Chương 339: Mỹ nhân, chuyện đêm trăng xuân


Thập Bát Khổ Địa Ngục, vốn là công pháp có uy lực cực kỳ khủng bố.
Bất quá phương pháp Lục Minh tu luyện khác với thường nhân, cho nên lúc đầu uy lực lộ ra cũng không rõ rệt. Lợi dụng Thiên Cẩu Nhẫn đả kích tu thành tầng thứ nhất của Thập Bát Khổ Địa Ngục, chỉ là nhập môn, để Lục Minh hiểu được thao túng tinh thần đối thủ , nhưng ở trên mặt uy lực, nhiều hơn chỉ là làm kinh sợ, mà không phải làm thương tổn. Tầng thứ hai, là lợi dụng tử khí của Chúc Tiểu Diệp tu luyện mà thành, bởi vì cùng thuộc tính của tử khí khủng bố trái ngược, biến thành sinh mệnh nguyên khí phi thường ôn hòa, cho nên Lục Minh khi đột phá Thập Bát Khổ Địa Ngục tầng thứ hai , thậm chí không có gì dấu hiệu đặc biệt gì.
Bây giờ, lợi dụng áp lực vô cùng lớn dưới nước cùng với trận cột thủy tinh tu luyện mà thành tầng thứ ba, hiện tượng đột phá , hoàn toàn khác xa lúc trước, kinh thiên động địa!
Lục Minh lao ra mặt nước, vừa kêu dài, giống như rồng ngâm, chấn động cả núi sông!
Đương nhiên điều này cũng cùng tổng thể đột phá nhỏ từ sơ giai của tầng thứ ba Thập Bát Khổ Địa Ngục có liên quan, sau khi tới tầng thứ ba, cả từ sơ giai hướng đến trung giai mà rảo bước tiến lên, uy lực tự nhiên đề thăng gấp mấy lần .
Hơn nữa ở trong hoàn cảnh đặc biệt ở trận cột thủy tinh trong tuyền động này, luyện ra Thập Bát Khổ Địa Ngục, hoàn toàn khác với hai tầng trước. Nếu như nói tầng thứ nhất bắt đầu là cửa địa ngục, như vậy tầng thứ hai chủ yếu là tiến vào tinh thần địa ngục, Lục Minh ở trên lĩnh vực tinh thần hiểu ra rất nhiều, làm cho hai mặt tâm linh cảm ứng cùng với thao túng tinh thần của hắn được tăng lên rất lớn. Tử khí khủng bố nghịch chuyển tu luyện ra sinh mệnh nguyên khí, đối với sức chiến đấu không có sự đề cao lớn, nhưng là đối với thân thể của Lục Minh có càng nhiều thêm phòng hộ cùng với khôi phục, có vô số sinh mệnh nguyên khí, Lục Minh có thể sinh tồn càng lâu trong hoàn cảnh ác liệt. Này, cũng vi tu luyện Thập Bát Khổ Địa Ngục sau này làm một cái nền tảng tốt nhất.
Có thể nói, nếu như chưa tu thành tinh thần địa ngục của tầng thứ hai, không có sinh mệnh nguyên khí liên tục không ngừng, Lục Minh căn bản không thể tu luyện kiên trì lâu như vậy ở bên trong trận thủy tinh trong tuyền động.
Ở bên trong trận cột thủy tinh tu thành Thập Bát Khổ Địa Ngục tầng thứ ba, trái ngược với hai tầng trước, hoàn toàn là đề thăng sức chiến đấu .
Lục Minh khi tu thành đột phá, trong nháy mắt bay ra mặt nước, lần đầu tiên hắn cảm thấy sự cường đại của mình.
Cái loại cảm giác này hoàn toàn là cao hơn vạn vật trên thế gian, từ phía trên nhìn xuống thiên hạ thương sinh. Từ đáy lòng kiêu ngạo coi thường nhân thế! Chỉ là tu thành tầng thứ ba, đã đạt đến loại cường đại khó nói lên lời này. Khó trách nói lão yêu quái tu thành tầng thứ chin, là có thể hoàn toàn vô địch hậu thế . Nếu lúc này chống lại Thiên Cẩu Nhẫn, thậm chí trong lòng Lục Minh có một loại cảm giác có thể đem đối phương đánh chết ngay lập tức .
