Chương 42: Quỳ xuống


- Hừ! Các ngươi không muốn thực hiện lời hứa sao? Có phải vậy không?
Tần Thiên trừng mắt mấy cái rồi nói.
- Cái gì không thực hiện? Người của chúng tao đã bị thương, làm sao đánh được? Hơn nữa hiện tại chúng tao có thua hay không, tao cho rằng là do mày cố ý động tay làm tổn thương đội trưởng của chúng tao. Chúng mày không có thực lực liền cố ý đả thương người của chúng tao, thực không tưởng được.
Một tên của khoa thể dục nói.
- Mày đi ăn shjt đi, tự mình thua lại không chịu thừa nhận, ngược lại còn vô sỉ cắn ngược lại chúng tao một cái. Không biết mày có phải là người không?
Phạm Kiến bực mình chỉ vào tên thuộc khoa thể dục, cái tên kia sắc mặt nhất thời trở nên lạnh lẻo, gắt gao nhìn Phạm Kiến.
- Mập mạp chết bầm, có bản lãnh mày nói thêm câu nữa, nhìn xem tao có đập chết mày như một con chó không?
Người này chỉ vào Phạm Kiến lớn lối nói.
- Phạm Kiến, cứ việc chửi. Nếu thằng dám động thủ với cậu, tôi liền để cho thằng này hối hận đã sinh ra trên đời.
Tần Thiên lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén giống như dao, như đâm vào tim làm cho tên này sợ hãi cúi đầu không dám nói lời nào.
- Hừ! Dám ở trước mặt tao lớn lối, thuần túy là tìm chết.
Tần Thiên lạnh lùng nói, người khoa thể dục rất muốn phản bác nhưng nghe đến âm thanh băng lãnh của Tần Thiên, nhớ lại thời điểm Tần Thiên đánh người trong phòng học vừa rùi, liền mạnh mẽ ngậm miệng lại.
- Hảo Sỏa, trận tranh tài lúc trước thua tức là thua, chẳng lẽ mày tính quỵt nợ sao?
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa nói, Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên, vẻ mặt biệt khuất. Vốn là chúng muốn làm Tần Thiên nhục nhã một chút, không nghĩ tới lại bị áp đảo ngược, hơn nữa lại còn bị đả thương, thật quá mất mặt. Giờ phút này hắn không biết nên làm sao cho tốt. Nhận thua thì hắn không phục, không nhận thua thì Tần Thiên sẽ bỏ qua sao?
Hảo Sỏa suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cảm thấy mặt mũi là trọng yếu nhất, hắn cũng không tin Tần Thiên dám làm gì hắn, cho nên nói:
- Lần này tranh tài không tính, là do tao bị thương trước, chúng ta không ai thắng ai, lần sau sẽ tổ chức so đấu lại.
- Con mẹ thằng này thật là vô sỉ.
- Thằng này không phải là do người đẻ ra mà căn bản là con của chó…
- Bố thằng này hoang dâm vô độ, bị chết yểu. Còn mẹ nó thì không biết cặp với bao nhiêu thằng.
...
Hảo Sỏa vừa nói sau, lập tức một tràng chỉ trích nhục mạ chỉ thẳng vào người hắn. Những lời này càng ngày càng khó nghe, mắng đến nỗi bọn họ không ngẩng đầu lên được, nhưng không biết phải làm như thế nào, trong nội tâm tràn đầy một cỗ nghẹn khuất.
- Hừ. Rất tốt, tao đã sớm đoán chúng mày sẽ như vậy rồi. Chúng mày đã không có ý định nói xin lỗi, tao cũng không thể làm gì khác hơn là bắt chúng mày xin lỗi.
Tần Thiên lạnh lùng nhìn bọn người khoa thể dục nói.
- Mày muốn làm gì?
Người khoa thể dục cả kinh nói.
- Hừ. Làm gì? Chúng mày chưa từng nghe nói lý lẽ đôi khi không thể sử dụng được sao? Duy có một loại đạo lý có thể đúng trong mọi trường hợp đó chính là nắm đấm ai cứng thì người đó đúng.
Tần Thiên lạnh lùng nói, tiếng nói vừa dứt, trực tiếp đấm một quyền về tên vừa rồi.
- Bốp.
Một quyền này của Tần Thiên cực kì có lực, trong nháy mắt liền đem tên này nện thành đầu heo, xương mũi trực tiếp nát vụn, trong nháy mắt ngã xuống đất kêu thảm thiết. Những người thuộc khoa thể dục vừa nhìn thấy thì lập tức kinh hãi nhưng ngay sau đó lập tức liền hướng Tần Thiên vây công.
