Chương 141: Phi Xa bang


- Đấu cũng được, bất quá nói trước, đến lúc đó thua đừng đổi ý!

Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải thản nhiên nói. 

- Ha ha ha ha… Tiểu tử, mày cho rằng mày là ai a, mày nếu có thể thắng Tiết Chính Khải đồng học, tao sẽ ăn quả bóng này.

Miệng rộng giễu cợt nhìn Tần Thiên mà cười lớn lên, thực lực Tiết Chính Khải hắn vô cùng rõ ràng, một người đấu cả đội cũng còn được nữa là.

- Đúng đấy, mày cho rằng mày là ai, có thể thắng Tiết ca của chúng tao sao?

Có một tên nói, ban hai cùng ban ba đều thần sắc khinh thường nhìn Tần Thiên, lớn tiếng chế giễu.

Học sinh bình thường lập tức cũng bị hấp dẫn tới, thấy Tần Thiên cư nhiên bị ban hai và ban ba chế nhạo, mấy bạn học cùng lớp không khỏi bất bình thay hắ, Tần Thiên trong suy nghĩ bọn họ là thần a, lần đầu tiên đánh bại đội bóng rổ, để cho người trong lớp tìm lại được tôn nghiêm, lần thứ hai đánh bại lớp bơi lội, làm cho người trong lớp cực kì tự hào, hiện tại lại có người dám ở địa bàn ban nhất chế nhạo nhân vật cấp thần của lớp, quả thực là muốn chết mà.

- ĐKM, mấy tên vương bát đản bọn mày, nói gì a, muốn ăn đập à!

Phạm Kiến dẫn đầu hướng về người ban hai và ba cả giận nói. 

- Muốn chết thì cút xa một chút, cùng Thiên ca đấu bóng rổ, các ngươi đúng là không tự lượng sức mà.

- Đúng đấy, bọn mày còn chưa đủ tư cách, trở về luyện thêm mấy năm đi!

Người cùng lớp rối rít đi đến, hướng ban hai, ban ba chửi ầm lên, hù bọn họ liên tiếp lùi về sau, không nhĩ đến cả lớp đều ủng hộ Tần Thiên như vậy, ngưu quá a! 

- Hừ! Lợi hại hay không nói mồm không tính, có bản lĩnh tới đấu coi, nói nhiều cũng vô dụng!

Miệng rộng nhìn người cùng lớp hô.

- Đúng đấy, đấu thử mới biết được, nói không chừng bị đội trưởng chúng ta giẫm chết thì sao!

Có người trong ban hai, ba hô lớn.

- DKM, thằng lồn nào hét đó, đi ra ngoài cho lão tử!

Phạm Kiến giận dữ nói, thân thể mập mạp giẫm lên phía trước một phát, chấn động cả sàn nhà, dọa người ban hai ban ba lập tức im bặt.

- Tốt lắm tốt lắm, nếu đấu thì đấu thôi, miệng rộng, mày đã nói, nếu tao thắng mày sẽ ăn quả bóng, nếu mày dám không ăn, vậy thì chờ đẹp mặt đi.

Tần Thiên nhìn miệng rộng thản nhiên nói.

- Hừ! Thắng rồi hãy nói!

Miệng rộng khinh thường nói.

- Chúng ta đi!

Sau đó miệng rộng hướng về người ban hai, ba nói, một đám người lập tức đi ra bên ngoài, người cùng lớp ( Tần Thiên) cũng đuổi theo sau, cả đám đi tới sân bóng rổ.

- Nói đi, đánh mấy quả!

Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải nói.

- Để khỏi nói tao khi dễ mày, đánh mười trái được rồi.

Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên nói, có điều cái mũi hếch lên tận trời, rõ ràng không coi Tần Thiên ra gì, trong lòng thầm nghĩ lát nữa cho mày nhục nhã muốn chết.

- Thôi, hay là mày cứ khi dễ tao đi, một quả là đủ, cho mày cầm bóng trước, nếu đưa được bóng vào rổ thì mày thắng.

Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải nói.

- Kháo, hắn điên rồi a, hắn cho hắn là Micheal Jordan hay BM.KimDung a, lại dám khẩu xuất cuồng ngôn, muốn chết a.

- Tự chuốc lấy nhục nhã mà, dẫm bẹp hắn đi Chánh Khải!


Người ban hai, ba lập tức liền hô rối rít, mọi người hướng về phía Tần Thiên lớn tiếng chế nhạo, Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên âm thầm cười lạnh, đã muốn chết thì ka không nương tay nữa.

- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!

Phạm Kiến hô lớn

- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!

- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!

- Thiên ca, cố gắng lên, hành hạ chết bọn chúng!

Lập tức, người cùng lớp cùng quát to lên, thanh âm vang dội cực kì chỉnh tề, rất khí phách, dọa người ban hai, ban ba giật mình, kinh động mọi người ở gần sân bóng kéo đến, mọi người rối rít chạy đến, thấy có tranh tài bóng rổ liền túm lại mà xem.

