Chương 373 : Ái Thê Thần Công là cái gì?


Không nói tới trong lòng bọn Lạc Vân cùng Tà Dương khiếp sợ, Sài Môn Thần thấy đầu bị Lục Minh dẫm nát dưới mặt đất không cách nào nhúc nhích , trong lòng càng kinh hãi không hiểu được.
Tại sau lúc khó có thể tin mới đầu qua đi, Sài Môn Thần đột nhiên hiểu ra một điểm.
Nếu như chỉ là dựa vào thực lực, đừng nói một thanh niên tiểu bối vẻn vẹn có hơn hai mươi tuổi , cho dù là Đệ Nhất Võ Tôn, cũng không thể nào làm được tới trình độ đem đầu mình dẫm nát mặt đất làm mình không cách nào giãy dụa được này! Tiểu bối tuổi trẻ này mặc dù thiên phú cùng ngộ tính, đột phá trình tự cao tới đâu, cũng không có khả năng siêu việt hơn nội công thâm hậu tới mấy chục năm công lực của mình, hắn đem mình dẫm nát trên mặt đất, cũng không phải là dựa vào thực lực, mà là một loại kỹ xảo!
Tại khắp vùng đất Hoa Hạ , phần đông võ học sáng chói giống như tinh hà lấp loè, có thần kỳ, ai cũng có sở trường riêng, không thể nói ra ai ưu tú nhất, ai lợi hại nhất được.
Chỉ là tu luyện cùng một loại tâm pháp võ công, bởi vì ngộ tính cùng trình độ chăm chỉ luyện tập khác nhau , cũng sẽ sinh ra cao thủ khác nhau.
Núi cao còn có núi cao hơn!
Hay là ngoài trời có trời, ngoài người có nhân!
Nếu như dùng mấy câu nói đó của cổ nhân tiền bối để hình dung cường giả của đất Hoa Hạ , thì là phi thường chuẩn xác.
Tuy Hoa Hạ Lục Đại Võ Tôn biểu hiện ra là sáu người mạnh nhất. Nhưng có một ít cường giả lại ẩn trong dân gian, tin tưởng còn một ít tuyệt thế cao thủ có thực lực gần với Lục Đại Võ Tôn. Nhưng bọn hắn nhạt mùi danh lợi, không thích tranh đấu, ẩn thế không ra. Sài Môn Thần cũng biết có vài cường giả như vậy. Thực lực cùng mình phi thường gần. Hơn nữa, tâm pháp kỹ xảo của bọn họ phi thường xảo diệu.
Những cường giả ẩn thế không ra này, trong nhà đều có công pháp đặc biệt. Có thể dùng đậu hủ đập vỡ đá được gọi là "Cách Sơn Đả Ngưu" , cũng có trả lại lực vào thân được gọi là "Đấu Chuyển Tinh Di", có nhu kình cao sâug khó dò "Cửu Cung Quy Nhất"; Có Tứ Tượng Bát Quái chống trời "Lập Chưởng Càn Khôn"......
Còn có một loại tâm pháp thần bí nhất, Sài Môn Thần chỉ vẻn vẹn trong lần Võ Tôn luận đạo gặp mặt, nghe Đệ Nhất Võ Tôn nói qua.
Lúc ấy, Đệ Nhất Võ Tôn nói qua, trên thế gian có loại vũ kỹ thần bí gọi là "Phượng Hoàng Thiên Vũ". Tương truyền chỉ có nữ mới có thể tập được. Trong vũ kỹ này có một loại tâm pháp rất đặc thù, gọi là "Phượng Hoàng Hoàn Sào". Có thể tạm thời đem công lực trên người đối thủ hoàn toàn hấp thu để chính mình sử dụng, lại lập tức trả lên trên người đối thủ, sinh ra uy lực so với lực lượng công kích bình thường hơn gấp ba lần. Tuy "Đấu Chuyển Tinh Di" cũng chiêu thức bí quyết đem công lực đối thủ phản chấn lại.Nhưng uy lực không có khả năng tăng thêm một phần nào. Thậm chí người sử dụng phải cường đại hơn đối thủ mới có thể chịu được lực để dùng tâm pháp "Đấu Chuyển Tinh Di".
