Chương 271 : Ai sẽ là người cười cuối cùng?


Garstin vô cùng khẩn trương, hắn cầm DE chỉ thẳng vào Lục Minh.
Chỉ cần Lục Minh có một hành động khách thường, thì hắn sẽ lập tức nổ súng, và mượn thế bỏ chạy.
Trước đó, hắn quả thật có tâm lý muốn liều mạng với Kungfu Panda, nhưng sau khi trải qua chiến đấu liên tiếp, đấu chí của hắn đã bị tổn thương nghiêm trọng, đặc biệt là hai tên đồng bạn có thực lực gần bạn mình, Black Jack và William, đều trong thời khắc cuối cùng,chờ khi Kungfu Panda bị thương gần chết mới ra tay, lại bị Kungfu Panda làm cho một chiêu chết queo. Garstin không muốn dẫm vào vết xe đổ đó, hắn không muốn có kết cục thảm như bọn Black Jack.
Kungfu Panda cường đại, điều này không thể nghi ngờ, vượt qua sự tưởng tượng của con người. Nhưng hắn có một nhược điểm, hắn quá nghĩa khí, quá yêu quý bạn bè.
Nếu đổi lại là người khác, chưa chắc đã đi cứu Trương Vân, Mila các nàng.
Lục Minh đi vài bước, đột nhiên dùng tay phải che miệng, máu tươi từ ngón tay hắn chảy ra, rơi xuống đất.
Cực hạn, hắn đã đạt đến cực hạn rồi...
Thân thể yếu đuối của hắn chậm rãi khuỵu xuống, nhưng vẫn không ngã xuống : "Tao... là nam nhi Hoa Hạ... tuyệt đối... không thể yếu thế trước mặt kẻ địch... tuyệt đối không quỳ xuống đất... tao muốn.. muốn..."Hắn dùng bàn tay trái đầy máu của mình để chống đỡ thân thể, hai đầu gối run lên, không chịu đụng vào mặt đất. Nhưng mà, hắn dù muốn đứng dậy, kiên trì cố gắng mấy chục giây, rồi cuối cùng vẫn té ngã xuống đất.
Máu tươi, từ dưới người của hắn chảy ra, phải nói là chảy thành suối.
"Thằng ngu này, tôi đã nói rồi, không cần anh cứu mà. Chúng tôi không cần anh cứu, anh làm vậy được gì?"Nữ sát thủ Mila đột nhiên khóc lớn, lại cuống quít chửi mắng Lục Minh.
"Đừng.. đừng chết, cầu xin em... đứng lên..."Tim của Trương Vân đau như cắt, mà nước mắt của nàng cơ hồ đã khô rồi.
"Thằng ngu này, anh cho rằng anh làm như vậy thì tôi sẽ thích anh sao? Không có khả năng, tôi chỉ thích đàn bàn, tôi ghét đàn ông. Tôi ghét anh, anh cho rằng anh cứu tôi, thì tôi sẽ lên giường với anh sao? Anh nằm mơ à? Tên ngu ngốc này, cái tên vô dụng này, tôi còn chưa chết, anh chết cái gì? Không được phép, tôi không cho phép anh chết. Muốn chết, thì cũng phải do tôi giết anh!"Thân thể của nàng chảy máu quá nhiều,nên đã suy yếu đến cực độ, nàng lại bị con da đen Ma Qiao đánh cho bầm dập, bây giờ ngay cả đứng lên cũng không nổi.
Nàng cực lực bò về hướng Lục Minh, một bên phát ra những tiếng rên đau khổ.
Garstin vốn muốn chỉ súng vào đầu nàng, nhưng nhìn thấy ngón tay của Lục Minh vẫn còn động, nên vội vàng chi sủng ngược lại, đề phòng Lục Minh.
Mila cứ bò từng chút từng chút lại gần Lục Minh, vừa bò vừa chửi : "Tên khốn nạn này, chờ tôi tới, không được chết, có chết thì đợi tôi chết cùng..."
"Không, không, hắn là của tôi, hẳn là phải chết cùng với tôi"Trương Vân không biết lấy sức lực từ đâu, đột nhiên đứng dậy, lao qua, muốn đoạt lấy Lục Minh trước Mila. Con da đen Ma Qiao hừ lạnh một tiếng, giơ chân lên đá một cái, làm Trương Vân bay đi, sau đó lại dẫm một cái thật mạnh lên lưng của Mila, làm cho nàng đau đớn vặn vẹo.