Đây chính là uy lực của Thập Bát Khổ Địa Ngục tầng thứ ba!
Bọn nam tử tây trang vừa thấy Lục Minh nhảy ra mặt nước, âm thanh kinh thiên động địa. Ngay cả là chiến sĩ sắt đá như bọn họ, cũng không khỏi biến sắc một phen.
Nhưng lập tức mạnh mẽ xuất hiện ở đáy lòng, là một loại tự hào cùng với kiêu ngạo. Nam tử sáng tạo ra vô số kỳ tích này, chính là mục tiêu mà bọn họ dùng tánh mạng bảo vệ. Chính là kiêu ngạo của Hoa Hạ. Chính là hy vọng phát triển trong tương lai của đất Hán.. Tâm tư của các lão nhân cấp trên, tuy rằng những người bọn họ này không biết, nhưng cũng mơ hồ có thể hiểu được. Hoa Hạ bây giờ rất cần một anh hùng có thể tùy thời động thân lao ra cứu người trong lúc nguy nan . Rất cần một thần y có thể bất cứ lúc nào dùng kỳ tích giải quyết thống khổ của người thường. Rất cần một ngôi sao tùy thời có thể mang đến cho mọi người các loại kinh ngạc, vui mừng vàa hy vọng!
Lão nhân cấp trên, cố ý để người trẻ tuổi này , trở thành hy vọng trong lòng mọi người, làm cho trong lòng người ta có điều kỳ vọng.
Như vậy, rất nhiều người trong lòng sẽ sinh ra tự hào cùng với kiêu ngạo, sẽ không mù quáng mà sính ngoại nữa, cũng sẽ không nản lòng tuyệt vọng, sẽ không làm cho người ta có ảo giác quốc gia vô lực. Ở một mức độ nào đó mà nói, người trẻ tuổi này chính là biểu hiện, cùng quốc khánh duyệt binh tuyên dương có hiệu quả tương tự.
Hoa Hạ có một " Tử Thần ", Hongkong có một "Công Phu Tiểu Tử ".
Chỉ cần hắn sinh hoạt ở giữa mọi người, như vậy ở trong suy nghĩ của mọi người, vĩnh viễn đều có một phần tự hào cùng với hy vọng... Trái lại, đối với đám gia hỏa nước ngoài đang nhìn chằm chằm mà nói, lại vĩnh viễn là một sự uy hiếp!
Thấy hai nàng kích động nhào vào trong đầm nước, ôm chặt lấy Lục Minh, bọn tây trang nam tử liền im lặng rút đi, chỉ cần nhân vật mục tiêu không có chuyện gì, như vậy bọn họ có thể làm " người tàng hình" .
Sauk hi xuống núi, nam tử tây trang lấy ra một cái di động đặc biệt, lặng lẽ phát ra một tin tức: số 1, nhân vật mục tiêu chấm dứt tu luyện, tất cả đều an toàn.
Giai Giai cùng với Hoắc Vấn Dung toàn thân ướt sũng ôm lấy Lục Minh, khóc đến ngập cả trời đất(phét quá=.= ), trong lòng các nàng phi thường kích động, tất cả các cảm xúc lo lắng, lo âu, giận dữ…. đều phải thông qua nước mắt phát tiết ra, cũng có một loại ý tứ hướng tới hắn làm nũng, phải biết rằng, vì chờ hắn, suốt hai ngày qua các nàng đều ngủ không được ngon giấc, tinh thần vẫn ở trong trạng thái căng thẳng.
"Đừng khóc, ngoan, anh không phải vẫn tốt sao? Ngoan, đừng khóc !" Lục Minh càng an ủi, hai nàng càng khóc to.
"Em cứ khóc..." Hoắc Vấn Dung chẳng những lên tiếng khóc lớn, còn dùng răng trắng đi cắn hắn, Giai Giai không cắn, nhưng nàng kích động ôm hôn Lục Minh, khó kìm lòng nổi.
Thật vất vả, mới làm cho hai nàng ngừng rơi nước mắt được.
Có trăm ngàn con bạch ngư đồng hành , lực chú ý của hai nàng bắt đầu bị đám ngân quang lóng lánh này hấp dẫn, ở tại bên người yêu, một bên dịu dàng ôm lấy hắn, một bên tận tình chơi đùa, thẳng đến khi tinh thần mệt mỏi, hai nàng mới lưu luyến mà lên bờ.
