Chương 63: Thực lực của Tần Thiên và Thiên Bang


- Cậu nói rất hay. Nhưng không phải là tôi không tin cậu, mà người của cậu, tôi không nhìn thấy. Cậu nói tôi làm sao tin đây? Hơn nữa, nếu các thế lực khác có thể cùng nhau chống lại thế lực lớn, tại sao cậu có thể xác định họ sẽ không liên hợp tiêu diệt các cậu?
Thạch Trung Ngọc nhàn nhạt nhìn Tần Thiên cười nói.
- Nói rất hay. Ông chủ Thạch, nhưng ông quên một điều, những thế lực lớn là thế lực ngoại lai. Mà chúng tôi, bản thân là thế lực khu quán rượu. Và quan trọng hơn là, những thế lực lớn bọn họ muốn thâu tóm cả vùng này, còn chúng tôi chẳng qua chỉ muốn vùng quán bar Tam gia thôi. Ông cảm thấy những thế lực nhỏ sẽ vì thế này mà liên hợp chiến đấu sao? Cho dù tranh đấu rồi, bãi Tam gia này làm sao chia cho hơn mười thế lực được? Lúc đó khó tránh khỏi một trường ác đấu, như vậy mọi người dều nguyên khí tổn thương nặng nề. Ông cảm thấy, những người kia ra ngoài lăn lộn có thể ngu như vậy sao? Chỉ vì một bãi Tam gia mà làm mình tổn thất nhiều vậy sao? Còn về thực của chúng tôi, rất nhanh ông sẽ tin tưởng thôi.
Tần Thiên nhìn Thạch Trung Ngọc nói.
Tần Thiên vừa nói xong, điện thoại của Phong Tử liền vang lên. Phong tử lấy điện thoại ra nhìn, là Sấu Tử gọi đến, liền bắt máy.
- Phong Tử, báo cho Thiên ca là có người của năm sáu thế lực tiến về phía các người.
Ở bên kia Sấu Tử nói.
- Tốt. Các người chuẩn bị sẵn sàng, tôi lập tức báo cho Thiên ca.
Phong Tử nói, sau đó cúp điện thoại, cúi bên tai Tần Thiên báo. Tần Thiên vừa nghe, nhất thời khóe miệng lộ ra một tia nụ cười thản nhiên.
- Thình thịch.
Vừa lúc đó, cửa lớn bị người mạnh mẽ đá văng. Người trong đại sảnh lập tức liền hướng cửa nhìn lại, là thằng nghiện lúc này mang theo bốn năm người đi vào, phía sau còn một đoàn tên côn đồ cắc ké đi theo.
- Các vị đại ca, hắn chính là thằng tự xưng đại ca Thiên bang mới lập, không đem mấy lão nhân như chúng ta để vào mắt. Hắn muốn độc chiếm bãi Tam gia, còn chém đứt một ngón tay của đầu mào gà.
Thằng nghiện vừa bước vào, lập tức chỉ vào Tần Thiên nói với năm người còn lại. Rất rõ ràng, hắn tìm những người này để đối phó Tần Thiên.
- Ông chủ Thạch, xem kĩ nha, xem thực lực Thiên bang chúng tôi ra sao.
Tần Thiên nhìn Thạch Trung Ngọc nói. Sau đó hắn quay đầu hướng Phong Tử phân phó, để hắn báo cho Sấu Tử và Phì Bưu, chuẩn bị động thủ.
Năm người kia nghe được lời thằng nghiện nói, lập tức liền hướng Tần Thiên đi tới, đem Tần Thiên vây quanh. Mọi người mang theo ánh mắt bất thiện nhìn Tần Thiên, không có chút nào để mắt đến Tần Thiên.
- Tiểu tử, mày tên là gì, báo danh ra để cho lão tử nghe một chút?
Một tên cả người đầy hình xăm , bộ dáng hung ác giống một đầu ngựa vằn xoa xoa tay vào nhìn Tần Thiên nói.
Tên của tao là… Bố ơi, dễ nghe không? Có muốn hay không gọi một câu bố ơi?
Tần Thiên nhìn đại hán cười lạnh nói. Đại hán vừa nghe, nhất thời sắc mặt đại biến, cực kỳ khó coi.
- Tiểu tử, mày đủ lớn lối, lại dám mắng tao. Lập tức quỳ xuống cho lão tử, nếu không lão tử làm thịt mày.
Đại hán nhìn Tần Thiên cả giận nói. Hắn đưa tay lên, trực tiếp từ phía sau lấy ra một thanh đao chém dưa rất sắc bén, kề vào cổ Tần Thiên, chỉ cần một lời không hợp, lập tức sẽ chém người.
- Mày chém cụt ngón tay Tử Ban Mã. Mày sao lại khi dễ một đứa bé như vậy? Tiểu bằng hữu,… nghe lời chú đây, liếm đại bổng tử cho chú mày, chú mày sẽ nói Tử Ban Mã này bỏ qua cho mày.
Một tên lõ mũi xỏ khuyên nhìn Tần Thiên nói, rồi trực tiếp móc tiểu đệ đệ ra, muốn Tần Thiên liếm.
- Ha ha ha ha... .
Nhất thời, tất cả mọi người tại đó cười lớn lên.
- Ha ha ha. Nhóc con, tới đây, thuận tiện liếm giúp bố mày. Tao còn chưa thử qua bị nam nhân liếm đâu.
Một tên lại móc tiểu huynh đệ ra hướng về Tần Thiên nói, bộ dạng cực kì lớn lối.
