Chương 293: Lòng gần,thế giới hai người


"Thượng Bích Lạc Hạ Hoàng Tuyền, ngươi chưa từng nghe qua sao? Thập Bát Khổ Địa Ngục chính là khổ công cường hóa thân thể đến cực hạn, do thân thể chuyển hướng tinh thần, Khung Thương Cửu Trọng Thiên vừa vặn tương phản, nó là khổ công cường hóa tinh thần đến cực hạn, do tinh thần chuyển hướng . . . Còn không rõ? Tiểu tử ngươi thật ngu! Thập Bát Khổ Địa Ngục, ngươi tu luyện đến cực hạn, nhưng mà bắn trúng đối phương, đối phương bị thương chủ yếu là tinh thần, bị tổn thương do tinh thần mang lại, nếu như tinh thần của đối phương mạnh hơn so với ngươi, như vậy tổn thương sẽ giảm thiểu rất lớn, thậm chí không có, Khung Thương Cửu Trọng Thiên tương phản, ngươi tu luyện chính là tinh thần cực hạn, bắn trúng đối phương, chịu tổn thương chính là linh hồn của đối phương , bị tổn thương do thống khổ của tinh thần tạo thành, nếu như đối phương mạnh mẽ, vượt xa tại trên công kích của ngươi, như vậy uy lực sẽ giảm đi. . . Đương nhiên, phỏng chừng ngoại trừ cường giả siêu việt vượt xa ngươi, người thường bị ngươi đánh một cái, vậy tuyệt đối thống khổ kinh khủng! Đặc biệt ngươi cùng tu luyện cả hai loại, uy lực hai loại hợp lại, như vậy uy lực càng thêm khủng bố!"
Nét mặt già nua của Lộ Quá bà bà cười cười, nói: "Tiểu tử, có tiền đồ, chậm rãi tu luyện đi! Ngươi muốn bà bà dạy ngươi một hai kỹ năng không phải không được, nhưng ngươi phải tại trên tốc độ đuổi kịp được bà bà. . ."
Rồi thân bà ấy chợt lóe lên không thấy nữa.
Lục Minh không nói được gì luôn, tốc độ bà ấy có một không hai trên thế gian, mình làm sao có khả năng đuổi theo bà ấy chứ?
Có điều là, bây giờ suy nghĩ một chút, lão yêu quái luyện thành chín tầng Thập Bát Khổ Địa Ngục, đã là thiên hạ vô địch, mình Thập Bát Khổ Địa Ngục cùng Khung Thương Cửu Trọng Thiên luyện cùng nhau, nếu như đạt được đỉnh, như vậy còn không phải bao quát chúng sinh sao?
Hơn nữa tốc độ của mình cũng không chậm, chỉ là Lộ Quá bà bà quá nhanh!
Về phần lực công kích, lão yêu quái cùng Lộ Quá bà bà không chịu dạy, như vậy mình trước tiên tìm Ảnh, bảo nàng truyền thụ Trích Tinh Thủ cho mình , thà rằng cùng nàng trao đổi điều kiện gì đó!
Bởi vì ảnh hưởng của chuyện Trương Viện Viện cùng Trần Tranh, Lục Minh bồi tiếp các nàng Niếp Thanh Lam cùng Giai Giai ở nhà trong ở hai ngày, cũng không đi đâu cả. Ngoại trừ luyện công cùng chế thuốc ra, chính là thử đuổi kịp Lộ Quá bà bà, có điều là cuối cùng đều là mệt chết, phí công vô ích, tốc độ của Lộ Quá bà bà quá nhanh, thân pháp Phân Quang Hóa Ảnh căn bản vượt ngoài tưởng tượng của Lục Minh.
Nói một cách khác, tốc độ của Lục Minh nếu như là Tật Phong Bộ của Kiếm Thánh mặc giầy, như vậy thân pháp của Lộ Quá bà bà chính là Thủ Vọng Giả chớp lóe.
Hai người hoàn toàn không cùng một cái cấp bậc, Lộ Quá bà bà chợt lóe, Lục Minh cũng chỉ đành giương mắt nhìn .
