Chương 309: Miểu Sát


Lục Minh không cùng Niếp Thanh Lam đến bãi đỗ xe ngầm, hai người căn bản không tính ngồi xe Hummer rời đi .
Mười mấy nam tử tây trang màu đen kia, đợi hồi lâu cũng không thấy người ra, bỗng nhiên điện thoại di động của người dẫn đầu rung lên, hắn nhanh chóng bắt máy, bên trong truyền ra một câu nói: "Hủy bỏ hành động." Cùng lúc đó, ở giao lộ trên mặt đất, Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam đang ở trên một chiếc xe tải màu trắng, tiểu đội Huyết Nhận theo mệnh lệnh của Niếp Thanh Lam, đi tới ba chiếc xe tải như nhau, tiếp đón hai người.
Đi tới trước mấy trăm mét, tại trước đèn đỏ một ngã tư, ba chiếc xe đều tách ra mà chạy.
Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam cưỡi xe tải đi hướng bên trái, một chiếc đi thẳng, một chiếc rẽ về phía bên phải, mê hoặc sự theo dõi của địch nhân.
Có lẽ là địch nhân phát hiện tiểu đội Huyết Nhận sớm có chuẩn bị, địch nhân truy tung phía sau cũng vẫn chưa xuất hiện, ba chiếc xe đều đi tới rất thuận lợi. Thanh Lam nhíu mày, điều này không giống với trong tưởng tượng của nàng.
Bây giờ địch nhân làm như vậy, có khả năng tỏ ý là bọn họ buông tha theo dõi cùng tập kích, cũng có thể nói rõ sẽ có tập kích càng đáng sợ hơn ở phía sau .
Chợt có tiếng hét kinh hoàng.
"Thế nào rồi?" Niếp Thanh Lam lớn tiếng quát hỏi.
"Đội trưởng, có quái vật, tốc độ cực kỳ nhanh, vừa ở bên ngoài cao ốc đi tới, giống như khỉ đu dây, ở chỗi đèn đỏ treo quá nhiều biển báo, chúng ta không kịp nổ súng, để nó chạy mất rồi!" Bên này mới vừa báo cáo xong, máy bộ đàm của đội khác liền vang lên tiếng súng kịch liệt, phỏng chừng nổ súng khẩn cấp bắn không dưới ba mươi phát, mới ngừng lại, thanh âm của Thiết Hổ trong tiểu đội Huyết Nhận mang chút gấp gấp trả lời: "Đội trưởng, cẩn thận, có hai con quái vật trông như khỉ, tốc độ cực kỳ nhanh, chúng ta bắn trúng chúng nó, nhưng không thấy chúng nó bị thương, chúng nó gần như là ở trước mặt chúng ta vụt qua, liền nhanh chóng biến mất. Đội trưởng phải nghìn vạn lần cẩn thận, chúng nó tựa hồ có trí tuệ, dường như biết phân biệt được thân phận của chúng ta, chúng nó hiểu được truy tung. . ."
"Khỉ? Quái vật?" Niếp Thanh Lam nghe được thì không hiểu ra sao. Quái vật có trí tuệ cao có thể chạy trốn trước sự bắn khẩn cấp bằng súng lục của bốn gã thành viên tiểu đội Huyết Nhận rốt cuộc là vật gì vậy? Lẽ nào trên đời này thật sự có người ngoài hành tinh?
Xe tải đi chưa được hai km, Ưng Nhãn lái xe bỗng nhiên thấp giọng kêu lên: "Đội trưởng, trên bảng hướng dẫn đèn xanh đèn đỏ phía trước có một quái vật!"
Lục Minh vốn vẫn không lên tiếng chợt mở miệng, nói: "Cho xe chạy chậm chút, nhưng đừng có dừng lại, duy trì tốc độ ba mươi km đi. Thanh Lam dùng súng tiếp ứng. Ta muốn xem những quái vật này. . ."
Nói xong, hắn kéo mở cửa xe, xoay người nhảy lên nóc xe .
Trên bảng hướng dẫn đèn đỏ phía trước có một bóng đen gập cong người, giống như khỉ ngồi chồm hổm ở mặt trên.
Khi Lục Minh xoay người nhảy lên nóc xe tải thì có một bóng đen như khỉ im lặng từ bên trái nhanh chóng tiếp cận. Thanh Lam vừa nhìn thấy, lập tức móc súng lục ra hướng nó nhắm vào. Đồng thời tại lúc nó phi nhanh lại gần, nàng kéo mở cửa xe ra, "bang bang ầm ầm" nổ súng.