Hoắc Vấn Dung lôi kéo Giai Giai, quyết định không quay về .
Nàng hy vọng ba người liền sống ở chỗ này, đêm nay nghỉ ngơi ở nơi này, tới ban ngày sẽ trở về thôn.
Trên bờ đầm, đám nam tử tây trang ban ngày sợ hai nàng phơi nắng không tốt, đưa tới lều trại quân dụng, có toàn bộ các đồ dùng nghỉ ngơi, chỉ là hai nàng vẫn không có lòng dạ nào nghỉ ngơi, cho nên chưa dùng tới.
Bây giờ Hoắc yêu tinh ôm Lục Minh hết sức làm nũng, nói mệt mỏi, không muốn đi , như muốn ôm hắn nghỉ ngơi ở trong này. Lục Minh lúc này mới đột phá không lâu, còn có rất nhiều thứ chưa thể lĩnh ngộ hoàn toàn, các loại kỹ xảo chiến đấu cũng cần có thời gian từ từ chậm rãi sửa sang lại, mà trải qua hai ngày khổ tu, cũng làm cho tinh thần của hắn cảm thấy mỏi mệt, vừa lúc cần nghỉ ngơi.
Có hai nàng ở bên, Lục Minh tự nhiên không vội mà trở về thôn.
Lúc này vầng trăng đã nhô lên cao, có thể cùng người yêu nằm mộng, tự nhiên là hành động lãng mạn nhất.
Thấy Lục Minh đồng ý, Hoắc yêu tinh rất nhanh cởi quần áo ẩm ướt ra, thoáng lau khô thân thể, cũng không đổi nội y, trực tiếp chui vào trong chăn...
Giai Giai trong lòng có chút thẹn thùng, cũng có chút khẩn trương.
Đặc biệt thấy kiều thái vú lớn lay động của Hoắc yêu tinh, nàng có dự cảm Hoắc yêu tinh đêm nay nhất định sẽ cùng với Lục Minh làm cái chuyện gì đó.
Bất quá Giai Giai coi Hoắc Vấn Dung như chị gái, lại biết nàng sớm đã cùng Lục Minh có quan hệ vợ chồng, tự nhiên cũng không kinh ngạc. Khi Hoắc Vấn Dung duỗi tay lại cướp đoạt cởi áo ngực của nàng, Giai Giai thoáng nhượng bộ, nhưng cuối cùng không có to gan như Hoắc Vấn Dung , hơn nữa Lục Minh lại đã tiến vào trong lều đến đây, nàng sợ tới mức chạy nhanh chui vào bên trong chăn ,vùi đầu vào trong đó, sợ Lục Minh nhìn thấy bộ dáng trần truồng của mình.
Bởi vì tinh thần mệt mỏi, hơn nữa hai nàng ở trong trạng thái tỉnh táo có chút ngại ngùng, thật sự không có phát sinh chuyện gì.
Lục Minh dịu dàng hôn mỗi người vài cái, đưa tay rờ trộm một hồi, ôm lấy hai nàng đang thẹn thùng, thả lỏng mà ngủ, một bên nghỉ ngơi, một bên đang ở trong mộng phân ra một luồng thần trí, không ngừng cảm ngộ các loại năng lực khi đột phá cảnh giới mới mang đến.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Lục Minh đang ở trong mộng chậm rãi tỉnh dậy, ở tỏng trang thái nửa thanh tỉnh, loáng thoáng nghe thấy hai nàng nhỏ giọng nói chuyện.
"Giai Giai, thừa dịp đại phôi đản đang ngủ, chị có lời muốn nói với em, từ lâu đã muốn cùng em nói, nhưng lại không dám mở miệng." Hoắc Vấn Dung ghé vào trên người Lục Minh, đối với Giai Giai đang gối lên cánh tay bên này của Lục Minh nhẹ giọng nói: "Chị thực xin lỗi em, Giai Giai, trong lòng chị vẫn rất áy náy, đối với bất cứ ai, chị cũng đều không có áy náy như vậy, chỉ duy nhất đối với em, trong lòng chị cảm thấy rất xấu hổ..."
