Chương 97: Xem phim cùng mỹ nữ


Danh lam thắng cảnh của Quảng Châu cũng không ít, những nơi này Tần Thiên cũng chưa từng đi qua nên thừa dịp bồi hai nàng đi chơi thì hắn cũng hảo hảo mà ngắm nhìn chút ít.
Tần Thiên mang hai nàng đi dạo cả buồi sáng, dù đã đi qua bảy, tấm chỗ nhưng hai nàng vẫn rất là hăng hái, hai nàng một trái một phải khoác tay Tần Thiên, sướng không tã nổi.
- Anh Tần Thiên, không bằng chúng ta đi xem phim đi, ca xem bên đó hình như có rạp đang chiếu phim mới kìa.
Triệu Tiểu Nhã kéo kéo cánh tay Tần Thiên chỉ chỉ về rạp chiếu phim không xa nói.
- Ừ, cũng tốt sẵn tiện nghỉ ngơi chút!
Tần Thiên nói, sau đó dẫn hai nàng băng qua đường hướng rạp chiếu phim đối diện đi tới.
- Hình như là phim khoa học viễn tưởng nước ngoài nha, nhanh đi mua vé đi!
Triệu Tiểu Nhã thấy bảng quảng cáo phim khổng lồ liền giục Tần Thiên đi mua vé, nàng cùng Sở Tương Tương đi mua đố ăn vặt.
Rất nhanh liền mua được vé, ba người liền đi vào cửa, bên trong là một mảnh tối om, trong rạp cũng không phải đầy người, ba người chọn một vị trí ở giữa hàng bên tay trái, nhân viên công tác lấy đèn hướng dẫn vị trí cho ba người rồi rời đi.
- Hô, rốt cục cũng có thể nghỉ nơi một chút!
Tần Thiên thầm nghĩ, sau đó sung sướng ngồi xuống vị trí của mình, hắn chuẩn bị ngủ một giấc, hắn không có nhiều hứng thú xem phim lắm.
- Tần Thiên, nếu anh cảm thấy mệt có thể dựa vào vai em mà ngủ, ngủ mà ngước cổ như anh vậy thì rất là khó chịu.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên có vẻ buồn ngủ liền nói với hắn.
- Thật a!
Tần Thiên vừa nghe, hai mắt tỏa sáng như đèn pha, có thể dựa vào vai mỹ nữ mà ngủ tự nhiên là thoải mái nhất rồi.
- Ừ
Trong bóng tối Sở Tương Tương gật đầu, thật khó để thấy vẻ mặt nàng bây giờ, vì rạp chiếu phim này cũng tương đối tối, hai người chỉ có thể cảm nhận đường viền khuôn mặt và hô hấp của nhau, hoàn toàn không thể cảm nhận đuọc cái gì khác.
Tần Thiên vừa nghe được Sở Tương Tương đáp ứng liền không nói hai lời, lập tức đem đầu dựa vào vai Sở Tương Tương, nhất thời một mùi hương thơm ngát của nữ nhân xộc vào mũi của hắn, Tần Thiên cảm thấy tinh thần đại chấn., cơn buồn ngủ nhất thời tiêu tán.
Sở Tương Tương bị Tần Thiên dựa vào, một mùi hương nam tử xộc vào cũng làm nàng có chút bất an, nàng vội vàn hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại tâm tình. Phim bắt đầu chiếu, Triệu Tiểu Nhã ngồi kế bên liền trầm mê vào hoàn toàn không biết đến những chuyện phát sinh bên cạnh.
- Tương tương, em làm sao vậy, sao hô hấp lại trở nên dồn dập như vậy a!
Tần Thiên khẽ ngẩng đầu , nhìn Sở Tương Tương hỏi, hai người cách nhau cự ly quá gần, Tần Thiên vừa hỏi thì mùi vị nam tử lập tức xông tới, Sở Tương Tương nhất thời càng thêm khẩn trương, trống ngực càng thêm dồn dập.
- Ah ... Không có... Không có gì!
Sở Tương Tương có chút khẩn trương nói, thật ra thì nàng bị khí tức nam nhân của Tần Thiên làm cho trở nên như vậy, trước đó chưa từng có một nam nhân nào ngồi gần nàng như vậy, bị hơi thở tràn đầy khí tức nam tử của Tần Thiên ảnh hưởng, nhất thời nhớ lại lúc nàng dùng tay giúp hắn giải quyết, tâm tình liền khẩn trương hẳn lên, hô hấp nhất thời trở nên dồn dập.
- Nga, vậy thì tốt
Tần Thiên nói, sau đó lại tiếp tục dựa vào vai Sở Tương Tương, theo thói quen một tay của Tần Thiên liền vòng qua đặt ở phía trước, ở nhà mỗi lúc Tần Thiên ngủ hắn đều có thói quen như vậy, thế nhưng hiện tại hắn đã quên, hôm nay hắn không nằm trên giường mà đang dựa vào vai Sở Tương Tương , kết quả là một tay hắn liền đặt vào một khối ôn hương nhuyễn ngọc trước ngực Sở Tương Tương.
