Chương 97: Eric tước sĩ khiếp sợ


"Là Giai Giai đã trở về sao?" Thanh âm Vưu Thiên Hải từ trong phòng truyền ra, ngay sau đó hắn ngồi trên xe lăn được người hầu đẩy đi ra. Ở bên người hắn, còn đi theo một lão nhân người Anh khoảng chừng năm mươi tuổi, tóc ngắn, mặc một thân tây trang màu đen, giở tay nhấc chân đều có phong độ thân sĩ đặc biệt của người Anh vốn có. Nghĩ đến, vị lão nhân người Anh này, hẳn là vị viện sĩ Eric tước sĩ của viện y học hoàng gia Anh quốc.
"Bác sĩ Trương, ngày hôm nay ta phải nhờ cậu rồi." Ánh mắt Vưu Thiên Hải nhìn về phía Trương Văn Trọng tràn ngập sự chờ mong. Hai chân của hắn đã từng đi khắp danh y trong và ngoài nước, nhưng đều bó tay hết cách. Nguyên bản hắn cho rằng, quãng đời còn lại của mình đều phải vượt qua trên xe lăn, nhưng không có nghĩ đến, ở Trương Văn Trọng cho hắn thấy được hi vọng.
Kỳ thực, khi Trương Văn Trọng nói trong buổi tiệc chúc thọ của hắn, có thể chữa tốt hai chân của hắn, tuy rằng hắn đáp ứng cho Trương Văn Trọng trị liệu, nhưng trong lòng cũng không ôm hi vọng quá lớn. Thế nhưng sau khi tiếp thu sự chữa trị của Trương Văn Trọng, nhất là khi Trương Văn Trọng nói ra bệnh của đôi chân hắn là do bị chung độc tạo thành, trong lòng hắn lại một lần nữa khởi lên hi vọng và chờ mong, cũng ngày càng thêm rừng rực. Thế cho nên ngay lúc này nhìn thấy Trương Văn Trọng, trong giọng nói của hắn đều mang theo âm rung nhè nhẹ. Bởi vậy có thể nhìn ra, lúc này tâm tình của hắn đang kích động cỡ nào.
"Đây là chuyện mà tôi phải làm." Trương Văn Trọng mỉm cười nói: "Vưu gia gia, ông đã chuẩn bị tốt rồi chứ? Nếu như có thể, hiện tại chúng ta phải bắt đầu giải phẫu."
Tước sĩ Eric tuy rằng nghe không hiểu tiếng Hán, thế nhưng hắn từ biểu tình và giọng nói của mọi người cũng nghe ra được một chút mánh khóe. Đầu tiên hắn ngạc nhiên nhìn Trương Văn Trọng một phen, sau đó mới hướng Vưu Thiên Hải dò hỏi: "Vưu tiên sinh, lẽ nào nói, vị này chính là bác sĩ Trung Quốc trị liệu chân tật cho ông sao?"
Tước sĩ Eric nói tiếng Anh, người phiên dịch đứng sau lưng hắn lập tức phiên dịch lại những lời của hắn thành tiếng Hán.
"Đúng vậy, chính là hắn. Hiện tại hai chân của tôi đã khôi phục được một chút tri giác, đây đều là nhờ hắn hốt thuốc Đông y mới được như bây giờ." Vưu Thiên Hải hồi đáp. Khi nói những lời này, tâm tình của hắn đầy tự hào: "Bệnh mà những chuyên gia về y học của nước ngoài đều bó tay hết cách, cuối cùng cũng phải nhờ vào Trung y của Trung Quốc chúng ta trị liệu. Đây chẳng phải là nói rõ, y học truyền thống của chúng ta so với những quỷ dương như các vị càng lợi hại?"
"Thật là hắn? Hắn cũng còn quá trẻ đi thôi? Vưu tiên sinh, ông không phải đang nói giỡn với tôi chứ? Ngày hôm nay không phải là ngày Cá tháng tư!" Tước sĩ Eric kinh ngạc không ngớt, vẻ mặt không tin.
Vưu Thiên Hải hờn giận hừ một tiếng, nói: "Tước sĩ Eric, tôi cũng không nói giỡn với ông, ông có thể không tin tôi, thế nhưng ông không được nghi ngờ y thuật của bác sĩ tiểu Trương. Trong số nhưng bác sĩ mà tôi từng gặp, y thuật của hắn là tài giỏi nhất!"