"Dung tỷ, em biết chị muốn nói cái gì, kỳ thật đây không phải là lỗi của chị, hơn nữa cho chị trợ giúp Lục Minh phát tiết dục vọng là ý kiến của mọi người, kỳ thật trong lòng em không có mất hứng, em vẫn hy vọng có thể giống như bây giờ." Lục Minh nghe thấy Giai Giai trái lại dịu dàng an ủi Hoắc Vấn Dung, trong lòng thầm khen cô vợ nhỏ này nhu thuận.
"Chính là bởi vì em đối với chị tốt như vậy, cho nên chị mới hổ thẹn. Giai Giai, em không biết, ngay khi đại phôi đản cùng em đi chơi núi, muốn xây dựng thế giới của hai người, chị còn muốn đi theo, chị đây làm chị mà một chút gì cũng không có cho em, trái lại em phải lo cho chị.. Giai Giai, chị đây thật kém cỏi, chị thật sự là không tốt đối với em!" Hoắc Vấn Dung nói xong , thanh âm liền kích động lên, mang một chút nức nở.
"Không có đâu, Dung tỷ chị rất tốt với em, tất cả mọi người đều đối với em rất tốt, Lục Minh đối với em cũng rất tốt, có thể có cuộc sống giống như bây giờ, em cảm thấy rất thỏa mãn, rất hạnh phúc rồi (ước gì mềnh có được con vợ như thế này ^^ )." Giai Giai duỗi tay giúp Hoắc Vấn Dung lau đi nước mắt, dưới ánh sang mờ nhạt của ánh trăng xuyên thấu qua khe nhỏ của lều trại, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đều là ấm áp ý cười.
"Về sau nhất định chị sẽ đối tốt với em, so với bây giờ tốt gấp trăm lần!" Hoắc Vấn Dung cảm động bắt lấy nhỏ bé của Giai Giai, dán tại trên mặt.
"Ân!" Trên mặt Giai Giai lộ ra sự vui mừng vô hạn.
Trong lòng Lục Minh không khỏi cảm thán, cô vợ nhỏ Giai Giai này luôn dễ dàng thỏa mãn như vậy, nàng có thể vì người khác trả giá vô số, nhưng chỉ cần có một chút hồi báo, sẽ làm cho nàng cực kỳ cao hứng .
Chính là bởi vì nàng nhu thuận nghe lời như thế, đủ làm tri kỷ như thế, cho nên hắn mới có vẻ cực kỳ vui sướng.
Tuy rằng Lục Minh không mở miệng nói với Giai Giai lời thề tình cảm mãnh liệt gì, nhưng trong lòng hắn, âm thầm quyết định, về sau phải che chở Giai Giai gấp bội, làm cho nàng càng vui vẻ hơn càng hạnh phúc hơn nữa! Tâm niệm vừa động, tay không nhịn được đem thân thể mềm mại trắng mịn như ngọc của nàng ôm sát một vài, Giai Giai thoải mái mà nhẹ nhàng "ân" một cái, nàng cũng rất hưởng thụ loại ôm dịu dàng này của Lục Minh, cả người tựa như con mèo nhỏ quăn xoắn ở một bên của Lục Minh, cánh tay ngọc nửa ôm hông của hắn.
Ngoại trừ lúc Lục Minh bắt đầu tiến vào trong chăn , nàng có chút thẹn thùng cùng với xấu hổ, bây giờ sau khi hắn ngủ, nàng thật vui sướng dùng thân thể trần trụi của mình dán vào thân thể hắn, cảm thụ sức nóng dương cương của hắn phát ra, cảm thụ sự dịu dàng thoải mái khi hắn ôm mình .
"Giai Giai, có chuyện chị muốn nói với em..." Hoắc Vấn Dung cắn cắn môi đỏ mọng, quyết định đem chuyện trong lòng áy náy nhất nói ra.
Chỉ có như vậy, lòng của nàng mới có thể có được sự giải thoát thực sự.
Nàng quyết định đêm nay đem sự kiện kia nói ra, bất luận Giai Giai là tức giận, hay là tha thứ chính mình, đều hy vọng ở tại trong đêm nay đem toàn bộ giải quyết đi , tới ngày mai, mình sẽ làm tỷ tỷ tốt nhất của nàng!
