Chương 228: Phượng Hoàng Thiên Tường.


Lục Minh nhìn người đàn ông tóc dài trước mắt, khẽ cau mày.
Đối với sự khiêu chiến của người này, Lục Minh quả thật có chút bất ngờ.
Chẳng lẽ, hắn thật sự cho rằng có thể đánh bại mình? Hay là, thiên tính của đám bổng tử trong người hắn bành trướng, làm cho hắn không biết trời cao đất rộng sao? Lục Minh nghĩ đến đây, thật sự không biết nên nói thế nào. Giờ phút này, đứng trước mặt Lục Minh, là cao thủ Tae Kwon Do Thôi Thái Vũ, hắn cũng giống Tư Đặc Tá Phu Khắc, là một trong mười đại cao thủ.
Tuy rằng đều là một trong mười đại cao thủ, nhưng dựa theo thực lực, Lục Minh phỏng chừng, hắn bài danh còn dưới cả Tư Đặc.
"Tae Kwon Do của chúng tôi là vũ ký hoa lệ linh hoạt nhất, kết hợp giữa văn minh cổ đại và khoa học hiện đại, động tác tiêu sái lại uy lực mười phần, vẫn được xưng là ba lê trong võ thuật..."
"Tae Kwon Do của chúng tôi, là tinh thần và phẩm đất võ đạo cao nhất trên đời, chú ý lễ nghĩa liêm sỉ, nhẫn nại vô cùng, trăm chiết bất khuất, mỗi một đệ tử nhập môn, đều phải tuyên ngôn tôn kính tiền bối, trở thành sứ giả của chính nghĩa, sáng tọa hòa bình cho xã hội..."
"Tất cả quyền thuật của nó, đều là động tác khoa học nhất, đẩy tiềm năng của con người lên đến cực hạn, là quyền pháp không gì so sánh được..."
Một chuyên gia bình luận của nước bổng tử đã không nhịn được mở miệng, hắn đoạt lấy micro, thao thao bất tuyệt giới thiệu về Tae Kwon Do hoa lệ thế nào, khoa học thế nào...
Hắn đưa Tae Kwon Do được sáng lập sớm nhất, từ vài chục năm, trở thành một vạn mấy ngàn năm trước, còn nói các chuyên gia khảo cổ ở trong nước đã đào được một tấm ván gỗ thạch bích lưu lại dấu vết của võ tướng cổ đại, đang chuẩn bi hướng Liên Hiệp Quốc xin làm di sản văn hóa. Chuyển đề tài, hắn lại nói tướng quân bổng tử từng dùng Tae Kwon Do để đánh bại mười vạn đại quân của Trung Quốc, chinh phục cả đại lục Âu Á, cuối cùng còn ảnh hưởng đến sự phát triển của cổ võ Trung Quốc. Công phu Trung Quốc sở dĩ bắt nguồn từ xưa, dòng chảy dài, hoàn toàn là do Tae Kwon Do của bọn họ làm ảnh hưởng.
"Mọi người đều biết, người sáng lập Thiếu Lâm Tự, Đạt Ma, ông ta chính là người của đại Hàn dân tộc chúng tôi, đầu tiên là đi đến Thiên Trúc chư quốc, sau đó đến Trung Quốc, thấy vũ kỹ của dân Trung Quốc không được, vì thế diện bích chín năm, sáng lập ra Thiếu Lâm Tự..."Thằng cha bình luận nói như mưa.
"Thật sao? Đạt Ma là người của các ông?"Lặc Ca vừa nghe xong, cảm thấy choáng váng "Không phải Đạt Ma là đệ tử của Thích Ca Mâu Ni sao? Sao lại trở thành người của ông?"Tằng chưởng môn cũng không chịu nổi sự vô sỉ của thằng điên này, trong giọng mang theo sự châm chọc cười lạnh : "Bình thẩm, không bằng kêu các nhà khảo cổ của các ông đến HongKhôngng tìm thử xem có bảo tàng của vua Solomon không, không cần hỏi, bảo tàng của Solomon nhất định là do tổ tiên của các ông giấu rồi đó"
"Đạt Ma đích thật là người của dân tộc đại Hàn chúng tôi, căn cứ theo vẻ ngoài, cách ăn mặc và thói quen ăn uống cũng có thể giấy được, gần giống với thói quen của đại Hàn chúng tôi...Mọi người nghĩ đi, đức Thích Ca Mâu Ni là người của dân tộc đại Hàn chúng tôi, đệ tử của người Đạt Ma đương nhiên cũng phải là người của dân tộc đại Hàn..."Thằng cha bình luận của nước bổng tử này còn phán nhiều cái như thánh, hắn ta miêu tả cho mọi người, ở một vạn năm trước, bốn quốc gia có nền văn minh cổ đại đều trong trạng thái lạc hậu, mà nước bổng tử lại vô cùng tiên tiến. Bọn họ đã chế tạo thành công tên lửa và đạn hạt nhân. Lúc ấy chinh phục bốn quốc gia cổ đại kia xong, còn truyền thụ cho các quốc gia lạc hậu ấy một chút kỹ thuật, làm cho bốn quốc gia cổ đại ấy nhanh chóng hưng thịnh lên.
