Chương 117: Sự thật về nông dân ngày nay


- Mẹ kiếp! Đây là địa phương nào vậy.
Tần Thiên nhìn bốn phía hét lớn, nơi này tất cả đều là núi non, hơn nữa con đường dưới chân cũng không phải là đường quốc lộ, trông nó tàn tạ giống với một con đường nông thôn hơn, chung quanh hoàn toàn vắng vẻ, im lặng đến đáng sợ, thật không biết Hàn Thi Vũ tối qua làm thế nào mà lại tới được nơi này, gầm xe Ferrari vốn rất thấp vậy mà nàng cũng có thể lái vào đây, quá ư là trâu bò rồi.
- Tần Thiên, sao vậy?
Hàn Thi Vũ ở bên kia gọi.
- Chúng ta có lẽ tạm thời không trở về được, nơi này không biết là nơi nào, một bóng người cũng không có.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói.
- Ừ, Tần Thiên, anh vào đây, em có việc muốn hỏi anh.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói, vẻ mặt có chút khác thường, làm cho Tần Thiên rất là nghi hoặc, liền mở cửa xe, đem Hàn Thi Vũ ôm vào trong lòng.
- Ôm chặt em, Tần Thiên!
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên nghi hoặc nhìn Hàn Thi Vũ một cái rồi đem nàng ôm chặt vào trong lòng mình.
- Tần Thiên, anh hãy nghiêm túc nói cho em biết, anh rốt cuộc có bao nhiêu bạn gái, đừng gạt em.
Hàn Thi Vũ hai mắt nhìn thẳng vào hai mắt Tần Thiên hỏi, Tần Thiên liền bối rối không biết Hàn Thi Vũ rốt cuộc muốn gì.
-Thi Vũ, em làm sao vậy, em không sao chứ.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói, hắn không biết phải trả lời Hàn Thi Vũ như thế nào cho phải, nếu nói cho nàng biết mình còn có quan hệ với nhiều nữ nhân khác nữa không biết nàng có thể phát điên hay không nữa.
- Em không sao, anh trả lời em đi.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ như vậy, xem ra nàng cũng biết chút ít, không nói thật thì không được rồi.
- Ba, bốn gì đó... Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói.
Hàn Thi Vũ nghe Tần Thiên nói xong, nước mắt không ngừng chảy ra, ô ô khóc lên, thật ra chuyện Tần Thiên không chỉ có một mình nàng là bạn gái nàng đã sớm biết, từ lần trước Tần Thiên nằm viện nàng đã nhận ra rồi, con gái đối với những chuyện như vậy rất là nhạy cảm, mặc dù sớm biết nhưng khi nghe chính miệng Tần Thiên nói ra nàng cảm thấy rất đau lòng, rất khó đón nhận.
- Thi Vũ, em muốn rời khỏi anh sao?!
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ khuôn mặt đầy nước mắt hỏi.
- Tần Thiên, anh có nhiều bạn gái như vậy, sau này anh có còn tốt với em không?
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi.
- Chỉ cần em không rời khỏi anh, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em, Thi Vũ, em phải tin tưởng anh, anh thừa nhận anh hoa tâm, nhưng anh là nam nhân có trách nhiệm, chỉ cần là nữ nhân của anh, anh sẽ đối tốt với nàng cả đời, đem lại cho nàng những điều tốt đẹp nhất.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ chân thành nói.
Hàn Thi Vũ nghe lời Tần Thiên nói trong lòng cảm thấy rất xúc động, lại nhớ tới mấy ngày trước, chị của Tần Thiên Tiêu Du đã nói với nàng :" Tần Thiên không phải là người bình thường, em nếu thích nó thì trong lòng phải chuẩn bị tốt, tương lai bên cạnh nó sẽ có rất nhiều nữ nhân, nếu không chịu được như vậy em hãy rời khỏi nó ngay đi."
- Tần Thiên, em yêu anh, yêu anh cả đời này.
Hàn Thi Vũ ôm thật chặt Tần Thiên, khóc ròng nói, nàng phát hiện mình hiện tại căn bản không cách nào rời khỏi Tần Thiên, cho nên tối hôm qua mới vui vẻ đem thân thể của mình cho hắn.
- Được rồi, em đừng khóc nữa, khóc nhiều khó coi lắm đó.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ mỉm cười nói, hai tay xoa xoa lên khuôn mặt nàng, Hàn Thi Vũ lập tức nở nụ cười, bộ dáng rất là vui vẻ, nằm trên lồng ngực Tần Thiên, vẻ mặt hạnh phúc.
- Ngao...Ngao!
