Chương 343 : Đẹp trai cũng là cái tội.


Lục Minh nghe thấy Giang Tiểu Lệ nức nở nói rằng có ăn củ cải đỏ ( củ cà rốt), càng hoảng sợ hơn.
Thật sự nhét vào sao?
Nếu như vậy thì phải đưa ngay đến bệnh viện thôi, Lục Minh không tìm Hoắc yêu nữ tính toán sổ sách nữa, mà vội vàng chạy đến nhà Giang Tiểu Lệ, vừa mở cửa ra, phát hiện tiểu nha đầu Giang Tiểu Lệ này chỉ mặc một cái áo rộng thùng thình, phía dưới là đôi chân trần, không mặc quần... làm cho cái đầu Lục Minh muốn nổ tung, càng cảm thấy tiểu nha đầu này nhất định là đã nhét củ cải đỏ vào rồi.
Trong lòng vừa tức lại vừa giận, hận không thể đè xuống tát cho mấy cái vào mông.
Chẳng qua, bây giờ không thể trừng phạt được, phải đưa đến bệnh viện trước.
"Mặc quần vào, đi bệnh viện!" Lục Minh bảo Giang Tiểu Lệ mặc đồ vào, chứ để phơi phới như vậy ra ngoài đường, không làm cho người ta xịt máu mũi chết hơi phí.
"Con không đi bệnh viện, con không chích!" Giang Tiểu Lệ không chịu đi bệnh viện, có lẽ là do bị ám ảnh về vụ chích thuốc.
"Có lẽ không cần phải chích, để bác sĩ nhìn xem là được..." Lục Minh phỏng chừng, lấy củ cải đỏ ra thì hẳn là không cần chích, chỉ cần khử trùng thôi, dù sao không bị thương thì không cần phải chích thuốc.
"Đại thúc, chú không phải là thần y sao? Chú nhìn giúp con được rồi, chú nhìn giúp con đi!" Giang Tiểu Lệ túm lấy tay của Lục Minh, làm nũng.
"Sao chú có thể xem giúp con?" Lục Minh choáng váng.
Giúp nàng lấy củ cải đỏ ở dưới ra, không phải là không được, nhưng mà, xấu hổ chết mất.
Nếu mình giúp nàng lấy ra, thì uy tín và hình tượng đại thúc lãnh khốc hoàn toàn tiêu tùng, hơn nữa về sau phải đối mặt như thế nào? Cho nên, loại chuyện này, cứ để cho bác sĩ giải quyết là tốt nhất. Giang Tiểu Lệ thấy Lục Minh không chịu nhìn, muốn bắt nàng đến bệnh viện chích thuốc, liền nhanh chân bỏ chạy về hướng phòng, nhưng mà, tốc độ của nàng làm sao mà bằng Lục Minh, chỉ cần vươn tay ra là túm ngay lại.
Vốn, Lục Minh muốn cho nàng một cái tát, sau đó vứt quần áo cho mặc vào, rồi kéo nàng đến bệnh viện, nhưng mà, khi vừa nắm lấy cánh tay của nàng, liền phát hiện ra có điểm không đúng...
Kinh mạch của tiểu nha đầu này...
"Đại thúc, có phải con bị bệnh nan y không?" Giang Tiểu Lệ rưng rưng nước mắt nói, nàng không muốn chết, mẹ thì bỏ đi, cha thì không gặp mặt, chỉ vừa mới được một đại thúc lãnh khốc quan tâm mình, nhưng mà chưa được vài ngày thì mình lại mắc bệnh nan y, cuộc đời mình sao mà u ám quá.
"Bệnh nan y cái gì? Con chẳng có bệnh tật gì cả!" Lục Minh nghe xong, thiếu chút nữa bật ngửa, cái này chỉ là vấn đề kinh nguyệt không điều thôi, tự nhiên lôi bệnh nan y vô đây nói làm gì.
"Thật chứ? Không gạt con? Đại thúc không được gạt con!" Giang Tiểu Lệ giơ tay lau nước mắt trên mặt, ngước đầu lên nhìn vẻ mặt của Lục Minh, thấy hắn không giống như đang gạt mình, nhất thời vui mừng, nhào vào trong lòng của Lục Minh kêu lên : "Thật tốt qua, đại thúc, con không phải chết! Vừa rồi con rất sợ, con không muốn chết... đại thúc, con thật sự không chết chứ?"