Đệ Nhất Võ Tôn thở dài. May mắn chỉ có nữ mới có thể tập được loại vũ kỹ "Phượng Hoàng Thiên Vũ" này . Hơn nữa phải là thân thể xử nữ, một khi lập gia đình thì sẽ không cách nào sử dụng cái loại vũ kỹ thần bí này nữa. Nếu không, phía trên Lục Đại Võ Tôn . Còn phải có một nữ Võ Thánh hoặc là nữ Võ Thần tồn tại mới đúng.
Giờ đây. Sài Môn Thần phi thường hoài nghi.
Mình bị người dẫm nát dưới lòng bàn chân, cũng là bởi vì tiểu bối trẻ tuổi dùng chân giẫm đầu mình , hiểu được cái loại "Phượng Hoàng Thiên Vũ" thần bí kia.
Nhớ rõ tại trong thi đấu thập đại cao thủ khiêu chiến ở Hồng Kông, Công Phu Tiểu Tử từng bởi vì cao thủ Hàn Quốc Thôi Thái Vũ sử dụng cước pháp gọi là "Phượng Hoàng Thiên Tường"" mà vô cùng phẫn nộ, lúc ấy hắn sử dụng một loại cước pháp mình hoàn toàn chưa có nghe nói qua, một chiêu đánh bại Thôi Thái Vũ. Loại cước pháp sử dụng tại lúc ấy, cước pháp tuy phi thường mỹ diệu, nhưng uy lực cũng không tính là quá lớn, chính mình có Tiên Thiên Cương Khí hộ thể, cũng không có để ý.
Tiểu tử giẫm được mình, hẳn là cũng không phải thực lực của hắn.
Hắn chỉ là mượn lực của chính mình mà chống lại, hơn nữa lập tức dùng phương pháp huyền diệu đặt ở trên đầu của mình..... . Nhưng nói như vậy, chính mình phản kháng càng mạnh, lại khiến cho hắn giẫm được càng ghê!
Nghĩ đến đây,]Sài Môn Thần đột nhiên làm ra một cái động tác khiến cho bọn Lạc Vân, Tà Dương cùng Phách Đao rơi cả con mắt.
Hắn tán đi khí kình toàn thân, cũng không chống đỡ, đầu bị Lục Minh giẫm phải sát tại trên mặt đất, sau đó như con rùa đen cúi đầu từng một chút rụt về lại, thân thể cũng như con giun nhích về phía sau. Hình dáng giờ đây của Sài Môn Thần , phi thường không giống một Võ Tôn, mà ngay cả một tên côn đồ đầu đường cũng không được, quả thực tựa như một con rùa đen sợ chết rụt đầu
"......" Trông thấy bộ dáng rùa đen này của Sài Môn Thần, Lục Minh cũng có chút kinh ngạc.
Chân hắn giẫm lên đầu của Sài Môn Thần, nhẹ nhàng mà nâng lên, quả nhiên không có đạp xuống giống như vừa rồi.
Sài Môn Thần vừa mới muốn ngẩng đầu, Lục Minh lập tức đuổi kịp một bước, giơ chân giẫm tới. Sài Môn Thần dĩ nguyên cai đầu dài kề sát đất, cái mông cao cao co lui lại, thân thể không ngừng nhúc nhích , một mực lui về phía sau, tìm kiếm cơ hội đứng dậy.
Tuy bộ dáng chật vật tới cực điểm, nhưng trong lòng Sài Môn Thần rất cao hứng, hắn cảm thấy mình tìm được cách phá giải rồi, tâm pháp "Phượng Hoàng Hoàn Sào" của đối thủ hẳn là đồng dạng với tâm pháp "Phượng Hoàng Thiên Tường", đều là dùng chân đến làm, chỉ cần mình có thể đứng lên, đứng thẳng dậy, như vậy tiểu tử này cũng không làm gì được mình. Chỉ cần mình đứng dậy một lần nữa , tiểu tử này mất đi thủ đoạn hữu hiệu khống chế mình, như vậy hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Bất luận là cái điều kiện gì, tên tiểu tử gây cho mình sỉ nhục vô tận này đều phải chết!