Tước sĩ Eric cũng nhận thấy được lời mình vừa nói, đích thật là thiếu thân sĩ, hắn vội vã giải thích: "Không, tôi cũng không phải không tin ông, cũng không phải nghi vấn vị Chiêm...Ách, sai, hẳn là Trương mới đúng, là y thuật của bác sĩ Trương. Chỉ là tuổi tác hắn quá trẻ, làm tôi rất ngạc nhiên. Ông cũng biết, ở tại Anh quốc, người còn trẻ tuổi như hắn, còn chưa kịp tốt nghiệp trong trường đại học y khoa, lại càng đừng nói tới có được tư cách để chuẩn bệnh."
Tô Hiểu Hồng trợn mắt, nhẹ giọng lầm bầm: "Đó bởi vì người Anh các người ngu ngốc thôi." Kỳ thực nàng cũng biết, đây cũng không phải vấn đề ngu ngốc, ở tại Âu Mỹ, đối với sinh viên y học đều có qui định nghiêm ngặt. Từ thi cử cho đến nhập học rồi đến tốt nghiệp, đến tham gia chuyên khoa thực tập, cho đến cuối cùng có được giấy chứng nhận hành nghề y khoa, thường thường phải cần hơn mười năm, thậm chí là thời gian càng lâu hơn.
Chính vì nguyên nhân này, tước sĩ Eric mới có thể kinh ngạc vì tuổi tác quá trẻ của Trương Văn Trọng. Bởi vì năm nay Trương Văn Trọng cũng chỉ mới từ trường chuyên khoa y học sau ba năm học tốt nghiệp sau đó tham gia công tác, người như vậy, vô luận là trong mắt ai, đều là một thái điểu không có chút bản lĩnh. Nhưng một người thái điểu như thế, không ngờ lại có thể làm cho hai chân của Vưu Thiên Hải khôi phục được tri giác. Chuyện như vậy, theo tước sĩ Eric xem ra, chân chính thực sự khó có thể tin được.
Những người khác có thể không biết, thế nhưng tước sĩ Eric lại biết, ngày trước Vưu Thiên Hải đi khắp Âu Châu tìm kiếm danh y, thế nhưng ở trong giới y học Âu Châu, dẫn phát ra một hồi rung động không nhỏ. Điều này cũng không phải bởi vì chân tật của hắn làm rất nhiều chuyên gia phải bất đắc dĩ lắc đầu, càng bởi vì loại chân tật này phi thường kỳ quái. Trước đây chưa từng gặp, rất có thể là một loại chứng bệnh kiểu mới. Nếu như có thể nghiên cứu ra quá trình bệnh lý cùng phương thức chữa bệnh cho Vưu Thiên Hải, tuy rằng không thể thu được giải Nobel, thế nhưng tên tuổi lọt vào sách sử cũng không thành vấn đề.
Chính vì nguyên nhân này, sau khi Vưu Thiên Hải rời khỏi Âu Châu trở về quốc nội, vẫn có rất nhiều chuyên gia y học Âu Châu và các cơ cấu, đang nghiên cứu chân tật của hắn, đồng thời vẫn cùng hắn duy trì liên lạc, để có thể đúng lúc biết được sự phát triển của bệnh tình của hắn. Lần này tước sĩ Eric đi tới Trung Quốc, cùng lúc là bởi vì thu được lời mời của đại học y học viện Ung Thành, đến đây làm học thuật giao lưu. Một phương diện khác, chính là muốn đến xem tình huống đôi chân của Vưu Thiên Hải. Nhưng làm cho hắn thật sự không ngờ, ngay khi hắn vừa bước chân lên lãnh thổ Trung Quốc, chợt nghe được tin Vưu Thiên Hải khôi phục được tri giác đôi chân. Hắn cảm thấy khiếp sợ, trước tiên liền liên lạc với Vưu Thiên Hải, sau đó vội vàng chạy tới nơi này, đem chuyện ở đại học y học viện Ung Thành đều ném sang một bên.