Có điều là trải qua hai ngày đuổi theo, Lục Minh cũng cảm thấy có chút thu hoạch. Phản ứng nhanh hơn !
Ngu Thanh Y muốn Lục Minh đi ra ngoài chơi, nhiều lần gọi điện thoại tới làm ồn. Nhưng mà Lục Minh tạm thời không để ý tới nàng. Một lòng bồi tiếp Niếp Thanh Lam cùng Giai Giai. Ngu mỹ nhân tức giận đến không chịu được, thiếu chút nữa giết tới cửa, bắt cóc hắn đến nhét vào trong tủ quần áo nhà nàng.
Mục Thuần nữ hoàng bệ hạ bởi vì lúc trước thiếu chút nữa bị người bán, mấy ngày nay đều giả dạng làm bé ngoan. Mỗi ngày chỉ là gọi một cú điện thoại quấy rầy. Không có sử dụng kỹ năng triệu hoán .
Giang Tiểu Lệ rất đắc ý. Bởi vì nàng nghe nói Lục Minh đã từng giết một cường địch tên là Thạch Trung Kiếm. Rêu rao nói là nàng mơ điềm báo làm cho hắn cảnh giác . May là nàng không biết Lục Minh đã từng giơ lên một khối cự thạch, bằng không càng thêm đắc ý. Lục Minh cùng nàng trò chuyện một hai câu. Giai Giai đi ra ngoài mua các thứ, cũng thuận tiện mang hộ tới cho nàng một chút các loại đồ ăn vặt mang về từ Hồng Kông . Làm cho nàng thích đến đột nhiên gọi đại thúc thật tốt, lại ra vẻ oai phong mà đem bài thi khảo thi nhờ Giai Giai mang về cho Lục Minh kiểm tra.
Tuy rằng mới được tám mươi điểm. Nhưng nàng nói mình tiến bộ cực lớn. Lão sư khen ngợi mấy lần . . Trước tới giờ nàng đều là ba bốn mươi điểm, có thể thi được tám mươi điểm. Lục Minh đương nhiên rất ngoài ý muốn,khen một hai câu.
"Đại thúc tới làm mì cho cháu đi. . ." Giang Tiểu Lệ làm nũng nói xong thì mong đợi nhất chính là một câu này.
"Bây giờ địch nhân ở trong tối đang nhìn chằm chằm, vạn nhất để cho bọn họ phát hiện ngươi, mạng nhỏ của ngươi khó bảo toàn, có việc tìm Đỗ giáo quan, ta rảnh sẽ đi tới xem ngươi!" Lục Minh căn dặn tiểu nha đầu này đừng ồn ào, bởi vì mụ mụ đem Lộ Quá bà bà mời tới, có thể thấy được lần này khẳng định sẽ có bão tố.
Chuyện của Trương Viện Viện cùng Trần Tranh, Lục Minh không muốn để ý nhiều lắm, có điều là theo bọn Trương Phong nói, tên lang Trần Tranh nàyi bây giờ rất thảm .
Một mặt, Trương Viện Viện hắn thích không bao giờ nhận ra được hắn nữa, hắn đã từng lén nói qua hắn là bạn trai nàng, kết quả Trương Viện Viện cười to một hồi, ngự tỷ MiMi mất trí nhớ nhưng tính cách không có thay đổi, nàng rất thẳng thắn nói cho Trần Tranh biết, mình khẳng định sẽ không thích hắn, còn nói đừng nói đã chia tay, chính là không chia tay, nàng cũng không có cảm giác. . . Đương nhiên cái này không phải thảm nhất, về phương diện khác, Trần Tranh mỗi ngày chạy tới bệnh viện, đi bồi tiếp Trương Viện Viện, hắn cùng Trương Viện Viện không thể hợp lại, trái lại làm cho một nữ hài tử khác coi trọng.
"Không thể nào? Trần Tranh cũng có người thích?" Lục Minh nghe Trương Phong nói, căn bản không thể tin được!
