Chương 154: Cướp


- Hừ! Có quỷ mới tin anh!

Lý Phỉ Nhi khinh bỉ nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên này xem ra đánh nhau có chút lợi hại, nhưng phá án vốn là điểm mạnh của nàng, nàng còn không phá được thì hắn tuổi gì.

Tần Thiên không thèm để ý đến, nhắm hai mắt lại dưỡng thần, bắt đầu tu luyện công pháp, mới vừa rồi dùng thuật ẩn thân đã tiêu tốn không ít sức lực.

- Ầm!

Lúc này, đột nhiên cửa quán cơm văng ra, ngay sau đó bốn năm người bịt mặt bằng tất chân tiến vào, trong tay cầm khảm đao sắc bén.

- Cướp đây, không được kêu, đứa nào kêu ta chém đứa đó.

Tên cầm đầu quát to, ngay sau đó vọt đến phía Tần Thiên, Lý Phỉ Nhi vừa nhìn lập tức muốn rút súng, nhưng lại nhớ ra mình vốn không đem súng theo. Nhưng nàng đã đứng lên, tên cướp cho là Lý Phỉ Nhi muốn phản kháng, liền cầm dao găm hướng Lý Phỉ Nhi lao đến.

- Không được nhúc nhích, nếu không ta chém chết ngươi!

Tên cướp nhìn Lý Phỉ Nhi quát lên.

- Ta là cảnh sát, lập tức để dao găm xuống đất, hai tay ôm đầu, nếu không ta sẽ bắt người!

Lý Phỉ Nhi không chút sợ hãi, quát to.

- Ha ha ha ha…

Phía đối diện, Tần Thiên nghe được lời Lý Phỉ Nhi nói liền vỗ bàn cười lớn.

- Bà cô của tôi, cô cho rằng đây là đóng phim à, định dùng lý lẽ để nói chuyện với cướp sao?!

Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi cười to, cười đến nỗi quặn cả bụng, Lý Phỉ Nhi cũng ý thức được điểm này, nhất thời vẻ mặt lung túng, lời vừa rồi hoàn toàn là thuận miệng nói ra.

- Đúng đấy, vị huynh đệ kia nói rất đúng, chúng ta năm người, chỉ là một cô nương cảnh sát thì lớn lối cái gì?

Một tên khác cũng nói.

- Ba

Người này vừa nói, đã bị tên cầm đầu cấp cho một cái tát rõ kêu.

-Móa nó, thiếu não à, chúng ta tới cướp, không phải tới nói chuyện phiếm, thằng đần.

Tên cầm đầu cả giận, tên kia nhất thời một câu cũng không dám kêu.

- Hừ! Bớt sàm ngôn đi, lập tức đưa hết tiền đây, nếu không kể cả các ngươi là cảnh sát ta cũng đánh.

Tên đội tất chân cầm đầu nhìn hai người tàn bạo nói, lơ đãng liếc qua ngực Lý Phỉ Nhi, nhất thời đôi mắt trợn thật lớn.

- Ta nói này huynh đệ, kỹ năng diễn kịch của ngươi quá kém, không đi cướp chủ quán mà lại hướng chúng ta mà cướp, đầu óc ngươi có bệnh sao, hơn nữa, ngươi không sợ lão bản báo cảnh sát à.

Tần Thiên nhìn tên cầm đầu chầm chậm nói, Lý Phỉ Nhi vừa nghe, nhất thời nhướng mày, vẻ mặt khó hiểu nhìn Tần Thiên.

Tên đội tất chân cầm đầu vừa nghe, nhất thời sắc mặt đại biến.

- Người của bọn sản xuất sữa giả đúng không, ngươi gọi là Tam ca đúng không, lão bản để cho một nữ nhân đi gọi các ngươi đến đây đánh chúng ta có đúng không.

Tần Thiên khinh miệt nhìn tên cầm đầu nói, trong tay lặng lẽ cầm lên hai chiếc đũa mộc.

- Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là ai, sao lại biết rõ như thế!

Nam tử nghe Tần Thiên nói rõ ràng như thế, sắc mặt càng khó coi, nhìn Tần Thiên quát lạnh.

- Chúng ta là cảnh sát, biết điều thì dẫn chúng ta tới chỗ làm sữa bột giả mau!

