại cùng đi giúp hắn nỗ lực lên!"
"Ân!" Trương Viện Viện trong lòng ấm ấp, đúng vậy, chỉ cần mình khỏe lên, như vậy cơ hội còn có nhiều.
". . ." Lăng Tuệ từ xa mang kính râm len lén nhìn Giai Giai, trên mặt vừa lau sahcj nước mắt, lại có hai hàng nhiệt lệ chảy xuống .
Con gái bảo bối của mình thật ngoan, thật hiểu chuyện, tuổi nàng còn nhỏ , lại có thể an ủi người khác.
Một người con gái tốt như vậy, mình lại không thể nhận nàng, thực sự là tan nát cõi lòng.
Có điều là, mình còn có thể đứng ở xa xa nhìn nàng như vậy, mình thật phải cảm tạ trời cao mới được. . . May là năm đó một hồi hỏa hoạn kia không có làm bảo bối của mình chết cháy , may là nàng cũng có cha mẹ chăm sóc, có thể bình an lớn lên. . . Nếu không phải nàng tại nửa đường quyên máu cho mình, cứu trở về một mạng của mình, tin tưởng lúc này cũng đã sớm là âm dương cách trở . . . Đây là trời cao có mắt, bằng không nào có ngày hôm nay!
Giai Giai lại không biết những điều me mình nghĩ, xoay mình, chuẩn bị cùng Hoắc Vấn Dung đi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, trước khi đi, căn dặn Lục Minh: "Về Tiểu Lệ kia, đã lâu không đi, lúc rảnh rỗi đi thăm nàng, mấy ngày nay, nàng nói với em thường nhắc tới đại thúc."
"Bây giờ anh không rảnh để ý tới nàng, chậm chút đi!" Lục Minh rất yên tâm, bởi vì có Giai Giai trông chừng Giang Tiểu Lệ, tiểu nha đầu gần đây ngoan lên rất nhiều, thành tích cũng cao lên rồi.
"Anh đi thăm đi, cũng không cần bao lâu, nếu như tiện đường liền đi xem đi! Mấy ngày nay em mở camera xem, liền thấy cái miệng nhỏ nhắn của nàng méo mó, Tiểu Lệ nàng không cha không mẹ , rất đáng thương, đại thúc anh hẳn là nên đi thăm nàng." Giai Giai người nói vô tâm, Lăng Tuệ bên kia lại là người nghe có ý, vừa nghe nàng nói không cha không mẹ, lòng chua xót lên, lại che mặt chạy hướng toilet bên kia, trốn đi len lén khóc (khóc vừa thôi>< ).
"Dì kia có chút kỳ quái. . ." Giai Giai tự nhủ nói một câu, chúng nữ tháy vậy, đều có chút chua xót trong lòng, Giai Giai rất quan tâm người khác, kỳ thực người cần quan tâm nhất, phải là nàng mới đúng.
Buổi chiều, Lục Minh đem Trương Viện Viện về bệnh viện Thành Tể , đem nàng trả lại cho Trương mẫu.
Thừa dịp Trương mẫu tắm cho nàng, Lục Minh cùng đám người Lý lão, Trần lão, bác sĩ Lý Hoa bác sĩ Phương Trác cùng nhau điều chế tổ hợp phối phương thứ 99 cùng 100 của Âm Dương Hòa Hợp Long Hổ Hoàn Dương Sinh Sinh Tạo Hóa Đan. Lục Minh lẳng lặng nghỉ ngơi mười phút, lại tiến vào trạng thái bán huyền diệu, nhanh chóng bốc thuốc phối dược, hai tay biến ảo thành hơn mười cánh tay, lưu loát như nước chảy mây trôi mà tiến hành, đem tổ hợp phối phương lúc đầu cần mười mấy người mất mấy ngày mới có thể đạt thành, tại trong vòng mười phút hoàn thành, hơn nữa cực kỳ tinh tế chuẩn xác, càng tốt hơn mười mấy người đã nghiêm ngặt nghiên cứu chế tạo.
Mấy người Lý lão đem toàn bộ quá trình quay lại.
Bằng không, nghiên cứu phối phương cho tốt một lần nữa, cũng phải phí không ít thời gian. . .