"Tao cũng không tin, nhưng mà tao cùng bọn Thạch Hoa cố ý nhìn qua, đó là sự thật!" Trương Phong cười to nói: "Nữ hài tử thích Trần Tranh kia không lớn, chỉ có mười sáu tuổi, hình dạng chính là một tiểu la lỵ! Nàng chính là cô nàng được Trần Tranh hiến máu cứu trở về kia, con gái của cự thương Tần Kiên, cô nàng này nói muốn báo ân, còn nói không gả cho Trần Tranh không được, phi thường khôi hài, tao lúc đó cười đến đau cả ruột!"
"Có cường điệu hóa hay không vậy ! Hiến một chút máu liền không gả không được?" Lục Minh cực kỳ kinh ngạc.
"Cô nàng kia rất dễ thích nam tử , có người nói trước đã có mười mấy bạn trai, có điều là không một ai có thể chịu được trên hai tháng, phụ thân nàng nói nàng cảm động một chút liền sẽ thích, ý bảo Trần Tranh nhẫn nại, nhiều lắm một hai tháng sẽ bị nàng vứt bỏ! Lục Minh, may là nàng không biết mày mới là ân nhân cứu mạng của nàng đó, không thì mày xong đời rồi !" Trương Phong không ngừng cười to.
"Thực sự là nguy hiểm thật. . ." Trán của Lục Minh toát mồ hôi.
"Cho nên Trần Tranh rất thảm, hắn không đi bệnh viện, thì không nhìn thấy được Trương Viện Viện, vừa tới bệnh viện, cô nàng kia lại quấn quít lấy hắn, tao thấy hắn cả đời cũng chưa thống khổ như thế." Trương Phong cuối cùng lại nói một câu cảm thán: "Có điều là hắn sai! Có hảo nữ hài tử mà hắn không quý trọng, bây giờ muốn hối hận, thì đã quá muộn!"
"Đúng vậy, tao cũng bởi vì hắn, mới chợt thức tỉnh, quyết định hảo hảo mà yêu thương các bạn gái của tao. . ." Lục Minh gật đầu đồng ý.
"Mày có tới vài người sao? Lục Minh, mày thật mạnh mẽ, đổi thành người khác, đã sớm ầm ĩ vang trời rồi! Nếu như tao mà dám đối với bạn gái tao có hai lòng, tao dám nói, nàng không cắt tiểu JJ của tao mới là lạ! Mày vừa có hoa cảnh sát vừa có hoa hậu giảng đường vừa có y tá, hình như Ngu mỹ nhân đối với mày cũng có cảm giác, nhưng mà mấy nữ hài tử lại sống yên ổn với nhau, mày thực sự là người trâu bò trong xã hội cua đồng a! Có cái bí kíp gì, dạy tao một hai chiêu đí, đám huynh đệ sau đó cũng có thể dùng tới!" Trương Phong nói giỡn.
"Trương Phong đồng học, mày phải hướng Diệp Nhất Phi học tập, mang theo bên người gấp đôi cái loại đồ bọc "thần khí" !" Lục Minh toát mồ hôi, hướng mình học tập, vậy không phải muốn chết sao?
Tự mình là không có biện pháp mới khiến cho rối loạn lung tung, nếu như chỉ có một người bạn gái, sợ rằng cuộc sống đã sớm rất khoái trá rồi, sao có thể giống như bây giờ, lừa cái này gạt cái kia, may là thân xử nam cuối cùng cũng đã phá, bằng không cả bộ mặt cũng không sáng lên được. Đương nhiên nghĩ đi nghĩ lại, Lục Minh cũng hiểu được mình rất trâu bò, chúng nữ tuy có tính tình khác nhau, có điều là mình miễn cưỡng có thể làm cho các nàng ở chung trong hòa bình.
Trong lòng hắn cảm thấy nguyên nhân lớn nhất khiến trong nhà an bình chính là Trầm Khinh Vũ, nếu như không có cường thế của Trầm nha đầu, chèn ép chúng nữ, mọi người cũng sẽ không ngoan thế.
