Chương 27: Quả phụ gõ cửa lúc nửa đêm


Tần Thiên vào phòng tắm nước lạnh, đi ra chuẩn bị ngủ thì lúc này tiếng gõ cửa vang lên. Tần Thiên thầm nghĩ trễ thế này còn ai đến nhỉ, rồi nghi hoặc bước ra cửa.
- Ai vậy?
Tần Thiên hỏi.
- Tiểu Thiên, là ta, dì Triệu.
Bên ngoài truyên đến tiếng của Triệu Nhã Chi, Tần Thiên vừa nghe, lập tức liền mở cửa ra, Triệu Nhã Chi đứng ở cửa, tay cầm đèn pin, thân mặc đồ ngủ, sắc mặt rất là lo lắng.
- Dì Triệu, sao gấp gáp vậy?
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi hỏi.
- Tiểu Thiên, nhà dì tự nhiên mất điện, cậu có thể qua coi giùm được không.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên gấp gáp nói, vừa rồi nàng đang giặt đồ thì tự nhiên mất điện, không thể làm gì khác là nhờ Tần Thiên giúp.
- Nga, không thành vấn đề, cháu qua xem cho.
Tần Thiên liền đi qua, đợi Triệu Nhã Chi mở cửa, bật đèn pin mang theo Tần Thiên vào phòng.
- Nhỏ giọng một chút, tiểu Nhã đang ngủ, đừng làm nó tỉnh.
Triệu Nhã Chi nhẹ giọng hướng về phía Tần Thiên nói, Tần Thiên gật đầu nhẹ giọng nói:
- Công tắc nguồn điện ở đâu, dẫn cháu đi xem một chút, xem có phải đứt cầu giao rồi không.
- Trên ban công, cậu đi theo dì.
Triệu Nhã Chi nói, ngay sau đó bật đèn pin đi lên sân thượng, Tần Thiên theo phía sau.
- Đó, ở phía trên kìa.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói, lấy tay cầm đèn pin điện quơ quơ trên tường chỉ chỗ hộp điện, Tần Thiên nhìn một chút, căn bản không đủ cao, bèn vào bên trong cầm một cái ghế đi ra ngoài, dẫm lên trên.
- Dì Triệu, đưa đèn pin cho cháu.
Tần Thiên hướng về phía Triệu Nhã Chi nói, Triệu Nhã Chi vừa nghe lập tức liền đem đèn pin đưa cho Tần Thiên, Tần Thiên nhận lấy, lấy đèn pin chiếu vào cái hộp công tắc điện, một tay đem cái hộp mở ra, vừa nhìn, quả nhiên là công tắc nguồn điện nhảy, cho nên đem công tắc nguồn điện mở lại.
Lập tức, đèn cả phòng liền sáng lên, Triệu Nhã Chi nhất thời mừng rỡ.
- Được rồi dì Triệu!
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi nói, chuẩn bị xuống, không nghĩ tới vừa cúi đầu lại thấy được một mảng lớn trắng muốt mê người, hung bộ Triệu Nhã Chi lộ ra phân nửa, cổ áo bộ đồ ngủ căn bản là không cài kỹ, lộ ra một khoảng chữ V, cho nên một mảng lớn xuân quang lộ ra, cộng thêm bên trong trống trải, Tần Thiên nhìn kĩ, lại có thể trực tiếp nhìn xuyên qua, bên trong hai điểm mê người cũng thấy được, dục hỏa của Tần Thiên vừa bị ép xuống giờ lại bốc lên cao, cao, cao nữa, cao mãi…
Triệu Nhã Chi phát hiện Tần Thiên gắt gao nhìn mình chằm chằm, cái cần tăng dân số điên cuồng nhích lên, nhất thời sắc mặt ửng hồng, nhịp tim đập tăng mạnh mẽ, nhanh chóng che xuân quang lại, miệng nũng nịu mắng:
- Tiểu sắc lang, có cái gì đẹp mà nhìn.
- A... dì, thật xin lỗi, cháu không phải cố ý. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tần Thiên kịp phản ứng, vội vàng nói, rất là lúng túng, không biết như thế nào cho phải, rất sợ Triệu Nhã Chi sẽ trách cứ.
- Được rồi, mau xuống đây đi, cẩn thận một chút.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói, mặt vẫn hồng hồng , nhìn tiểu đệ Tần Thiên đang hưng phấn, trong lòng lại có chút ít động tâm, Triệu Nhã Chi cũng không biết tại sao lại như vậy, chẳng lẽ là do hơn mười năm chưa từng có nam nhân yêu thương sao.
- Vâng, cháu đi xuống liền.
Tần Thiên lúng túng nói, vừa nói liền hướng xuống đất bước, cũng không biết là là vô tình hay cố ý , Tần Thiên chân mới vừa chạm xuống đất, thân thể đột nhiên mạnh mẽ hướng phía trước ngã, mà phía trước Tần Thiên, vừa lúc chính là Triệu Nhã Chi
Triệu Nhã Chi không ngờ tới Tần Thiên lại ngã về phía mình, theo bản năng liền đưa tay ra đỡ.