Nhưng nàng vẫn cắn chặt răng, không kêu rên một tiếng.
Cũng tuyệt đối không cầu xin tha thứ.
"Muốn cùng chết một chổ sao? Nằm mơ, con ** này, tao lập tức tiễn mày xuống địa ngục!"Ma Qiao cười đắc ý, dùng chân dẫm điên cuồng lên người Mila.
"..."Mila vẫn cắn chặt ra, liều mạng bò tới, khoảng cách của nàng và Lục Minh ngày càng gần, không đến một mét nữa.
"Con **, đây là quà của tao đây, khi mày giết người đàn ông của tao, tao đã muốn làm như vậy!"Ma Qiao dẫm chân lên tay của Mila, nói xong móc súng lục ra, lên đạn, chỉ vào mặt của Mila, giả bộ thở dài nói : "Con ** điếm, thật đáng tiếc, còn thiếu nửa mét nữa thôi là mày có thể cùng chết với hắn rồi. Nhưng mà, mày nghĩ rằng tao sẽ cho hai con chó bọn mày được chết chung sao? Haha, mày rất tức giận phải không? Kêu lên đi, kêu lên tuyệt vọng đi! Tao lập tức đưa mày xuống địa ngục ngay, say goodbye, asshole!"
Thạch Trung Kiếm đứng lẳng lặng ở đằng xa kia, không có ngăn cản.
Tay của hắn, vẫn đặt lên thanh kiếm bên hông của mình, tựa hồ như vẫn còn đang lo lắng về Lục Minh nằm một đống ở kia, sợ hắn bộc phát rồi ngồi dậy chém giết vậy.
Khi con da đen chuẩn bị nổ súng, thì chợt nghe thấy một giọng nói yếu ớt từ phia sau lưng vang lên : "Tao... là tử thân... tao nắm giữ sinh mạng của mọi người trong tay... tao tuyên bố, mày có thể chết!"
Con da đen nghe xong,kinh ngạc, tiếp theo, cánh tay dường như bị mất sức vậy, ngón tay không thể khống chế được nữa.
Súng lục liền rớt xuống, rơi ngay trước mặt Mila.
Ma Qiao phát hiện ra cổ tay của mình có một cây châm rất nhỏ, chỉ một cây châm nhỏ mà làm cho tay mình không thể khống chế, nên cực kỳ khủng hoảng, quay đầu bỏ chạy.
"Con **, mày chạy đi đâu!"Mila dùng bàn tay bị Ma Qiao dẫm nát kia, nhặt súng lên, cũng không nhìn, bóp cò nổ súng ngay lưng của Ma Qiao. Chờ khi Ma Qiao ngã xuống rồi, cả người co giật, thì trên khuôn mặt đầy máu tươi của Mila, đột nhiên lộ ra một nụ cười : "Ma Qiao, con ** chó chết tiệt này, không phải mày kêu tao cắn mày sao? Tao tới đây!"
Nàng bò đến bên cạnh Ma Qiao, há hàm răng trắng ra, bắt đầu cắn lên cổ của Ma Qiao.
Ma Qiao run rẩy,dùng tay mà kéo đầu Mila ra, muốn đẩy nàng ta ra, nhưng cánh tay đã bị ngân châm khống chế, trên lưng lại bị trúng đạn nữa, nên không thể cản được sự điên cuồng của Mila.
"Phụt, mày đúng là một con điếm, ngay cả máu cũng thúi!"Mila phun ra một ngụm máu, ngẩng đầu lên bò về hướng Lục Minh, khẽ hô : "Anh chết chưa? Tôi thì sắp rồi đó, kiếp sau nếu anh làm nữ, thì tôi sẽ thích anh, anh cảm thấy thế nào? Này, đã chết chưa vậy? Con mẹ nó, sao không trả lời, tôi không có thời gian đâu!"
"Tôi còn chưa lên giường với cô, mà đã chết rồi, thật là tiếc... biết vậy tôi đã sớm cưỡng hiếp cô"
"Có cưỡng hiếp, cũng là tôi cưỡng hiếp anh!"Nước mắt của Mila lại rơi ra, nàng nằm xuống đất, trong họng ộc ra một đống máu tươi, thở dốc nói : "Đã muộn rồi! Mặc dù tôi không thích đàn ông, nhưng nếu đem anh là nữ, sau đó cưỡng hiếp anh, chắc là không tệ đâu. Kiếp sau... à không, tôi sẽ chờ anh tại địa ngục, mẹ kiếp đừng có lên thiên đường đó, chổ đấy không phải nơi tôi có thể đến..."