"Để chú châm cứu cho, sau đó uống vài thang thuốc là sẽ khỏe" Lục Minh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thì ra, tiểu nha đầu này chảy máu do không phải bị thương, mà chỉ là do kinh nguyệt đột nhiên không điều thôi, bởi vì trước đó Giai Giai đã cho nàng ăn Lục Thần Hoàn Đồng, cho nên thân thể của nàng bị biến đổi, mà tốc độ biến đổi hơi bị nhanh, cho nên tốc độ biểu hiện cũng hơi bị ghê, làm cho kinh nguyệt bị loạn, cuối cùng...
Chẳng qua, Lục Minh vẫn thăm dò : "Có phải ở trường ăn củ cải đỏ không?"
Giang Tiểu Lệ căn bản là không nghĩ nhiều như vậy, hỏi : "Không thể ăn củ cải đỏ sao? Không phải trong sách nói rằng trong củ cải đỏ có rất nhiều vi ta min A, rất tốt đối với cơ thể sao?"
Lục Minh choáng váng, thì ra là mình hiểu lầm, nha đầu này căn bản là không có nhét củ cải đỏ xuống dưới, mà là ăn ở trong trường.
May mà mình không dẫn nàng đi bệnh viện, nếu không thì xấu hổ chết mất!
Sau khi châm cứu xong, Giang Tiểu Lệ thẹn thùng ôm lấy cánh tay của Lục Minh, làm nũng : "Đại thúc, phía dưới của con rất đau, có khi chảy rất rất nhiều máu, có khi không chảy máu mà cũng rất đau, có phải là có vấn đề hay không?" Lục Minh nghe xong, liền phỏng chừng là do lúc cơ thể phát triển dẫn đến sự thay đổi, cụ thể hơn là trong quá trình phát dục của con gái, thì hoa nhỏ ở dưới trở nên đặc biệt mẫn cảm, lấy tay đụng vào sẽ có cảm nhận sâu sắc, đây cũng là điều bình thường.
"Không có gì!" Lục Minh muốn cảnh cáo nàng là đừng lấy tay sờ loạn, chẳng qua ngẫm lại, mỗi ngày nàng đềuu kiên trì huấn luyện, có lẽ bị đau là do nguyên nhân khác chẳng hạn!
"Đại thúc, nếu con không còn là xử nữ, chú có muốn con nữa không?" Giang Tiểu Lệ lại hỏi.
"Con rốt cục đang nói cái gì?" Lục Minh phát hiện ra, nói chuyện với nàng đặc biệt lao lực, thật sự là muốn trở lại bản chất lạnh lùng trước kia.
"Trước kia ở dưới của con có bị chảy máu, và rất đau, có lẽ màng trinh đã bị rách... đại thúc, chú nhìn giúp con đi, nhìn xem có còn lại gì không, ngay cả màn trinh cũng không còn, con thật đáng thương!" Giang Tiểu Lệ càng nói càng kích động, quên luôn việc nhìn sắc mặt của Lục Minh, chờ đến khi nàng phát hiện ra vẻ mặt giận dữ của Lục Minh, muốn trốn đã không kịp nữa rồi.
"Xem ra gần đây không ăn đòn, nên ngứa da!" Lục Minh lật ngược nàng lại, tát cho mấy cái lên cặp mông trắng noãn của nàng, ngay cả dấu tay cũng in đỏ lại rất rõ ràng.
"Đại thúc, con không dám nữa..." Giang Tiểu Lệ cầu xin tha thứ.
Tuy rằng bị đánh, nhưng nàng không sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy rằng chú ấy càng tức giận thì càng quan tâm mình.
Bị đánh vài cái, đau một chút rồi thôi.
Cho nên, mặc dù mông đau ơi là đau, nhưng trong lòng Giang Tiểu Lệ lại đắc ý vô cùng, đại thúc lãnh khốc tức giận mình, chú ấy đánh mông của mình, tuy rằng không phải là cha của mình, nhưng còn thương mình hơn cả cha ruột. Có một đại thúc như vậy thật sự quá tốt, nếu mắc bệnh, chú ấy sẽ chăm sóc cho mình, còn nấu mì cho mình ăn, mình mà có chuyện gì, chú ấy sẽ là người đầu tiên đến cứu mình... đương nhiên, cầu xin tha thứ ở đây có nghĩa là muốn làm nũng với chú ấy mà thôi!
