Chương 146 - Ta không cố ý


Xe buýt rất nhanh đã đến, xuống xe, Tần Thiên nắm tay Sở Tương Tương đi tới bệnh viện. Sự kiện vừa mới xảy ra trên xe vẫn còn rõ mồn một trước mắt, mặt Sở Tương Tương vẫn còn ửng hồng, phía dưới ẩm ướt làm cho nàng cảm thấy rất không thoải mái. 

Hai người vừa đi vào bệnh viện, một chiếc xe siêu sang có rèm che tiến vào bãi đậu xe. Tài xế xuống mở cửa sau, một người trung niên nam tử từ bên trong xe đi ra, liếc mắt thấy Tần Thiên cùng Sở Tương Tương đang tiến vào trong, nhất thời thần sắc căng thẳng, lập tức liền gọi tài xế theo sau, rồi cũng hướng bên trong bệnh viện đi tới.

Tần Thiên và Sở Tương Tương lên lầu, đi tới phòng bệnh của Triệu Tiểu Nhã đi đến. Khi hai người vừa đến thì Triệu Tiểu Nhã cũng vừa tỉnh dậy. Thấy hai người đến thì nàng cực kỳ hưng phấn, từ trên giường nhảy xuống hung hăng ôm lấy hai người, cực kỳ vui vẻ.

- Anh Tần Thiên, Chị Tương Tương, các ngươi tới rồi, em sắp buồn đến chết mất thôi, bác sỹ nói còn hai ngày mới có thể xuất viện, Anh Tần Thiên, anh có thể hay không nói với bác sỹ cho em xuất viện sớm một chút?

Triệu Tiểu Nhã nhìn hai người làm bộ đáng thương nói.

- Không được, thương thế của em chưa bình phục hoàn toàn, nhất định phải nghe lời bác sỹ, có biết không. 

Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nghiêm túc nói.

- Nhưng bên trong bệnh viện rất nhàm chán a. 

Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên bĩu môi tội nghiệp mà nói.

- Tối nay anh sẽ ở chỗ này bồi tiếp em.

Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói.

- Thật a! Anh Tần Thiên, anh thật tốt.

Triệu Tiểu Nhã hưng phấn nói, lần nữa ôm lấy Tần Thiên, rồi hôn một cái thật sâu lên mặt hắn.

- Tốt lắm, hiện tại cũng đã 7h, không bằng chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm đi. 

Tần Thiên nhìn hai nàng nói.

- Cũng được, để em gọi điện cho mẹ, dặn người khỏi phải đến... 


Triệu Tiểu Nhã hưng phấn nói, Sở Tương Tương cũng gật đầu, ngay sau đó Tần Thiên cũng gọi điện thoại về nhà, nói với Tiêu Du mình và Sở Tương Tương không thể về ăn cơm được.

- Anh Tần Thiên, anh chờ một chút, em thay quần áo..

Triệu Tiểu Nhã nói, Tần Thiên gật đầu, liền cùng Sở Tương Tương đi ra ngoài phòng bệnh, để cho Triệu Tiểu Nhã thay quần áo.

Sau đó Tần Thiên nói với y tá một tiếng rồi ba người đi ra ngoài.

Trên một tầng lầu tại một bệnh viện khác.

Giờ phút này, trong một gian phòng bệnh, heo mập cũng là tiểu Nghệ lúc trước bị Tần Thiên phế đi, hiện tại đang nằm bất động..

Lúc này cha của ả đi tới, nhìn thấy con gái mình tứ chi đều phải cắt bỏ, chỉ còn lại cái thân không, chẳng khác gì sống thực vật cả.

- Tiểu Nghệ, ba ba thật xin lỗi con, ba ba nhất định sẽ báo thù cho con.!

Phụ thân của hắn nhìn lên giường Heo mập lầu bầu nói, trên mặt tràn đầy vẻ âm tàn, sau khi nói xong những lời này, hắn liền đưa tay bóp tới cổ heo mập.

Vừa lúc đó, Heo mập tỉnh lại, thấy vẻ mặt âm tàn của cha, cùng hai tay trên cổ, không khỏi kinh hãi: 

- Cha, người muốn làm gì?!

- Xin lỗi con, Tiểu Nghệ, sống khổ như vậy, không bằng ta cho con sớm lên Thiên Đường. 

Phụ thân của Heo mập nói.

- A! Cha không nên... 

Heo mập lời còn chưa nói hết, phụ thân hắn đã động thủ rồi , hung hăng dùng lực, nhất thời Heo mập liều mạng giãy dụa, nhưng chân tay đều không còn thì làm sao mà kháng cự được.