Từ khi nàng về nhà luyện công một hồi, cái đuôi của Niếp hồ ly bắt đầu vểnh lên.
Không có Trầm nha đầu, hắn muốn Hoắc yêu nữ làm Tiểu Mật?
Đừng mơ!
Cho nên bây giờ ngẫm lại, trong lòng Lục Minh thật đúng là rất cảm tạ Trầm nha đầu.
Khi dễ mình đến thảm như vậy, nhưng mà một khi có nàng trông coi, trong nhà đều yên ổn, không có nàng thì đúng thật là không được!
"Trầm nha đầu. . ." Sau khi cùng Trương Phong kết thúc trò chuyện, Lục Minh lại gọi điên thoại cho Trầm Khinh Vũ .
"Nghĩ tới ta ? Tên vô lương tâm, vài ngày cũng không gọi một cú điện thoại!" Thanh âm Trầm Khinh Vũ tuy rằng hờn dỗi, nhưng nghe ra được, nàng thật sự cao hứng.
Cùng nàng hàn huyên hơn mười phút, mới lưu luyến không rời dập máy, bỗng nhiên, Lục Minh chợt phát hiện, thái độ của mình đối với người yêu đã có sự thay đổi, trở nên tích cực chủ động, cũng càng thêm hiểu được phải quý trọng cùng che chở người yêu. Xem ra chuyện Trần Tranh cùng Trương Viện Viện này, đối với mình có ảnh hưởng thực sự rất lớn, hơn nữa là ảnh hưởng chính diện, làm cho mình học xong rồi nghĩ lại tự xét.
"Ngày kia định cùng anh đi Ba Sơn . . . Bây giờ không đi được rồi ! Anh cùng Giai Giai đi thôi, nếu không, anh lại mang theo các nàng Vũ Hàm cùng Mộng Ly đi cũng được, em không ăn giấm đâu!"
Lục Minh kỳ quái, mấy ngày nay nàng không phải đang được nghỉ phép sao?
"Tập đoàn buôn ma túy liên tiếp đi lại, dựa vào tin tức thu được có hơn năm mươi kg ma túy được vận chuyển tới Lam Hải, em không nghỉ phép được nữa rồi. La Cương rất hoài nghi, là phía sau chuyện này có người một tay bày ra, mục đích là làm tổn hại an ninh trật tự của thành phố Lam Hải chúng ta, nguyên nhân vừa vặn có một tên thái tử đảng cùng khâm sai đại thần đi tới vùng chúng ta thị sát. Nếu như độc phẩm thật sự phát tán ra, phỏng chừng mấy thành phố Lam Hải cùng Thanh Hà lập tức có động đất, tất cả quan viên cao cấp đều sẽ không chịu nổi. Này cũng chưa phải trọng điểm, La Cương còn phát hiện, mấy ngày gần đây cảnh đội bị cấp trên phân hoá, năng lực giảm đi, sau khi đội đặc công Vân Kiếm bay đi, người tiếp nhận không có năng lực, phỏng chừng phế đi phân nửa! Còn lại mấy cái bộ phận, ngoại trừ đại đội hình cảnh còn miễn cưỡng được khống chế trong tay La Cương, thì đều bị thủ hạ của tên thái tử đảng tùy tiện đoạt quyền ."
"Ý tứ của em là, tên thái tử đảng muốn một tay chơi đùa Lam Hải?" Lục Minh nghe ra được.
"Thủ hạ tên thái tử đảng này có hai đại cao thủ, một lão nhân, một người trung niên, lão nhân thì La Cương không tra được, nhưng người trung niên, hắn ở trong ngoài nước có một danh hiệu vang dội, là Bạch Hạc.
Hắn là kẻ phản bội của phái Bạch Hạc, thân kiêm tuyệt kỹ của mấy nhà Túng Hạc, Minh Hạc, Phi Hạc, Vịnh Xuân Quyền, nổi danh cùng Phệ Hồn Hình Thiên Phong, cực kỳ lợi hại! Có người nói hắn sáng lập ra Thần Hạc Môn cùng Thoa Vũ Bang, sát thủ của Thần Hạc Môn là tuấn nam mỹ nữ, mà người của Thoa Vũ Bang, đều là tội phạm buôn lậu độc phiến hoạt động mạnh mẽ ở Đông Nam Á, xú danh rõ ràng!"