"Haha, Kungfu Panda, đứng lên quyết đấu với tao!"
Garstin bây giờ vô cùng đắc ý, hét lên : "Đến đây, nào, mày không phải là người Hán trẻ tuổi mạnh nhất sao? Mày nhìn mày đi, nằm một đống dưới đất như một con chó đáng thương vậy, uy phong của mày đâu rồi? Đứng lên đi, nếu mày có bản lĩnh thì đứng lên, quyết đấu với tao! Nếu không có, vậy thì trước khi chết, nhìn tao cưỡng gian con đàn bà của mày! Elizabeth, mang con ** Mila kia lại đây, anh muốn để cho Kungfu Panda nhìn thấy, xem anh cưỡng gian con ** Mila thúi tha này thế nào!"
Elizabeth nhìn Mila với cái miệng đầy máu kia, đột nhiên, nàng chạy lại hướng Trương Vân, dùng sức mà kéo Trương Vân.
Lại quay sang gọi tdt, muốn nàng ta hỗ trợ.
Tdt trong lòng hừ một tiếng, tên nông dân Lục Minh đã đặt một chân vào quan tài rồi, mấy người này còn phải sợ gì hắn? Garstin nói hắn là Chiết Dực Thiên Sức, mẹ kiếp, dực ( cánh ) đâu không thấy, mà lại sợ hãi một tên nông dân sắp chết đến hai chân run lên, còn gì là đàn ông! Còn cái tên Thạch Trung Kiếm kia, vẫn đang đứng bất động đằng kia, căn bản là không dám ra tay, vì sợ ch61t!
Nàng làm như không nghe thấy tiếng gọi của Elizabeth, đi đến chổ Lục Minh, điên cuồng kêu gào : "Lục Minh, tên nông dân thấp hèn này, mọi người sợ mày, tao không sợ mày đâu, mày trong mắt tao, thì tính là gì? Bất quá mày chỉ là một tên nông dân thôi!"
"Mày cho rằng không có người nào có dũng khí để giết mày? Tao có, súng của tao có thể giết mày!"
"Nhưng, tao tạm thời không làm vậy, thù hận trước kia của tao phải bắt mày trả gấp trăm lần, tao muốn cho mày biết, tao là kim chi ngọc diệp đại tiểu thư, tao không thể từ chối, tao nói cái gì, thì tên nông dân như mày đều phải nghe! Tao nói ước hẹn, thì mày phải đi theo tao, tao nói đi sàn nhảy, thì mày cũng phải theo tao, mày dựa vào cái gì mày dạy dỗ tao? Mày dựa vào cái gì mà từ chối tao? Tao có thân phận gì, mà mày dám đánh tao? Tao lớn như vậy rồi mà vẫn chưa bị ai đánh bao giờ, mà mày dám đánh tao, còn giẫm lên ngực tao, còn đánh vào mông tao, mày cho rằng mày là cái gì hả? Mày bất quá chỉ là một thằng nông dân thôi!"
"Tao đá chết mày, tao đá chết mày, mày là một thằng nông dân, là một thằng nông dân nghèo hèn, không bằng một đống phân ngựa, mày dám đánh tao!"
Tdt càng nói càng phẫn nộ, nàng đá một cước, một đạp lên đầu của Lục Minh, nhưng do dùng sức quá mạnh, nên giày cao gót bị văng đi, mà vẫn không đá trúng Lục Minh. Cà người nàng mất thăng bằng, té xuống mặt đất, đập đầu một cái, rối ngất luôn (_._!)
Cảnh tượng này làm cho Garstin giật hết cả mình, nhìn thấy tdt chỉ bị trợt chân té ngã, chứ không phải là do Kungfu Panda tấn công, nên mới an tâm.
Hắn khẩn trương nuốt nước bọt, kêu lên "Kungfu Panda, nếu mày không chết, vậy ngẩng đầu lên, xem tao cưỡng hiếp con đàn bà của mày đây, nhìn đi, tao lập tức làm cho nó sướng đến chết!"Garstin cởi quần ra, nhưng cũng bởi vì khẩn trương, nên cây súng thịt của hắn mềm nhũn ra, không có động tĩnh, hắn lấy tay xốc lọ một hồi lâu, vẫn không có phản ứng nào, lại càng sốt ruột.