- Một cầu, hay mười đi, nếu không tao thắng người khác sẽ nói tao khi dễ mày!

Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên nói.

- Giả vờ giả vịt vừa thôi (nguyên là giả mù sa mưa), không dám đấu thì cút đi, tao không có thời gian đùa với mày.


Tần Thiên nhìn Tiết Chính Khải lạnh lùng nói.

- Tốt, tao sẽ cho mày thấy.
Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên cả giận nói, cầm bóng đi qua, ra khỏi đường ba điểm.

- Bắt đầu!

Miệng rộng hô lớn, Tiết Chính Khải lập tức liền khởi động bóng.

- Hừ! Vương bát đản, tao sẽ cho màybiết cái gì gọi là thực lực!

Tiết Chính Khải nhìn Tần Thiên lạnh lùng nói, mạnh mẽ dẫn cầu nhanh chóng hướng Tần Thiên vọt qua, bước chân cực nhanh, mạnh mẽ vọt tới trước mặt Tần Thiên, một động tác giả cùng cước bộ như ảo ảnh trực tiếp lừa gạt Tần Thiên, vọt tới dưới cái giỏ, giơ cao tay lên, mạnh mẽ đưa bóng vào rổ.

Tất cả bất quá chỉ vài giây đồng hồ thôi, tất cả mọi người bị động tác tuyệt đẹp của Tiết Chính Khải làm cả kinh, nhất thời miệng há thật to.

Nhưng mà một khắc sau, miệng họ lại mở to hơn cả quả trứng vịt, bởi vì Tần Thiên không biết lúc nào đã vọt tới trước mặt Tiết Chính Khải, hơn nữa nhảy cao lên, vị trí còn cao hơn Tiết Chính Khải một cái đầu, mắt nhìn xuống Tiết Chính Khải, một tát trực tiếp hướng bóng của Tiết Chính Khải đánh tới.

- Không thể nào!

Tiết Chánh Khải hét lớn, vẻ mặt kinh hoảng, mình rõ ràng vòng qua Tần Thiên rồi làm sao Tần Thiên có thể hiện ra ở trước mặt mình nữa, không thể nào a. 

Đáng tiếc, đã chậm, bàn tay to của Tần Thiên hung hăng vỗ xuống quả bóng rổ

Bốp!

Một tiếng vang lớn, quả bóng bị đạp vào do lực đạo quá mạnh nên bập thẳng vào mặt Tiết Chính Khải, Tiết Chính Khải lập tức lật ngửa ra sau hôn mê bất tỉnh.

Mà Tần Thiên, hạ xuống đất thật đẹp, sau đó nhặt bóng lên, chậm rãi ra khỏi vạch ba điể, lại chậm rãi trở về, còn dừng lại trước mặt Tần Chính Khải một chút, nhìn hắn một chút, sau đó đem bóng nện vào khung rổ

Ba ba ba ba ... !

- Thiên ca uy vũ!
Phạm Kiến hô lớn.

- Thiên ca uy vũ!

- Thiên ca uy vũ!
Cá đám người cùng lớp quát to lên

Tiếng vỗ tay như sấm vang lên, người ban hai, ba u mê cả, đây là tình huống gì a, làm sao có thể, Tần Thiên sao có thể thắng được Tiết Chính Khải a, không thể nào a.

- Miệng rộng, đừng đứng ngu người ra đấy nữa, nhanh mà ăn đi, mày ăn cả quả hay cắt ra ăn a!

Tần Thiên cầm quả bóng đi tới trước mặt miệng rộng, miệng rộng nhất thời sắc mặt đại biến.

- A,.. Tao, tao sẽ ăn, nhưng mà tao không nói ăn lúc nào, mày cũng không nói, cho nên để tao nghĩ xem ăn lúc nào đã.

Miệng rộng nhìn Tần Thiên nói.

- Nói như vậy, mày định ăn quịt đúng không!

Tần Thiên nhìn hắn lạnh lùng nói, ánh mắt thật giống như ánh đao bắn vào trên mặt miệng rộng, miệng rộng sợ quá phải lùi về sau vài bước.

Phanh phanh!

Mạnh mẽ, đột nhiên lúc này, tiếng xe phân phối lớn vang lên, ngay sau đó hai ba chục chiếc xe gắn máy từ cổng trường đang mở chạy vào, đi đầu là một thằng lưu manh tóc dài, xe cũng là xe chế qua (hay thường gọi là độ ấy), mấy thằng này lái xe hướng Tần Thiên đi tới, vây quanh tất cả mọi người rồi vặn ga gầm rú mãnh liệt, phát ra tạp âm kinh thiên. 

- Bang Phi Xa!
Có người hét lớn.

- Tiểu tử, mày chính là Tần Thiên đúng không?

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #141


Báo Lỗi Truyện
Chương 141/1852