"Thần cơ doanh của chúng tôi, đã từng bắn tên lửa về quân đội Đường triều, làm hấp dẫn ánh mắt của vua Đường Lý Thế Dân, nên dễ dàng tiêu diệt mười vạn đại quân xâm lượt... căn cứ vào nghiên cứu của các nhà khoa học của chúng tôi, kỳ thật chúng ta sống trong một vũ trụ có hình cây gậy..."Thằng điên này càng nói càng kích động.
"Đi chết mẹ đi!"Tằng chưởng môn thật sự không nhịn được, lại dùng micro đập thẳng vào mặt của thằng điên này, điên cuồng gào thét lên.
"Người đâu, lôi ra ngoài đánh, đánh xong không cần đưa đến bệnh viện, trực tiếp đưa vào viện tâm thần"Lặc a cũng căm tức kêu người lôi thằng điên nói vũ trụ hình cây gậy này ra ngoài đập một trận.
Khi trò khôi hài dưới đài chưa ngừng, thì trên đài, Thôi Thái Vũ đang khởi động.
Động tác của Thôi Thái Vũ vô cùng tiêu sái, nhảy lên không đá chân, sử xuất ra các loại cước pháp tiêu sái, đá cao, đá về phía trước, đá về phía sau, xoay người đá, đá liên tục trên không trung, nhảy đá. Hai gã trợ thủ cầm một tấm gỗ thật dày, để cho hắn đá nát, động tác quả thật vô cùng tiêu sái, không ít cô gái nhìn thấy đều vỗ tay ầm ầm.
"Ọe..."Chúng lang và nhóm MM Lam Hải không chịu nổi sự khoe khoang này.
"Cắt quảng cáo!"Tằng cường môn thấy thằng kia đã khởi động xong, lập tức bảo có thể cắt quảng cáo, nhưng Lục Minh thì không chơi đùa ngón tay như trước, mà ngồi trên lôi đài, không biết móc ở đâu ra một quả táo, ngồi cắn khí thế, nhìn đối thủ biểu diễn khởi động này nọ.
Thôi Thái Vũ thấy thái độ của Lục Minh, vô cùng tức giận.
Trọng tài luôn hỏi hắn mãi, có chuẩn bị tốt chưa, khuyên hắn đừng lãng phí thời giờ của mọi người.
Hắn đi đến trước mặt Lục Minh, hừ nói : "Đứng lên, ta cho người biết, chỉ cần một phút đồng hồ, ta có thể đánh ngươi K.O! Ta sẽ chứng minh cho thế nhân thấy, vũ kỹ cực mạnh, chính là Tae Kwon Do cường đại chính nghĩa của chúng ta, công phu Trung Quốc các ngươi, chỉ là vũ thuật, ngay cả thế vận hội Olympic cũng không vào được, là rác rưởi, là thứ vũ kỹ rác rưởi nhất"
"Đúng vậy, các người nói vũ trụ hình cây gậy, tôi vô cùng tin tưởng..."Lục Minh chẳng những nói, hai tay còn làm hình dáng cây gậy, chọc cho mọi người toàn trường cười ầm lên.
"Ngươi dám ô nhục đại Hàn Quốc vĩ đại nhất thế gian?"Thôi Thái Vũ trên mặt nhất thời xuất hiện sự tức giận trải rộng.
"Không dám, tôi đối với cây gây luôn có một nỗi kính sợ không nói nên lời, anh nên biết, cây gậy là thần khí, rất khủng bố!"Lục Minh khiêm tốn nói, làm cho đám lang và nhóm MM điên cuồng hoan hô, toàn trường cũng trở nên ồn ào. Cười nhạo Thôi Thái Vũ không biết trời cao đất rộng, đám lang của đại học Lam Hải đưa ngón giữa ra, tập thể khinh bỉ hắn.