Đột nhiên, lúc này, bên ngoài xe vang lên từng tiếng kêu kì quái, Tần Thiên lập tức ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, thấy một cụ ông dắt theo một con bò đi về phía này, Tần Thiên vữa nhìn nhất thời mừng rỡ, ôm Hàn Thi Vũ đến ghế lái, sau đó mở cửa đi về phía ông cụ.
- Ông ơi, ông ơi.
Tần Thiên hướng về phía ông cụ hô lớn, nhanh chóng đi tới.
- Sao vậy chàng trai trẻ.
Cụ ông nhìn Tần Thiên lại nhìn chiếc xe một chút.
- Ồ, là như vậy, xe của bọn cháu bị hết xăng, ông cho cháu hỏi quanh đây có chỗ nào bán xăng không ạ?
Tần Thiên nhìn cụ ông lễ phép hỏi.
- Trạm xăng dầu à, có đấy.
Cụ ông nhìn Tần Thiên nói, Tần Thiên mừng rỡ vội vàng hỏi ở đâu, nhưng cụ ông lại không nói lời nào, chỉ nhìn Tần Thiên nở nụ cười đầy thâm ý, Tần Thiên nghi hoặc, thầm nghĩ chẳng lẽ ông cụ nhìn thấy mình đẹp trai liền thích mình hay sao, không ngờ ở vùng nông thôn này cũng có gay a, Tần Thiên hai tay lập tức ôm lấy ngực lui lại phía sau một bước, cảnh giác nhìn ông cụ.
- Kháo, ta không thích ngươi, ta là người đã có vợ.
Cụ ông nhìn Tần Thiên mắng, hiển nhiên lão đã nhìn ra ý nghĩ của Tần Thiên, điều này làm Tần Thiên cực kỳ kinh ngạc, cụ ông cũng quá thời thượng đi, ngay cả gay cũng biết a.
- Cái kia... ông nói cho cháu biết trạm xang dầu ở chỗ nào, đừng chỉ nhìn cháu mà cười như vậy chứ.
Tần Thiên nhìn cụ ông buồn bực nói, lại phát hiện ông cụ vẫn tủm tỉm nhìn mình cười, dọa Tần Thiên sợ hãi cả nửa ngày, không hiểu ông cụ muốn gì.
- Mẹ kiếp, người thành phố các ngươi động một tí là nói đến mà ngươi không biết à, muốn nhờ người làm việc thì cái gì là trọng yếu nhất, Money đó, không có tiền ai nói cho ngươi!
Cụ ông nhìn Tần Thiên khinh thường nói,vươn ngón trỏ cùng ngón cái ra trước mặt Tần Thiên xoa xoa, ý nói là đưa tiền đây.
- Móa, ông cũng ác quá, hỏi mà củng phải mất tiền à, ông làm thế là hủy hoại phảm chất của người nông dân đó.
Tần Thiên nhìn cụ ông nói, không có nghĩ đến ông cụ trông chất phác như vậy mà cũng đòi tiền.
- Cút, chúng ta dân quê đi ra ngoài cũng bị người thành phố các ngươi ức hiếp, ta đây đương nhiên phải trả thù rôi, mau mau đưa tiền, nếu không ta đi đây.
Cụ ông nhìn tần Thiên lớn tiếng nói.
- Được rôi, cho ông.
Tần Thiên buồn bực nói, từ trong túi quần móc ra một trăm đồng đưa cho cụ ông, nhưng cụ ông lại không nhận.
- Quá ít, một trăm đồng này ngay cả con gà cũng không đủ mua, tối thiểu phải năm trăm.
Cụ ông khinh thường nói.
- Móa, ông cũng quá ác độc đi, một trăm đồng cũng đã là nhiều rôi.
Tần Thiên nhìn ông cụ tức giận nói, lại còn có người như thế nữa.
- Hừ! Ngươi có Ferrari mà lại không trả nổi năm trăm hay sao, thích cho hay không tùy ngươi, có giỏi thì đẩy xe về đi.
Cụ ông nhìn Tần Thiên vẻ mặt không quan tâm nói.
- Mẹ kiếp, ông lão, ông thật sự là nông dân à, mà sao ngay cả Ferrari cũng biết thế.
Tần Thiên nhìn cụ ông nói, rất không tình nguyện móc ra năm trăm đưa cho lão, cụ ông lập tức đưa tay nhận lấy.
- Đi, có cái gì kỳ lạ đâu, trạm xăng dầu ở phía trước một cây, muốn ta giúp ngươi mua cho thì đưa thêm năm trăm nữa đây, không thì tự mình đẩy xe đi.
Cụ ông cất tiền xong, ngoáy mũi nói.
- Mả mẹ nó, ông định cháy nhà hôi của à.
Tần Thiên hét lớn.
- Vậy thôi, ngươi tự mình đi đi.
Cụ ông nhìn Tần Thiên tưng tửng lắc đầu nói, sau đó vội vàng bỏ đi.
- Đợi một chút, coi như là sợ ông rồi, cho ông, nhanh nhanh một chút giúp ta mua về.
Tần Thiên lấy ra năm trăm đồng đưa cụ ông nói, cụ ông nhân lấy sau đó liền dắt trâu đi về phía trước.
- Ô...ô...ta không bao giờ xem tin tức nữa, gạt ta bảo nông dân thành thật, tốt bụng, đây quả thực là lừa nhau mà.

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #117


Báo Lỗi Truyện
Chương 117/1852