"Em đến giúp anh!"Elizabeth trước mặt người Hán, là một công chúa cao ngạo, nhưng trước mặt một người phương tây, lại không khác gì một con điếm dâm đãng cả.
Nàng không hề xấu hổ cúi đầu xuống, ngậm lấy cây súng thịt của Garstin, không ngừng s...ụ...c .
Thạch Trung Kiếm vẫn thờ ơ lạnh nhạt, tay vẫn đặt trên thanh kiếm, không hề buông ra.
Làm một cường giả, trong lòng hắn có một cảm giác kỳ quái, hắn cảm thấy rằng Kungfu Panda không hoàn toàn mất đi lực chiến đấu, hắn bị thương mặc dù rất nặng, nhưng tuyệt đối vẫn có thể ra một kích trí mạng! Nhưng công kích của Kungfu Panda khẳng định không nhiều lắm, vì để mê hoặc kẻ địch, nên hắn vẫn nằm dưới đất, chờ đợi cơ hội tấn công, đối tượng có lẽ là Garstin, hoặc có lẽ là mình.
Cuối cùng, nếu hắn ra tay một lần nữa, tuyệt đối là chết!
Trong lòng Thạch Trung Kiếm hừ lạnh một tiếng, tuyệt đối sẽ không đến gần, nếu có chết, thì để một mình Garstin chết.
Garstin mặc dù rất cẩn thận, nhưng hắn đắc ý quá sớm, xem ra, trò chơi tử vong này, người thắng cuối cùng là mình, và Chiết Dực Thiên Sứ ẩn thân kia....
"Được rồi, anh được rồi! Kungfu Panda, nhìn đi, xem tao lập tức cưỡng hiếp con đàn bà của mày đây!"
Garstin đắc ý kêu to lên, hắn khẩn trương nhìn Lục Minh, lại bảo Elizabeth kéo Trương Vân đang hôn mê lại đây, nhưng Elizabeth không chịu buông ra, cho đến khi bị ăn một cái tát, mới ủy khuất nói : "Đừng làm con kia, em tốt hơn nó nhiều, anh đừng lãng phí đồ tốt trên người một con đàn bà như vậy, ít nhất là phải để em hưởng trước! Phang em đi, em đã chuẩn bị tốt rồi!"
"Con ** này, nằm xuống, tao sẽ phang chết mày!"Garstin lại điên cuồng tát cho Elizabeth một cái, sau đó đạp nàng ngã xuống, nhấc váy của nàng lên.
Elizabeth ngay cả quần lót cũng không mặc, thuận thế nhổng mông cao lên.
Garstin đang chuẩn bị đút vào, thì đột nhiên nghe thấy một âm thanh kinh khủng : "THIÊN... MA... GIẢI... THỂ..."Hắn nhìn thấy Lục Minh nằm trong đống máu chợt lóe kim quang, hai tay và cả người đều có, một giây đồng hồ sau, tay của hắn nắm chặt lại, đấm một cái thật sâu vào nền đất, lập tức đứng lên, từ một kẻ bị thương sắp chết, biến thành một con sư tử mạnh mẽ.
Cây súng thịt của hắn bởi vì do sợ hãi quá độ, nên đã mềm xuống cực nhanh, trở thành một con trùng.
Elizabeth nhổng mông một hồi lâu, vẫn không thấy có động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện ra một người đàn ông phát sáng, đang từng bước tiến lại gần mình, trong cái mặt nạ màu bạc kia hiện lên cặp ma nhãn, không khỏi hét ầm lên.
Lúc này, đừng nói là Garstin, ngay cả Thạch Trung Kiếm cũng kinh hoảng.
Quả nhiên, Kungfu Panda vẫn còn một kích cuối cùng.
Thiên Ma Giải Thể, cụm từ này rất ít nghe ở phương tây, nhưng mà, mấy hôm ở HongKhôngng này, báo chí không ngừng tuyên dương Kungfu Panda bởi vì sử dụng Thiên Ma Giải Thế nên mới đánh bại được Thiên Cẩu Nhẫn.
