Chương 125: Bản Xuân Âm du dương


- Không thành vấn đề!
Tần Thiên cười tà nói, vươn tay lên, nắm lấy hai cục tròn tròn to lớn của Lâm Hiểu Di, sau đó ở phía dưới lại dùng sức đánh thẳng vào. Bên trên thì dùng sức vo, bóp, vê hai quả cầu to lớn của nàng.
- A… Dùng lực, nhanh dùng lực. Tần Thiên, ta yêu ngươi, em yêu anh chết mất. Hảo lão công của em!
Lâm Hiểu Di lớn tiếng kêu lên, chính nàng cũng không biết mình đang hô cái gì. Thuần tuý là đang hồ ngôn loạn ngữ. Tiểu đệ đệ cùng huyệt động va chạm làm nàng hưng phấn liên miên không dứt.
Tần Thiên nghe Lâm Hiểu Di lớn tiếng gọi nhất thời càng thêm kích động. Hai tay liều mạng chà xát, vê, nhéo hai quả cầu lớn đến mức biến dạng. Phía dưới thì dùng hết sức dập thẳng vào, phát ra từ tiếng nhóp nhép nghe khá vui tai, Lâm Hiểu Di trong miệng không ngừng rên to.
Qua một thời gian,Lâm Hiểu Di không nhịn được liền lên đỉnh.
Nhưng Tần Thiên còn chưa ra. Hắn xoay người Lâm Hiểu Di lại, đem nàng áp lên tường, một tay nâng một chân nàng lên, sau đó đem tiểu đệ đệ tiến vào hắc động của Lâm Hiểu Di, ra sức mà đâm.
Lâm Hiểu Di vừa mới đạt tới đỉnh, còn chưa phục hồi tinh thần liền gặp phải công kích của Tần Thiên. Rất nhanh, cảm giác đã trở lại, liền liều mạng phối hợp với hắn.
- Mau… Tần Thiên… mau giúp lão sư...
Lâm Hiểu Di rên rỉ nói. Tần Thiên liền há mồm cắn hạt đậu hồng hồng trên ngực Lâm Hiểu Di, ra sức nhâm nhi thưởng thức. Lâm Hiểu Di nhất thời lớn tiếng kêu lên, tự mình đưa tay vân vê một bên ngực còn lại.
Trên sân thượng, một khúc xuân âm cất lên du dương khiến lòng người thanh thản...
Hai người hoan ái ước chừng nửa canh giờ (một tiếng) thì cũng đạt tới đỉnh. Trước đó, Lâm Hiểu Di đã bị Tần Thiên đưa tới đỉnh năm lần. Tần Thiên thật là quá mức cường hãn rồi. Lâm Hiểu Di căn bản là chống đỡ không nổi, cả người mềm nhũn, tê tê dại dại, hai chân đứng còn không vững, cả người gục ở ngực của Tần Thiên, thở hổn hển.
- Sao rồi, lão sư, thoải mái không?
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói. Mặc dù khung cảnh đen thui, không thấy biểu tình của Lâm Hiểu Di nhưng Tần Thiên suy đoán nàng tuyệt đối là đang đắm chìm trong khoái cảm còn dư lại.
- Thoải mái... Lão sư đã mệt mỏi rã rời rồi. Tần Thiên, anh thật lợi hại...
Lâm Hiểu Di thở hổn hển nói
- Hắc hắc, có muốn thêm lần nữa không a!
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói.
- A… không nên, không nên! Không được đâu a, ta chịu không nổi...
Lâm Hiểu Di vội vàng kinh hoảng nói. Tần Thiên nhất thời cười lớn lên.
Hai người nghỉ ngơi một chút rồi sửa sang quần áo lại như cũ.
- Tần Thiên, tại sao anh lại ở trong bệnh viện a?Đừng nói với em là anh tới thăm em, em không phải tiểu nữ hài đâu nha!
Lâm Hiểu Du chu môi nói.
- Hắc hắc, bị em phát hiện rồi. Thật ra là Tiểu Nhã bị thương, anh ở bệnh viện để chăm sóc nàng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tần Thiên nói.
- Tiểu Nhã bị thương?!Chuyện gì đã xảy ra?
Lâm Hiểu Di vội vàng hỏi. Kể từ lần trước đi Khâm Thiên Giám bị thương, toàn bộ nữ nhân bên cạnh Tần Thiên nàng đã biết hết rồi.
- Không có chuyện gì. Chỉ bị một chút vết thương nhỏ thôi. Đi nào, chúng ta đi xuống đi.
Tần Thiên hướng về phía Lâm Hiểu Di nói.
- Ừ, đi thôi, em cũng đi xem Tiểu Nhã thế nào.
Lâm Hiểu Di nói. Sau đó liền chuẩn bị đi xuống. Nhưng đi được hai bước thì chân đứng không vững,cả người suýt té. Tần Thiên vội vàng đỡ được nàng.
- Đại sắc lang,đều tại anh cả. Hại em giờ đi đứng không vững nữa!
Lâm Hiểu Di thẹn thùng mắng.
