Chương 237: Nữ phi tặc thưởng cho một nụ hôn.


Lục Minh cào lấy một lớp vôi bên cạnh cửa sổ, nhẹ nhàng bóp nát, nắn thành hai quả cầu nhỏ.
Sau đó, đưa tay bắn ra. ( Đạn chỉ thần công chăng?)
Cảnh Hàn kinh ngạc, còn cách một lớp cửa kính, sao có thể bắn trúng người ở bên trong nhĩ? Nhưng làm cho nàng kinh ngạc hơn, trên cửa kính xuất hiện hai cái lỗ trong nháy mắt. Cái này đương nhiên là do Lục Minh cất chúng vào trong trữ vật không gian, chẳng qua, Cảnh Hàn lại nhìn rất mơ hồ, nàng sờ sờ cái cửa kính, trên mặt không có dấu vết va chạm, rõ ràng là bay tới mà, sao lại thế này???
Nàng biết nhất định là Lục Minh giở trò quỷ, thấy hắn cười như không cười nhìn mình, mang chút hờn dỗi thúc cùi chỏ hắn, ý bảo hắn tiếp tục.
Lục Minh đưa tay đặt lên cái cửa kính, một giây sau, Cảnh Hàn phát hiện trên cửa sổ xuất hiện hai cái điểm trắng.
Lúc này, ba người đang giao lưu văn hóa bên trong đang bắt đầu đổi tư thế, hai người đàn ông đã muốn đổi vị trí, vừa mới đứng lên, còn chưa kịp tiếp tục, đã bị hai cái cục trắng trắng bay tới, đánh vào bên hông. Hai người phát hiện ra bên hông tê rần, phía dưới nhanh chóng teo lại, không khỏi la hoảng lên. Còn người đàn bà kia nằm chờ lâu quá không chịu được, ngồi dậy, phát hiện ra hai người này đang bị ủ rũ, quả thật giống như cái vòi con voi, vô cùng căm tức, nhưng do nhu cầu tình dục đang lên cao, nên cũng há mồm thay phiên nhau mà mút mà hút liên tục...nhưng cuối cùng vẫn không có tác dụng, hai người đàn ông thì uống thuốc kích dục liên tục, nhưng căn bản vẫn vô dụng, hoàn toàn không có phản ứng.
Người đàn bà phương Tây thấy tình hình như vậy, căm tức tận trời, cầm lấy cái gối, đập lên đầu hai người đàn ông kia, lại dùng tay dùng chân đấm đá họ, đuổi bọn họ ra ngoài cửa.
Lục Minh đắc ý quay lại đá lông nheo với Cảnh Hàn.
Trên thực tế, hắn sở dĩ có thể sử dụng chiêu tập kích bất ngờ từ cửa sổ này, cũng bởi vì lần ám sát của Ngân Hồ ngày đó.
Lúc đó, Lục Minh dưới tình hình khẩn cấp, đã đem viên đạn súng ngắm của Ngân Hồ cất vào trong trữ vật không gian, do đó hiểu được một đạo lý, trự vật không gian không có khái niệm thời gian và khái niệm trọng lực. Viên đạn cất vào trong đó là bất động, nhưng khi nó được thả ra ngoài, thì vẫn có uy lực như lúc bắn không thay đổi chút nào.
Lục Minh vẫn giữ viên đạn này trong trữ vật không gian, đến khi bản thân lâm vào trong một tình huống nguy hiểm, có thể lợi dụng uy lực của viên đạn, đánh lén một cao thủ. Ví dụ như Thiên Cẩu Nhẫn, Chiết Dực Thiên Sứ hay đám người của Hình Thiên Phong. Bọn chúng đều không dễ dàng giết chết, nhưng nếu đánh lén, để cho viên đạn bắn trúng vào bọn chúng, đặc biệt là những chổ yếu hại. Tin tưởng rằng dù bọn chúng có ghê gớm cỡ nào thì cũng phải đi đời nhà ma!
Viên đạn này, chính là sự chuẩn bị lớn nhất dành cho các cao thủ sau này.
Nếu phối hợp với sự công kích của thập bát khổ địa ngục, trong nháy mắt lúc tinh thần của kẻ địch bị khống chết, thì cho chúng một viên đạn, tin tưởng rằng bọn chúng sẽ chết rất tốt!