"Tạo Hóa Đan này còn chưa hoàn thành thực sự, nhưng có thành phẩm của một trăm loại tổ hợp phối phương, cũng có hiệu quả không tồi, tuy rằng không phải loại hoàn mỹ nhất, nhưng hiện nay mọi người chỉ có thể làm được thứ này.
Nếu như muốn tổ hợp hoàn mỹ nhất, tin tưởng còn phải vận dụng lực lượng của quân đội, lợi dụng càng nhiều người, tiến hành nghiên cứu tổ hợp phối phương lớn hơn nữa.
Ba trăm sáu mươi loại dược vật, sản sinh ra tổ hợp đó là vô cùng , chỉ gần là phương thuốc tổ hợp Lục Minh viết ra cũng đã có hơn mấy trăm loại, mà mấy trăm loại này lại có thể tổ hợp qua lại, tại sau khi tổ hợp lại có thể tổ hợp qua lại nữa, đó là nghiên cứu vô cùng vô tận. . . Đương nhiên trong lòng đám Lô lão, Trương lão này , bọn họ sợ là không có phương hướng nghiên cứu, loại nghiên cứu này sẽ có thành quả gì, bọn họ chính là kích động nhất .
"Tiểu Lục, những thứ thuốc này nếu như có thể phổ cập đi ra ngoài, thân thể người dân nước ta lớn lên tốt, vậy thực sự là phúc của vạn dân a!" Trong đời Lý Thành Tể lão nhân cũng chưa có hài lòng như thế qua, hắn là y giả chân chính, cứu một vạn người ở trong lòng hắn không tính nhiều, cứu một người cũng không tính là ít, có thể vì nhân dân toàn quốc làm chút việc, đó mới là tâm nguyện tự hào nhất quang vinh nhất của hắn.
"
Có thể thấy Trung y quật khởi, chấn hưng một lần nữa, tôi có chết cũng không nuối tiếc!" Trần Lập Dân cũng hiểu được mình thực hiện được tâm nguyện suốt đời.
"
Lý lão, Trần lão, bây giờ còn là vừa mới bắt đầu thôi, việc các ngài phải làm còn có rất nhiều, bây giờ muốn nghỉ ngơi là không thể làm được!" Lục Minh ha hả cười, lập tức kích thích hùng tâm của hai lão, lão nhân Lý Thành Tể vỗ vỗ vai của Lục Minh: "Yên tâm đi, cái đầu khớp xương của lão già này, tại trước khi rớt ra, ta đều sẽ dùng hết !c"
Sau ba tiếng đồng hồ , Lý Hoa cùng đám người Phương Trác đem bán thành phẩm chế tạo gấp gáp đi ra giao cho Lục Minh.
Cuối cùng, một khi có Tiên Thiên chân khí của Lục Minh thúc đẩy, dược của "
Tạo Hóa Đan", có thể tăng vọt gấp thập bội, hơn nữa cơ thể người càng dễ hấp thu dược lực.
Sau khi tạo ra xong nước thuốc của Tạo Hóa Đan, Lục Minh đem nó dùng chân khí tinh luyện, lại nghỉ ngơi khoảng một giờ, sau đó đi tới phòng bệnh của Trương Viện Viện. Trương phụ Trương mẫu đang ở cùng con gái nói chuyện, bọn họ biết sau khi Lục Minh tinh luyện ra nước thuốc quan trọng , sẽ mổ cho con gái, rất sợ trong lòng Trương Viện Viện căng thẳng, nên vẫn bồi tiếp tại bên người nàng.
"
Viện Viện, em đừng sợ, tin tưởng anh, nhất định em sẽ tốt lên." Lục Minh biến ra cái kéo, mỉm cười nói: "Mái tóc này vừa dài vừa vướng phải cắt đi, cái mũ em anh đưa cho em xem ra sắp có công dụng rồi."
"Ân!" Trương Viện Viện được mẫu thân nâng ngồi lên.
Bình thường nàng rất yêu quý mái tóc dài, nhưng bây giờ hắn muốn đưa tay cắt đi, nàng lại không cảm thấy đau lòng, trái lại có một loại cảm giác vui mừng vì hắn.