"Em hoài nghi đội độc phiến này, đều là tên thái tử đảng ở sau lưng thao túng?" Lục Minh cảm thấy chuyện đã rất rõ ràng, thái tử muốn một tay chơi đùa, cho nên vận dụng tư binh bên trong phủ .
"Chỉ mong là không phải, bằng không mấy thành phố Lam Hải cùng Thanh Hà sẽ không thái bình." Sắc mặt Niếp Thanh Lam có chút ngưng trọng.
"Không quản cái thái tử vương tử gì, Lam Hải là địa bàn của ta, ai muốn kiếm chuyện, phải hỏi qua ta trước đã!" Lục Minh hừ lạnh một tiếng, thái tử trong kinh tính là cái rắm, ở đây cũng không phải tổ chim của hắn , muốn chạy tới Lam Hải kiếm chuyện, mò chỗ tốt, hắn nằm mơ cũng không có được như vậy! Lục Minh bây giờ có Lộ Quá bà bà âm thầm bảo hộ chúng nữ, căn bản không úy kỵ cái Bạch Hạc gì, hắn cho dù là cao thủ cấp bậc như Thiên Cẩu Nhẫn, Thạch Trung Kiếm, Chiết Dực Thiên Sứ cùng Hình Thiên Phong, thì tính là gì? Thạch Trung Kiếm trực tiếp bị mình giết, Thiên Cẩu Nhẫn làm trò trước mặt trăm triệu khán giả nên không thể giết, làm cho hắn chạy thoát, Chiết Dực Thiên Sứ cũng chạy rất nhanh, chỉ giết được hai người thế thân, nếu như Bạch Hạc này dám can đảm chọc tới mình, vậy hắn chính là muốn chết!
Đặc biệt là Niếp Thanh Lam, nàng bị vây giữa đấu tranh của quyền lực, nếu như nàng rớt một cây tóc, như vậy Lục Minh mặc kệ cái thái tử gì, giết chết hắn rồi nói.
Lục Minh không chủ động xuất kích, mặc kệ bỏ không đuổi giết Mục Chi Hiên Hình Thiên Phong, là bởi vì hắn là nhi tử của Hình gia gia.
Lúc trước không giết Mục Chi Hiên , một là hắn là phó thị trưởng vừa được điều tới, hai là về sau lại biết là phụ thân của Mục Thuần, thoáng cẩn thận chút, không tiện công khai động thủ đi, nếu như hắn kiêu ngạo, Lục Minh tuyệt đối sẽ âm thầm đem hắn giết chết. Tên thái tử gì gì kia cũng là như thế, hắn là thái tử trong kinh , thì đã sao, lẽ nào hắn cho rằng cả đất Hoa Hạ đều là nhà của hắn sao, Lam Hải này không phải hang ổ của hắn, hắn chết cũng là chết rõ ràng!
Cho dù xảy ra chuyện gì, cứ để cho người nhà của bọn họ tìm bạo quân đi, vừa vặn cấp cho bạo quân một chút phiền phức, đỡ cho hắn phải quá nhàn rỗi!
Thực lực Lục Minh bây giờ đã tăng vọt, thái độ cũng cứng rắn lên siêu cấp, đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là liên quan đến an toàn của Thanh Lam, nếu như thái tử không chọc hắn, không hạ thủ đối với Niếp Thanh Lam , như vậy Lục Minh cũng lười để ý tới cái thái tử gì đó trong kinh .