Nghe thấy tiểu nha đầu này cầu xin, làm cho Lục Minh mềm lòng.
Giang Tiểu Lệ là một mm không cha không mẹ, tâm địa của nàng không xấu, tuy miệng thì nói bậy một chút, nhưng so với mấy đứa nhỏ cùng tuổi khác thì đỡ hơn rất nhiều, còn nhỏ mà, vẫn có thể từ từ dạy!
Lục Minh ném quần cho nàng, khi Giang Tiểu Lệ chụp lấy, còn thè lưỡi ra làm trò trước mặt hắn.
Thật sự là làm cho Lục Minh muốn xỉu!
Giang Tiểu Lệ len lén nhìn hắn, có lẽ sợ Lục Minh tức giận, nên chỉ mặc một chân vào, sau đó xoay người nhảy lên giường, nhổn mông lên, phô hết cả cặp mông ra.... Thấy trên cặp mông trắng kia toàn là dấu tay của mình, Lục Minh muốn hộc máu ghê, nha đầu này không mặc quần lót! Cho dù về đến nhà cũng không thể tùy tiện như vậy được!
Chẳng qua, Lục Minh cũng lười nói với nàng, thời kì con nít mà, Lục Minh cũng đã từng trải qua rồi, ở độ tuổi của Giang Tiểu Lệ, bị người khác quản thúc, bị nói nhiều, ngược lại còn thấy mất hứng.
Trừ phi tự trong đáy lòng muốn làm, còn không thì hiệu quả hoàn toàn ngược lại.
"Đại thúc, con không uống thuốc đông y đâu, thuốc đó đắng lắm, mỗi ngày chú đến châm cho con mấy cái là được rồi!" Giang Tiểu Lệ lại làm nũng, thật ra thì, nàng uống thuốc đông y không có vấn đề gì cả, chỉ là hy vọng rằng Lục Minh có thể đến thăm mình nhiều nhiều. Dựa theo suy nghĩ của nàng, lý tưởng nhất là mỗi ngày đều có bệnh, có chút không thoải mái, làm cho chú ấy lo lắng cho mình, mỗi ngày đều đến thăm.
Như vậy là tốt nhất!
"Có rãnh chú sẽ đến! Thuốc đông y không uống mà đòi khỏi bệnh, chú cho con làm nữ hoàng con làm không?" Lục Minh quay lại bản chất của đại thúc lãnh khốc, nhưng mà, tính lãnh khốc đã giảm đi rất nhiều.
"Con không làm được nữ hoàng đâu, để dành cho chú làm đấy!" Giang Tiểu Lệ nói xong, lại thấy Lục Minh sắp nổi giận, liền thè lưỡi ra, bộ dáng vô cùng đáng yêu.
"..." Lục Minh thấy bộ dáng đáng yêu của nha đầu này, đột nhiên có cảm giác như mình đang làm cha vậy.
Rời khỏi nhà của Giang Tiểu Lệ, cũng đã gần tối rồi.
Nữ hoàng bệ hạ Mục Thuần ban ngày có gọi điện đến vài lần, nhưng Lục Minh không trả lời nàng.
Bây giờ, cuối cùng cũng đã xong xuôi, trong lòng lại vừa động, cho nên chủ động gọi điện : "Nữ hoàng bện hạ, gọi cho kỵ sĩ đạo tặc có gì cần phân phó?"
Nữ hoàng bệ hạ vừa nghe thấy giọng nói của Lục Minh, lập tức kích động, chẳng qua, mang theo vẻ tiếc hận nói : "Buổi tối em phải đi dự sinh giáo sự Tương với bạn học rồi, trước đó đã đồng ý, không đi không được, nếu không đã đi chơi với anh rồi. Haizzz... cô giáo thực tập trong trường Nhan Mộng Ly, có phải là tiểu tình nhân của anh không? Em thấy bạn gái cảnh sát của anh mấy ngày nay đang giúp nàng tra án đó"
"Tra án?" Lục Minh nghe xong liền kinh ngạc, chẳng lẽ Mộng Ly mm thật sự gặp phiền toái sao?
"Nàng ta bị người ta gửi thư đe dọa rất nhiều, còn có cả đầu lâu, hình nude đủ thứ, rồi lưỡi dao, "áo mưa" và nhiều thứ khác, anh không biết sao?" Mục Thuần cũng không hoài nghi, bởi vì nàng biết mấy bữa trước Lục Minh đi ra ngoài hái thuốc.