Sau mười phút, Lục Minh dùng lưỡi dao sắc bén, đem mái tóc đen dài mỹ lệ của Trương Viện Viện toàn bộ gọt nhẵn nhụi, lại dùng khăn ướt giúp nàng lau sạch sẽ, khẽ hôn lên đỉnh đàu nàng một cái, mỉm cười cổ vũ nói: "Tóc mới dài ra , nhất định hấp dẫn hơn, Viện Viện, phải vào phòng giải phẫu! Đừng căng thẳng, ngày mai khi em đi ra, có thể thu được cuộc sống mới!"
"Ân!" Trương Viện Viện giơ tay xoa đỉnh đầu được Lục Minh hôn qua, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi lộ ra e thẹn ửng đỏ, gật đầu.
Sau khi đem Trương Viện Viện ôm vào phòng giải phẫu, Lục Minh đem quần áo của Trương Viện Viện cởi ra từng kiện.
Lúc đầu hắn dự định dùng châm cứu làm nàng ngủ say, nhưng mà Trương Viện Viện kiên trì không chịu, nàng biểu thị mình không tới một khắc cuối cùng , thì đều không muốn ngủ. Trong lòng nàng cũng có một chút sợ hãi, rất sợ một khi ngủ đi, liền vĩnh viễn không mở mắt nữa. Cho nên, mong muốn có thể liếc nhìn hắn nhiều thêm một cái nữa, có thể đứng ở bên người hắn thêm một giây, thì liền nán lại một giây.
Quần áo bị hắn cởi ra từng kiện, toàn bộ thân thể hoàn mỹ bại lộ tại trước mặt của hắn, điều này làm cho Trương Viện Viện mắc cở đến khó có thể tự kiềm chế, có điều là hắn, tất cả điều này đều không có vấn đề gì, hơn nữa, đây là hắn cứu tính mệnh của mình.
Lau sạch người, tiêu độc cho Trương Viện Viện, Lục Minh lưu loát như nước chảy mây trôi tiến hành, hắn bây giờ là một bác sĩ, không có tạp niệm.
Chỉ là, tại chỗ cuối cùng, hơi có chút do dự.
"Viện Viện, em nhắm mắt lại đi!" Lục Minh đem chân của Trương Viện Viện nhẹ nhàng tách ra xa nhau, cúi xuống đi, đem một ít xà phòng đổ tại trên mặt cỏ nhỏ của nàng, lại dùng lưỡi dao nhẹ nhàng mà cạo đi. . . Trương Viện Viện bắt đầu nhắm mắt lại, cảm giác được động tác của hắn, trong lòng vừa thẹn vừa vội, nàng biết hắn đang làm gì, nhưng mà không cách nào ngăn cản, chỉ hy vọng hắn làm xong nhanh lên một chút.
Tuy rằng ngón tay của Lục Minh lia rất nhẹ, nhưng vẫn có một chút động tác không thể tránh khỏi đụng vào.
Trương Viện Viện cảm thấy hai chân bị hắn tách ra xa nhau, liền ngay cả mấy đám cỏ nhỏ ở bên cạnh đóa hoa nhỏ cũng bị hắn xử lý, điều này làm cho trong lòng nàng cực kỳ xấu hổ khó nịn được . . Toàn bộ bí mật của mình, đều bại lộ trước mắt hắn, thực sự là cảm thấy quá mức khó xử !
Trên đầu Lục Minh cũng toát ra một tầng tế mồ hôi, Chúc Tiểu Diệp không chịu giúp hắn phẫu thuật, bằng không công tác này có thể giao cho nàng tới hoàn thành.
Sau khi rửa mấy lần, lại nhẹ nhàng mà tiêu độc, tay hắn lại không thể tránh né phải tại trên đóa hoa nhỏ của nàng làm động tác rửa sạch, Trương Viện Viện cảm thấy rõ ràng, nàng liều mạng nhịn xuống không rên rỉ ra, vừa vặn cơ thể đều đang không ngừng run rẩy. . . Đặc biệt lúc cuối cùng, nàng cảm thấy mình ẩm ướt , tay hắn tại khi tiêu độc thì, toàn bộ đóa hoa nhỏ đều biến thành rất trơn trượt, cảm giác nó đang hưng phấn, run, càng làm cho nàng có loại xấu hổ quẫn bách muốn phát khóc ra!
Bị hắn nhìn thấy trạng thái mình cảm thấy khó xử. . . Trời ạ, mình không còn mặt mũi gặp người nữa!

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #378


Báo Lỗi Truyện
Chương 378/830