Sài Môn Thần trong lòng oán hận tới cực điểm, nhưng hắn cũng không dám chủ quan, chỉ cần Lục Minh giơ chân một cái, hắn lập tức tựa như con rùa đen rúc đầu bò tại chỗ .
Lực này chính mình còn không chống đỡ nổi , chỉ bằng vào thực lực của hắn là không thể nào dẫm mình được,]chỉ cần hắn vừa bỏ đi cái "Phượng Hoàng Hoàn Sào" này, như vậy mình có thể tùy tiện đem hắn đánh bay, đơn giản nghịch chuyển kết quả cuộc chiến!
Lục Minh từng bước một theo sát đi lên, thỉnh thoảng cử động chân uy hiếp, còn chưa có trực tiếp đạp xuống.
Hai người lại làm ra một loại cử động cổ quái tới cực điểm, Sài Môn Thần i này chính là cường giả cấp bậc Võ Tôn , lại như con rùa đen nằm ở trước mặt Lục Minh, thỉnh thoảng muốn ngẩng đầu dậy, nhưng khi Lục Minh giơ chân một cái, sẽ ngoan ngoãn quỳ rạp trên mặt đất, như côn trùng nhúc nhích về phía sau......
"Ta không phải nằm mơ chứ!" Lạc Vân đột nhiên có một loại cẩm giác muốn cười to , có thể đem một vị Võ Tôn dọa thành như vậy, trên thế gian này chỉ sợ cũng chỉ có một mình Lục Minh !
"
Điện thoại ! Điện thoại, con mẹ nó mày dám không đập ông, bầm thây mày vạn đoạn, nếu như mày muốn bị đập, lão tử sẽ cho mày nhìn."Khóe miệng Phách Đao chảy ra máu tươi ồ ồ, nhưng hắn không để ý tới, kích động cầm điện thoại tới quay phim lia lịa. Sài Môn Thần nghe lời đó tức nổ phổi, nếu cái đoạn phim này truyền ra , vậy thanh danh của mình sẽ xong đời !
Nhưng mà, càng dưới loại tình huống này, hăn lại càng tự nói với mình không thể mất đi lý trí.
Ngàn vạn đừng sắp thành lại bại, tiểu tử trên đỉnh đầu này không có khả năng bảo trì cái loại tâm pháp "Phượng Hoàng Hoàn Sào" thời gian dài, Đệ Nhất Võ Tôn đã từng nói qua, loại tâm pháp này chỉ là tạm thời , thời gian duy trì liên tục cũng không thể quá lâu.
Sài Môn Thần ấn mạnh đầu lấy đầy lửa giận, thân thể một chút một chút nhúc nhích về phía sau, thẳng đến khi đụng phải một gốc cây.
Tại dưới ánh mắt kinh ngạc của Lục Minh, thân thể Sài Môn Thần như rắn xoắn lại, quấn quít lấy thân cây, một mực đi vòng quanh hướng đi lên...... Tuy tốc độ của hắn cũng không nhanh, nhưng Lục Minh giơ chân hồi lâu, cuối cùng vẫn là không thể ngăn cản hắn thoát đi. Sài Môn Thần leo thẳng đến cành cây cao mấy mét trên đầu Lục Minh, mới âm thầm thở dài một hơi, giờ đây, hắn có một loại đau khổ lão lệ tung hoành ...... Chính mình đường đường một Hoa Hạ Võ Tôn, tung hoành xưng hùng đất Hán mấy chục năm, cho tới bây giờ cũng không có chạt vật như hôm nay, càng làm cho chính mình sỉ nhụch là, kẻ đem mình dẫm nát dưới lòng bàn chân, chỉ là một hậu bối trẻ tuổi miệng còn hôi sữa !
"Tiểu tử, sỉ nhục ngươi gây cho ta, ta sẽ trả lại gấp trăm lần cho ngươi, ta thề, ngươi nhất định phải chết!" Sài Môn Thần chưa từng có hận qua một người nào như thế, trong lòng của hắn âm thầm quyết định, sau khi mình đem tiểu tử này giết chết, còn phải nghiền xương thành tro, nếu không thì khó xả được mối hận trong lòng.
"
Tất cả những kẻ đã nói loại lời nói hung ác này với ta, đều đã chết!" Lục Minh lại hừ một tiếng.