"Ngươi muốn chết!"Thôi Thái Vũ tức giận công tâm, không đợi trọng tài nói bắt đầu, đã nhấc chân bay đá về hướng Lục Minh.
"Công kích của cây gậy thật đáng sợ!"Lục Minh cười to, thân hình hơi lùi, chờ một cước của đối phương đá xong, giơ quyền đấm thẳng vào bàn chân của Thôi Thái Vũ một cái thật mạnh, làm cho hắn bị đẩy lui hơn mấy mét.
Thôi Thái Vũ cảm thấy chân đau đến tận xương tủy, đứng không vững, thất tha thất thểu lui về vài chục bước mà vẫn không thể đứng vẫn thân hình.
Hắn cố gắng đứng vững, bảo trì tư thế tiêu sái, bàn chân lại đau một trận tê tái, không cách nào giảm bớt được, Thôi Thái Vũ sợ Lục Minh nhìn ra bàn chân này tạm thời đã không dùng sức được, làm ra bộ dáng tùy thời công kích, lấy mũi chân nhẹ nhàng chỉa xuống đất, cạ qua cạ lại liên tục, cực lực làm giảm bớt đau đớn. Trong lòng hắn hy vọng Lục Minh không tấn công, ngược lại còn chơi điếm thúi, ngoắc tay ý bảo Lục Minh tấn công.
Thân hình Lục Minh thản nhiên lắc lư, chợt trái chợt phải, cổ quái vô cùng, tựa như một người đang bị say rượu, lắc lư mà đi tới.
"Túy Quyền, đây là Túy Hầu, không, là Túy Bát Tiên, vừa rồi là Túy Quyền ..."Có một chuyên gia kích động, hắn đợi nửa ngày, rốt cục cũng đã có cơ hội mở miệng, đang chuẩn bị giải thích cho mọi người biết Túy Quyền có hơn ngàn năm lịch sử, cùng với các đại truyền nhân, lấy năng lực của chuyên gia ra khoe khoang một chút.
"Câm miệng, nơi này không có chổ cho mày nói chuyện"Tằng chưởng môn dường như nhìn thấu suy nghĩ của chuyên gia, ra tay ngăn chặn lại.
"Muốn nói cũng không đến phiên mày nói"Lặc ca cũng tức giận, trận đấu của Kungfu Panda mà tụi chuyên gia chó má này cứ ngồi nói nhảm, quả thật ảnh hưởng quá lớn.
Thôi Thái Vũ cảm thấy cơn đau ở chân phải đã đỡ nhiều, cười lạnh một tiếng, lại nhảy lên không, giống như con chim vậy, đá một cái về hướng Lục Minh.
Thân hình Lục Minh lắc lắc lắc lắc, thoạt nhìn rất nguy hiểm.
Nhưng dưới sự công kích như mưa của đối thủ, luôn luôn vừa né tránh đúng lúc cước của Thôi Thái Vũ, bắt đầu thì mọi người còn lo lắng một chút, nhưng qua một phút đồng hồ, Thôi Thái Vũ đã đá hơn gần trăm cước, mà Lục Minh vẫn còn nguyên xi, một sợi lông cũng không bị rụng, tất cả mọi người không khỏi kích động vỗ tay, trầm trồ khen ngợi Lục Minh.
Thôi Thái Vũ còn tưởng rằng mọi người vỗ tay cho mình, nhảy ra vòng chiến, lấy tay vuốt mái tóc dài của mình, hai chân làm ra đủ loại tư thế bay đá tiêu sái, ý đồ hấp dẫn ánh mắt mọi người.
"Mình thấy mình đủ đê tiện rồi, đủ chọc cho người ta chán ghét, thật không ngờ nếu so với cây gậy này, mình căn bản không tính là gì!"Trần Tranh lặng lẽ thở dài.
"Mày còn kém xa lắm!"Chúng lang tranh thủ đưa tay lại vỗ vỗ vai Trần Tranh.
"Đúng vậy, cùng lắm thì anh chỉ là một tiện nhân, nhưng tên bổng tử này thì khác, hắn so với tiện thánh còn lợi hại hơn, quả thật là vô địch tiện trung chi tiện, nếu em có võ công, em đã sớm lên đánh hắn rồi!"Trương Viện Viện cười hì hì nói.
