Chương 184: Chủ động


- Móa, tiếp tục như vậy không xong!

Tần Thiên thầm nghĩ, giờ phút này Dư Kiều cực kì "manh động", hiển nhiên dược hiệu đã hoàn toàn phát huy, tiếp tục như vậy, nhất định sẽ gặp chuyện không may.

- Phiền thật, phải hỏi Phong Tử xem có biện pháp gì không.

Hắn đẩy đầu Dư Kiều ra rồi lấy điện thoại gọi cho Phong Tử.

- Này, Phong Tử, làm sao để giải xuân dược a?

Điện thoại vừa kết nối, Tần Thiên lập tức hỏi lớn.

- Có biện pháp gì a, chỉ có thể làm tình thôi, nếu không được thỏa mãn, vậy chỉ có chết.

Phong Tử ở bên kia nói.

- Móa, không còn biện pháp sao?

- Không có.

Phong Tử nói, Tần Thiên vừa nghe liền cúp máy.

- Chẳng lẽ thật không còn phương pháp khác sao.

Tần Thiên lầu bầu nói. Đột nhiên, hắn chợt nhớ lần trước mình có dùng nước lạnh để áp chế dục hỏa, xem ra có thể dùng phương pháp này với Dư Kiều, giúp nàng tỉnh táo lại. Nghĩ vậy, hắn liền đứng lên, ôm Dư Kiều đi tới phòng tắm. Vào trong, hắn mở vòi nước lạnh cho chảy thẳng vào mặt nàng, muốn nàng tỉnh lại.

Song, không nghĩ tới chính là, nước lạnh đối với Dư Kiều căn bản không có hiệu quả, ngược lại để cho y phục của nàng toàn bộ bị thấm, nhất thời phong cảnh bên trong như ẩn như hiện lộ ra ngoài, trước ngực hai khỏa đại cầu kia vô cùng rõ ràng, khiến tiểu huynh đệ Tần Thiên một trận kích động, không nhịn được ngóc đầu lên một chút, đâm phải vùng cỏ thơm của Dư Kiều.

- A!

Thân hình Dư Kiều nhất thời run lên, phát ra tiếng rên tiêu hồn, trên mặt lộ ra bộ dạng thoải mái, đem hạ thân ra sức cọ xát lấy tiểu đệ của Tần Thiên, khiến hắn một trận khó chịu.

- Phải bỏ nàng ra nhanh mới được, nếu không chết mất!

Tần Thiên thầm nghĩ, muốn bỏ tay Dư Kiều ra, nhưng là nàng gắt gao giữ chặt lấy y phục hắn không buông, cái miệng nhỏ nhắn hướng về phía Tần Thiên hung hăng hôn lên, một cổ hương khí không ngừng toát ra khiêu khích, tiểu đệ phía dưới không ngừng bị cọ xát làm Tần Thiên khó chịu muốn chết.

- Mặc kệ vậy, ta là bị ép buộc, chuyện khác để mai tính.

Tần Thiên thầm nghĩ, trực tiếp ôm lấy Dư Kiều, hai tay hạ xuống, ra sức xoa bóp làm nàng thở gấp liên tục, bên dưới liên tục bị ma sát, khiến vũ thủy không ngừng chảy ra.

- A... A...!

Dư Kiều càng rên lớn, hạ thân ra sức cùng Tần Thiên đại sát khí ma sát. Tần Thiên biết nàng không nhịn được nữa, nếu không giải quyết sớm, có thể sẽ gặp chuyện không may, cho nên dứt khoát đưa tay tiến vào trong quần Dư Kiều kéo quần nhỏ của nàng xuống, sau đó lấy đại sát khí của mình ra, chuẩn bị tiến vào.

Không nghĩ tới, mới vừa lấy ra, cũng là lúc Dư Kiều hạ xuống, nhất thời tiểu đệ hắn liền xông ào vào. Trong nháy mắt, Tần Thiên cảm giác thoải mái dữ dội, vừa chật chội vừa ấm áp. Còn Dư Kiều thì phát ra tiếng kêu thảm thiết, thần sắc thanh tỉnh lại, nhưng là cũng chỉ là một chút mà thôi, sau đó tiếp tục hoạt động mãnh liệt. Hắc động không ngừng phun ra nuốt vào sát khí Tần Thiên, miệng nhỏ liên tục phát ra tiếng rên thoải mái.