Tần Thiên nhìn tên cầm đầu, lạnh lùng nói.

- Muốn chết!

Tên cướp lập tức giận dữ, vung dao găm hướng Tần Thiên bổ tới, nhưng hắn vừa mới động đậy thì chiếc đũa trong tay Tần Thiên đã cắm vào bắp đùi hắn, tên cướp đau quá làm rơi cả dao, Tần Thiên thấy vậy liền lao lên bắt lấy tay tên cướp, bẻ quặt ra sau một cái.

- Rắc

- Aaa

Trong nháy mắt, xương tay phải của tên nam tử bị gãy ra mấy đoạn.

Tất cả mọi người sợ hết hồn, lão bản núp ở phòng bếp nhìn thấy tất cả, vội vàng từ cửa sau chạy mất.

- Hừ! Nói, chỗ làm sữa giả ở đâu, nếu không ta phế nốt tay còn lại.

Tần Thiên phẫn nộ quát.

- A… Mau, còn đứng ngây ra đó làm gì, chém chết bọn nó cho tao.

Tên cầm đầu hướng bốn tên đồng bọn hô, bốn tên kia vừa nghe, lập tức tách ra hai người hướng Tần Thiên chém đến.

- Hừ! Muốn chết!

Tần Thiên quát to, mạnh mẽ đá một cước vào mông hắn, trong nháy mắt tên cầm đầu liền văng ra ngoài, đụng trúng một tên khác.

Ngay sau đó Tần Thiên liền hành động, nhích người cầm lấy khảm đao vọt tới tên trước mặt, một đao này chém xuống, tay tên kia liền đứt rời, máu tươi bắn ra xung quanh, người này liền lăn lộn trên mặt đất kêu la thảm thiết.

Lý Phỉ Nhi bên này cũng xông tới bắt lấy một tên cướp, trong nháy mắt đã khống chế được, nhưng một tên khác liền hướng nàng chém đến, Lý Phỉ Nhi căn bản không cách nào ứng phó với hai người, phía sau là cái bàn, trốn cũng không trốn được. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Thời khắc mấu chốt, Tần Thiên vọt lên, lại một chiêu gọn gàng linh hoạt chém xuống, cổ tay người này rời ra, cái tay rơi trên mặt đất, máu tươi bắn lên mặt tên đang bị Lý Phỉ Nhi khống chế, tên này chân liền mềm nhũn quỳ xuống, tiểu tiện cả ra quần.

- Nói, chỗ làm sữa giả ở đâu.

Tần Thiên một đao để ngang cổ tên cầm đầu nói.

- Hừ! Các ngươi là cảnh sát, giết ta là phạm pháp, ta không nói thì ngươi làm gì được ta.

Tên cầm đầu lớn lối nói.

- Thật sao, đành xin lỗi vậy, nói cho ngươi biết, cô ta mới là cảnh sát, ta không phải, hơn nữa, vừa rồi ngươi đã đánh cảnh sát rồi, chúng ta hoàn toàn có thể giết ngươi, ai biết được!

Tần Thiên nhìn Tên cướp lạnh lung nói, ngay tức khắc vung lên một dao hướng phía đầu hắn chém xuống.

- Đừng… ta nói, ta nói, ta nói, ở sau bếp có một lối đi đến một gian phòng, có thông đạo ngầm dưới gian phòng đó!

Tên cầm đồi la lớn, biểu hiện cực kì hoảng sợ, một hơi nói ra địa chỉ, dao găm trên tay Tần Thiên cũng dừng lại bên lỗ tai hắn, đao khí phả vào mặt, mồ hôi lạnh ứa ra, sắc mặt trắng bệch.

- Thiệt là, sớm nói ra, hại ta phí sức như vậy, dẫn chúng ta đi, nương tử đanh đá, cô báo cảnh sát đến đây vây bắt bọn làm sữa giả!

Tần Thiên hướng Lý Phỉ Nhi nói, ngay sau đó một tay bắt lấy tên cầm đầu, để hắn dẫn đi tìm xưởng chế biến sữa giả.

Lý Phỉ Nhi lập tức lấy điện thoại ra gọi về đồn công an, để cho bọn họ chạy tới bắt người, ngay sau đó đuổi theo Tần Thiên.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/1852