Chương 24: Tìm người chết


Hơn tám giờ tối, Tần Thiên cùng Triệu Tiểu Nhã đi ra từ bên trong quảng trường Thời Đại, nhìn khuôn mặt Tần Thiên lúc này vô cùng mệt mỏi, một lòng chỉ nghĩ tới việc về nhà, sau đó tắm nước nóng, thống khoái ngủ một giấc, xế chiều hôm nay thật là mệt chết hắn.
- Hì hì, anh Tần Thiên, anh thật tốt, theo ngựời ta đi dạo một buổi chiều, người ta mời anh ăn tối nhé, chúng ta đi ăn đồ nướng đi!
Triệu Tiểu Nhã lôi kéo Tần Thiên dáng vẻ vô cùng hưng phấn.
"Ừ!" Tần Thiên gật đầu bất đắc dĩ, hiện tại hắn mệt đến mức không mụốn nhiều lời nữa...
- Hì hì, chúng ta đi nơi nào ăn đồ nướng đây, em cùng bạn học đi đã ăn nhiều lần, có một nơi cánh gà nướng vô cùng ngon! "
Triệu Tiểu Nhã chỉ vào bên cạnh quảng trường Thời Đại, cách đó không xa có quán đồ nướng, ngay lập tức lôi kéo Tần Thiên đi tới, lần này Tần Thiên đi vô cùng nhanh, bởi vì hắn rất mệt mỏi, bụng lại đói, phải vội vàng tìm một chỗ ngồi xuống cùng mỹ nữ ăn tối.
Hai người vào quán đồ nướng, tìm chỗ ngồi xuống, Tần Thiên đem đống đồ vừa mua để trên mặt đất, thở ra một hơi thật sâu.
- Hai vị muốn ăn gì, nơi này của chúng tôi có món cánh gà nựớng đặc biệt, hai vị có muốn hai phần không.
Lão bản nhiệt tình chào đón hai người nói.
- Ừ, được, ông nơi này có món gì ngon thì mang cả cho tôi mỗi thứ một phần, còn nữa cho tôi hai chai bia, cho nàng một lon nước chanh.
Tần Thiên hướng về phía lão bản nói, lão bản vừa nghe, nhất thời trên mặt nở nụ cựời nhiệt tình.
- Anh Tần Thiên, tại sao anh uống bia mà em lại phải uống nước ngọt, em cũng muốn uống rượu, lão bản, tôi không muốn nước chanh, tôi muốn bia, cho hai chai!
Triệu Tiểu Nhã bất mãn mà nói.
- Không được! Tiểu Nhã, ngươi mới lên cấp ba, không thể uống rượu, lão bản, cứ theo lời ta vừa mới nói mà làm là được, nếu không chúng ta sẽ đi nơi khác.
Tần Thiên nhìn lão bản nói.
- Được, hai vị chờ chút, lập tức có ngay.
Lão bản vừa nghe vậy vội vàng đáp ứng, xoay người đi vào trong.
- Anh Tần Thiên, anh để cho em uống một lần thôi a, ngựời ta còn chưa uống thử bao giờ.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên bày ra bộ dáng đáng thương, bộ dáng kia, thật làm cho ngựời ta thương tiếc, bất quá Tần Thiên vẫn có thể đồng ý được, tiểu nha đầu này là có tố chất đi làm diễn viên lắm.
- Không được là không được, em nếu còn dây dưa nữa thì lần sau anh sẽ không dẫn em ra ngoài chơi đâu.
Tần Thiên mặt lạnh nói, Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên sinh khí thì chỉ có thể bĩu môi không nói lời nào.
Lúc này, lão bản đem bia cùng đồ uống tới, Tần Thiên cầm lấy một chai bia uống một ngụm lớn, vài giây sau bia ướp lạnh đã đi xuống bụng, vẻ mặt hắn có vẻ vô cùng thoải mái.
Triệu Tiểu Nhã ngồi đối diện với Tần Thiên, cầm lấy đồ uống, nhìn Tần Thiên với bộ dáng của tiểu oán phụ.
