Chương 66: Kích tình trong phòng học


- Kia … Cái kia, tuyệt đối là hiểu lầm, tôi tuyệt đối không có ý xâm phạm cô.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát xinh đẹp nói. Hắn không nghĩ rằng nàng lại tỉnh lại, tay hắn vẫn còn trên ngực nàng, giải thích thế nào cũng vô dụng.
- A……
Lý Phỉ Nhi phục hồi lại tinh thần, phản ứng đầu tiên lại là hét lên chói tai. Tần Thiên thấy thế lập tức đưa tay bịt lấy miệng nàng.
- Đừng la, cô muốn mọi người đều biết tôi sờ ngực cô sao?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nhỏ giọng nói.
- Thình thịch.
Lý Phỉ Nhi trực tiếp đánh một quyền vào bụng của Tần Thiên. Nhất thời một trận đau nhói truyền đến, nhưng Tần Thiên cũng không phản ứng. Lý Phỉ Nhi lại thêm một quyền, hai quyền, ba quyền đập cho Tần Thiên ôm bụng té trên mặt đất, cả người co rúm lại.
- Hừ. Cả lão nương, cậu cũng muốn đớp đậu hũ, đúng là muốn chết.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên, vỗ vỗ tay, đi thẳng về phòng.
- Mợ nó, đúng là chả xơ múi được gì.
Tần Thiên kêu thảm thiết nói.
.....................
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Tần Thiên tỉnh lại sau khi tu luyện. Ba Ba Lạp cho hắn công pháp tu luyện cũng không tệ lắm, hiệu quả vô cùng rõ ràng. Mỗi ngày hắn cũng cảm giác được thực lực mình tăng lên, cứ tiếp tục như vậy thì không bao lâu nữa, thực lực Tần Thiên sẽ đạt lên một tầng cao mới.
- Tần Thiên, mau dậy ăn điểm tâm đi học.
Tiêu Du ở bên ngoài hô.
- Đến ngay đây. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tần Thiên đáp lại, lập tức tới mở cửa di ra ngoài, nhưng vừa mới mở cửa, lại đúng lúc đối mặt với Lý Phỉ Nhi. Nàng thấy Tần Thiên lập tức hung hăng trợn mắt nhìn Tần Thiên một cái.
Tần Thiên có chút lúng túng, tối qua hắn qua có sờ soạng được một chút, bất quá cảm giác rất tốt, thật khiến người ta phải tưởng niệm, nếu được lần nữa thì ngon quá. Nghĩ tới đây, Tần Thiên đã tới toilet rồi đánh răng rửa mặt, làm xong hắn liền ra ăn điểm tâm.
- Tần Thiên đến đây, nếm thử món cháo trừng muối thịt nạc này.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên mỉm cười nói, bưng một chén cháo thơm lừng cho Tần Thiên. Hắn vội vàng nhận lấy, luôn miệng nói cám ơn. Ngay sau khi hắn ném thử, cũng lập tức ăn luôn, tấm tắc khen tay nghề Sở Tương Tương thật tốt.
- Hừ. Lưu manh.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên mắng thầm.
Rất nhanh, Tần Thiên đã ăn xong điểm tâm, cùng Sở Tương Tương đến trường học. Sau khi tới trường, hai người tách ra, Tần Thiên rảo bước tới hệ mỹ thuật tạo hình. Còn chưa đi đến hệ mỹ thuật tạp hình, Tần Thiên đã thấy Hàn Thi Vũ đứng đợi ở ngoài, nhất thời hai mắt hắn tỏa sáng.
- Móa @#$%(), cục cưng hôm nay thật khiêu gợi.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ thầm nghĩ. Hàn Thi Vũ trong mắt hắn tương đối thục nữ, nhưng hôm nay lại ăn mặc khác hẳn, cả người đều mặc bộ đồ màu đen. Nàng mặc cái quần bó màu đen ngắn cụt lủn, cổ áo hình chữ V, vải vóc vô cùng mỏng, cùng với hai ngọn núi cao vút, lộ ra phân nửa, vừa lớn lại vừa trắng tạo thành một cái rãnh thật sâu. Bên dưới đi đôi tất màu đen cùng đôi giày cao gót cũng màu đen nốt. Trên tay nàng cầm một cái túi màu đỏ, thân hình nàng nhìn cực kỳ thành thục, cực kỳ hấp dẫn. Bất luận là nam hay nữ đi qua đều không nhịn được mà phải liếc nhìn một hai cái. Nhất là đám đực rựa hèn mọn lại cố ý qua lại nhiều lần ra vẻ tiêu sái, làm Tần Thiên cảm thấy khó chịu. Nữ nhân của lão tử há có thể cho các ngươi nhìn vậy sao? Hắn liền vội vàng đi tới chỗ Hàn Thi Vũ.