"
Chúng ta cùng tiến lên!" Tà Dương toàn thân đầm đìa máu tươi, hét lớn một tiếng.
"
Không, tao không muốn chịu chết! Tao còn có rất nhiều gái chưa có "ngâm", tao còn là một xử nam, tao không muốn chết!!" Phách Đao hét vang trời khóc lớn lên.
"
Vì sao mày luôn tại thời khắc khẩn trương phá hỏng hào khí thế ? Vì sao mày luôn làm cho tao không nhịn được bốc hỏa đánh mày thế hả?" Lạc Vân vừa nghe, tức khí nổi lên, không nhịn được tung quyền đấm cước đá điên cuồng đánh tên vô sỉ này .
"
Tao quả thực còn là một xử nam...... Lần trước nói một đêm ngự mười nữ nhân, là lừa bọn mày , tao chỉ biết có năm cô nương!" Phách Đao thảm thiết khóc lóc kể lể.
"
Các ngươi ầm ĩ đủ chưa?" Sài Môn Thần từ trên cây như lá rụng rơi xuống, đầu tiên là để ý râu phía dưới , lại phủi cả quần áo, cố hết sức khôi phục bộ dáng tiên thần tiên tiên phong đạo cốt lúc trước, đáng tiếc bị Lục Minh giẫm cho đầu đầy bùn đất, trước kia thoạt nhìn là chật vật, giờ đây mặt đầy bùn đen, lại giả bộ cao nhân tiền bối, hiệu quả mới nhìn là chọc cười cực độ!
"
Bọn mày, đều nhìn kỹ cho tao !" Lục Minh hét lớn một tiếng, như mãnh hổ nói:"Nếu như bọn mày muốn đuổi theo kịp tao, như vậy phải nhìn tất cả xem tao xử lý hắn!"
"
Nói khoác không biết ngượng!" Sài Môn Thần tay đỏ như máu, cương khí như sắt.
Lần này hắn dùng tới toàn lực, không chủ quan như trước.
Lúc này dưới chưởng này, cho dù mạnh như Đệ Nhất Võ Tôn, tin tưởng cũng chỉ có thể lựa chọn tránh né.
Lục Minh thì không, kim quang trên người hắn chuyển thành sậm, cả người giống như cự thần kim sắc, vung quyền đánh ra, nắm tay xuyên không mà qua, như ánh sao băng đánh thẳng vào mặt của Sài Môn Thần .
"
Nhanh!" Trong miệng Sài Môn Thần nổ ra tiếng hô như sấm rền, phun ra cương khí khiến cho kim sắc cự quyền của Lục Minh ngừng lại. Bàn tay đỏ như máu của hắn lại tiến lên như tia chớp , cánh tay tựa như kéo dài ra một chút, cực nhanh đánh lên trái tim của Lục Minh . Lục Minh trúng chưởng, khí kình chấn đến cả không gian chợt nổ tung, bọn Lạc Vân, Tà Dương ở xa xa căn bản không cách nào đứng thẳng, nhưng Lục Minh mạnh mẽ chống đỡ không ngã, trong giây cánh tay máu sắp chạm vào lồng ngực , Lục Minh sửa quyền thành trảo, bắt lấy nách của Sài Môn Thần, cánh tay hổ theo tiếng gầm gừ tuôn ra sức lực, lần thứ hai đem Sài Môn Thần kéo lên, nện ở trước mặt.
Đất đá bắn tung lên, mặt đất rung động ầm ầm .
Đồng thời tại khi Sài Môn Thần giãy dụa, hai tay kim sắc của Lục Minh cùng phối hợp, quấn lấy một bàn tay đỏ như máu trước ngực.
Hai tay buông ra trong chớp mắt, giơ lên cao cao, biến ảo. Cửu Đại Luân Ấn trong Mật Tông Đại Thủ Ấn: Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Trận, Liệt, Tại, Tiền...... Lục Minh đánh ra Bất Động Thủ Ấn, thân hình ám kim cao to như núi, Sài Môn Thần ra sức giãy dụa cũng hoàn toàn vô dụng; Tiếp đó, Lục Minh lại đánh ra Đại Kim Cương Luân Ấn, mắt Sài Môn Thần lộ ra dị sắc, hắn trơ mắt nhìn, hai tay của Lục Minh biến ảo, Ngoại Sư Ấn, Nội Sư Ấn, Ngoại Phược Ấn, Nội Phược Ấn chuyển đổi liên tục......