- Haiz, được rồi được rồi, cho em uống một chén a...
Tần Thiên nhìn bộ dạng Triệu Tiểu Nhã bất lực nói.
- Hì hì, em biết ngay anh Tần Thiên là người tốt nhất.
Triệu Tiểu Nhã cao hứng nói.
- Lão bản cho tôi một cái chén thủy tinh.
- Anh nói trước nhé, chỉ cho phép uống một chén thôi đó!
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói, tiểu nha đầu này tửu lượng quá kém, lần trước sinh nhật lúc uống mấy chén đã say khướt rồi, cho nên Tần Thiên vẫn không dám cho nàng uống rượu, tránh cho uống rượu say gặp chuyện không may.
- Hì hì, em biết rồi, anh Tần Thiên, anh mau rót đi.
Triệu Tiểu Nhã hưng phấn nói. Tần Thiên rót cho nàng một chén, Triệu Tiểu Nhã cầm lên một ngụm uống hết, nhất thời sắc mặt cũng có chút đỏ lên.
- Thịt nướng tới, mời hai vị dùng.
Lão bản bưng đồ ăn lên, bày một bàn lớn, mùi thơm bốn phía. Tần Thiên cùng Triệu Tiểu Nhã hai người cũng đói bụng, cái gì cũng chẳng quan tâm nữa, cầm lên từng chuỗi thịt dê nựớng ăn ngấu nghiến.
- Ha ha, nhân sinh chính là như vậy đi, ăn miến thịt lớn uống bát rượu to, sảng khoái biết bao a.
Tần Thiên bày ra bộ dạng nhà giàu mới nổi vừa ăn vừa nói, Triệu Tiểu Nhã thì nhét thịt đầy miệng, ô ô hai tiếng cũng không biết là nói cái gì, hai người không có một chút hình tượng ăn từng khối thịt rõ lớn.
- Anh Tần Thiên, ngựời ta đi nhà vệ sinh chút, anh không được ăn nhanh như vậy, chừa lại một người ta một chút đó!
Triệu Tiểu Nhã đứng lên hướng về phía Tần Thiên nói, Tần Thiên cũng không ngẩng đầu lên , phất tay một cái để cho nàng đi, chỉ lo ăn thịt.
- Lão bản, cho chúng một két bia và cánh gà.
Lúc này, bốn năm tên dáng vẻ lưu manh đi đến, hướng về phía lão bản hô rồi sau đó ngồi xuống bên cạnh bàn Tần Thiên.
- Hắc, lão Đại, cô em kia thật đẹp nha.
Một tên tóc xanh nói với tên xấu xí bên cạnh, cái tên kia vừa nghe, lập tức liền nhìn sang, thấy Triệu Tiểu Nhã mới từ trong nhà vệ sinh đi ra, nhất thời ánh mắt sáng lên, lộ ra một tia dâm đãng.
- Cô em này không tệ, xem bộ dáng chắc là học sinh, nếu là đem nàng lên giường vậy thì sướng phải biết.
Tên tóc mào gà mê đắm nói, nhìn thấy Triệu Tiểu Nhã từ từ đi qua, mạnh mẽ đưa tay lên, liền hướng cái mông Triệu Tiểu Nhã chộp tới.
- A! Ngươi làm gì thế?
Triệu Tiểu Nhã mạnh mẽ né tránh, tức giận hô, nhất thời trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, Tần Thiên nghe được Triệu Tiểu Nhã tiếng thét chói tai, lập tức quay đầu nhìn lại, đứng lên, đi tới bên cạnh Triệu Tiểu Nhã.
- Sao vậy Tiểu Nhã.
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã hỏi, cau mày nhìn lướt qua đám người trước mặt.
- Anh Tần Thiên, hắn muốn sờ mông em.
Triệu Tiểu Nhã chỉ vào cái tên tóc mào gà nói.
- Chưa bị sờ chứ."Tần Thiên hỏi.