Tần Thiên cũng rất phối hợp, dùng sức đánh thẳng vào, không đến mười phút, Dư Kiều đã lên đỉnh, nhưng dược hiệu vẫn chưa có tản đi.

Kết quả hai người liên tục trong hơn hai giờ, dược hiệu mới thối lui, Dư Kiều liền ngất đi. Tần Thiên cũng mệt mỏi gần chết, bởi vì hắn cũng lên đỉnh ba lần, sau đó ôm Dư Kiều trở về trên giường, rồi chìm vào giấc ngủ.

...

Không biết qua bao lâu, Tần Thiên cảm giác mơ hồ có rung động bên cạnh, lập tức tỉnh lại thì vừa lúc thấy Dư Kiều đã tỉnh, hai người bốn mắt nhìn nhau. Nàng cũng không có la hoảng lên như trong tưởng tượng của hắn mà chỉ hơi sửng sốt một chút, sau đó khẽ mỉm cười.

- Cậu không cần giải thích, ta biết.

- Cô cũng biết!

Tần Thiên giật mình nói. Dư Kiều gật đầu, từ lúc Tần Thiên đem nàng ở trong quán rượu đi đến nơi này, nàng cũng biết, chỉ bất quá có chút mơ mơ hồ hồ mà thôi.

- Cậu không cần lo lắng, ta không cần cậu chịu trách nhiệm đâu.

Dư Kiều nhìn Tần Thiên cười nói.

- Đây là lần đầu tiên của cô a.

Tần Thiên nhìn Dư Kiều nói.

- Lần đầu tiên thì thế nào, bất quá chỉ là một tấm màng mà thôi, có muốn hay không tiếp một lần nữa a!

Dư Kiều hấp dẫn nói rồi mạnh mẽ đưa tay bắt lấy đại sát khí của hắn. Nhất thời một trận thoải mái lan tỏa khắp người Tần Thiên, mới vừa rồi hắn căn bản không có hảo hảo hưởng thụ, lúc này nếu Dư Kiều đề nghị một lần nữa, hắn đương nhiên sẽ không cự tuyệt, lập tức tung mình lên đem nàng đè xuống dưới, đưa tay cỡi hết y phục làm cho hai quả cầu tuyết trắng lớn của nàng lộ ra.

Tần Thiên liền không khách khí, hai tay ra sức hưởng thụ. Dư Kiều một bên đưa tay lên ôm lấy cổ hắn, miệng đỏ hướng về phía đôi môi Tần Thiên hôn lấy, ở đầu lưỡi hắn dùng sức bắt đầu quấn lấy, biểu hiện cực kỳ chủ động, hai chân cũng là kẹp chặt lấy eo hắn, không ngừng ma sát. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Tần Thiên không nghĩ tới Dư Kiều lại chủ động như vậy, thật giống như xuân dược còn chưa có hết, nhất thời hai tay càng ra sức, khiến Dư Kiều thở gấp liên tục.

Tần Thiên tách miệng nhỏ Dư Kiều ra, tiến đến thưởng thức một viên tiểu bồ đào, nhất thời khiến cả người Dư Kiều run rẩy không ngừng.

- A... Thật thoải mái, dùng lực mạnh một chút.

Dư Kiều nói, trong miệng không ngừng rên rỉ thở gấp. Rồi nàng đột nhiên mạnh mẽ tung mình, đem Tần Thiên đặt ở dưới, đưa bộ ngực lớn dùng sức hướng vào miệng Tần Thiên lắp đầy. Bên dưới hai người cũng đã không có gì ngăn cản, Dư Kiều một tay chụp lấy đại sát khí của Tần Thiên, đưa đến cửa động rồi dùng sức ngồi xuống.

- A!

Dư Kiều bỗng hét thảm một tiếng, nàng mới vừa thất thân, nơi này vẫn còn rất đau.

- Lão sư, cô vội vã như vậy làm gì a, sẽ đau đó.

Tần Thiên buông miệng ra nhìn Dư Kiều cười nói.

- Bớt nói nhảm a, mau ăn tiếp đi.

Dư Kiều nhìn Tần Thiên nói, lấy cặp tuyết lê của mình một lần nữa nhét trở về trong miệng hắn, sau đó kiều đồn dao động, tiểu huyệt bắt đầu phun ra nuốt vào đại sát khí Tần Thiên, trong miệng phát ra một trận tiếng kêu thoải mái.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #184


Báo Lỗi Truyện
Chương 184/1852