Bởi vì năm được lối đi của bóng đen kia đi tới, đạn Niếp Thanh Lam bắn ra, ít nhất cũng phải bắn trúng được bóng đen kia ba phát. Nhưng bóng đen này chỉ là thân hình ngưng lại một chút, gào lên vài tiếng kỳ quái liền nhanh chóng trốn vào một cái hẻm nhỏ, thấy vậy Thanh Lam kinh ngạc, thế gian thật sự là có quái vật không sợ đạn? Đây là cái chuyện gì? Nếu như lượng lớn quái vật loại này xuất hiện trong nước, chẳng phải là sẽ đại loạn sao?
Trên bầu trời, bóng đen ngồi chồm hổm ở trên bảng hướng dẫn đèn xanh đèn đỏ trước mặt nghe được tiếng gào kỳ quái sau tiếng súng thì giống như khỉ chớp động thân hình.
Cuối cùng, lấy tốc độ như tia chớp, từ trên cao bay phóng xuống, đánh úp về phía Lục Minh trên nóc xe.
Lục Minh phi thân nhảy vọt lên, song chưởng tựa như chậm mà nhanh, tàn ảnh biến ảo ra hơn mười hai tay, hoặc quyền, hoặc chưởng, hoặc trảo, hoặc chỉ, hoặc khửu tay. . . Trong vòng một giây đồng hồ liền đánh ra mấy chục lần công kích, toàn bộ đánh lên trên người của bóng đen.
Hắn cùng với thân hình của bóng đen vẽ mọt vòng tròn trên bầu trời, rồi nhẹ nhàng xoay người, vừa vặn rơi vào trên nóc xe.
Mà bóng đen như khỉ kia, thân thể nổ tung một nửa người tại trên bầu trời.
Bên kia, bóng đen lúc trước bị Niếp Thanh Lam bắn, thoáng cái hiện ra, hung hăng không sợ chết nhào tới. Thanh Lam cùng Ưng Nhãn kịp thời nắm được lộ tuyến công kích của nó, hai khẩu súng lục bang bang khai hỏa, tất cả hơn mười phát đều bắn vào thân thể của bóng đen. Bóng đen kia không lùi mà tiến tới, cả người nhảy vọt bay lên không, đánh úp về phía Lục Minh ở nóc xe.
Nhưng mà Lục Minh nhìn cũng không nhìn nó một cái, thân hình chợt lóe.
Bóng đen một kích không trúng chợt trúng đạn, văng qua nóc xe, nặng nề mà ngã trên mặt đất. . . Cả người nó trúng đạn vô số đẫm máu, mà vẫn còn muốn giãy dụa đứng lên.
Cuối cùng tại dưới súng của Niếp Thanh Lam cùng Ưng Nhãn bắn thêm, đầu của nó bị bắn nổ tung, nằm chết tại chỗ.
Lục Minh thò tay đem một giọt máu bay lả tả giữa không trung thu vào không gian trữ vật, nhắm mắt lại cảm ứng một chút, khuôn mặt có chút dị sắc, nhưng lập tức khôi phục bình thường, xoay người tiến vào bên trong xe, ra hiệu bảo Ưng Nhãn tiếp tục lái xe đi tới, một bên dịu dàng an ủi Niếp Thanh Lam nói: "Không có việc gì, những người này không phải quái vật, mà là Ninja bị tiêm vào loại thuốc Phong Cẩu Hoàn. . . Đương nhiên tình huống còn có chút dị thường, quay về rồi nói tiếp đi!"
Quái vật ngã trong vũng máu phía sau, nếu như quan sát ở gần, sẽ phát hiện bọn họ quả nhiên là người, cũng không phải quái vật giống như khỉ, chỉ là nam tử thấp bé mặc trang phục Ninja.
"Ngài quá lợi hại, lại có thể đem bọn họ miễu sát (giết trong nháy mắt)!" Ưng Nhãn cực kỳ kích động, tuy rằng hắn không nhìn thấy Lục Minh tại trên nóc tấn công địch nhân như thế nào, nhưng hắn biết, địch nhân bay xuống, khi rơi trên mặt đất, đã biến thành thi thể. Nếu như những kẻ này là người bình thường, vậy cũng không nói làm gì, nhưng mà những kẻ này là Ninja tiêm vào thuốc đặc biệt biến thành như quái vật, ngay cả khi trúng hơn mười phát súng, bọn họ vẫn còn không sợ hãi, sinh mệnh lực cực kỳ bền chắc.
Hắn biết Lục Minh siêu cường đại, nhưng không nghĩ tới Lục Minh có thể một chiêu liền miễu sát giết chết địch nhân.