- Chưa, bị em tránh được.
Triệu Tiểu Nhã nói, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.
- Ừ. Thằng ranh, xin lỗi em tao chuyện này cho qua.
Tần Thiên nghe được Triệu Tiểu Nhã chưa bị vô lễ thì cũng không có ý định so đo với bọn này.
- Xin lỗi, xin lỗi cái gì?
Tóc mào gà nhìn Tần Thiên giả bộ hồ đồ mà nói.
- Mày vô lễ với em gái của tao, tao cho mày cơ hội nói xin lỗi, nếu không chúng mày sẽ phải hối hận.
Tần Thiên thản nhiên nói.
- Ha ha ha... Hối hận? Thằng lỏi, con mắt nào của mày thấy tao vô lễ với nàng a, người nào có thể chứng minh tao vô lễ với nàng, các ngươi thấy được sao, người nào thấy được a, thấy được thì đứng lên!
Tóc mào gà đứng lên, nhìn bốn phía lớn lối quát, những người kia đang ăn lập tức quay đầu trở lại, cúi đầu tiếp tục ăn, không dám để ý tới, tránh cho chọc phải phiền toái.
- Anh Tần Thiên, coi như xong đi, chúng ta trở về đi thôi.
Triệu Tiểu Nhã thấy tên lưu manh có bộ dạnh hụng ác, nhất thời cũng có chút lo sợ.
- Hừ! Muốn đi? Không có cửa đâu, vô duyên vô cớ nói xấu lão tử, nói xấu xong lại muốn đi, mày nghĩ mày là ai? Bồi thường cho lão tử phí tổn thất tinh thần, mau để lại một vạn đồng, nếu không cũng đừng nghĩ ra khỏi nơi này.
Tóc mào gà phát lớn lối nói, vừa mới nói xong mấy tên đàn em toàn bộ đứng lên, đem Tần Thiên hai người vây lại.
- Ngươi nói nhảm, chúng ta không có nói xấu ngươi, rõ ràng chính là ngươi muốn vô lễ với ta, tại sao muốn chúng ta bồi thường tiền a.
Triệu Tiểu Nhã vừa nghe thì gấp gáp nói.
- Hừ! Cô em, vậy ngươi có bản lãnh lấy ra bằng chứng chúng ta vô lễ với ngươi đi, không lấy ra được thì mang cho lão tử một vạn nhanh, nếu không có nhiều tiền như vậy thì..., em theo lão tử ngủ một giấc, cũng có thể xong chụyện a!
Tóc mào gà nhìn Triệu Tiểu Nhã mê đắm nói, những tên khác cũng mê đắm nhìn Triệu Tiểu Nhã, không chút kiêng kỵ nhìn bộ ngực cao ngất của Triệu Tiểu Nhã.
- Có phải chúng mày điếc rồi, tao bảo chúng mày nói xin lỗi không nghe thấy sao!
Tần Thiên lạnh lùng nói.
- Mẹ nó, xin lỗi cái thằng cha mày, dám ở trước mặt ông mày lớn lối, muốn chết đây mà
Tóc mào gà nghe được Tần Thiên nói thì cực kỳ bất mãn, tàn bạo chỉ vào Tần Thiên nói.
- Một cơ hội cuối cùng!
Tần Thiên lạnh lùng nói, hai tay đã nắm chặt thành quả đấm.
"Ha ha ha ha... Một cơ hội cuối cùng, ngươi muốn thế nào, đánh ta a, vậy ngươi tới a, ngươi đánh ta a, ngươi đánh một cái thử một chút xem! "
Tóc mào gà tinh tướng nhìn Tần Thiên nói, cái mặt chó vểnh lên.
Pạp!
Một cái tát vang dội.
Tóc mào gà vừa dứt lời, Tần Thiên đã động, một cái tát hung hăng nện vào mặt tên tóc mào gà, trong nháy mắt liền đem cả người hắn đánh ngã xuống đất, đầu dập mạnh ở trên mặt đất, phát ra một tiếng "cộp" thanh thúy, hàm răng cũng bị Tần Thiên đánh cho bay ra ngoài vài cái.