Gần đó, một tên lùn đang cầm lấy điện thoại di động đem cảnh Tần Thiên vừa mới đánh nhau chụp lại, sau đó chỉnh thành tin nhắn phát tán ra. Người này chính là người bị Tần Thiên làm nhục lần trước phải cầu xin tha thứ, người này đối với chuyện lần trước canh cánh trong lòng. Lần này Tần Thiên đánh người, hắn lập tức quay phim lại, chuyển cho chủ nhiệm lớp.
- Hừ. Tần Thiên, mày cứ đợi đó đi, xem chút nữa mày làm sao mà lớn lối.
Thằng lùn nhìn Tần Thiên cười lạnh, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
Trong văn phòng làm việc, Lâm Hiểu Di nhận được đoạn video này liền lập tức hướng sân bóng rổ chạy tới.
Giờ phút này, Tần Thiên bị đoàn người khoa thể dục vây vào giữa, Phạm Kiến vừa nhìn lập tức ra hiệu cho những người bạn vây những người của khoa thể dục lại, chuẩn bị đánh từ ngoài vào phối hợp với Tần Thiên.
- Mọi người không cần động thủ, đứng ở một bên nhìn là được rùi. Tụi bỏ đi này tôi sẽ bắt tụi nó phải dập đầu xin lỗi.
Tần Thiên nói.
- Hừ. Nhóc con, mày cho rằng mày là Schwarzenegger(Lực sĩ người Áo, diễn viên đóng mấy vai Hercules, Kẻ Hủy Diệt) hay là Lý Tiểu Long hả, một người mà muốn đánh với tám người chúng tao à? Muốn chết, mọi người cùng nhau tiến lên, giết chết thằng oắt con này.
Tên to con bị Tần Thiên bẻ tay vừa rùi kích động nói.
Lập tức, bọn người kia nhanh chóng liền hướng Tần Thiên vọt tới. Tần Thiên cười lạnh một tiếng, nhìn những quả đấm đang tới, không hề tránh né, trực tiếp vung quyền đánh tới.
- Rắc…
- A…
Trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết vang lên, toàn bộ các ngón tay của người vừa đối cứng với Tần Thiên đều bị đánh gãy, cả cánh tay bị trật khớp trong nháy mắt, khuôn mặt trắng bệch.
- Hừ. Không biết sống chết, kế tiếp là mày.
Tần Thiên hướng về cái tên cao to nói, vung một quyền không nặng không nhẹ về phía hắn, một chân trong nháy mắt cũng đá về phía bụng hắn, lập tức mang bữa sáng của hắn trong bụng trào ra khỏi miệng, tràn đầy đất, cực kỳ kinh tởm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tần Thiên vội vàng tránh ra, hướng về phía cánh tay hắn tung một cước.
- Rắc…
Xương trực tiếp gảy lìa, cánh tay của tên cao to trong nháy mắt bị hủy, thanh âm xương gãy vang lên hù cho những người đang muốn tiến công một trận kinh hãi. Tần Thiên thật lợi hại, không tới nửa phút, đã loại bỏ ba người làm cho những người còn lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
- A… Nhóc con, tao muốn giết mày.
Tên to con nằm trên mặt đất cả giận nói.
- Ngươi đi ăn shjt đi…
Tần Thiên hừ lạnh nói, hung hăng đạp thêm một cước trên cánh tay còn lại, trực tiếp giẫm gãy cánh tay kia, coi như tên này bị hủy nửa thân trên rùi.
Tất cả người vây xem hít vào một ngụm khí lạnh. Tần Thiên cũng thật là đáng sợ, không cần suy nghĩ, trực tiếp giẫm gãy hai cánh tay của người khác, phải ngoan độc như thế nào mới làm được như vậy?
- Hừ! Còn có ai muốn thử một chút không, muốn có cùng kết cục với hắn?
Tần Thiên chỉ tên cao to đang lăn lộn kêu thảm trên mặt đất, nhất là cái tên Hảo Sỏa kia.
Lời này vừa nói ra, cực kỳ khí phách, mọi người của khoa thể dục bị chấn động không biết phải nói gì, nhìn cánh tay tạo thành góc 90 độ trên mặt đất của tên cao to thì còn ai dám đi tới chịu chết chứ.
- Hừ! Không muốn chết thì quỳ xuống nói xin lỗi cho lão tử, nếu không đây là kết cục cho toàn bộ chúng mày. Sống hay chết tùy chúng mày chọn.
Tần Thiên nhìn bọn hắn quát lạnh.
- Tần Thiên, mày không nên quá kiêu ngạo, làm người phải biết khoan dung độ lượng, làm việc phải lưu một đường lui, sau này còn gặp lại.
Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên nói, trong mắt tràn đầy bất mãn, nhưng có thể như thế nào Tần Thiên đã thể hiện thủ đoạn mạnh mẽ trước mặt .
- Hừ! Gặp con mẹ mày, quỷ mới gặp mày. Lão tử chính là khoa trương như thế đó, chính là không buông tha chúng mày. Như thế nào, mày có thể làm gì tao? Mày đánh tao à. Mày tới thử xem.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa lớn tiếng nói, bộ dáng lớn lối kiêu ngạo tới cực điểm. Những người thuộc khoa mỹ thuật vỗ tay ào ào khen hay, những lời này của Tần Thiên thực quá mạnh mẽ, một cỗ sảng khoái lan tràn trong tâm mọi người.
- Mày...
- Tao cái gì tao. Ít nói nhảm con mẹ nó mày đi. Cho chúng mày thời gian ba giây suy nghĩ, quỳ xuống nói xin lỗi. Nếu không chúng mày không cần dùng tay nữa.
Tần Thiên cắt đứt lời Hảo Sỏa, sắc mặt đám người Hảo Sỏa càng thêm khó coi, khuôn mặt tràn đầy vẻ oán độc.
- Đã đến giờ, cùng đi chết đi.
Tần Thiên quát lạnh nói, lập tức liền hướng một người trong đó xông tới.
- Chậm đã, chúng tao xin lỗi.
Hảo Sỏa vội vàng nói, nhưng đã trễ, cái tên kia đã bị Tần Thiên đập bay, nhưng Tần Thiên cũng dừng lại rồi.
- Rất tốt, khoa mỹ thuật cuối cùng cũng có chút chỗ đứng, mọi người nhìn kĩ tụi kia dù không cam lòng nhưng cũng phải xin lỗi mọi người.
Tần Thiên nhìn đám người khoa mỹ thuật hô to, trong câu nói, hung hăng đả kích đám người khoa thể dục, ngữ khí vô cùng lớn lối. Tần Thiên muốn chính là như vậy, hoặc là không đánh nếu đánh thì phải đánh nhanh chuẩn, không cho đối thủ có cơ hội trở mình.
- Mau, xếp hàng ngay ngắn cho đại gia.
Phạm Kiến hưng phấn quay lại nói với mọi người, lập tức mọi người nhanh chóng đứng xếp thành hàng.
- Nói xin lỗi đi.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa nói.
- Hừ! Mày, mày sẽ phải hối hận.
Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên nói, khuôn mặt tràn đầy vẻ không cam lòng quỳ xuống trước mạt mọi người. Người khoa thể dục thấy đội trưởng của mình quỳ xuống, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là quỳ xuống theo.
Cho nên, cảnh tượng có chút hoành tráng xuất hiện trong sân, những đứa con cưng khoa thể dục đang quỳ xuống xin lỗi trước người khoa mỹ thuật tạo hình. Những người vây xem liên tục vỗ tay khen hay, bởi vì những người khoa thể dục ngày thường ỷ vào quyền thế, tùy ý cướp đoạt sân banh, rất nhiều người đã sớm bất mãn rồi, hôm nay thấy bọn họ bị ngược đãi, dĩ nhiên cao hứng, không ném đá xuống giếng coi như là tốt rồi. Không ít người trực tiếp lấy điện thoại di động ra đem tràng cảnh này thu lại rồi phát tán ra.
- Ha ha ha... Quá sung sướng…
Phạm Kiến cao hứng nói, liên tục vỗ tay, những người khác cũng liên tục hô to sảng khoái. Tần Thiên giúp bọn hắn hung hăng trừng trị tụi khoa thể dục một phen, bất tri bất giác, ở trong lòng bọn họ hình bóng của Tần Thiên trở nên lớn hơn.
- Không xong. Tần Thiên, Lâm lão sư tới.
Lúc này, Hàn Thi Vũ chạy đến hô, lập tức mọi người nhìn phướng hướng Hàn Thi Vũ chỉ, thấy Lâm Hiểu Di đang hướng bên này đi tới, mọi người nhất thời trở nên luống cuống.
- Hừ. Tần Thiên, mày đứng đó chờ chết đi.
Thằng lùn ở một bên âm thầm đắc ý nói, phảng phất như đã thấy kết quả tồi tệ của Tần Thiên, vẻ mặt cực kỳ hưng phấn.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di đang đi tới, không khỏi nhíu mày. Lâm Hiểu Di làm sao mà tới đây?
Sống Cùng Biểu Tỷ

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #42


Báo Lỗi Truyện
Chương 42/1852