Trong khoảnh khắc, cả người Sở Tương Tương liền chấn động, trống ngực đập mãnh mẽ, hô hấp dồn dập, trong nháy mắt Tần Thiên cũng phục hồi tinh thần, nhớ ra đây không phải là ở nhà liền lập tức muốn rút tay lại, nhưng là hắn liền phát hiện Sở Tương Tương không có phản ứng gì, dường như nàng cũng không bài xích mình.
Thế là bản tính hèn mọn hằng ngày của Tần Thiên liền nổi lên, bàn tay vẫn tiếp tục đặt trên khối nhuyễn ngọc của nàng, cố tình không rút về, cứ như vậy mà ép xuống, qua thêm vài phút đồng hồ, Tần Thiên phát hiện Sở Tương Tương cũng không nói gì, Tần Thiên liền lấn tới tóm gọn khối cầu mềm vào tay.
Bị bàn tay của Tần Thiên ép xuống, Sở Tương Tương nhất thời chấn động, hô hấp dồn dập nhưng mà tuyệt không đẩy Tần Thiên ra. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trong lòng Tần Thiên nhất thời mừng thầm, càng thêm lớn mật, ngũ chỉ sơn nhẹ nhàng xoa xao, nắn nắn khối cầu mềm mại, mặc dù vẫn còn cách một lớp vải nhưng một cảm giác mềm mại thoải mái vẫn truyền đến làm hắn sung sướng nói không nên lời
- Ư...
Một tiếng rên khẽ thốt ra từ miệng Sở Tương Tương, cảm nhận chuyện xấu Tần Thiên đang làm đối với mình nàng không biết có nên cự tuyệt hay không, dựa theo lẽ thường mà nói thì nàng nên cự tuyệt, nhưng mà kể từ lần trước Tần Thiên liều mạng cứu nàng, nàng liền đối với hắn sinh ra lòng ái mộ nên không nỡ đẩy tay của Tần Thiên ra.
Giờ phút này tâm tình Tần Thiên cực kì kích động, Sở Tương Tương hoàn toàn không có ý cự tuyệt mình, điều này cho thấy chính mình hoàn toàn có thể tiến thêm một bước nữa.
Nghĩ tới đậy Tần Thiên liền to gan tăng thêm chút lực lượng mà xoa nắn khối cầu của Sở Tương Tương.
- Ư...
Nhất thời Sở Tương Tương run thân rên khẽ, thân thể giống như bị điện giật, hai tay gắt gao nắm vào tay ghế bên cạnh, hô hấp càng thêm dồn dập, từng đợt hương thơm theo hơi thở không ngừng phả vào mũi Tần Thiên làm cho hung khí của hắn phản ứng mãnh liệt.
- Tương Tương, anh ... anh có thể hôn em không?
Tần Thiên nhẹ giọng thăm dò bên tai của Sở Tương Tương, nhiệt độ phát ra làm toàn thân Sở Tương Tương một trận mềm nhũn.
- Em…em còn chưa có chuẩn bị.
Sở Tương Tương khẩn trương nói, Tần Thiên vừa nghe liền mừng rỡ, điều này nói rõ Sở Tương Tương sẽ không cự tuyệt chính mình, chẳng qua chỉ là kháng cự trên lời nói thôi.
Nghĩ tới đây, Tần Thiên không khỏi ngẩng đầu, kề sát vào mặt Sở Tương Tương rồi buông bàn tay trên ngực nàng ra, nhẹ nhàng sờ mặt nàng rồi khẽ quay mặt nàng về phía chính mình. Trong bóng tối, hai người đối mặt nhau, mặc dù cả hai đều không thấy rõ mặt đối phương, nhưng hai người chỉ cách nhau vài ly nên có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của đối phương.
Sở Tương Tương cực kì khẩn trương vì đây là nụ hôn đầu của nàng, trước đó chưa từng có nam nhân nào được hân hạnh hôn qua môi nàng, thậm chí nàng còn chưa yêu bao giờ. Tần Thiên là nam tử đầu tiên làm cho nàng động tâm, cho nên khi Tần Thiên nói muốn hôn nàng, nàng cũng không có cự tuyệt ẩn ẩn trong đó còn có chút chờ mong, lòng bàn tay nàng do khẩn trương mà toát mồ hôi, nàng nhẹ nhàng nhắm nghiền hai mắt lại.
Trên mặt phả vào hương thơm cùa Sở Tương Tương, đôi môi Tần Thiên nhẹ nhàng đưa tới hôn lên môi của Sở Tương Tương, khoảnh khắc môi hai người tiếp xúc, đầu óc Sở Tương Tương nhất thời trống rỗng.
Tần Thiên là người từng có kinh nghiệm sa trường ngự nữ, tự nhiên là vô cùng lão luyện, cảm nhận được biến hóa của Sở Tương Tương, Tần Thiên từ từ lè lưỡi ra nhẹ nhàng liếm trên môi của Sở Tương Tương rồi từ từ chuyển vào trong xuyên qua hàm răng ngọc mà trêu đùa đầu lưỡi của nàng.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #97


Báo Lỗi Truyện
Chương 97/1852