Chương 181: Tự tìm cái chết!


Chuyện gì vậy anh?

Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi.

- Phạm Kiến bọn họ bị đánh, chúng ta quá đó xem thế nào đi.

Hàn Thi Vũ nghe vậy liền gật đầu, sau đó cùng Tần Thiên ra xe hướng trường học đi đến.

...

Hai người tới trường học, liền đến võ đạo xã. Vào trong thì thấy mấy người Phạm Kiến bị vứt trên mặt đất, mặt mũi sưng vù, máu tươi đầy đầu, bộ dáng cực kỳ thảm. Đang giẫm đạp lên người Phạm Kiến chính là mấy người Nhật Bản mà Tần Thiên lần trước mới ra tay dạy dỗ, bất quá lần này nhiều người hơn. Trong đó một tên so ra còn muốn mập gấp 2 lần Phạm Kiến, bộ dáng là một tay đô vật, còn có một nam tử tóc ngắn, mặt chữ quốc (国 – ý mặt vuông)vóc dáng không cao, mặc một thân đồ của võ đạo xã, những tên vây bên cạnh cũng đều y như vậy.

- Thiên... Thiên ca, anh... anh đã đến rồi!

Phạm Kiến thấy Tần Thiên tới, cực kỳ khó khăn nói.

- Thằng heo... Ai cho mày lên tiếng.

Một người Nhật Bản cả giận nói, hung hăng hướng bụng Phạm Kiến đạp mấy cái khiến hắn hét thảm một tiếng, bên trong miệng lại tiếp tục phun ra một ít gì đó. Tần Thiên nhìn những người kia, trong mắt lóe lên một tia hàn quang, bọn này lại dám ở lãnh thổ Hoa Hạ khi dễ người Hoa, quả thực là muốn tìm cái chết.

- Mày chính là Tần Thiên!

Một tên đánh giá Tần Thiên một chút rồi hỏi, phát âm Trung văn của hắn nghe rất lọt tai.

- Đúng vậy, chính là gia gia mày đây!

Tần Thiên nhìn hắn cười lạnh nói.

- ĐM! Mày muốn chết sao.

"Mặt chữ quốc" nhất thời chỉ Tần Thiên cả giận nói.

- Hừ! Chết? Chết chính là bọn mày, lập tức thả hết bọn họ ra, sau đó chỉnh tề quỳ trước bọn hắn, dập đầu cầu xin tha thứ, tao sẽ tha cho tụi mày một mạng, nếu không tao sẽ giết không chừa đứa nào.

- Ha ha ha... Con heo, mày nói đùa à, thứ bỏ đi như mày mà cũng dám uy hiếp bọn tao sao.

Một người Nhật Bản lập tức chỉ vào Tần Thiên khinh thường nói.

- Đúng đấy, thằng heo, đưa nữ nhân mày ra đây, cho chúng ta hảo hảo chơi đùa một chút, bọn tao sẽ bỏ qua cho mày, ha ha ha...

Một tên khác cười dâm phụ họa.

- Đúng đấy, đem nữ nhân của mày dâng ra, cho tao vui đùa một chút.

- Dâng ra, cho chúng ta vui đùa một chút!

Cả đám Nhật Bản ồn ào nói, mê đắm nhìn Hàn Thi Vũ, khiến nàng nhất thời kinh hoảng núp ở phía sau Tần Thiên.

- Hắc, tên người Hoa ngu xuẩn, muốn tao thả người, vậy đưa nữ nhân ra, lột sạch đồ nàng, để chúng ta mỗi người chơi một lần, sẽ liền suy nghĩ thả người ra. Tên mặt chữ quốc nhìn Tần Thiên âm hiểm cười nói.

- Hừ! Nữ nhân của tao, bọn mày cũng dám đùa giỡn, hôm nay, tao không đem toàn bộ tụi mày phế đi, tao không phải Tần Thiên!

- Ha ha ha... con heo Hoa Hạ, đừng tưởng rằng buổi sáng đánh bại được mấy người võ công yếu của bọn tao thì có thể ở chỗ này lớn lối, hôm nay, tao sẽ cho mày biết võ đạo của Đại Nhật Bản lợi hại thế nào.

"Mặt chữ quốc" nhìn Tần Thiên khinh thường cười nói.

- Hừ! Đại Nhật Bản, chó má, hôm nay tao sẽ cho tụi mày biết lợi hại của người Hoa!

Tần Thiên nhìn bọn hắn cười lạnh, rồi cả người nhanh chóng hướng tên mặt chữ quốc vọt tới.

- Hừ! Muốn chết!

"Mặt chữ quốc" khinh thường nhìn Tần Thiên, sau đó cũng lao vào hắn.

- Chết đi!

Tần Thiên đột nhiên tốc độ bạo tăng, trong nháy mắt cả người liền vọt tới trước mặt "người chữ quốc" kia, thiết quyền mạnh mẽ hướng về phía miệng hắn hung hăng đập tới.