- Sao hôm nay em lại ăn mặc thế này vậy Thi Vũ?
Tần Thiên một bên kéo tay Hàn Thi Vũ, một bên hỏi. Hai mắt hắn quét tới bộ ngực lộ ra trắng ngần của Hàn Thi Vũ.
- Trông đẹp không?
Hàn Thi Vũ có chút ngượng ngùng nói, mặt hơi đỏ lên.
- Đẹp lắm, rất dễ nhìn.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói. Hàn Thi Vũ nghe thấy như vậy, nhất thời cực kỳ cao hứng. Nàng mặc bộ trang phục chính là để cho Tần Thiên nhìn.
- Vậy sau này em thường mặc như thế này cho anh coi có được không?
Hàn Thi Vũ nói.
- Vậy không được. Em mặc như thế thì sẽ bị mấy tên sắc lang kia nhìn, vậy anh sẽ mất hứng. Nhưng nếu em bí mật cho anh xem thường xuyên, anh tuyệt không phản đối.
Tần Thiên hèn mọn nói. Hàn Thi Vũ nghe vậy nhất thời đỏ mặt.
- Anh là tên lưu manh.
Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nói, giọng nói như đang làm nũng vậy. Sau đó hai người liền vào phòng, Tần Thiên ngồi xuống ngay bên cạnh. Bởi vì cái tay vịn ngăn giữa hai người bị hư, nên kết quả hai người trực tiếp đụng vào nhau, nhất thời khiến nhịp tim Hàn Thi Vũ tăng lên dữ dội, lộ ra vẻ khẩn trương.
- Tần Thiên, anh đừng có như vậy được không?
Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nhìn Tần Thiên, ánh mắt Tần Thiên đang nhìn chằm chằm vào bộ ngực mình.
- Hắc hắc, em đẹp quá, anh nhất thời say mê mất rồi.
Tần Thiên nhìn say đắm Hàn Thi Vũ. Nàng càng nghe càng thêm ngượng ngùng, khẽ cúi đầu, không dám nhìn Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ, phát hiện ra mùi thơm trên người nàng, tay không chịu được mà ôm lấy eo nhỏ của nàng. Hàn Thi Vũ nhất thời kinh hãi, cả người giật bắn lên, muốn lấy tay Tần Thiên ra, nhưng lại bị Tần Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mình. Nhịp tim nàng lập tức tăng lên, càng lúc càng cúi gằm xuống.
Tần Thiên nhìn bộ dạng của Hàn Thi Vũ, không khỏi kích động, lặng lẽ buông lỏng tay nàng ra, rồi từ từ đưa tay về phía bộ ngực của Hàn Thi Vũ, nhưng lại bị Hàn Thi Vũ chặn lại.
- Không nên, Tần Thiên.
Hàn Thi Vũ đỏ mặt nhìn Tần Thiên nhẹ giọng nói.
- Thi Vũ, để anh sờ một chút có được không?
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ thấp giọng nói.
- Vậy… Vậy chỉ được một chút, không được nhiều hơn nha.
Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nói, âm thanh càng lúc càng nhỏ, cánh tay ngăn cản Tần Thiên cũng đã lỏng hơn. Tần Thiên lập tức vồ lên ngực Hàn Thi Vũ, xoay nắn nhẹ nhàng. Hàn Thi Vũ nhất thời phát ra một tiếng rên nhẹ, thân thể cũng run mạnh lên.
Tần Thiên nắn nắn mấy cái, cảm giác mềm mại vô cùng, co dãn mười phần, cực kỳ thả mái. Trong miệng Hàn Thi Vũ không khỏi phát ra những tiếng rên yêu kiều cùng tiếng thở gấp.
- Mau… Mau buông tay. Tần Thiên, anh không phải nói chỉ một chút thôi sao?
Hàn Thi Vũ nói ngắt quãng, mắt đỏ bừng, bộ ngực truyền đến một cảm giác dễ chịu, khiến thân thể nàng như muốn nhũn ra.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #66


Báo Lỗi Truyện
Chương 66/1852