Trong nháy mắt,mọi người ngây ngẩn cả người, Tần Thiên cũng quá trâu đi, đối phương nhiều người như vậy mà dám đánh thật.
- A... đánh chết nó!
Tóc mào gà nằm trên mặt đất kêu thảm chỉ vào Tần Thiên phẫn nộ quát, mặt đầy vẻ oán độc, mấy tiểu đệ vừa nghe, lập tức liền cầm lấy bàn ghế, hướng Tần Thiên đập tới.
Tần Thiên vừa nhìn thấy lập tức đem Triệu Tiểu Nhã che ở phía sau, một cước đá ra, trực tiếp đá vào tiểu đệ của hắn, trong nháy mắt tên kia hai mắt trợn trắng, té trên mặt đất thống khổ kêu la thảm thiết.
Hừ!
Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, nhấc một cái ghế, mạnh mẽ ném tới một tên.
Rầm!
Trong nháy mắt, cái ghế trong tay Tần Thiên bay đi, đập trúng tên kia, khuôn mặt bị cái ghế đập thẳng chính diện, máu tươi bắn tóe ra.
- Các ngươi cũng đi chết đi!
Tần Thiên hướng về phía những tên còn lại quát lạnh, nhanh chóng vọt tới, hai tay vươn ra, tóm mạnh lấy tóc của hai tên, trực tiếp đem đầu của chúng đập mạnh vào nhau, trong phút chốc tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục, hai tên này ngã xuống, máu tươi chảy đầy đất, tràng diện cực kỳ tanh tưởi, người xung quanh trông thấy không nhịn được mà nôn mửa.
Tóc mào gà thấy người của mình ngã hết xuống đất, kinh hãi lập tức muốn chạy trốn, lại bị Tần Thiên một phát bắt được, nắm lấy tóc dập mạnh đầu hắn xuống mặt đất bê tông.
- Tiểu Nhã, hắn mới vừa rồi là cái tay nào động tới em. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã hỏi.
- Vâng... Là tay phải!
Triệu Tiểu Nhã sợ hãi nói, không ngờ Tần Thiên xuất thủ lại ác như vậy, thật đáng sợ a.
- Tay phải? Tốt, anh liền phế đi tay phải của hắn!
Tần Thiên thản nhiên nói, rất là tự nhiên chộp tới tay phải tên tóc mào gà, kéo cho cái tay thẳng ra rồi dùng chân đạp mạnh xuống khuỷu tay…
Rắc rắc!
Aaaaaaaaaa!
Tràng tiếng xương gãy vang lên, ngay sau đó chính là tiếng tên tóc mào gà kêu khóc thảm thiết, tay phải đang khỏe mạnh sờ sờ ra đó đã bị Tần Thiên đạp gãy rồi.
- Hừ! Một cái tay còn chưa đủ, loại người như mày đi đâu cãung mang đến nguy hại cho xã hội!
Tần Thiên lạnh lùng nói, vừa nói vừa mạnh mẽ nhấc chân, "rắc rắc", trực tiếp đem tay chân của hắn toàn bộ đánh gãy, sau đó hướng về phía tiểu jj của hắn đạp xuống một phát nữa, đánh nát hai quả trứng mới chịu thôi.
Những người khách xung qụanh nhìn cũng cảm thấy từng đợt lạnh lẽo, nhìn Tần Thiên với ánh mắt rất là sợ hãi.
- Hừ!
Tần Thiên nhìn đám người này hừ lạnh một tiếng, rồi ngay sau đó móc ra hai trăm đồng tiền đặt ở trên bàn, cầm lấy tay Triệu Tiểu Nhã rời đi. Nhìn Tần Thiên rời đi, lão bản quán đồ nướng mới từ từ thò mặt ra, vội vàng gọi điện thoại báo cảnh sát.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #24


Báo Lỗi Truyện
Chương 24/1852