- Tao nữa, cùng liếm cho sạch sẽ một chút.
- Ha ha ha ha…
Lại một trận cười vang. Thấy Tần Thiên thờ ơ cả đám đều cho là hắn đang sợ, càng thêm lớn lối. Thằng nghiện đứng một bên âm thâm đắc ý.
- Hừ. Nhóc con, lớn lối nữa đi.
Thằng nghiện nhìn Tần Thiên thầm nghĩ, sau đó hướng Thạch Trung Ngọc đi tới, hướng về phía Thạch Trung Ngọc nói:
- Ông chủ Thạch , ngài cũng thấy đấy, thằng nhóc này chính là vô dụng. Loại người như hắn, canh bãi sao được, đem bãi cho mấy người chúng tôi đi.
Thạch Trung Ngọc nhìn thoáng qua Tần Thiên bị dao găm đeo trên cổ vẫn bình tĩnh, nói:
- Các người hỏi cậu ta. Nếu là cậu ta đồng ý, tôi liền đồng ý.
Rất rõ ràng, ý Thạch Trung Ngọc khi nói những lời này là muốn Tần Thiên bày ra chút thực lực.
- Nhóc con, mày dám không đồng ý sao?
Thằng nghiện nhìn Tần Thiên lớn lối nói.
Mà Tần Thiên cũng là nhìn về phía Thạch Trung Ngọc, đáp lời:
- Ông chủ Thạch, xem kĩ vào, để cho ông thấy là tôi giết chết đám bỏ đi này thế nào?
Thạch Trung Ngọc gật đầu, ngồi xuống một bên.
- Mụ nó, thằng nhóc này đáng chết, lúc này còn ra vẻ. Nhanh quỳ xuống, nếu không lão tử chém ngươi.
Thằng to con đầy hình xăm nhìn Tần Thiên quát lên. Tần Thiên vẫn không lộ ra chút thần sắc sợ hãi, làm cho hắn cực kỳ khó chịu.
- Nhanh quỳ xuống. Nhóc con, giúp chúng tao liếm tiểu đệ, chúng tao sẽ thả mày về. Nếu không cắt tờ rym của mày.
Một tên khác uy hiếp.
- Hừ. chúng mày muốn chết sao? Nếu không muốn chết, lập tức quỳ thành một hàng cho tao, gọi tao một tiếng cha, tao sẽ bỏ qua cho chúng mày. Nếu không, cho nhập hội thái giám.
Tần Thiên nhìn tiểu huynh đệ mấy thằng, lạnh lùng nói.
- Ha ha ha ha... Nhóc con, mày thiếu não à? Uy hiếp chúng tao, cũng không nhìn tình cảnh của mình một chút, thật làm ta chết cười. Mày ăn phải cám lợn để lớn thành thế này à?
Thằng xăm hình nhất thời khinh thường cười lớn lên.
- Không phải, tao thấy là lúc mẹ hắn sinh ra thì đem thai nhi quăng đi. Hắn đem cuống rốn tự ăn mà lớn. Ha ha ha.
Lại một tên nói, nhất thời làm cả bầy cười to.
- Cho chúng mày thêm một cơ hội. Lập tức quỳ xuống, gọi cha. Nếu không thì chuẩn bị chết đi.
Tần Thiên lạnh lùng nói.
- Ha ha ha... Nhóc con, tao sợ mày sao? Tới đi , thử một chút, chuẩn bị đánh tao thử một chút. Chưa đủ lông đủ cánh, đã dám hù dọa người.
Thằng xăm hình châm chọc nói.
- Hừ. Không dài bằng cọng lông. Mẹ mày buổi tối gọi cái này là gì? Sao mà sinh được con lớn như vậy?
Tần Thiên cười lạnh nói.
- Giỏi. Mắng tao, đi tìm chết. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thằng xăm hình cũng nhịn không được nữa, lập tức liền muốn động thủ. Nhưng mà động tác của Tần Thiên nhanh hơn hắn nhiều. Khi hắn còn chưa kịp phản ứng trước, trực tiếp một cước đạp hướng tiểu đệ của hắn.
- A…
Tên kia nhất thời hét thảm, một tay lập tức che hạ bộ. Tần Thiên lập tức đưa tay lên, bắt được tay cầm đao của hắn, mạnh mẽ chiếm đao trong tay, trực tiếp hướng về phía cánh tay hắn một đao hung hăng chém xuống.
- Hưu.
- A.
Trong nháy mắt, thanh đao sắc bén trực tiếp đem cánh tay tên kia chém đứt. Cánh tay trực tiếp rớt xuống trên mặt đất, máu tươi đỏ lòm phun ra mạnh mẽ như suối, tràn đầy mặt đất. Tên đó trực tiếp té trên mặt đất, thống khổ kêu thảm thiết, khuôn mặt trực tiếp bóp méo.
Mọi người tại đó bị hành động vừa rồi của Tần Thiên làm cho rung động. Thật đáng sợ, lại độc ác như vậy, trực tiếp một đao đem cánh tay người ta chém đứt rồi. Lúc này mới mấy tuổi? Tâm độc ác vậy, rốt cuộc là làm sao luyện thành?
- Nhanh. Chém chết hắn.
Những đại ca khác lập tức kịp phản ứng, nhanh chóng lùi ra, kêu tiểu đệ của mình hường Tần Thiên giết tới.
Lập tức, mấy tên tiểu đệ rối rít móc ra nào là dao bầu, gậy sắt, hướng Tần Thiên giết tới.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #63


Báo Lỗi Truyện
Chương 63/1852