- Thật sao? Nhưng lão sư không phải vừa mới luôn miệng hô mạnh nữa lên sao?!
Tần Thiên trêu chọc cười, sau đó lại ôm lấy Lâm Hiểu Di đi về phía cầu thang. Lâm Hiểu Di vội vàng ôm cổ Tần Thiên, đầu thì tựa vào vai của hắn, bày ra một bộ dáng hạnh phúc vô cùng.
Hai người rất nhanh đã đi xuống lầu. Tần Thiên đỡ Lâm Hiểu Di đi tới phòng bệnh của Triệu Tiểu Nhã. Triệu Tiểu Nhã vẫn chưa tỉnh, còn đang hôn mê. Lâm Hiểu Di nhìn thương thế Triệu Tiểu Nhã một chút, cùng Tần Thiên hàn huyên một hồi liền trở về. Nàng còn muốn chăm sóc mẹ của mình.
Lâm Hiểu Di sau khi đi rồi. Tần Thiên nhàn rỗi bắt đầu chuẩn bị tu luyện. Nhưng không nghĩ tới lúc này Triệu Tiểu Nhã lại đột nhiên tỉnh lại. Tần Thiên nhất thời mừng rỡ.
- Tiểu Nhã, em đã tỉnh rồi! Như thế nào, mặt còn đau không?
Tần Thiên vội vàng hỏi, đưa tay đỡ Triệu Tiểu Nhã dậy.
- Ô ô...Tần Thiên ca ca!
Triệu Tiểu Nhã ôm chầm lấy Tần Thiên, oa oa khóc.
- Sao thế Tiểu Nhã, đừng sợ, anh ở đây rồi!
Tần Thiên vội vàng hỏi.
- Ô..ô.. Tần Thiên ca ca, Tiểu Nhã mới vừa rồi nằm mơ thấy mặt mình bị hủy hoại. Tần Thiên ca ca, anh đừng bỏ em … ô…ô...
Triệu Tiểu Nhã khóc ròng nói. Tần Thiên vừa nghe ,thiếu chút nữa bất tỉnh.
- Làm sao có thể, bất kể Tiểu Nhã e, biến thành hình dáng ra sao anh cũng sẽ không rời xa em đâu!
Tần Thiên vội trấn an nàng.
- Thật không?
Nước mắt Triệu Tiểu Nha còn đang ứa ra nơi khoé mắt. Nhìn bộ dạng vừa đáng thương vừa đáng yêu của nàng Tần Thiên cực kỳ muốn ôm lấy hung hăng cắn một miếng...
- Thật, Tần Thiên ca ca đã bao giờ lừa gạt em chưa?
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểuu Nhã, chợt hôn nàng một cái. Triệu Tiểu Nhã nhất thời nở nụ cười nhưng ngay sau đó lại nhíu mày.
- Tần Thiên ca ca, trên người anh làm sao có mùi thơm nữ nhân a? Còn có một loại mùi vị kỳ quái nữa?
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên nghi hoặc hỏi. Tần Thiên nhất thời kinh hãi, thầm nghĩ mũi tiểu nha đầu thật nhạy a, vậy mà cũng có thể nhận ra được.
- Không có, làm sao có thể a? Anh một mực ở nơi này trông em, chưa từng thấy nữ nhân khác, làm sao có thể có mùi thơm nữ nhân được? Nhất định là em ngửi lầm rồi, đó chính là mùi nam nhân của anh thôi!
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nghiêm túc nói. Hắn còn bày ra một bộ dáng ta đây không biết nói dối.
- Thật sao?
Triệu Tiểu Nhã nghi ngờ nói.
- Nhất định là vậy rồi. Đúng rồi, Tiểu Nhã, em có đói bụng không? Nếu đói để Tần Thiên ca ca mua đồ cho em ăn khuya.
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói.
- Không cần. Đã trễ thế này rồi, hay là ngủ đi. Em muốn anh cùng em ngủ chung, muốn anh ôm em ngủ!
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên bộ dáng có chút ngượng ngùng cộng thêm chút làm nũng.
- Không được. Giường thật sự là quá nhỏ. Chỉ ngủ được dưới hai người. Em ngủ đi, anh ở bên cạnh nhìn em ngủ là được rồi.
- Không được, nếu anh không ôm em thì em sẽ gặp ác mộng mất.
Triệu Tiểu Nhã làm nũng nói. Tần Thiên nhìn bộ dáng mềm không được cứng không xong của nàng, không thể làm gì khác hơn là đáp ứng. Đi vào phòng vệ sinh rửa tay rửa mặt rồi sau đó lên giường. Triệu Tiểu Nhã lập tức cả người gục trên ngực Tần Thiên, ôm hắn mà ngủ.
Tần Thiên thì không ngủ mà lại bắt đầy tu luyện. Hiện tại thực lực hắn quá thấp, phải tăng lên nhanh hơn mới được. Nếu không tiến bộ, sát thủ tới thì rất phiền toái.
Nghĩ tới đó, Tần Thiên liền bắt đầu tu luyện.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #125


Báo Lỗi Truyện
Chương 125/1852