Nháy mắt, hai người mạnh mẽ đụng vào nhau, thẳng tắp ngã xuống đất, Tần Thiên cảm giác như mình ngã trên nệm bông, hơi thở thơm tho phả vào mặt, hai tay truyền đến cảm giác mềm mại làm hắn không tự chủ được theo bản năng sờ rồi nắn.
- Ân!
Nhất thời, ở bên dưới, thân hình nhỏ nhắn của Triệu Nhã Chi phát ra tiếng rên khẽ, bởi vì Tần Thiên đè lên người nàng, hai tay lại nắm đúng hai khối cầu, chỗ mà nhiều năm chưa có ai đụng qua, bị hai tay Tần Thiên khống chế, nhất thời cảm giác cực kì thoải mái làm nàng không tự chủ được kêu lên.
Tần Thiên nghe được tiếng Triệu Nhã Chi kêu, nhất thời giật mình tỉnh lại, thấy tay mình đang đặt trên người Triệu Nhã Chi, hơn nữa lại phủ đúng cao phong, nhất thời rung động, hay tay phủ lên chỗ mà một tay căn bản không cách nào phủ hết nhẹ nhàng đùa giỡn
- Ư...
Triệu Nhã Chi bị Tần Thiên đùa giỡn, nhất thời không nhịn được rên khẽ một tiếng, một hơi thở thơm nức sộc vào mũi Tần Thiên, làm hắn thất thần một lúc, hai tay đang nắm song phong của Triệu Nhã Chi thành thục gia tăng độ mạnh, lập tức khiến nàng kêu khẽ hừ hừ, thân hình rung động, cái lưỡi nhỏ thơm tho không tự chủ được liếm khẽ cặp môi mê người, nhìn nàng càng thêm hấp dẫn.
Sơ ca (giống xử nữ í) như Tần Thiên làm sao từng gặp được mỹ phụ động tình như vậy, thấy biểu hiện của Triệu Nhã Chi làm hắn hưng phấn như được tiếp thêm sức mạnh, đột nhiên Tần Thiên mạnh mẽ hướng đôi môi Triệu Nhã Chi hôn xuống, đầu lưỡi thô bạo quấn lấy lưỡi đối phương.
Triệu Nhã Chi cảm giác được sự nóng bỏng nam tính của Tần Thiên, giờ phút này trong nàng đan xen sự tỉnh táo và say mê, bao nhiêu năm không cùng nam nhân rồi, nhu cầu thân thể đã vượt qua phạm vi nàng có thể khống chế, mặc dù nàng biết không thể làm vậy cùng Tần Thiên nhưng mà thân thể lại không tự chủ mà phối hợp với hắn, cảm giác thoải mái làm tia thanh tỉnh còn sót lại dần rời khỏi nàng.
Triệu Nhã Chi lập tức dùng chiếc lưỡi thơm tho quấn lấy chiếc lưỡi nóng bỏng của Tần Thiên, mãnh liệt chiến đấu, hai tay bất tri bất giác ôm quanh eo hắn, rồi dùng móng tay ấn mạnh vào lưng hắn, làm cho Tần Thiên chấn động một trận.
Tần Thiên không hề thỏa mãn với kiểu tấn công dây dưa ngoài y phục, trực tiếp cởi đồ ngủ của Triệu Nhã Chi ra, một tay khống chế, một tay nhanh chóng tiến vào, mạnh mẽ tấn công, ngón tay trong lúc vô tình mà cố ý chạm vào điểm nhạy cảm kia (Biên: là cái hạt ở trong chỗ đó đó… - hột le ) rồi nhẹ nhàng khều khều.
- A... !
Điểm nhạy cảm bị chạm vào, một cảm giác không thể dùng ngôn từ để diễn tả dữ dội tràn tới, thoải mái mà điên cuồng làm nàng không tự chủ được kêu lớn, hắc động giữa hai chân ngọc mạnh mẽ phun mưa, Triệu Nhã Chi cả người run rẩy, toàn thân gắt gao ôm chặt Tần Thiên, liều mạng chiến đấu hơn phút sau mới dừng lại, toàn thân vô lực, mặt đỏ hồng, đỉnh điểm cao trào rồi.
- Không phải vậy chứ, mới thế đã lên đỉnh, ta còn chưa làm mà.
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi mệt mỏi thầm nghĩ, không khỏi đưa tay hướng đại hắc động tiến công, nhưng mà lại bị Triệu Nhã Chi chặn lại.
- Tiểu Thiên, không thể, ta là dì của cậu, chúng ta không thể.
Triệu Nhã Chi hữu khí vô lực nói, sau khi lên đỉnh làm cho nàng cực kỳ mệt mỏi.
- Nhưng mà dì à, vừa rồi dì lên đỉnh mà ta còn chưa a, dì cho ta tới một lần đi.