Cha heo mập buông tay ra, nhìn đứa con chết đi trên giường, đem chăn trùm lên trên đầu , nhưng ngay sau đó lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại đi ra ngoài.

- Theo kế hoạch hành động! 

Hắn lạnh lùng nói, sau đó đi ra ngoài..

. . . . .

Ba người sau khi ăn ở một tiệm cơm cách bệnh viện không xa, Tần Thiên cùng Sở Tương Tương liền đưa Triệu Tiểu Nhã trở về phòng bệnh .

- Tốt lắm, tiểu Nhã, em ở nơi này ngoan ngoãn, không nên chạy loạn, anh một lát nữa sẽ trở lại. 

Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã dặn dò, đó liền dẫn Sở Tương Tương đi khỏi bệnh viện, lên xe taxi trở về nhà.

Về đến nhà, một người cũng không có, Tiêu Du ba người cũng không biết đi nơi nào, Sở Tương Tương trở về phòng thay quần áo, Tần Thiên thì cầm y phục đi tắm.

Kết quả vừa mở cửa phòng tắm, Tần Thiên nhất thời trợn tròn mắt, bởi vì giờ phút này trong phòng tắm, Lý Phỉ Nhi đang cầm khăn lông lau chùi thân thể, xem bộ dáng là mới vừa tắm rửa xong, cả người trần như nhộng, hơn nữa còn là đang đứng đối mặt với Tần Thiên, hai bầu sữa trắng cao vút không ngừng run rẩy, phía trên hai hạt nho đỏ cực kỳ rõ ràng, càng làm cho Tần Thiên không khỏi sững sờ. Nhìn xuống dưới... A, rậm quá!!! Sách có nói phụ nữ càng rậm thì nhu cầu chuyện đó càng mãnh liệt. ( Biên: Sách còn nói không có tí nào càng mãnh liệt hơn)

Trong nháy mắt, hai người cùng ngây ra, Tần Thiên giật mình đến há hốc mồm, đồng thời đại bổng nhanh chóng dựng thẳng lên.

- Thật to! 

Tần Thiên phản ứng đầu tiên chính là với bộ ngực khổng lồ của Lý Phỉ Nhi, chỉ hận không thể lập tức lao lên nắm lấy mà giày vò..

- A! Lưu manh!

Lý Phỉ Nhi rốt cục đã phản ứng , lập tức tức giận kêu to lên, một quyền liền hướng lấy Tần Thiên đập tới, nhưng là trong phòng tắm tràn đầy nước, gạch men sứ rất trơn, kết quả không cẩn thận, dưới chân vừa trượt, cả người liền nhanh chóng đổ về phía Tần Thiên, Tần Thiên lập tức liền theo bản năng đưa tay đỡ lấy, không ngờ chộp thẳng vào hai MM.

Trong nháy mắt, một cổ cảm giác mềm mại liền từ lòng bàn tay truyền đến, Tần Thiên cảm giác hai tay của mình giống như bắt được một con nòng nọc vậy, vừa trơn vừa mịn vừa lớn, rất bá đạo, cực kỳ thoải mái, còn mang một ít ấm áp, Tần Thiên không nhịn được lấy tay bóp mấy cái, nhất thời Lý Phỉ Nhi sắc mặt đỏ thẫm.

- Sao vậy anh Tần Thiên... ! 

Sở Tương Tương nghe được trong phòng tắm có tiếng kêu, lập tức đi tới, vừa định hỏi Tần Thiên tại sao, kết quả thấy Tần Thiên đang hai tay đặt trên ngực Lý Phỉ Nhi, trong nháy mắt cũng bị dọa sợ ngây người.

- A! Ta muốn giết ngươi, lưu manh! 

Lý Phỉ Nhi nổi giận nói, mạnh mẽ tách tay Tần Thiên ra, một quyền hung hăng hướng mặt hắn đánh đến, Tần Thiên vội vàng tránh ra, trốn ở phía sau Sở Tương Tương.

- Không liên quan đến ta a, ta không phải cố ý, ta không biết ngươi đang ở đây tắm a! 

Tần Thiên vội vàng nói, nhưng là Lý Phỉ Nhi nào sẽ nghe hắn, lần nữa hướng Tần Thiên đánh tới, Tần Thiên lập tức không chút nghĩ ngợi lập tức co chân mà chạy. Lý Phỉ Nhi muốn đuổi theo nhưng Sở Tương Tương đã giữ lại.

- Phỉ Nhi, em còn chưa có mặc quần áo đấy. 

Sở Tương Tương nhìn Lý Phỉ Nhi nói, Lý Phỉ Nhi mới phát hiện mình cả người trần như nhộng, lập tức xấu hổ chạy về trong phòng tắm.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #146


Báo Lỗi Truyện
Chương 146/1852