Chương 111: Diễn trò


- Ồ, sao ta cứ có cảm giác đã quên mất chuyện gì a?
Tần Thiên ngồi trên giường bệnh lầu bầu nói, mày nhíu lại, không khỏi tự hỏi hồi lâu, đột nhiên ánh mắt sáng lên, nhưng ngay sau đó sắc mặt đại biến.
- Thôi xong, hôm nay ta có hẹn với Thi Vũ a!
Tần Thiên hét lớn, cầm ngay lấy điện thoại di động, nhưng điện thoại đã sớm hết pin. Tần Thiên lập tức ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài phòng bệnh, lần nữa chạy đến chỗ cô y tá lúc nãy, tìm nàng mượn điện thoại di động gọi cho Thi Vũ. Rất nhanh có người nhấc máy.
- Alo, xin hỏi ngài tìm ai?
Hàn Thi Vũ ở bên kia hỏi.
- Thi Vũ à, là anh, là anh Tần Thiên đây.
Tần Thiên vội vàng nói.
- Tần Thiên? Hừ!
Hàn Vũ vừa nghe đến Tần Thiên, lập tức hừ lạnh một tiếng, liền tắt điện thoại.
- Thảm a, tiểu nha đầu này nổi giận rồi!
Tần Thiên thầm nghĩ bất hảo, lập tức gọi lần nữa, kết quả Hàn Thi Vũ bên kia không thèm nghe, một lúc thì tắt điện thoại.
- Lần này thảm thật rồi !
Tần Thiên lầu bầu, suy nghĩ một lúc, liền gửi đi một tin nhắn, nói cho Hàn Thi Vũ mình bị thương, đang ở bệnh viện, nhưng là bây giờ mới tỉnh lại. Tần Thiên không thể làm gì khác, buồn bực trả lại điện thoại di động cho cô y tá.
- Cảm ơn nha, năm lần bảy lượt mượn di động của cô mà không biết tên cô là gì, xin chào, tôi là Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn cô y tá nói, lại cẩn thận đánh giá một phen, phát hiện cô y tá này khá xinh đẹp, mặc dù có chỗ không bằng Hàn Thi Vũ, nhưng cũng rất thanh tú, coi như là một mĩ nữ đi, bất quá hơi gầy một chút.
- Ha ha, đừng khách khí, tôi tên là Đồng Văn Văn, anh vừa nãy có mâu thuẫn với bạn gái sao?
Cô y tá khẽ mỉm cười nhìn Tần Thiên, nói.
- Ân.
Tần Thiên gật đầu
- Ha hả, thật ra thì nữ hài tử rất dễ dụ dỗ, chỉ cần anh nhận sai sau đó nói lời xin lỗi là được rồi.
Đồng Văn Văn nhìn Tần Thiên, nói.
- Tôi cũng nghĩ vậy a, vấn đề là cô ấy bây giờ ngay cả điện thoại cũng không tiếp, tôi nghĩ không ra biện pháp a.
Tần Thiên buồn bực, nói.
- Ồ, thì ra là vậy, vậy anh đi tìm cô ấy giải thích là được rồi.
Đồng Văn Văn vẻ mặt khả ái nhìn Tần Thiên mà nói.
- Ừm, hiện tại cũng chỉ còn cách đó thôi.
Tần Thiên nói, chờ xuất viện tìm Hàn Thi Vũ giải thích cẩn thận một chút là được. Tần Thiên nghĩ dù sao trong này cũng chả có việc gì làm, không bằng cùng mỹ nữ này nói chuyện phiếm giết thời gian.
Hai người tùy tiện hàn huyên, nói chuyện trời nam biển bắc, Tần Thiên đem toàn bộ sở học tán gái ra, chọc cho Đồng Văn Văn cười ha ha, cực kì vui vẻ, thời gian trôi đi rất nhanh.
- Văn Văn, Văn Văn!
Lúc này một thanh âm người đàn ông từ cửa truyền đến, ngay sau đó ngoài cửa xuất hiện một người đàn ông đi giày da, tay cầm bó hoa tươi. Người đàn ông này thoạt nhìn rất anh tuấn, một thân mặc âu phục cộng thêm đeo mắt kính, đầu tóc kiểu cách, bộ dáng này đích thị là công tử nhà giàu, đối với nữ nhân rất có lực sát thương.
Đồng Văn Văn vừa nhìn thấy người đàn ông đi vào, nhất thời sắc mặt đại biến, nụ cười trong nháy mắt biến mất, thay vào đó là sắc mặt khó coi, khiến Tần Thiên cũng hơi ngạc nhiên.
- Văn Văn, đi, anh mua hai tờ vé xem phim, xem xong chúng ta đi ăn cơm nữa, anh đã đặt chỗ ở khách sạn cao cấp Shangrila, chỗ dành cho các cặp đôi hẹn hò.