Cùng một đề tài, Lục Minh bắn hai quả cầu kia vào trong trữ vật không gian, rồi cho nó lướt qua nửa mét không gian vách tường, rồi trực tiếp công kích hai gã kia trong phòng, vượt qua tường ngăn, hai cú công kích cách không đã đạt hiệu quả.
Cảnh Hàn thấy Lục Minh có năng lực như vậy, cho nên rất vui mừng, trong lòng bắt đầu cao hứng.
Nhưng khi nàng nhìn lại, người đàn bà phương tây kia sau khi đuổi hai gã đàn ông kia ra ngoài, và dùng một cái cây mát xa thật to để tự an ủi, không khỏi cuồng nộ : "Con đàn bà này thật không biết xấu hổ! Bắn chết đi, để lại nhìn thấy thật là ghê tởm!"
Lục Minh cũng âm thầm đổ mồ hôi, không thể tưởng tượng được đàn bà phương tây lại trâu bò thế này, đàn ông không thỏa mãn được, nàng ta cũng không cần người, tự xử một mình luôn!
Lấy lãnh mỹ nhân mất hứng, Lục Minh đương nhiên muốn lấy lòng nàng, cố ý đứng sát cửa sổ, lại dùng phương pháp đồng dạng bắn vào, bắn ngay huyệt thái dương, dùng sức rất lớn, làm cho nàng ta trực tiếp hôn mê. Thấy Lục Minh hạ thủ không lưu tình, lại đặc biệt lấy lòng mình, Cảnh Hàn không khỏi có chút cảm động, người này luôn che chở cho mình như vậy, bất kể mình tức giận không có đạo lý, đều ngoan ngoãn phục tùng mình...lãnh mỹ nhân trong lòng cảm động, không khỏi mở hai tay ra ôm lấy Lục Minh.
Nàng cũng không dùng ngôn ngữ để biểu đạt tâm lý, nhưng một cái ôm nho nhỏ này, đã nói lên tất cả.
Lục Minh cũng vui vẻ ôm nàng một cái, mở cửa sổ ra, để cho nàng vào trong phòng trước.
Trên cái giường lớn trong phòng, ả đàn bà phương tây kia đang nằm ngã chỏng vó, mà phía dưới, vẫn còn cắm một cái máy mát xa thật lớn.
Cảnh Hàn coi như không thấy ả tồn tại, thấy Lục Minh tiến vào, cũng không có chút ngượng ngùng hoặc dùng chăn che đi cái thân thể trần truồng kia, mà bảo ý xem xét chung quang, tìm xem c1o gì không thích hợp hay không.
Tranh chữ, điêu khắc, đồ cổ, dụng cụ, ngọc thạch... rất nhiều, phần lớn là chính phẩm, nếu muốn trộm, thì cho dù trữ vật không gian có nở ra gấp mười lần nữa, thì cũng không thể trộm hết được, hắn chỉ có thể lấy một món đồ trang sức nho nhỏ, vì trong phản ứng của tâm linh cảm ứng, thứ này thích hợp để trộm. Về phần ngọc thạch, một kiện cũng không đụng vào, vì tất cả đã bị hấp thụ hết năng lượng.
Lúc Lục Minh điên cuồng hấp thụ năng lượng của ngọc thạch, Cảnh Hàn đã bốn lần tìm kiếm Thiên Tinh khắp nơi.
Nàng mở một bức trang vẽ lỏa thể của một phụ nữ tây dương, tìm ra một cái két sắt.
Mở cái két ra, tất cả đều là những trang sức quý hiếm, Cảnh Hàn vội vàng đến chúng đến chổ Lục Minh, sau khi phân biệt, phát hiện ra bên trong có hai món có năng lượng cũng không tệ lắm, những cái khác đều là giả, mặc dù có chút năng lượng, nhưng tuyệt đối là hàng giả.
Sau khi Lục Minh hấp thu toàn bộ năng lượng, làm cho chúng nó bị ố màu.
Cái nhẫn kim cương và cái vòng cổ kim cương tốt nhất, Cảnh Hàn hoàn toàn mặc kệ hành động của Lục Minh, chỉ chuyên tâm tìm kiếm Thiên Tinh.
