Chương 96: Giáo huấn bọn cặn bã


- Anh Tần Thiên, em phát hiện rất nhiều đàn ông đều nhìn anh đó.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nói.
- Thật sao, có thể là bọn họ thấy anh đẹp trai quá, ganh tỵ nên nhìn đó.
Tần Thiên đắc ý nói.
- Không phải, em thấy bọn họ nhìn anh như là muốn ăn tươi nuốt sống anh đó.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nói.
- Để anh xem, thật đúng là, quên đi, chúng ta thuê xe chứ?
Tần Thiên nói, ngay sau đó ba người đi tới ven đường.
Cũng không biết hôm nay là ngày gì mà nhìn tới nhìn lui trên đường cũng không thấy chiếc taxi nào cả, mãi mới có một chiếc taxi đi qua, lái xe thấy Tần Thiên đứng cạnh hai người đẹp lập tức hừ lạnh, bỏ đi.
- Mẹ nó, ta thèm vào!
Tần Thiên cả giận nói, hắn chưa từng gặp người nào đáng khinh bỉ như vậy, lại đố kỵ người ta có người đẹp bên cạnh.
- Ai, được rồi, anh Tần Thiên, chúng ta đi xe bus đi, có xe bus tới kìa.
Sở Tương Tương nói.
- Đành vậy, chúng ta đi xe bus cũng được.
Tần Thiên nói, dù sao cũng không có biện pháp nào khác, ngay sau đó ba người liền đi tới trạm xe bus phía trước.
Đợi một lúc, xe đã tới, từ từ dừng lại, đợi cửa xe mở ra mọi người liền nhanh chóng đi tới, ba người Tần Thiên cũng theo sát phía sau. Chuyến xe này cũng không đông người lắm, vừa vặn trên xe vẫn còn một chỗ ngồi, Tần Thiên liền để cho Triệu Tiểu Nhã ngồi xuống, Triệu Tiểu Nhã không muốn ngồi mà muốn đứng cùng Tần Thiên nên liền nhường cho Sở Tương Tương, Sở Tương Tương thấy phía sau Tần Thiên có một cụ bà chừng bảy mươi, liền kêu lên một tiếng mới bà tới đây ngồi.
- Bà bà, bà ngồi chỗ này đi.
Sở Tương Tương nhìn cụ bà mỉm cười nói, cụ bà luôn miệng nói cảm ơn, chuẩn bị đi sang ngồi, không nghĩ tới bên cạnh một gã đàn ông chừng ba mươi mặc đồ tây trực tiếp đặt mông xuống, hơn nữa còn coi như không có chuyện gì lấy điện thoại ra nghịch. Sắc mặt Sở Tương Tương lập tức đại biến, cụ bà kia cũng sững sờ, Tần Thiên sắc mặt lại càng tức giận hơn, trên đời lại có loại người vô sỉ như vậy, ăn mặc ra vẻ đạo mạo mà hành động còn không bằng súc vật.
- Này, ông làm gì vậy, đây không phải chỗ của ông.
Triệu Tiểu Nhã lập tức giận dữ chỉ vào mặt tên kia nói, nhưng gã đó giả điếc, quay đầu đi, xem như không nghe thấy.
- Vị tiên sinh này chắc có gì nhầm lẫn rồi, chỗ này là dành cho cụ đây, phiền anh đứng lên một chút được chứ?
Sở Tương Tương không nhịn được vỗ vai gã đó nói.
Gã đó nhìn thoáng qua Sở Tương Tương cùng Triệu Tiểu Nhã, bị hai người đẹp làm giật mình một chút, nhưng rất nhanh phục hồi lại tinh thần, sau đó lơ đi, tiếp tục ngồi chỗ đó nghịch điện thoại.
- Vị tiên sinh này chắc có gì nhầm lẫn rồi, chỗ này là dành cho cụ đây, phiền anh đứng lên một chút được chứ?
Sở Tương Tương cố nén bất mãn, lần nữa vỗ vai gã đó nói.
- Mẹ nó, vỗ cái gì mà vỗ, không thấy tao đang nghịch điện thoại à, muốn chết hả?!
Gã đó nhất thời cả giận nói, hung dữ nhìn Sở Tương Tương, Sở Tương Tương lập tức cũng không nhịn được nữa.
- Mời đứng lên cho, chỗ này là tôi nhường cho cụ bà ngồi, không phải cho ông.
Sở tương Tương cả giận nói, âm thanh rất lớn, lập tức những người xung quanh nhìn về phía đó, xem có chuyện gì xảy ra.
- Đúng đấy, ông làm người sao lại vô sỉ như vậy, chỗ này rõ ràng là ta tặng cho cụ đây ngồi, sao ngươi lại…
Triệu Tiểu Nhã chỉ thẳng mặt mà nói.