"Ân?" Giai Giai có chút tò mò mở to mắt, nhìn về phía Hoắc Vấn Dung.
"Còn nhớ lúc ở Hắc Phong Sơn ? Kỳ thật, ở trên cái thạch đài kia, chị làm trò trước mặt em cùng với mọi người, vụng trộm cùng hắn làm. Vốn hắn ôm ngươi ngủ , nhưng chị không nhịn được, liền dụ dỗ hắn, cùng hắn làm. Chị là nữ nhân không biết xấu hổ, chị thực xin lỗi ngươi, vốn là hắn cùng em đi núi , đặc biệt dành cho em , nhưng chị lại ở nơi đó tranh với em cướp đoạt hắn... Giai Giai, chị thật sự không nhịn được... Thực sự xin lỗi em!" Hoắc Vấn Dung cố nén ngượng ngùng, lấy hết dũng khí, đem sự kiện chính nói ra.
"Kỳ thật, em biết." Giai Giai nhẹ giọng trả lời một tiếng, rồi vẻ mặt đỏ ửng trốn vào trong vòng tay của Lục Minh.
"Hả?" Hoắc Vấn Dung vừa nghe, thật sự là xấu hổ muốn chết, Giai Giai không ngờ lại biết?
"Không quan hệ, thật sự không có quan hệ, có khi, em cũng rất muốn hắn, lúc ấy nếu không phải có người nhiều như vậy, em cũng muốn cùng hắn hôn nhẹ." Giai Giai thẹn thùng vô hạn nói một câu, lấy tay nhỏ bé đem chăn kéo lên, đắp kín đầu, không dám nhìn người khác.
"Giai Giai, hảo muội muội, chị muốn hôn em!" Hoắc Vấn Dung kích động từ bên người Lục Minh đi qua tới, muốn tới hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Giai Giai.
"Nhẹ một chút, đừng đánh thức Lục Minh, hắn rất dễ tỉnh giấc !" Giai Giai bị Hoắc Vấn Dung hôn lên, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn đều biến thành đỏ ửng, xua tay rất nhanh , ý bảo Hoắc Vấn Dung hôn nhẹ chút. Hoắc Vấn Dung lại ôm nàng không chịu buông ra, thật lâu, mới cười duyên nói: "Giai Giai, muốn cùng chị giống nhau hay không, hai người chúng ta cùng nhau hầu hạ đại phôi đản này, hắn rất lợi hại, một mình chị căn bản không phải đối thủ! Giai Giai, dù sao em lại không cần luyện công, không cần chịu khổ, sớm hay muộn cũng đem thân mình cho hắn, cũng là giống nhau , dù sao trong lòng hắn có em."
"Em, em muốn chậm lại một chút. Em biết mình không luyện công được, nhưng là hy vọng có một chút trợ giúp đối với Lục Minh, Trầm tỷ nói xử nữ tu luyện ra chân nguyên khí thuần âm, đối với thân thể kim cương bất hoại của Lục Minh có sự trợ giúp tốt nhất.
Thanh Lam tỷ tỷ, cũng không như Cảnh Hàn muội muội, càng không nói tới Trầm tỷ, đều là có thể luyện thành tầng thứ nhất, trợ giúp cho hắn một chút, như vậy trong lòng em sẽ tự hào một chút... Điều này không có vấn đề gì, như bây giờ ôm một cái, có khi hôn nhẹ, em đã rất thỏa mãn, hơn nữa lần đầu tiên, em còn có chút sợ hãi... Trì hoãn một chút đi !" Giai Giai không biết Lục Minh bây giờ sớm đã tỉnh lại, nhìn lén Lục Minh, cũng không dám nói to.
"Giai Giai, em thật là cái gì cũng đều vì hắn, đáng tiếc chị không phải xử nữ ." Hoắc Vấn Dung than nhẹ một tiếng.
"Không quan hệ, chị vẫn có thể luyện , có lẽ sẽ chậm một chút, nhưng kiên trì một đoạn thời gian, khí cảm biến mất sẽ lại xuất hiện, đây là Trầm tỷ nói ." Giai Giai an ủi nói.