Đối với vẻ kích động của Ưng Nhãn, Lục Minh cười nhạt một cái.
Cùng lúc đó, một kẻ thông qua camera thấy được toàn bộ quá trình tập kích, hai tay mang chút run rẩy lấy điện thoại di động ra, ấn một dãy số, báo cáo nói kế hoạch thất bại.
"Ngươi nói cụ thể quá trình chiến đấu một chút. . . Số 3 bị tiểu đội Huyết Nhận bắn trúng, tại lúc chạy đi bị vây quanh rồi nổ tung ? Uy Cẩu chết tiệt này, bọn họ trước đó nói khoác Ninja của bọn họ tại sau khi tiêm vào thuốc đặc biệt có thể tiếp tục chiến đấu dù bị bắn 50 phát vào trong người, ta sớm biết da trâu của bọn họ có thể thổi vỡ trời! Số 1 cùng số 2 công kích ra làm sao? Số 2 cũng bị súng lục bắn chết? Mẹ kiếp, thật là cặn bã! Só 1 mạnh nhất có cùng Tử Thần trực tiếp giao thủ hay không? Kết quả như thế nào?" Bên kia điện thoại di động có một thanh âm khàn khàn hỏi.
"Số 1 bị Tử Thần miễu, miểu miểu.... miễu sát!" Nam tử báo cáo mạnh mẽ nuốt một ngụm nước bọt, dùng thanh âm run rẩy trả lời.
"Cái gì? Miễu sát!" Thanh âm khàn khàn của điện thoại di động bên kia vô cùng kinh ngạc, một hồi lâu, mới phát ra mệnh lệnh: "Lập tức hủy bỏ kế hoạch tập kích phía sau, lập tức đem thi thể của số 1,số 2, số 3 chở đi, nếu như không kịp, hủy diệt dấu vết ngay tại chỗ!"
Lục Minh cùng Niếp Thanh Lam trở về đến nhà ở Phong Đan Bạch Lộ, dọc theo đường đi đều phi thường thuận lợi.
Không thấy xuất hiện Ninja tiêm vào thuốc đặc biệt nữa, có lẽ là địch nhân khiếp sợ sự cường đại của Lục Minh, hoặc là tiến vào trong phạm vi canh gác của quân đội, cho nên bọn họ không có truy kích.
Hai chiếc xe còn lại của tiểu đội cũng thuận lợi tụ hợp, đồng thời dừng lại tại bãi đỗ xe Phong Đan Bạch Lộ, tiếp tục cùng người của quân đội cùng nhau yên lặng giữ vững khu vực mà cấp trên đã nghiêm lệnh không tiếc tất cả để bảo vệ này.
Trong ngoài Phong Đan Bạch Lộ, trạm canh gác chính trạm gác ngầm, chừng có hơn mười chỗ.
Bốn chi bộ đội đặc chủng Thứ Đao, Huyết Nhận, còn có Hổ Kích, Hải Oai mới được điều tới, làm chủ chiến lực, cùng âm thầm thủ hộ địa phương này.
Ngoại trừ Huyết Nhận là quân của Niếp Thanh Lam, trong tình hình đặc biệt có thể đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, còn lại ba chi bộ đội đặc chủng kia, trừ phi nhận được mệnh lệnh đặc biệt, bằng không bọn họ sẽ vẫn ẩn nấp ở nơi đây, nghiêm ngặt chấp hành mệnh lệnh của cấp trên, bảo hộ mục tiêu ở nơi đây an toàn.
Nếu như Ninja tiêm thuốc vào thực sự dám can đảm tấn công nơi đây, tin tưởng nghênh đón bọn họ, tất cả đều là một cơn lốc đạn các loại hỏa lực cực nặng đan xen vào nhau. . . Ba chi bộ đội đặc chủng nhận được mệnh lệnh tối cao của cấp trên là như thế này: bất cứ là địch nhân gì có thể đe dọa tới an toàn tính mạng của nhân vật cần bảo vệ, mặc kệ có thân phận gì, mặc kệ có bất cứ chõ dựa nào, giết chết không cần luận tội!
Bọn Lục Minh bị tập kích trở về, lập tức vượt qua hơn mười họng súng, mới đến được trạm canh gác của bọn họ.
Biểu hiện ra ngoài là Phong Đan Bạch Lộ cùng bình thường không khác gì nhau, nhưng trên thực tế, có ba chi bộ đội đặc chủng thực lực cực mạnh giữ sức mà chờ đợi, tùy thời chuẩn bị cho tới địch nhân tới xâm phạm một đòn sấm sét .