- Hừ! Cô nói cái chỗ này là cho bà già chết tiệt này ngồi thì phải để cho bà ấy ngồi à, có ai quy định như thế, pháp luật à, bà ta mất tiền, ta cũng mất tiền, tại sao phải cho bà ta ngồi?
Gã trung niên cười lạnh nhìn Sở Tương Tương nói.
- Ông trả tiền, nhưng ...nhưng là... chỗ này là ta nhường cho cụ, kính già yêu trẻ, ông có hiểu không, ông ngồi thế có thoải mái không?!
Sở Tương Tương nhìn gã đó tức giận nói, có chút lắp bắp, nàng không biết nói như thế nào cho đúng bởi vì gã đó nói cũng đúng, quả thật hắn trả tiền nên hắn có quyền được ngồi, vấn đề này chỉ phụ thuộc về mặt đạọ đức của gã đó mà thôi.
- Đũng đấy, cha mẹ ông không dạy ông phải kính già yêu trẻ sao.
Triệu Tiểu Nhã tức giận nói.
- Ta không thèm quản cái gì kính già yêu trẻ, ta chỉ biết ta trả tiền thì ta được ngồi, các người làm gì được ta?
Gã đó khinh thường nhìn Sở Tương Tương nói, lời này vừa ra, ngay lập tức toàn bộ người trên xe đều khinh bỉ nhìn hắn, nhưng hắn vẫn không thèm để ý mà tiếp tục nghịch điiện thoại.
- Ông...ông, ông không phải là người!
Sở Tương Tương chỉ vào gã đó tức giận nói.
- Cô bé, ăn nói cẩn thận một chút, đừng có chọc vào ta, cẩn thận ta kiện cô đó, ta là luật sư.
Gã đó cả giận nói.
- Anh Tần Thiên, anh mau giáo huấn hắn, hắn khi dễ chúng ta.
Triệu Tiểu Nhã lập tức hướng Tần Thiên ở bên cạnh cầu cứu, làm ra một bộ dáng đáng thương.
- Cháu gái, quên đi, nhà của bà gần đây, chỉ một lát là tới, bà đứng cũng được.
Cụ bà nhìn thấy cảnh tượng như thế, sợ xảy ra chuyện, liền ngăn cản Sở Tương Tương tiếp tục chất vấn gã đó.
Nhưng Sở Tương Tương lúc này rất bất mãn, không muốn dễ dàng bỏ qua gã đó như vậy, nàng vẫn muốn hắn phải nhường chỗ, tuy nhiên lại bị Tần Thiên chặn lại.
- Được rồi, các em tránh ra, loại nhuyện như thế này hãy để cho anh, anh sẽ khiến các em hài lòng.
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương nói, ngay sau đó để hai người lui lại phía sau, còn chính mình đi đến trước mặt gã trung niên.
Gã trung niên nhìn thoáng qua Tần Thiên đang đi tới, không thèm để vào mắt vẫn tiếp tục bộ dáng dửng dưng như trước, Tần Thiên cũng không quan tâm, đối phó với loại người không có đạo đức, không được dạy dỗ như gã này, hắn có rất nhiều biện pháp, trong đó quả đấm là biện pháp tốt nhất và cũng là biện pháp mà Tần Thiên am hiểu nhất.
- Cho ông một cơ hội, hãy cố mà nắm lấy, ngay bây giờ ông hãy đứng lên, nhường chỗ cho cụ bà này, sau đó xin lỗi cụ thì sẽ không có chuyện gì xảy ra với ông.
Tần Thiên nhìn gã trung niên nói, lời này tuy có vẻ tùy ý nhưng trong đó lại lộ rõ sự bá đạo, không được phép nghi ngờ.
- Hừ! Ranh con, mày nghĩ mày là ai mà dám kiêu ngạo như vậy nói chuyện với tao, có tin tao kiện mày tội đe dọa người khác không.
Gã đó nhìn Tần Thiên cười lạnh nói, trong mắt tràn đầy thần sắc khinh thường, không hề để Tần Thiên vào trong mắt.
- Thật sao, vậy ông thuận tiện tố cáo tôi luôn tội đánh người đi.
Tần Thiên thản nhiên nói, vừa nói xong, lập tức một tay nắm lấy cổ áo gã trung niên, mạnh mẽ kéo hắn khỏi chỗ ngồi, tay kia liền vung tới giáng một cái tát vào thẳng mặt hắn.
"Ba!"
Một âm thanh giòn tan vang lên, ngay sau đó là tiếng gã trung niên kêu lên thảm thiết, gã bị Tần Thiên cho một cú bạt tai, trên khuôn mặt đã sưng vù hằn lên năm ngón tay.
- Mày, mày dám đánh tao, tao là luật sư, tao nhất định phải cho mày ngồi tù.