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi nói.
- Không... Không thể, chúng ta không thể, cậu mau buông ra, dì khác có biện pháp giúp cậu giải quyết.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên gấp gáp nói.
- Có biện pháp khác? Biện pháp gì a?
Tần Thiên gấp gáp hỏi.
- Ừ, cậu dậy trước đi rồi sẽ biết, dì không lừa cậu đâu.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói.
Tần Thiên nhìn bộ dạng Triệu Nhã Chi, sau đó đứng lên, Triệu Nhã Chi theo đó đứng lên, thân thể có chút đứng không vững, vừa đứng lên liền ngã vào lòng Tần Thiên, hai chân vô lực muốn khuỵu xuống.
- Tiểu Thiên, ôm dì đi vào trong phòng.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên lập tức không nói hai lời, một thân ôm lấy Triệu nhã chi, hướng phòng Triệu Nhã Chi đi tới, vũ khí tăng dân tiến công Triệu Nhã Chi từ phía sau, khiến cho Triệu Nhã Chi cảm giác dâng lên lần nữa, đại hắc động lại âm ỉ tiếng nước chảy.
Tần Thiên ôm Triệu Nhã Chi vào phòng, khóa trái cửa lại, sau đó đem Triệu Nhã Chi đặt ở trên giường, hắn cũng ngồi ở bên cạnh.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên, cười quyến rũ, sau đó tiện tay tắt đèn ở đầu giường, gian phòng lập tức tối đen. Tần Thiên vừa định hỏi tại sao thì tiểu huynh đệ bị sờ soạng, ngay sau đó khóa kéo quần buông lỏng, tiểu đệ đệ được một bàn tay mềm mị ấm áp kéo ra ngoài, thời gian dần qua bắt đầu chuyển động lên xuống, lập tức một cảm giác sảng khoái liền từ tiểu đệ truyền đến, Tần Thiên thiếu chút nữa kêu lên.
Triệu Nhã Chi lúc này, tay nắm tổ truyền lợi khí của Tần Thiên, tim đập nhanh, đại hắc dộng bên dưới nước chảy lênh láng, vùng đất khô hạn bao lâu đã ẩm ướt hết rồi.
- Dì Triệu, ta cũng muốn sờ một chút a.
Trong bóng tối Tần Thiên hỏi, Triệu Nhã Chi không có nói gì, Tần Thiên cho là nàng ngầm đồng ý, một tay hướng chỗ Triệu Tiểu Nhã đang che lại phân nửa, vừa dùng lực, nhất thời làm Triệu Nhã Chi rên rỉ liên tục, hai tay đang nắm lấy Tần Thiên liền tăng tốc, càng lúc càng nhanh, tay còn lại của Tần Thiên khống chế điểm nhạy cảm của Triệu Nhã Chi, dùng sức mà vân vê.
Đột nhiên Tần Thiên cảm giác được tổ truyền lợi khí bị một không gian ấm áp bao phủ, đồng thời một vùng trắng mịn phía trên tổ truyền lợi khí nhanh chóng xoay tròn.
- A... !
Tần Thiên không nhịn được lớn tiếng hô lên, cái khoái cảm chưa từng nếm trải này làm hắn trực tiếp hạ vũ khí đầu hàng, hai tay mạnh mẽ vừa dùng lực nắm lại, tổ truyền lợi khí trực tiếp miệng sùi bọt mép, sau đó té xỉu.
Khụ khụ khụ... !
Trong bóng tối, Triệu Nhã Chi thật giống như bị sặc, kịch liệt ho khan , Tần Thiên vừa nghe, nhất thời hiểu , Triệu Nhã Chi mới vừa rồi lại là dùng miệng a, lập tức, Tần Thiên liền nhanh chóng mở đèn lên, vừa nhìn, quả đúng như vậy, Triệu Nhã Chi khóe miệng tràn đầy loại dịch thể màu trắng trong suốt, thấy Tần Thiên nhìn mình như vậy, nhất thời sắc mặt đỏ bừng.
- Tiểu sắc lang, bây giờ thỏa mãn chưa.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói.
- Hắc hắc, hài lòng, dì Triệu, còn dì, có muốn Tiểu Thiên giúp dì một chút hay không a.
Tần Thiên nhìn Triệu Nhã Chi hỏi.
- Không cần, ngươi mau trở về, nếu không bị tiểu Nhã phát hiện thì phiền toái đó.
Triệu Nhã Chi thúc giục.
- Được rồi.
Tần Thiên lập tức nói, hai tay hung hăng sờ mó một trận, lúc này mới hài lòng rời đi, Triệu Nhã Chi ở phía sau nhìn theo, tim vẫn đập như trống, nhìn Tần Thiên rời đi, Triệu Nhã Chi liền đưa tay lần tới hắc động, một tay khác thì hướng song phong mà tới.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #27


Báo Lỗi Truyện
Chương 27/1852