"Cước Phi Điểu Phượng Hoàng Thiên Tường...."Thôi Thái Vũ nhảy lên bay đá về hướng Lục Minh, hai chân đá liên tục hơn mười cước, cước ảnh như núi.
"Con vịt mà cũng đòi học bây sao?"Lục Minh cười to một tiếng, hai chân bỗng nhiên biến mất một cách thần kì, mọi người căn bản không nhìn thấy, chỉ có thể nhìn ra thân hình của hắn đang xoay tròn trên không, mà Thôi Thái Vũ bị cái gì đó đánh trúng, cả người đơ ra trên không, bị Lục Minh truy kích, hoàn toàn không ngã xuống được, cuối cùng toàn thân của Lục Minh, mở ra như hai cái cánh, nhảy bắn lên không trung, giống như là đang bây, rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Còn Thôi Thái Vũ dường như bị cái gì đánh trúng, cả người bắn ra đến hơn mười mét, cuối cùng ngã đất, cả mặt đầy máu, răng rớt lung tung.
Mọi người không hiểu gì hết, đã xảy ra chuyện gì.
Tại sao không nhìn thấy chân của Kungfu Panda? Rõ ràng là không đánh trúng, tại sao Thôi Thái Vũ lại văng cao đến mười mét?
Lặc ca và Tằng chưởng môn kêu đạo diễn nhanh chóng phát chậm lại, không chờ bọn họ phân phó, đạo diễn đã sớm chiếu chậm lại gấp mười lần trên màn hình rồi. Chỉ thấy Thôi Thái Vũ bay đến, hai chân chậm rãi đá trên không, mỗi một chân, mọi người cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. Chỉ là mười giây sau, mọi người kinh ngạc khi thấy chân của Kungfu Panda giống như xuất hiện thêm mười châm, xoay người lên không trung, hai tay hắn chống đỡ trên mặt đất, vô số cước ảnh đá lên người của Thôi Thái Vũ.
Kungfu Panda đá Thôi Thái Vũ quay cuồng trên trời, hoàn toàn không cho ngã xuống, cuối cùng truy kích trên bầ utrời, hơn mười tư thế công kích khác nhau, toàn trảm, bay đá, câu tảo... Thôi Thái Vũ bị đập đế thê thảm, mọi người không thể đếm được hắn đã trúng bao nhiêu cước chỉ biết rằng hắn đã nhận ít nhất trăm cước rồi, Kungfu Panda giang hai tay ra, cuối cùng tặng thêm một cước cuối, giống như Phượng Hoàng Thiên Tường, đá thật mạnh vào cằm của Thôi Thái Vũ, làm cho hắn bay ngược lên trời, còn bản thân thì nhẹ nhàng đáp xuống đất...
Lúc này, được xưng là Phi Điểu Thôi Thái Vũ, đã giống như một con chó nằm bất động.
Thông qua chiếu chậm, mọi người có thể thấy rõ ràng, khi cái mặt của Thôi Thái vũ chạm đất, răng và máu đã tạo thành một bức tranh ghê tởm.
Hắn chật vật, Kungfu Panda tiêu sái, hình thành hai hình ảnh trái ngược hoài toàn. Nếu Thôi Thái Vũ thật sự là một động vật biết bay, thì thân pháp của hắn giống như là một con vịt chết vậy.
Còn Kungfu Panda, thân pháp của anh ấy, mới thật sự là phượng hoàn tường cửu.
Đạo diễn phản ứng cực nhanh, đưa lên hình ảnh một con phượng hoàng màu vàng đang bay lượn.
Trong nhất thời, cảm xúc kích động của mọi người tăng vọng, hò hét : "Kungfu Panda, Phượng Hoàng Thiên Tường, Phượng Hoàng Thiên Tường, Phượng Hoàng Thiên Tường, Phượng Hoàng ..."
Từ tiếng hét to, trở thành tiếng gầm thật lớn, làm rung rinh cả Hồng Quán, cuối cùng, ngay cả người xem trước TV, cũng không nhịn được hò hét lên! Bây giờ người xem tại hiện trường là hạnh phúc nhất, bọn họ kích động đứng lên, tay cầm tay nhảy điệu nhảy Mề Xí Cồ, chia xẻ sự vui sướng trong lòng với mọi người!