Cho nên Garstin và Thạch Trung Kiếm cũng hiểu một chút, loại võ công kinh khủng này, nghe nói có thể bộc phát hết tiềm năng của người luyện, trong tích tắc đạt đến một cảnh giới khó tin. Trong thời gian dùng Thiên Ma Giải Thể, người đó cơ hồ như vô địch, thế gian không có đối thủ. Nhưng võ công đáng sợ này, chỉ có hiệu lực ngắn ngủi, không bao lâu sau, thân thể sẽ không chịu nổi sự tăng mạnh đột ngột này, rồi bùng nổ mà chết!
Thạch Trung Kiếm hoàn toàn tin tưởng loại võ công này.
Bởi vì, cái này giống như tiêm Adrenalin ( Thuốc kích thích tim) vào trong người vậy.
Một người nếu có được một lượng Adrenalin nhất định, sẽ sinh ra một sức mạnh khó tin, một người lính bình thường sau khi tiêm vào, có thể giết một hơi rất nhiều bộ đội đặc chủng, chỉ cần đầu và tim không trúng đạn, thì bọn họ cơ hồ như không sợ đạn bắn, biến thành một cổ máy giết người kinh khủng.
Âu Mỹ cũng có thí nghiệm này, tương tự như thiên ma giải thể của người Hán, nhưng mà, nếu tiêm loại thuốc này quá nhiều vào cơ thể, sẽ bị trúng độc mà chết.
Sau khi tiêm Adrenalin và người, thì những người lính đó sẽ biến thành siêu nhân, nhưng sau khi hết tác dụng, thì sẽ chết.
Thậm chí, trong quá trình tiêm, có người bởi vì thân thể không chịu nổi mà chết.
Hắn có ly do tin tưởng, võ giả người Hán cũng nắm giữ kỹ thuật thần kỳ này, nâng cao lực lượng của bản thân đển cực hạn, đặc biệt là trước lúc chết, dùng để đồng vu quy tận với kẻ địch!
"Đừng đến đây, nếu không tao giết nó!"
Garstin bây giờ sợ đến trắng mặt, một tay hắn kéo Trương Vân, một tay kia cầm súng chỉ vào nàng.
Cả người Lục Minh như kim cương cự nhân, trên người mơ hồ phát ra ánh sáng màu vàng, hắn không sợ sự uy hiếp của đối phương, từng bước tiến lại gần Garstin, tựa hồ như không giết hắn là không thể. Garstin giơ DE lên bắn, nhưng đạn không thể tiến vào thân thể của Lục Minh, và Lục Minh cũng không dừng chân lại, vẫn vô hồn bước lại chổ Garstin, cho đến khi bước lại trước mặt Garstin, giơ tay lên chụp lấy cây DE rồi bóp nó thành sắt vụn, còn Garstin do quá sợ hãi giơ tay đánh tới theo bản năng, cũng bị nắm tay của hắn bóp nát!
Garstin điên cuồng gào thét lên, cắn răng rút một con dao sắc bén ra, chặt lên cánh tay nát bấy của mình, rú lên như chó điên rồi lăn lộn xuống đất.
Bây giờ, hắn không còn muốn đánh nhau nữa, chỉ muốn chạy trốn thôi.
"Tao đã nói, tất cả những thằng đàn ông ta nhìn thấy, đều phải chết!"Lục Minh nói xong, giơ tay về phía sau chụp lấy.
Garstin vẫn không dừng tốc độ chạy trốn điên cuồng của mình, nhảy vào trong bóng tối, nhưng trong tay phải của Lục Minh, đã nắm lấy một quả tim con đang đập.
Khi Lục Minh bóp nát trái tim đó, thì Garstin cũng ngã quỵ trong bóng tối!
Thạch Trung Kiếm thấy vậy, khóe mắt co giật, hắn lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi xuất hiện trong đáy lòng!
Mình nên chạy trốn, hay là ở lại?
Chạy, bây giờ vẫn còn kị... nhưng Kungfu Panda có lẽ sẽ hồi phục từ thiên ma giải thể, dù sao trước kia hắn đã từng dùng để đối phó với Thiên Cẩu Nhẫn, lần này nếu không giết hắn, thì sau này sợ rằng không có cơ hội!
Ở lại, vậy thì rất nguy hiểm, nhưng mà cũng may, hắn vẫn còn ở trong cái bẫy của mình!
Thạch Trung Kiếm nhìn vị trí mà Kungfu Panda đang đứng, khóe miệng đột nhiên mỉm cười.
Nhưng hắn không thấy, khóe môi của Lục Minh cũng nhếch lên...

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #271


Báo Lỗi Truyện
Chương 271/830