Đợi khi hai tay Lục Minh biến ra Trí Quyền Ấn, Thiên Luân Ấn, từ trên cao cao giáng xuống, trong miệng Sài Môn Thần không nhịn được kinh hô lên:"Không!"
"
Bảo Bình Ấn!" Con ngươi kim quang trong mắt Lục Minh sáng chói, hai tay như mặt trời nhỏ lóe sang lên, vẻn vẹn chỉ là một giây, ánh sáng lại quy về hai tay, hình thành một bảo bình huyền ảo vô song.
Bảo bình do hai tay Lục Minh huyễn ra nặng nề mà mạnh mẽ đánh lên đầu của Sài Môn Thần!
Mặc dù Sài Môn Thần giơ cánh tay chống đỡ, nhưng cánh tay phải này tại dưới uy lực của Cửu Đại Luân Ấn trong Kim Cương Phục Ma Ấn liền kêu "
răng rắc" lên một tiếng bị bẻ gẫy, chấn động bắn ra , không thể bảo vệ cái trán, khiến cho bảo bình trong hai tay của Lục Minh y hung hăng đánh xuống "Ầm!!!" Thất khiếu Sài Môn Thần trào ra máu tươi bắn lên tung tóe......
"
AAA!" Sài Môn Thần dùng Tiên Thiên Cương Khí sau khi trúng chiêu liều mạng bắn ngược lại, đem Lục Minh chấn ra.
Giờ đây, hắn cảm thấy phi thường không ổn.
Tiểu bối trẻ tuổi trước mặt này căn bản không nhỏ yếu giống như tư liệu bày ra, cực kỳ khác nhau, hắn cường đại vượt xa suy đoán của mình.
Nếu như quyết chiến công bằng, mình cũng không thể đả bại đối phương, huống chi đối phương còn có tầng tầng lớp lớp thủ đoạn quỷ dị, đấu lại cũng vô ích. Sài Môn Thần trong nội tâm e sợ, hắn quyết định rời đi trước khi chiến cuộc địch nhân này khống chế, đợi tới ngày khác mình có lợi, lại một lần đem đối phương giết chết.
Hắn vừa mới nổi lên cái loại ý niệm chạy trốn này trong đầu, đột nhiên cảm thấy bóng tối tủ vong bao phủ......
"Đi chết đi! Mày đã bị thời đại đào thải !" Lục Minh như ma thần lại nhào xuống, hai tay của hắn giơ lên Tần Hoàng Bảo Kiếm, long trời lở đất chém xuống. Sài Môn Thần giờ đây mới hiểu được, sát chiêu thực sự của tiểu bối trẻ tuổi trước mặt này, không phải "Phượng Hoàng Hoàn Sào", cũng không phải "Cửu Đại Luân Ấn", cũng không phải Đồng Tử Công trong tư liệu, mà là một thanh kiếm không thể đoán trước xuất hiện này!
Chỉ vẹn vẹn xem kiếm, Sài Môn Thần cũng biết là thân binh chém sắt như chém bùn chuyên phá nội gia chân khí ...... Chính mình hoàn toàn sai lầm!
Nếu như không úy kỵ "Phượng Hoàng Hoàn Sào" của đối phương, như vậy mình sẽ không làm ra cử động dung toàn lực mạnh mẽ liều mạng; nếu như không phải dung toàn lực mạnh mẽ liều mạng, sửa thành du đấu, với công lực thâm hậu của mình, cũng có thể làm đối phương hao tổn , cũng sẽ không mạnh mẻ liều mạng với "Chín Đại Luân Ấn" của đối thủ, nếu như không phải thân bị trúng "Cửu Đại Luân Ấn", như vậy mình cũng sẽ không một đòn mà bị thương, hơn nữa thân thể bị đối phương đánh cho cương khí hoàn toàn tan rả, cần hồi khí điều tức, không cách nào lập tức thoát đi.