"Rốt cục là thế nào?" Lục Minh hy vọng từ miệng của nữ hoàng bệ hạ này lấy ra nhiều tin tức hữu dụng.
"Bây giờ, mỗi ngày có gần một trăm người con trai si tình đứng ở dưới xếp hàng tặng hoa, có hơn cả trăm người hâm mộ bảo vệ nàng hai mươi bốn giờ, không để cho nàng bị người ta quấy rầy, nói túm lại là rất oanh động! Ngay cả thiếu gia của hiệu trưởng cũng tuyên bố trước mặt mọi người là sẽ theo đuổi nàng, còn có cả gã Triệu thiếu gia nào đó mỗi ngày đều lái limousine đến quấy rầy, về phần những người mến nàng cũng rất nhiều, giống như sâu bọ vậy!" Mục Thuần càng nói càng ghen tỵ, nàng là con gái mà, cũng hy vọng có thể trở thành hoa hậu giảng đường, nhưng mà, quả thật là bản thân còn kém rất xa so với Mộng Ly mm.
"Xem ra lần này anh không làm gì là không được rồi!" Lục Minh cảm thấy thời khắc anh hùng cứu mỹ nhân của mình đã đến.
"Này, anh muốn làm gì?" Nữ hoàng bệ hạ nghe xong, liền cảm thấy không ổn.
"Vớ vẫn, anh đương nhiên là muốn cho mọi người tuyệt vọng, anh giả dạng bạn trai của nàng, có đôi có cặp đi ra đường, để mọi người trông thấy, trong lòng tự hiểu lấy, không thể dựa vào, thì đương nhiên sẽ tản đi!" Lục Minh nói cứ như là thánh vậy, mặc dù phương pháp giải quyết của hắn vẫn dựa vào nắm đấm, giống cái loại rác rưởi như Triệu Tuấn Hoa, không đánh hắn rụng hết răng, thì hắn sẽ không từ bỏ đâu.
"Bạn học Lục Minh, anh sẽ không đóng giả làm thật chứ?" Mục Thuần hoài nghi, hỏi.
"Bạn gái của anh là bình dấm chua mà, muốn đóng giả làm thật cũng không dễ dàng! Hơn nữa, anh là một con người đầy nhiệt tâm, nữ hoàng bệ hạ, em không nên hoài nghi nhân phẩm của anh chứ?" Lục Minh đổ đầy mồ hôi, quả thật không nên coi thường sự mẫn cảm của con gái.
"Những cái khác thì em tin, nhưng cái này thì khó nói!" Nữ hoàng bệ hạ hừ một tiếng, nói : "Em mặc kệ, anh muốn làm gì với nàng ta thì làm, em cũng sẽ đến với anh! Mặc dù khuôn mặt của nàng ta đẹp hơn em, nhưng ngực của em to hơn nàng ta... em cảm thấy anh luôn đối xử tốt với người khác, nhưng khi với em thì luôn nói điều kiện, em muốn gặp anh thì phải làm bé ngoan, chẳng lẽ em kém người khác vậy sao? Anh nói đi, nếu không em sẽ khóc!"
"Nữ hoàng bệ hạ, cái này không phải như vậy đâu!" Lục Minh choáng váng, thầm nghĩ, ai kêu em có một người cha đại gian đại ác làm chi, ai dám trêu chọc em!
"Gần đây em rất ngoan mà, chẳng lẽ không được thăng cấp sao?" Mục Thuần bỗng nhiên nói rất ngọt ngào : "Cha của em gần đây có gọi điện cho em, hỏi em khi nào rãnh, thì cùng đi ăn cơm với ông ta, anh có thể cùng đi với em được không?"
"Không, anh không rãnh!" Lục Minh nghe xong, tim muốn lọt ra ngoài, ngàn vạn lần đừng để Mục Chi Hiên biết mình và Mục Thuần quen biết nhau, nếu không thì xong đời.
"Biết anh nói như vậy mà, em biết mà...." Ngữ khí của Mục Thuần ai oán như là nữ quỷ chết oan ngàn năm vậy.
"Lần sau anh sẽ đi ăn với em, chỉ hai ta thôi..." Lục Minh nghe xong, liền cảm thấy có lỗi.