Lục Minh chưa từng thử qua những thứ này, tận tình hấp thu tất cả năng lượng bên trong, sau khi hấp thu hơn trăm kiện, hắn cảm thấy bản thân đã nhanh chóng tiếp cận tầng mười của đồng tử công, sau khi hấp thu xong năng lượng của hai hòn đá giả cùng với một pho tượng phỉ thúy, hắn phát hiện ra năng lượng trong cơ thể đã vượt qua tầng mười của đồng tử công, nhưng vẫn chưa tăng lên, bởi vì bản thân cần một cơ hội để đột phát tâm tình, lĩnh ngộ tri thức hoàn toàn mới.
Hắn không biết bản thân rốt cục đã hấp thu bao nhiêu năng lượng, nhưng ngay cả trự vật không gian một mét khối kia cũng bởi vì tiên thiên chân khí được bom nhiều quá mức, nên chậm rãi nở rộng ra,có vẻ như đã nở ra được 5cm.
Cuối cùng, còn có một con thuyền làm từ topaz và ruby, khi Lục Minh đang hấp thu, trong lòng bỗng nhiên xuất hiện dị cảm.
Nhanh chóng buông ra, sau đó bước lại, khẽ kéo Cảnh Hàn, đồng thời trốn sau cái màn cửa sổ.
Hai người vừa mới đi vào, phát hiện ra chổ ẩn thân sau cửa sổ rất nhỏ hẹp, nhưng muốn ra ngoài đã không còn kịp nữa rồi, cửa bên ngoài đã vang lên tiếng động, tựa hồ như có người muốn bước vào, Lục Minh nhanh chóng kéo Cảnh Hàn vào trong lòng ngực, đứng sát vào vách tường, Cảnh Hàn cũng đứng lên chân, đưa thân hình dính chặt trên người hắn, da thịt của hai người hoàn toàn không có chút khoảng cách, ngay cả nhịp tim đập của đối phương cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Vốn hai người vẫn còn đủ thời gian để mở cửa sổ rời đi, nhưng bất kể là Lục Minh hay Cảnh Hàn đều luyến tiếc rời đi.
Lục Minh không đi, bởi vì bên trong chiếc thuyền kia còn có rất nhiều năng lượng, năng lượng này rất tốt, không thể lãng phí.
Cảnh Hàn không đi, bởi vì Thiên tinh vẫn chưa tìm được.
Trong lòng nàng vẫn muốn giống như Trầm Khinh Vũ, đưa hắn Thiên Tinh để giúp hắn tăng thực lực lên!
Ngoài cửa, đi vào hai người bảo về, bọn họ nhẹ nhàng kêu nữ bá tước Ge Yafa một tiếng, chúng tôi đến, nhưng vừa thấy ả kia đang ngủ mà vẫn cắm một cái cây mát xa thật lớn, hai người thầm kêu nguy hiểm thật, chạy nhanh thôi!
Trong đó, khi một người đang đóng cửa lại còn nhẹ giọng nói : "Billy, may mà nữ bá tước đang ngủ, nếu không chúng ta..."
Nguy hiểm thật. Hai người này không dám lên để thỏa mãn người đàn bà kia, nếu không nhất định sẽ phát hiện ra ả đang hôn mê, chứ không phải là đang ngủ. Trong lòng Lục Minh thầm than may mắn, Cảnh Hàn nằm trên lòng ngực hắn, nghe thấy tim của hắn đập cực nhanh, không khỏi ầm thầm buồn cười, tình hình như thế này với ăn trộm chỉ là một trò đùa. Nếu đi trộm mộ, tình cảnh nguy hiểm hơn còn có thể phát sinh, cơ quan, bẩy rập, khí độc, trùng độc... lúc nào cũng có thể có, nếu không như thế, còn phải đề phòng kẻ đi chung đánh lén, đặc biệt là khi phát hiện bảo vật, còn chưa kịp nhìn, sẽ bị chết dưới tay đồng bọn...
"Lần đầu tiên đi ăn trộm, coi như anh cũng rất khá!"Cảnh Hàn nhón chân cao lên, đưa cặp môi thơm hôn lên mặt hắn, coi như là thưởng cho hắn.