"Chị nhất định sẽ luyện, bất quá, chị sợ luyện không lâu, đã bị hắn hút đi . Chỉ cần cùng với hắn làm, thì cái gì cũng bị hắn hút đi ." Hoắc Vấn Dung mặt đỏ hồng nói: "Sau khi thử qua cái tư vị tuyệt vời kia, muốn chị nhịn xuống không làm thời gian dài, như vậy rất khó. Nếu hắn không ở bên người, như vậy không có vấn đề gì, nhưnglà nếu hắn có ở bên người, thì chị không nhịn được, hơn nữa hắn luôn muốn chị, chị thực sự không có biện pháp đối với hắn... Tựa như bây giờ, chị phải nhịn rất khổ sở, phía dưới rất khó chịu, Giai Giai em thì sao? Có nhớ hắn hay không?"
"Một chút... Em hiểu được , Dung tỷ, ngày mai chị tìm cơ hội cùng hắn làm cái kia đi, không cần lo lắng cho em, em chỉ cao hứng thay cho chị!" Giai Giai càng lấy chăn che đi khuôn mặt nhỏ nhắn, sợ Hoắc Vấn Dung thấy vẻ thẹn thùng của nàng.
"Giai Giai, có muốn thử một chút hay không, chúng ta cùng nhau... Dù sao em chưa thấy qua, cũng nên nhìn, lần sau em sẽ biết làm như thế nào ..."
Hoắc Vấn Dung nói xong, bỗng nhiên cảm xúc kích động lên, duỗi tay ra sờ lên bộ ngực sữa của Lục Minh.
Trái tim nhỏ bé của Giai Giai đập dồn dập, nàng vội vàng đẩy tay của Hoắc Vấn Dung đẩy ra, ôm chầm lấy tay của Lục Minh chắn ở trước ngực, ngượng ngùng nói: "Dung tỷ, chị muốn làm thì làm đi , em không nhìn, chị cùng Lục Minh vụng trộm làm đi , em mà xem sẽ không nhịn được ! Em cứ giả bộ ngủ như vậy, chị đừng nói cho hắn là em không ngủ, ngàn vạn lần đừng nói cho hắn!"
Lúc này Hoắc yêu nữ tình dục tận trời, làm ra hành động điên cuồng nhất trong cuộc đời, trước đó nàng còn thậm chí không thể tin được mình dám làm như vậy.
Làm trò trước mặt Giai Giai, nàng đem chăn che ở trên người Lục Minh rớt ra, hôn môi lên ngực của hắn, hôn môi lên bụng của hắn, một đường hướng về phía trước, cuối cùng đem long thương dâng trào lửa nóng của Lục Minh phóng thích ra.
Nàng đưa một bàn tay tìm kiếm qua tới sờ đùi của Giai Giai, một bàn tay cầm long thương lửa nóng kia, môi đỏ mọng hôn như mưa lên trên người của Lục Minh .
Giai Giai gắt gao kẹp chặt đùi, lui thân lại không dám động đậy.
Bởi vì nàng phát hiện Lục Minh bị động tác mãnh liệt của Hoắc Vấn Dung làm cho tỉnh lại, sợ Lục Minh phát hiện ra mình không ngủ, nàng nhắm chặt hai mắt giả bộ ngủ, nhưng là lòng hiếu kỳ lại làm cho nàng không kìm lòng được vụng trộm mở ra một tia khóe mắt, muốn nhìn Hoắc Vấn Dung một chút rốt cuộc là sẽ làm cùng hắn như thế nào... Trái tim nhỏ của nàng căng thẳng đập thình thịch, lại vừa bồn chồn , rất sợ Lục Minh phát hiện, lại khát vọng nhìn lén,dưới sự kích thích của hai cảm giác đó, nàng phát hiện mình không ngừng động tình , tiểu hoa viên nhanh chóng ẩm ướt...
Hoắc yêu nữ lúc này đã tình dục tận trời, lại có tâm địa dụ dỗ lửa tình của Giai Giai, kéo nàng cùng nhau làm thành chị em chân chính .
Nàng vứt bỏ hết thảy, lớn mật cúi đầu xuống, mút vào vật lửa nóng đang dâng trào kia của Lục Minh.
Thậm chí, còn cố ý làm ra tiếng vang, tiến thêm một bước kích thích Giai Giai.