"Thật sao?" Mục Thuần vừa nghe, trong lòng lập tức vui mừng, liền cười rộ lên, cuối cùng nói : "Được rồi, có câu nói này, bản nữ hoàng đặc biệt chuẩn cho anh giả mạo làm bạn trai của Nhan Mộng Ly, kỵ sĩ đạo tặc, đuổi hết đám ruồi bọ đáng ghét này đi!"
"Vâng!" Lục Minh cũng phối hợp với nàng, nghiêm trang đáp.
Đón taxi đến đại học, rồi xuống xe đi bộ vào trường, qua vài cái hành lang, dưới sự chỉ đường của một số lang lang trong tộc, cuối cùng đã đến được kí túc xá của Nhan Mộng Ly.
Nơi thật quả thật là có rất nhiều người đang xếp hàng, hơn nữa còn có một dàn mười người, ăn mặc rất phong cách, quần áo cùng một kiểu, trong tay cầm toàn là hoa hồng đỏ, mà đứng trước dàn người này, có mấy thằng con trai đang ngồi trong trên một chiếc xe xa hoa, tay cầm một cây đàn, đang gào to hét lớn : Mộng Ly Mộng Ly anh yêu em... rồi còn có cả những người cầm ảnh cầm cờ quơ qua quơ lại.
Phương diện tỏ tình này quả thật là đủ loại, thậm chí Lục Minh còn thấy cả một thằng mập mặc váy đang múa qua múa lại.
Nếu ở đây không phải là Lam Hải, thì Lục Minh còn tưởng rằng mình đang đứng ở Úc nữa chứ.
Rồi còn có cả mấy chục người trong tay cầm những vũ khí hiện đại hóa đang đứng gác dưới cửa cầu thanh, có cả chổi lau nhà, có thùng sơn, có cây gậy, có ống tuýp, có cả thùng nước, thậm chí cả cà chua trứng thối.
Xem ra, đây chính là đội quân bảo vệ cho Nhan Mộng Ly rồi.
Mà ở bên ngoài gần đó, không thiếu những người đang vừa ăn cơm vừa cá cược, cược xem thằng nào sẽ đoạt được trái tim của người đẹp trước!
"Triệu bại não lại đến nữa rồi!" Chỉ nghe có một tiếng người hò hét lên, thì đã thấy hai chiếc xe hộ tống một chiếc ở giữa đi về hướng này. Khi đến đây, chiếc Mercedes Benz ở giữa dừng lại, Lục Minh nhìn thấy cái tên Triệu Tuấn Hoa từng bị mình nhét vào trong bồn cầu bước ra khỏi xe, mang kính đen, có bốn tên vệ sĩ to con hộ tống bên cạnh đang đi nhanh về hướng này.
"Các vị bạn học, nhường đường cho Triệu đại thiếu gia, sẽ có ưu đãi cho mọi người..." Trên mặt của Triệu Tuấn Hoa lộ ra vẻ cười tà, giống như là của loài đười ươi vậy, tản ra khí thế của những thằng bại não.
Hai gã vệ sĩ của hắn, trong tay đang cầm một bó hoa rất lớn.
Còn gã trợ thủ thì rút ra một xấp tiền thật dày trong bóp da, rồi tung lên trời, nhất thời làm cho tiền rơi như mưa, làm cho người ta bu lại mà giành.
Triệu Tuấn Hoa cười ha hả, đắc ý vô cùng, lại có một gã trợ thủ khác châm xì gà cho hắn, tăng thêm phần xa hoa.
Người vừa có tiền vừa có quyền lại kiêu ngạo như thế, ai mà dám chống, cho nên, rất nhanh trước mặt Triệu Tuấn Hoa đã là một bãi đất trống, trừ Lục Minh ra. Triệu Tuấn Hoa ghét nhất là những thằng đẹp trai hơn mình, trong lòng cực kì căm thù,khó chịu vung tay lên, ra lệnh với đám vệ sĩ : "Lão tử ghét nhất là loại rác rưởi này, rõ ràng là tên nghèo hèn, mà cố tình làm ra vẻ thanh cao, thật đáng ghét! Ném tiểu tử này vào thùng rác cho tao, nếu hắn chống đối, đánh cho tàn phế!"
Lục Minh lần đầu tiên phát hiện ra, thì ra, đẹp trai cũng là một cái tội...

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #343


Báo Lỗi Truyện
Chương 343/830