Gã trung niên giận dữ hét, bắt lấy tay Tần Thiên, muốn kéo ra, nhưng tay Tần Thiên như là móng vuốt thép, vẫn giừ chặt lấy cổ áo hắn không nhúc nhích.
- Hừ! Ngồi tù, ông mày cũng đang muốn thử đây!
Tần Thiên cười lạnh nói, vươn tay lên tiếp tục đánh về mà phải hắn, lần này mặt của gã trung niên như vỡ ra, trên khóa miệng máu chảy đầm đìa, dấu tay cực kỳ rõ ràng, gã trung niên lập tức kêu lên thảm thiết.
- Lái xe, hắn đánh tôi, mau lái xe đến đồn công an, mau báo cảnh sát đi, hắn vẫn tiếp tục đánh người kìa.
Gã trung niên nhìn mọi người xung quanh nói, nhưng không có một ai quan tâm, khinh bỉ nhìn hắn, đông thời ào ào vỗ tay khen ngợi hành động của Tần Thiên.
- Hừ! Đánh ông chi làm bẩn tay tôi, mau xin lỗi đi!
Tần Thiên nhìn gã lạnh lùng nói, lập tức ném gã xuông đất, quỳ gối trước mặt Triệu Tiểu Nhã, Sở Tương Tương cùng cụ bà.
Nhưng gã đó liền xoay người đứng lên, căm tức nhìn Tần Thiên.
- Mẹ mày, dám làm thế với tao, tao cho mày biết, chú tao là sở trưởng đồn công an, hôm nay mày dám đánh tao, mày chết chắc rồi.
Gã trung niên chỉ vào mặt Tần Thiên uy hiếp nói.
- Đkm, còn không nghe lời, xem ra đã lâu mày không được ăn đòn, hôm nay cho dù mày lỳ lợm đến mấy tao cũng đập cho mày phải dập đầu xin lỗi thì thôi.
Tần Thiên lạnh lùng nói, một tay mạnh mẽ túm cổ gã, tay kia đánh cho gã choáng váng đầu óc, mặt sưng lên như đầu heo, sau đó kéo cổ hắn xuống, mạnh mẽ thúc đầu gối vào bụng gã. Nguồn: http://truyenyy.com
"Ọe."
Ngay lập tức, gã trung niên nôn ra toàn bộ, một đống lớn phun ra đầy mặt đất, Tần Thiên tiếp tục vung cước đè đầu hắn xuông chỗ vừa nôn ra, làm mọi người trên xe đều cảm thấy buồn nôn theo.
- Thế nào, ăn đồ do chính mình nhổ ra có ngon không, nói xin lỗi mau, nếu còn dám tiếp tục không xin lỗi thì mời ông ăn tiếp vậy.
Tần Thiên nhìn gã trung niên lạnh lùng nói.
- Nói...nói... xin lỗi.
Gã khó khăn nói, hắn thật sự sợ làm không tốt Tần Thiên sẽ giết hắn, đến lúc đó muốn báo thù cũng không được.
- Hừ! Đồ ngu, sớm nói như vậy không phải tốt hơn sao, nói xin lỗi chân thành chút, thuận tiện đem lau sạch thứ ông vừa nôn ra đi.
Tần Thiên khinh bỉ nói, một tay túm lấy gã trung niên cho hắn quỳ gối trước hai nàng cùng cụ bà nói xin lỗi.
Gã trung niên nhìn ba người, giương cái miệng sưng vù ên gian nan nói xin lỗi, nói xin lỗi xong, hắn đem quần áo lau sạch sàn xe, trong lòng hận ba người Tần Thiên tới cực điểm.
- Tốt lắm, bác lái xe, phiền bác dừng xe lại, cháu muốn tống tên cặn bã này ra khỏi xe.
Tần Thiên nhìn bác lái xe nói, bác lái xe cũng rất phối hợp đem xe dừng lại, mở cửa xe để tần Thiên ném gã kia xuống ven đường, sau đó xe lại tiếp tục đi.
- Anh Tần Thiên, anh vừa rồi rất đẹp trai nha, phần thưởng cho việc tốt của anh là một nụ hôn của em.
Triệu Tiểu Nhã nhìn tần Thiên nói, vừa nói liền hôn nhẹ lên mặt Tần Thiên làm moi người xung quanh hâm mộ không thôi.
- Hì hì, Tương Tương, em hay là cũng tặng anh một nụ hôn làm phần thưởng nhé.
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương mê đắm nói.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên ròi kiễng chân hôn nhẹ Tần Thiên một cái, vẻ mặt đỏ bừng, Tần Thiên lập tức ngẩn ra, hẳn chỉ nói đùa mà thôi không nghĩ tới Sở Tương Tương lại đồng ý, sớm biết thế đáng lẽ phải để nàng hôn môi mình, Tần Thiên hèn mọn nghĩ.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #96


Báo Lỗi Truyện
Chương 96/1852