Thế gian không có chữ"
nếu như", mình đi sai một nước , cả bàn đều thua......
Xong rồi!
Sài Môn Thần trông thấy, tử kim hào quang lóe lên trên đỉnh đầu, cả trời đất đều phảng phất như bị đạo tia sáng này chém đôi ra .
Lục Minh cầm Tần Hoàng Bảo Kiếm trong tay, uy phong lẫm liệt đứng ở trước thi thể của Sài Môn Thần, trên mặt không có lộ ra vẻ mặt của người thắng, mà là phẫn nộ hét lớn một tiếng:"
Hình Thiên Phong!"
Lạc Vân, Tà Dương cùng Phách Đao vốn cảm động đến cơ hồ rơi lệ, bọn họ đang muốn hoan hô chúc mừng.
Chợt nghe Lục Minh rống to, ngoài sự kinh ngạc, bọn họ còn có sợ hãi trong lòng, địch nhân khác xuất hiện!
Hình Thiên Phong, địch nhân này chẳng những cường đại, hơn nữa ẩn nhẫn vượt xa so với bất luận kẻ nào, so với bất luận kẻ nào cũng càng thêm giảo hoạt hơn, hắn, là nam nhi có thiên phú cao nhất của Hình gia trốn đi ra, cũng là sư phụ của Tà Dương...... Tà Dương biết sư phụ mình cường đại, cũng biết hắn vì để đạt được mục đích không tiếc hết thảy mọi thủ đoạn! Khi Lục Minh rống lên một tiếng kêu tên Hình Thiên Phong, cả người Tà Dương run lên, hắn cảm thấy sợ hãi thật sâu, khó có thể tự kiềm chế!
"Giờ đây tiểu hài tử thật thú vị, ta nhớ rõ khi ta rời đi, ngươi vẫn là một đứa nhỏ, bây giờ, lại lớn lên như vậy !" Thanh âm Hình Thiên Phong xuất hiên tại trong tòa nhà, mang theo một ít phóng khoáng, cười to nói:" Hiểu ra tại sao ta phải tới chưao? Đứa nhỏ, ngươi còn non chút, muốn đấu với ta, chỉ có thực lực cường đại là không đủ, hiểu chưa? Nhưng mà, cho tới bây giờ ngươi cũng không phải mục tiêu của ta, mà phụ thân của ngươi mới là mục tiêu duy nhất của ta!"
"
Ta muốn giết ngươi, lại trở về đem bạo quân trong nhà kia đánh bại, cho những tên giả hỏa kiêu ngạo các ngươi, tấ cả biến thành đá lót đường cho ta đi lên tới đỉnh cao!" Lục Minh thu hồi Tần Hoàng Bảo Kiếm, lẳng lặng ngưng tụ công lực của Thập Bát Khổ Địa Ngục tầng thứ ba.
Nếu muốn giết Hình Thiên Phong cũng không dễ dàng, hắn không phải Sài Môn Thần!
Nếu như ra tay công kích lần thứ nhất mà không thể thành công, như vậy mình sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội giết hắn, hắn tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt mình nữa!
"
Ta thừa nhận, trên mặt tập võ, ngươi so với ta càng có thiên phú hơn, thật sự là một thiên tài! Ta không bằng ngươi, đứa nhỏ, ta thật sự không bằng ngươi! Bất quá ta cũng không phải là nhỏ yếu như trong lòng ngươi nghĩ như vậy nhỏ, thực lực của ta tuyệt đối ở trên ngươi...... Nhưng ngươi có thứ gì đó mà ta không nhìn thấu, ta cảm thấy không giết được ngươi, hơn nữa đối chiến với ngươi là một chuyện phi thường nguy hiểm, cho nên, ta sẽ không cùng ngươi khai chiến!"
Hình Thiên Phong phóng khoáng cười to, nói:"
Đối thủ chính thức của ta là phụ thân ngươi, đứa nhỏ, ta dám nói, nếu như ngươi bây giờ trở về cùng phụ thân ngươi khai chiến, ngươi sẽ bị hắn "Ái Thê Thần Công" hắn tự nghĩ ra đánh cho răng rơi đầy đất! Ngươi, bây giờ còn chưa phải là đối thủ của hắn, chỉ có ta, mới là đối thủ chân chính của hắn!"