"Thật sự là Phượng Hoàng Thiên Tường trong truyền thuyết sao, Phượng Hoàng thối, hay, thì ra hắn thật sự là hậu đại của ma thần, như vậy rất tốt, ta giết hắn rồi, ma thần năm đó nhất định sẽ điên lên! Ha ha, chiêu thức này rất tiêu sái, nhưng hắn sử dụng loại chiêu thức này, nội tức nhất định sẽ tiêu hao rất lớn, hắc hắc, ba người các ngươi lên khiêu chiến hắn. Nhìn hắn có thể chống đỡ được bao lâu... Kungfu Panda, ngươi không đắc ý được lâu đâu. Người trẻ tuổi như ngươi quả không tồi, nhưng, ngươi còn quá non!"Người chỉ huy trong bóng đêm của cao thủ tam nước, lại phái người lên khiêu chiến Lục Minh.
"Hắn, chết chắc rồi"Lục mâu Mục Chi Hiên dùng tiếng anh nói với người đội nón bên cạnh : "Thạch Trung Kiếm tiên sinh, xem ra ông không cần phải ra tay"
"Đáng tiếc, niềm vui lớn nhất của tôi chính là bóp chết những con sư tử nhỏ chưa lớn..."Người đàn ông đội nón thở dài một tiếng.
Ôn Hinh phu nhân ngồi trước TV, sau khi thấy pha chiếu chậm vừa rồi, cũng nhăn mặt nhíu mày.
Khi thấy Lục Minh đứng trên lôi đài, chậm rãi điều tức hồi khí, nhẹ nhàng mà lắc đầu, giống như một đứa bé cậy mạnh vậy. Nàng thở dài nói : "Tiểu hầu tử, nếu như đài truyền hình không chiếu chậm thì phượng hoàng thối có lẽ sẽ không bị người khác phát hiện, nhưng sẽ có người hoài nghi. Nhưng bây giờ đài truyền hình vì hấp dẫn ánh mắt người khác, nên cứ chiếu đi chiếu lại liên tục. bây giờ, thế gian còn ai không biết thân phận của con?"
"Cô biết, con không thể chịu đựng người khác dùng tên Phượng Hoàng Thiên Tường cho cước pháp, nhưng con đánh ngã hắn là được, làm gì mà phải cực khổ vậy?"
"Thật đúng là một tiểu hầu tử không lớn được... biết rõ kẻ địch như hổ rình mồi, mà con vẫn không tiếc chân khí sử dụng cấm chiêu, như vậy quá nguy hiểm, bất quá con làm vậy, chẳng lẽ vì muốn hấp dẫn sự chú ý của kẻ địch sao? Tiểu tử này, cô đã không thể nhìn thấu con, rốt cục con đang nghĩ gì?"
Bởi vì cước pháp siêu hoa lệ siêu tuyệt vời của Lục Minh, tất cả mọi người đều kích động, ngay cả Cảnh Hàn lãnh khốc cũng không nhịn được nhảy dựng lên hoan hô, lại còn cùng chúng nữ ôm nhau chúc mừng. Chẳng qua, khi hai nàng ôm lấy Trầm Khinh Vũ, phát hiện ra nàng ta có điểm khác thường, liền hỏi : "Sao vậy?"
Trầm Khinh Vũ lắc đầu, thấp giọng nói : "Đại tỷ đã nói qua, không được dùng chiêu thức này, chị đoán hắn cố ý làm vậy, nhưng mà, chị không rõ tại sao hắn lại phải làm như vậy..."
"Chúng ta phải tin tưởng hắn! Hắn làm vậy, nhất định là lý do của hắn"Tiểu tức phụ Giai Giai này bình thường không có chủ kiến, bây giờ lại chủ động ôm lấy Trầm Khinh Vũ, an ủi nàng : "Chị Trầm, chúng ta phải tin tưởng Lục Minh, hắn nhất định cảm thấy cần thiết, nên mới làm như vậy. Chúng ta phải tin tưởng hắn, hắn không phải loại hồ đồ, hắn làm vậy nhất định là đúng!"
"Ai da, em nói rất đúng"Trầm Khinh Vũ cao hứng lên, giơ hai tay ra ôm lấy Giai Giai, rồi kéo Niếp Thanh Lam và Cảnh Hàn vào trong ngực ôm lấy một phen.
Khi mọi người đang chúc mừng hoan hô, thì có ba người lặng yên không tiếng động bước lên lôi đài, đứng trước mặt Lục Minh.

Sống Cùng Vạn Tuế - Chương #228


Báo Lỗi Truyện
Chương 228/830