"Lão công thật là uy phong a! Hôn một cái!" Niếp Thanh Lam có thể cảm thấy được toàn bộ cường thế của Lục Minh toàn bộ là vì mình, trong lòng tự nhiên vui mừng vô hạn, hôn rồi lại hôn, ôm hắn luyến tiếc không nỡ buông ra. Nàng tỏ ý nhiều nhất làm cảnh sát hai năm nữa, hồi báo một chút bồi dưỡng của đông đảo trưởng bối, liền từ chức về nhà, dốc lòng làm vợ nhỏ bé của hắn. Nàng vừa cười hỏi Lục Minh lúc nào theo nàng đi gặp gia trưởng, bởi vì lúc trước nói qua đi gặp gia trưởng, vẫn chưa có đi thành công, bây giờ cha mẹ lại hỏi bắt đi.
"Chờ em hoàn thành cái vụ án này đi, anh không có vấn đề, hơn nữa, phụ thân nhà giàu mới nổi nhà em, anh cũng đã gặp qua !" Lục Minh cười ha hả .
Ngày thứ hai, sáng sớm.
Quyết định mang tiểu ny tử đi xem .
Lúc đầu cho rằng có thể có thế giới của hai người, không nghĩ tới Ngu Thanh Y cùng Hạ Linh đã tới từ rất sớm rồi, các nàng cũng nói công tác xong, vừa lúc đi Ba Sơn giải sầu, hình dạng không có ý gì khác. Còn chưa thu thập các thứ để xuất phát, hai người Lâm Vũ Hàm cùng Nhan Mộng Ly cũng tới, các nàng ngay cả các thứ cắm trại gì đó cũng đã chuẩn bị tốt, người không biết còn tưởng rằng các nàng muốn tổ chức chuyến đi chơi xa cùng bạn bè đó!
"Em không muốn đi , công việc bận rộn như vậy. . . Có điều là Giai Giai nói, các người còn thiếu một tài xế, cho nên em tới tiễn các người!" Hoắc yêu nữ mượn cớ rất tốt, bằng trực giác Ngu Thanh Y khẳng định nàng là hướng về phía mình mà tới, hơn nữa chín thành chín là Niếp Thanh Lam phái nàng tới, cản trở mình tiếp cận Lục Minh.
"Đừng nhìn ta, ta là bảo tiêu!" Hạ Linh rất sợ ánh mắt của Lục Minh, nàng cấm hắn nhìn mình, lời của nàng tựa hồ có chút giấu đầu lòi đuôi.
Đối với các nàng muốn đi theo , Lục Minh cũng không phản đối, chỉ là cảm thấy có chút áy náy đối với Giai Giai.
Lúc đầu, hắn muốn nàng cùng đi, cho nàng một cái thế giới hai người.
Hiện tại xem ra không có khả năng rồi!
Đó là một thế giới hai người bị quấy rối. . .
Giai Giai lại mỉm cười, trong lòng cũng không thèm để ý, nàng cảm thấy, chỉ cần có thể cùng hắn ở cùng một chỗ, đó chính là thế giới hai người ! Nàng đã quen với việc bên người của hắn có một đoàn nữ hài tử, ở nhà cũng là như thế, có các nàng Niếp Thanh Lam, Cảnh Hàn, Chúc Tiểu Diệp, đâu có thể nào thực sự có cái thế giới hai người gì, tất cả mọi người đều không có! Có điều là chỉ cần nghĩ lại, chỉ cần lúc này trong lòng hắn nghĩ tới mình, lòng của mình lại muốn hắn, vậy chẳng phải là thế giới hai người rồi sao?
Lòng gần, đó chính là thế giới hai người, như vậy so với cái gì cũng mạnh mẽ hơn, về phần mặt ngoài có mấy người , thực sự quan trọng sao? Cả đoàn người cùng nhau chơi đùa, cũng sẽ vui hơn!
Lưng Giai Giai đeo túi nhỏ, lôi kéo bàn tay của Lục Minh, vui vẻ lên xe.
Dáng tươi cười trên mặt nàng là rực rỡ như vậy, dáng tươi cười là ngọt ngào như vậy, làm cho chúng nữ nhìn, đều không kìm lòng được cảm thấy thở dài, người vợ nhỏ bé này, bình thường còn không nhìn ra , khuôn mặt khi tươi cười lại có thể khả ái động lòng người như vậy !

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #293


Báo Lỗi Truyện
Chương 293/830