- Bụp!

- A!

Một tiếng va chạm cùng hét thảm cực lớn vang lên, "mặt chữ quốc" ngay cả phòng ngự cũng không kịp, trực tiếp bị Tần Thiên một quyền hung hăng đánh bay, nặng nề rơi ở trên mặt đất, răng cửa toàn bộ rụng hết, miệng đầy máu tươi, muốn khóc cũng khóc không được, bộ dáng cực kỳ thảm.

Trong nháy mắt, đám còn lại liền nhất thời ngẩn ngơ, "mặt chữ quốc" chính là xã trưởng võ đạo xã a, Taekwondo đai đen a, cư nhiên bị Tần Thiên "đấm phát chết luôn", làm sao có thể!

Tần Thiên ra xong một chiêu, cũng không dừng lại, trong miệng cười lạnh một tiếng, nhanh chóng vọt tới trước "mặt chữ quốc", một tay cầm đùi phải hắn lên.

- Hừ! Nhìn đây, lũ súc sinh!

Tần Thiên nhìn những người còn lại lạnh lùng nói, hướng về phía xương bánh chè của nạn nhân giẫm xuống. Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

- Rắc...!

Tiếng xương gãy lìa vang lên, "mặt chữ quốc" trong miệng hét thảm một tiếng, cả người đau đớn kịch liệt. Nhưng mà Tần Thiên vẫn chưa dừng lại, lần nữa nắm một chân khác lên, đồng dạng phương pháp đem chân lành lặn của hắn bẻ gảy, "mặt chữ quốc" lập tức hôn mê bất tỉnh.

- Dừng tay!

Tên siêu mập Nhật Bản nhìn Tần Thiên cả giận nói.

- Ta còn chơi chưa có đủ!

Tần Thiên lạnh lùng nói, mạnh mẽ giơ chân lên, hung hăng dập xuống thằng nhỏ của "mặt chữ quốc".

- A!

Mặt chữ quốc đau đến tỉnh lại, tiếng rên cực kì khủng bố. Tần Thiên không một chút thương hại, đạp đến mấy chục cái, khiến chỗ đó nát bét, máu tươi trào ra, nhuộm hồng cả cả đáy quần, thấy một màn đó, có một số người bị hù đến vội vàng che thằng nhỏ của mình lại.

- A... Dám đụng đến bọn ta, cho bọn mày chết!

Tên siêu mập lập tức giơ chân lên muốn hướng về phía Phạm Kiến hạ thủ.

Tần Thiên trong nháy mắt cả người đã vọt tới tung một cước trời giáng vào bụng tên mập, hắn căn bản cũng không có giữ lại chút sức nào, chính là toàn lực xuất ra ngoài.

- A!

Một tiếng có thể so với giết heo vang lên, cả người tên mập bị Tần Thiên đá bay, hơn nữa, trong miệng còn ói ra một đống lớn, bắn hết vào những người Nhật Bản bên cạnh, làm cho bọn họ khắp người đều là một mảng ô uế.

- Hừ! Đều chết hết đi!

Tần Thiên phẫn nộ quát, lao đến những người đang đạp lên sinh viên khoa mỹ thuật kia, mỗi người một đấm vào mặt, đánh cho bọn họ kêu la thảm thiết liên tục. Hắn nhìn một chút, thấy bên cạnh có gậy bóng chày đặt ở góc tường, lập tức liền đi tới cầm một cây.

- Mau, đánh chết hắn, đánh chết hắn, chúng ta cùng lên!

Một người thấy Tần Thiên khủng bố như vậy, thoáng cái hạ gục bốn năm người, lập tức liền hô to hướng Tần Thiên lao đến, vài người khác cũng ào ào xông lên.

- Đưa mặt cho tao đánh, lũ các ngươi thật quá chu đáo, vậy ta cũng không khách khí!

Tần Thiên mạnh mẽ xoay tròn gậy bóng chày, hướng về đám người đang hung hăng đánh tới.

- A!

Một tên kêu thảm một tiếng, bị Tần Thiên một gậy đập vào trên bả vai, trong nháy mắt xương bả vai lập tức nát vụn, té trên mặt đất kêu cha gọi mẹ.

- Rầm rầm! A!...

Liên tục mấy tiếng kêu thảm vang lên, cây gậy trong tay Tần Thiên liên tục hoạt động, trên mặt đất ngã xuống một đống người tay chân gãy lìa, chỉ còn lại hai người duy nhất, bọn họ nhìn Tần Thiên thủ đoạn khủng bố như vậy thì bị dọa đến té ngửa.

- Hừ! Còn các ngươi nữa!

Tần Thiên cầm lấy cây gậy, đi tới trước mặt hai người này lạnh lùng nói.

- A... Đừng, đừng đánh chúng ta, đừng đánh chúng ta

Hai người này lập tức hoảng sợ.

(Đoạn sau tự kỷ nặng, bỏ qua)

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #181


Báo Lỗi Truyện
Chương 181/1852