"
Cái gì?" Lục Minh cực kỳ quái lạ, hắn cũng là lần đầu tiên nghe thấy tên loại võ công "Ái Thê Thần Công" này !
"Một năm sau, nếu như ta quyết đấu với phụ thân ngươi mà không chết, sẽ đánh với ngươi một hồi, thật sự ngươi rất thú vị...... Bất luận ngươi chết trong tay của ta, hay là ta chết tại trong tay của ngươi, đều là một chuyện phi thường vui sướng !" Thanh âm của Hình Thiên Phong xa dần:"Thế gian có phụ tử các ngươi, ta mới không có tịch mịch như vậy, ha ha ha ha ha!"
Hình Thiên Phong đi đã lâu rồi, Lục Minh vẫn còn chưa từ trong khiếp sợ khôi phục lại.
Hắn khiếp sợ không phải Hình Thiên Phong xuất hiện, mà là Hình Thiên Phong nói mình còn chưa phải đối thủ của phụ thân.
Chính mình có thực lực của Đồng Tử Công tầng thứ mười một cùng Thập Bát Khổ Địa Ngục tầng thứ ba , mà ngay cả loại nhân vật cấp bậc Võ Tôn như Sài Môn Thần này, cũng có thể chém giết trước mặt.
Tại sao mình lại không phải đối thủ của phụ thân? Phụ thân cũng không có tu luyện Đồng Tử Công, hơn nữa thiên phú cũng không bằng Hình Thiên Phong...... Chính mình vẫn cho rằng, phụ thân hắn chỉ là chăm chỉ, lại có ông nội, bà nội cùng mẹ hắn trợ giúp, hắn mới có thực lực cường đại ! Hắn cũng không có kỳ ngộ như mình, cũng không thể được như chính mình không ngừng mà đột phá Đồng Tử Công, không thể tu luyện được Thập BÁt Khổ Địa Ngục không có người nào tu luyện được...... Hắn, tại sao còn có thể cường đại như vậy ?
Giờ đây nghĩ lại],thật đúng là có điểm kỳ quái, nữ nhân ưu tú như mẹ, tại sao phải chung tình với lão bạo quân hỏng não kia ?
Chẳng lẽ, hắn là một thiên tài so với chính mình còn có thiên phú hơn?
"Ái Thê Thần Công" là cái gì?
Tên của võ công này rất dữ dội, lão ta sáng tạo ra "Ái Thê Thần Công" thật sự cường đại như vậy sao? Chính mình mất tâm huyết rất lớn, lại có các loại tham khảo, mới sáng tạo ra "Đại Tướng Quân Lệnh" cùng "Cân Anh Hùng", uy lực còn kém xa Đồng Tử Công công cùng Thập Bát Khổ...... Vì sao bạo quân sáng tạo võ công , uy lực lại cường đại như vậy ?
"
Này, Lục Minh, Lục Minh, mày làm sao vậy? Trâu bò chính là cha của mày, không phải người ngoài, đừng như vậy, chúng ta rất lo lắng a!!" Phách Đao thấy Lục Minh đứng ngơ ngác, dùng ngón tay nhẹ võ vỗ thân thể của hắn, không ngờ Lục Minh lại ngã xuống.
"
Mày làm gì thế!?" Lạc Vân giận dữ, hắn thiếu chút nữa một kiếm làm thịt tên tiểu tử nhiều chuyện này.
Nếu như Lục Minh bị hắn làm hại tẩu hỏa nhập ma, tên Phách Đao này chết một ngàn lần cũng chưa hết tội! Vốn là Lục Minh đang nghĩ gì đó, nói không chừng đang tại lĩnh ngộ võ học thần kỳ gì đó, bị hắn đụng một cái, linh cảm gì cũng không còn !
Tà Dương càng gấp, tới đỡ nâng Lục Minh.
Không ngờ Lục Minh căn bản không có việc gì, hắn thoáng cái xoay người ngồi lên, lấy điện thoại ra, bấm số hỏi:"
Mẹ, Ái Thê Thần Công là cái gì thế !?"

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #373


Báo Lỗi Truyện
Chương 373/830