Quay về đến trong nhà, Niếp Thanh Lam không hề cùng các nàng Giai Giai, Chúc Tiểu Diệp nói tới tập kích trên đường, chỉ nói mấy ngày nay vẫn là không yên ổn tĩnh, bảo cho Giai Giai cẩn thận chút, tốt nhất là không nên ra khỏi cửa, nếu như muốn ra đường, hay nhất cùng đội trưởng đội bảo an Đỗ Tử Liên nói chuyện một chút. Giai Giai không biết bảo an mới tuyển của Phong Đan Bạch Lộ kỳ thực chính là thành viên của bộ đội đặc chủng trà trộn vào, nhưng biết Ôn Hinh phu nhân vì bảo hộ mọi người, đã tuyển một nhóm quân nhân xuất ngũ làm bảo an.
"Trương lão, là ta!" Lúc Lục Minh trở lại, đầu tiên là tỉ mỉ nghiên cứu giọt máu tươi kia của địch nhân, một hồi lâu, mới gọi điện thoại cho lão nhân Trương Thượng Nguyên : "Đêm nay Ninja của địch quân đột nhiên tập kích chúng cháu, cháu phỏng đoán, mục đích không phải là ám sát chúng cháu, bọn họ chủ yếu là muốn thử nghiệm một loại thuốc hoàn toàn mới."
"Tiểu tử kia, ngươi lại nghiên cứu ra cái gì thế?" Lão nhân Trương Thượng Nguyên kỳ thực có gọi điện thoại qua hỏi dò.
Hắn sớm đã biết Lục Minh bị tập kích, bộ đội đặc chủng hướng hắn báo cáo đầu tiên rồi.
Có điều là, tại trước khi gọi điện thoại cho Lục Minh, hắn gọi trước cho Niếp Thanh Lam, hiểu rõ tình huống, cuối cùng lại nghe nói Lục Minh đang ở trong phòng nghiên cứu cái gì, mới đè xuống lo lắng, vẫn đợi tin tức tốt của hắn .
Quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn, Lục Minh có phát hiện mới, liền gọi điện thoại cho hắn, thực sự là làm cho hắn vừa mừng vừa sợ. Dựa theo lệ cũ trước đây, tiểu tử Lục Minh này một khi có cái phát hiện mới gì, khẳng định là cái gì đó cực kỳ quan trọng đối với quân đội. Phun sương cấp cứu tốc độ nhanh, Bách Thảo Giải Độc Tán cùng hạnh phúc ba phút, những thứ này đều là quân nhu phẩm chí bảo cho quân đội! Còn có trang bị duy sinh nhân thể cùng loại thuốc Lục Minh mới phát minh, cũng là vật quý hiếm ngàn vàng khó cầu.
Lúc này đây, hắn lại nghiên cứu ra cái bảo bối gì mới đây?
"Từ phân tích trong máu của địch nhân, địch nhân không chỉ tiêm vào một loại thuốc cùng loại với Phong Cẩu Hoàn, còn có một loại thuốc kỳ quái gì đó, ảnh hưởng tới năng lực của bọn họ . . . Cháu hoài nghi, người Nhật đang làm gien thực nghiệm khủng bố! Ở trong máu của địch nhân, cháu phát hiện thứ gien gì đó khác với nhân loại, tựa hồ người Nhật đem gien nào đó của động vật mạnh mẽ thêm vào trong cơ thể của hai gã Ninja sát thủ, để cho trình độ thú hóa của bọn họ tăng lên, sức chiến đấu càng mạnh, năng lực chịu đòn cũng càng mạnh. Chỗ sơ hở duy nhất, gien thí nghiệm này tựa hồ có tổn hại tới đại não, trí lực của sát thủ Ninja thấp hơn người thường, càng giống cỗ máy chiến đấu hình người hơn! Hơn nữa cũng cắt giảm phần lớn thời gian chịu đựng Phong Cẩu Hoàn của bọn họ, một khi sử dụng sức quá độ, thân thể của bọn họ sẽ nổ tung. . ."
"Có biện pháp phá giải loại binh sĩ quái vật này của địch nhân hay không ?" Lão nhân Trương Thượng Nguyên cũng nắm giữ tin tình báo nhất định, tuy rằng không có chuẩn xác cùng rõ ràng như Lục Minh hắn vừa nói xong, bây giờ Trương lão khát vọng nhất muốn biết chính là làm sao phá giải binh sĩ biến dị của địch nhân.
Nếu như địch nhân chế tạo lượng lớn loại binh sĩ biến dị này, đưa lên đến chiến trường, vậy là phi thường đáng sợ.