"Vạn tuế!"Lục Minh rất kích động, thiếu chút nữa đã xém cửa sổ ra, hét lên với toàn bộ dân chúng HongKong, hoan hô nữ phỉ tặc vạn tuế, khi hắn đắc ý cúi đầu xuống, muốn hôn Cảnh Hàn một cái, lại bị nàng dùng tay chặn lại.
Được rồi, thưởng thì không thể cho nhiều, càng ít mới càng quý hiếm!
Lục Minh đành phải tự an ủi mình.
Sau khi hấp thu xong năng lượng của chiếc thuyền xong, Lục Minh cảm thấy bản thân có cảm giác no bụng rồi, tiên thiên chân khí không ngừng lưu thông toàn thân, chỉ cần mình tu luyện thâm, hoặc tìm một cơ hội thích hợp, tin tưởng rằng có thể đột phá đồng tử công tầng mười. Ở đan điền, tiên thiên chân khí tựa như một cái hồ nước, làm cho tràn đầy trong đan điền.
Chân khí đặc biệt của thập bát khổ địa ngục, so với trước kia, chỉ có 1%, bây giờ đã có nhiều hơn 1% rồi...
Không hổ là phòng ngủ của thương nhân chợ đêm, ngọc khí trong phòng quá nhiều, trong lòng Lục Minh rất hài lòng về chuyến đi trộm lần này.
Những nhóm minh tinh đưa cho mình cũng rất nhiều ngọc khí, nhưng những cái này cũng có thể từ từ hấp thu.
Nhưng nơi này thì không thể, phải lập tức hấp thu năng lượng, hoặc là mang đi, bởi vì có cảm giác khẩn trương, mới làm cho kẻ lần đầu tiên đi trộm như Lục Minh, trong lòng rất kích động và sảng khoái.
Cảnh Hàn cũng tìm được vài chổ cất bí mật, tìm ra vài bộ trang sức kim cương cùng với một viên ngọc màu xanh và hai cái vương miện của hoàng thất.
Chẳng qua, Thiên Tinh vẫn không tìm được.
Chẳng lẽ Byrd Zha Lishi đem mấy hòn đá di động đó về nước Anh?
Lục Minh thấy Cảnh Hàn có điểm khẩn trương, hắn quyết định giúp nàng một phen, nhắm mắt lại, dựa vào tâm lih cảm ứng, dò thám những tình huồng tốt nhất và xấu nhất. Cảnh Hàn thấy Lục Minh sử dụng dị năng, trong lòng thầm ngọt ngào. Người này thật biết cách chăm sóc người khác, khi mình gặp khó khăn, hắn sẽ động thân giúp đỡ, kỳ thật hắn đã có thể làm như vậy ngay từ đầu, nhưng vẫn còn nhớ đến mặt mũi của mình, cho mình cơ hội biểu hiện... tên xấu xa này, thật sự là làm cho người ta thích mà!
"Một cái gì đó giống như một cái chìa khóa, nhưng anh không thể dò thắm được"Lục Minh kỳ thật đã cảm nhận được phương hướng của chiếc chìa khóa, nằm ngay trên cổ của người đàn bà kia, nhưng hắn vẫn cho Cảnh Hàn một cơ hội biểu hiện, để cho nàng cao hứng. Cảnh Hàn đương nhiên hiểu được dụng ý của Lục Minh, hắn định lấy lòng mình!
Trong lòng càng ngọt, giống như một cô gái nhỏ làm nũng, khẽ cáu hắn một cái.
Cảnh Hàn kéo tay Lục Minh, bước nhanh lại hướng người nữ bá tước kia, không nhìn thân hình trần truồng của nàng, chỉ đưa tay cởi cái vòng cổ xuống, phát hiện ra người đàn bà ghê tởm này miệng đầy bọt mép, nhăn mày lại, nhấc tay do dự. Lục Minh đưa tay ra, gỡ cái vòng cổ trên người nàng ta xuống, lại nhẹ giọng an ủi Cảnh Hàn : "Anh cầm nó đi rửa là được, cái vòng cổ này chắc chắn là chìa khóa của một cái cửa hầm nào đó"
"Các ngươi là ai?"Khi Lục Minh nói chuyện, thì nữ bá tước kia không biết sao đã tỉnh, kinh ngạc nhìn hai người bịt mặt đang đứng trước mắt.

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #237


Báo Lỗi Truyện
Chương 237/830