Người đàn ông cao hứng nhìn Đồng Văn Văn nói một hồi, đưa bó hoa tươi trong tay cho Đồng Văn Văn.
Đồng Văn Văn vẻ mặt khó xử nhìn người đàn ông, nói:
- Lưu Tinh, em nghĩ… hay là thôi đi, chúng ta đã chia tay rồi, anh đừng tới tìm em nữa.
- Văn Văn, anh biết trước kia là anh không tốt, nhưng anh biết sai rồi, anh đã thay đổi, chúng ta có thể quay lại được không?!
Lưu Tinh mỉm cười nhìn Đồng Văn Văn, nói.
- Nhưng… Nhưng Lưu Tinh, sau khi chia tay em đã cẩn thận suy nghĩ một hồi, chúng ta thật sự không hợp nhau, em nghĩ hay là thôi đi.
Đồng Văn Văn nhìn Lưu Tinh lắc đầu nói.
- Làm gì có chuyện đó, anh cảm thấy chúng ta rất hợp nhau a, Văn Văn, em hảo hảo suy nghĩ lại đi.
Người đàn ông nói.
- Nhưng là…
- Không nhưng gì nữa, cứ như vậy đi, anh ở trong xe chờ em tan sở.
Người đàn ông cắt lời Đồng Văn Văn, vừa đi ra ngoài vừa nói như thể mọi chuyện đã được định đoạt. Tần Thiên nhìn Đồng Văn Văn, phát hiện nàng căn bản không muốn đi, nhưng chắc không đành lòng cự tuyệt, Tần Thiên nhìn nàng, thầm nghĩ hôm nay mượn di động mấy lần, có lẽ nên giúp nàng một phen.
- Tiên sinh, đợi đã nào…
Tần Thiên hướng về phía người đàn ông hô, người đàn ông lập tức ngừng lại, xoay người nghi hoặc nhìn lại.
- Gọi tôi sao ? Chúng ta biết nhau à?
Người đàn ông nhìn Tần Thiên khó hiểu hỏi, nhìn lướt qua thấy quần jean rách cùng áo phông cũ, trong mắt nhất thời lộ ra một tia khinh thường.
- Chúng ta không biết nhau, chỉ là tôi muốn nói cho ngươi biết, sau này không nên tới quấy rầy Văn Văn nữa, cô ấy đã không là gì của anh nữa rồi nữa, cô bây giờ là bạn gái của tôi.
Tần Thiên nhìn người đàn ông, thản nhiên nói, phía sau Đồng Văn Văn sắc mặt lập tức đại biến, vội nắm lấy tay Tần Thiên, Tần Thiên cũng thuận tay nắm chắc bàn tay nhỏ bé của nàng, quay người lại nhìn nàng nói :
- Nha đầu, đừng sợ, có anh ở đây rồi, không ai có thể bắt em làm chuyện gì cả.
Tần Thiên vừa nói vừa nháy mắt với Văn Văn, ý bảo nàng phối hợp với mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đồng Văn Văn nhìn sắc mặt Tần Thiên, liền hiểu Tần Thiên đang giúp mình, nhất thời mặt khẽ đỏ lên, gật gật đầu, bởi vì Tần Thiên đang nắm tay nàng, làm cho nàng rất là khẩn trương.
Người đàn ông vừa nghe, nhất thời sắc mặt đại biến, bước nhanh tới Tần Thiên, trực tiếp đưa tay đẩy một cái, nhìn Tần Thiên, vẻ mặt tức giận mà nói :
- Mày là ai? Mau buông cái tay bẩn thỉu của này ra.
- Hừ! Tôi là ai hả, anh có điếc không, tôi nói tôi là bạn trai của Văn Văn, có phải không Văn Văn?
Tần Thiên trừng mắt, sau đó nhìn Đồng Văn Văn giả bộ hỏi.
- A… Đúng đúng, anh ấy hiện tại là bạn trai em, Lưu Tinh, xin anh sau này đừng tới quấy rầy em nữa.
Đồng Văn Văn khẩn trương nói đến nỗi có chút cà lăm.
- Cái gì ! Anh không tin, không thể nào, hắn có cái gì tốt, em nhìn trang phục của hắn đi, chỉ cần nhìn qua đã thấy là tên lưu manh, khẳng định không phải người tốt, Văn Văn, anh biết lần trước là anh không đúng, nhưng em cũng không thể vì muốn trả thù anh mà có thể tùy tiện tìm một tên đầu đường xó chợ này, như vậy là hủy hoại cuộc đời, hơn nữa, bá phụ cũng sẽ không đồng ý
Người đàn ông vừa nói vừa khinh bỉ nhìn Tần Thiên. Hắn cực kỳ tự hào về sự ưu việt hơn người của hắn.
[B]

Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương #111


Báo Lỗi Truyện
Chương 111/1852