Lục Minh trầm ngâm một chút, nói: "Cháu phỏng chừng thứ này cũng không phải là người thường có thể chịu được, người Nhật nếu như muốn sử dụng lượng lớn mấy thứ này trang bị cho quân đội, hiện nay là không có khả năng. Phương pháp phá giải. . . Cháu cũng nghĩ rất lâu, có vài loại biện pháp, nhưng có thể làm được hiện nay, chính là một loại chất xúc tác! Nó có thể tăng tốc thời gian bạo thể của địch nhân, làm tăng tốc cho chúng nó tử vong!"
"Làm sao đem những chất xúc tác này đưa lên đến trên người của địch nhân? Dùng phun sương? Hay là như Yên Vụ Đạn ?" Lão nhân Trương Thượng Nguyên phi thường kích động, thiếu chút nữa hoan hô nhảy lên, tên tiểu tử này quả nhiên nghĩ được biện pháp tốt.
"Dùng kim tiêm! Giống như xạ kích gây mê vậy, dùng nòng súng đem kim tiêm bắn ra, chỉ cần nước thuốc tiến vào trong cơ thể địch nhân, phỏng chừng ba mươi giây đến một phút đồng hồ, địch nhân sẽ nổ tung. Vấn đề duy nhất chính là địch nhân có thể sẽ mặc áo chống đạn, địch nhân là người, không phải động vật, bọn họ nếu như mặc vào áo chống đạn, hoặc là hộ giáp gì đó, như vậy loại phương pháp này liền mất đi hiệu lực !" Lục Minh cảm thấy biện pháp này cũng không phải quá hoàn mỹ, có điều là trong lòng Trương lão đã là siêu thoả mãn rồi.
Lục Minh đem phương pháp mình nghĩ ra được bảo cho Trương lão ghi lại, lại cùng hắn thảo luận một chút vấn đề an bài trang bị duy cơ thể cho Trương Viện Viện.
Trương lão nói trong nước đang chế tạo trang bị sinh cơ thể người thứ nhất, phỏng chừng nhanh nhất, một tuần sau là có thể hoàn thành.
Đến lúc đó, hắn sẽ đem một trang bị sinh cơ thể người chuyển đến bệnh viện Thành Tể đầu tiên, tùy thời cung cấp cho Trương Viện Viện sử dụng. . . Sau khi cùng Trương lão nói chuyện điện thoại xong, Lục Minh lại suy ngẫm, bệnh này của Trương Viện Viện làm sao chữa mới tốt.
Vấn đề của nàng là trời sinh gien có chỗ thiếu hụt tạo thành, tựa như có ít người bị bện tim bẩm sinh như nhau.
Thân thể của mỗi người, đều có một kỳ hạn sử dụng.
Một khi sử dụng đạt được cực hạn, thân thể sẽ đi hướng tử vong, nhưng mà Trương Viện Viện rõ ràng còn chưa có đạt đến cực hạn, làm sao lại sinh cơ đoạn tuyệt chứ? Là thứ gì cắt đứt sự kéo dài của tính mạng ? Lục Minh không rõ, lấy năng lực bây giờ của hắn, cũng không có cách nào trị tận gốc vấn đề của Trương Viện Viện. Hắn vẫn là có thể dùng biện pháp khác để duy trì mạng sống của nàng, tận lực kéo dài. . . Ví dụ như ở rót vào thân thể của nàng Sinh Mệnh Hoạt Lực, làm cho thân thể của nàng không cần mình cung ứng, từ phía ngoài bổ sung năng lượng, có điều là loại phương pháp này là như uống cho đỡ khát, cũng không phải là kế lâu dài.
Biện pháp duy nhất chính là tìm được chía khóa của vấn đề, nghĩ ra phương án trị liệu nhằm vào đó.
Bằng không, Lục Minh chính là hao hết chân khí của mình, cho dù là mệt chết đi, cũng không cách nào thỏa mãn đủ năng lượng cung cấp cho một người sống mỗi ngày mỗi đêm không thể bỏ dở!
"Trương Phong đó hả ? Thân thể Trương Viện Viện gần đây như thế nào?" Lục Minh trong lòng khẽ động, quyết định lại đi xem nàng, nghĩ ra biện pháp tốt, hắn có loại dự cảm, nếu như mình có thể đề thăng năng lực chữa bệnh trên người Trương Viện Viện, như vậy lúc cứu Chúc Tiểu Diệp cùng Cảnh Hàn, tin tưởng rằng sẽ càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #309


Báo Lỗi Truyện
Chương 309/830