Lục Minh lúc này rất " phối hợp" đã tỉnh, một tay nhẹ vỗ về đỉnh đầu của Hoắc yêu nữ, cổ vũ cùng với khen ngợi hành động can đảm của nàng, một tay ôm cô gái nhỏ Giai Giai đang xấu hổ không ngừng này, đồng thời nghiêng đầu, nhẹ nhàng mà hôn lấy đôi môi thơm kia của nàng, hy vọng tiêu trừ sự khẩn trương của nàng.
Lúc đầu Giai Giai nhắm chặt môi giả bộ ngủ, nhưng lại không chịu nổi Lục Minh dịu dàng hôn môi, nàng lập tức thả lỏng khớp hàm, để cho đầu lưỡi của Lục Minh tiến đi vào.
Dưới sự công kích hôn bá đạo của Lục Minh , Giai Giai cảm thấy cả linh hồn cũng bị hắn mút đi, lý trí cũng không còn tồn tại.
Vô ý thức duỗi tay, vòng qua đầu của hắn, vươn lưỡi nhỏ ra, cùng hắn triền miên, hoàn toàn quên mất vẫn còn Hoắc yêu nữ tồn tại... Hoắc yêu nữ thấy Giai Giai dứt bỏ gánh nặng tư tưởng rồi, vừa mừng vừa sợ, nàng kích động duỗi tay ra sờ bộ ngực sữa tuyết trắng của Giai Giai, khi nàng xoay thân giãy dụa, liền rat ay lấy đi cái quần lót nhỏ ẩm ướt kia của Giai Giai.
"Không, ... Không, đừng như vậy!" Giai Giai bị Lục Minh hôn đến gần mê man, ý thức được như vậy là không được, nhưng thân trên nàng bị Lục Minh ôm, phía dưới còn chưa kịp phản ứng, đã bị Hoắc yêu nữ lột đi quần lót rồi.
Phòng tuyến cuối cùng này vừa bị bỏ đi, lý trí của Giai Giai cơ hồ hoàn toàn biến mất, nàng bỏ quên cả chống cự cuối cùng, chuyển thành ngây ngất say tình cùng Lục Minh hôn môi triền miên.
Hoắc yêu nữ vừa thấy gian kế đã thực hiện được , đắc ý trở về tiếp tục tu luyện công phu lưỡi của nàng.
Ngẫu nhiên, nàng còn duỗi tay sờđôi đùi ngọc tuyệt đẹp của Giai Giai .
"Ân, ân!" Giai Giai suy nghĩ chống lại nói không được, nhưng bị Lục Minh hôn lên miệng nhỏ, chỉ có cái mũi phát ra âm thanh đáng yêu, theo Lục Minh duỗi tay nóng bỏng đi xuống vuốt ve mông đẹp của nàng, nàng lập tức bị chinh phục, chỉ biết là gắt gao ôm Lục Minh hôn môi, cũng không có giãy dụa gì nữa. Ở trong hoàn cảnh như vậy, lửa tình của nàng cũng được đề cao đến mức không thể kiềm chế, lý trí hoàn toàn bị lãng quên ở đây, chỉ còn lại có khoái cảm vô tận .
Phía dưới Hoắc yêu nữ xoay người lại, khẩn cấp ngồi xuống ở trên long thương của Lục Minh.
Cứ cho là trong nội tâm của nàng là dục vọng tận trời, nhưng chung quy phải làm trước mặt Giai Giai, đem địa phương mình cùng hắn kết hợp, hoàn toàn bại lộ cho Giai Giai thấy; làm trò trước mặt Giai Giai, muốn cưỡi ở trên người hắn không ngừng phập phồng, bộ dáng kia mà nói, nàng vẫn là không làm được , trong lòng có một ít lo sợ, vẫn có chút không qua được.
Cho nên, tựa như bịt tay trộm chuông vậy.
Trong nội tâm nàng tìm một cái cớ nhỏ, cho rằng Giai Giai không nhìn thấy là có thể ít ngượng ngùng đi một chút.
Hoắc yêu nữ xoay người , từ từ ngối xuống long thương của Lục Minh, đồng thời giữa cổ họng phát ra một tiếng thở dài cực lạc tiêu hồn ...
Các bạn thank là nguồn động lực lớn cho người post vì sao không thank:0 (104):

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #339


Báo Lỗi Truyện
Chương 339/830