Vốn tước sĩ Eric còn tưởng rằng, bác sĩ trị chân cho Vưu Thiên Hải là một y học chuyên gia nổi danh người Trung Quốc, nhưng mà hắn vạn lần không ngờ chính là vị bác sĩ này lại là một người trẻ tuổi không có chút thanh danh. Cho nên hắn biểu hiện khiếp sợ và thất thố như vậy cũng không khó lý giải.
Trương Văn Trọng đạm nhiên cười, mở miệng bật ra một tràng tiếng Anh thật chuẩn theo khẩu âm Luân Đôn: "Tước sĩ Eric, Trung Quốc có câu ngạn ngữ, là: "Hữu chí không ở tuổi cao, vô chí uổng phí trăm tuổi", tuy rằng tuổi tác của tôi cũng không lớn, thế nhưng điều này cũng không đại biểu cho y thuật và kinh nghiệm lâm sàng của tôi lại không được."
Sau đó hắn không hề để ý tới tước sĩ Eric, mà đối với Vưu Thiên Hải nói: "Vưu gia gia, phiền phức ông cho người chuẩn bị gian phòng yên tĩnh, tôi sẽ tiến hành giải phẫu cho ông, trị liệu chân tật. Nếu như giải phẫu tiến triển thuận lợi, sau khi thủ thuật kết thúc, chúng ta vừa lúc có thể thưởng thức tài nấu ăn của Vưu Giai."
"Tài nấu ăn của Giai Giai, thế nhưng rất khá. Chỉ tiếc nó đã thật lâu không có xuống bếp, lúc này chỉ sợ cũng là ta dính được ánh sáng của bác sĩ tiểu Trương thôi." Vưu Thiên Hải nhìn Vưu Giai, ha hả vừa cười vừa nói. Sau đó hắn vẫy tay, phân phó người hầu chuẩn bị phòng.
Tước sĩ Eric tuy rằng nghe không hiểu tiếng Hán, thế nhưng người phiên dịch bên cạnh cũng đem lời đối thoại của mọi người phiên dịch lại cho hắn. Sau khi nghe được Trương Văn Trọng muốn giải phẫu cho Vưu Thiên Hải, vùng lông mày của hắn hơi nhướng lên, vô cùng kinh ngạc lầm bầm nói: "Giải phẫu? Giải phẫu gì có thể chữa lành chân tật của Vưu tiên sinh?"
Ngay lúc này, người hầu phụ trách chuẩn bị phòng đã quay lại đại sảnh, nói cho Vưu Thiên Hải đã chuẩn bị xong tất cả.
Vưu Thiên Hải vừa cười vừa nói: "Bác sĩ tiểu Trương, gian phòng đã chuẩn bị xong, chúng ta đi thôi. A, vừa nghĩ tới ta rất nhanh có thể đứng lên một lần nữa, ta cảm thấy thật là kích động."
Ngay lúc này, tước sĩ Eric vẫn còn đang ngạc nhiên bỗng đưa ra một yêu cầu: "Bác sĩ Trương, Vưu tiên sinh, tôi nghĩ muốn đi xem cuộc giải phẫu này, không biết các vị có thể đáp ứng không? Tôi biết, tôi đưa ra yêu cầu này có chút mạo muội, thế nhưng tôi thật sự rất muốn biết, chân tật của Vưu tiên sinh đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, bác sĩ Trương sẽ dùng cách nào để giải phẫu chữa trị. Cho nên còn mời các vị ngàn vạn lần phải đáp ứng."
Đối với lời yêu cầu của tước sĩ Eric, Trương Văn Trọng thật ra cũng không xem là gì. Bởi vì hắn cũng không cho rằng, vị Eric này chỉ dùng mắt bàng quan, là có thể từ trong tay hắn học trộm được điều gì. Phải biết rằng, Nhạc Tử Mẫn có tạo nghệ Trung y sâu đậm, nhưng vẫn không thể từ ánh mắt quan sát mà học được điều gì từ hắn. Vì thế người như tước sĩ Eric, đối với Trung y không có chút hiểu biết, một vị bác sĩ Anh quốc nếu như có thể học trộm được điều gì, đó mới đúng thật là chàng phải quỷ!
"Vưu gia gia, ông quyết định đi, bên tôi không có vấn đề gì." Trương Văn Trọng đem quyền quyết định giao cho Vưu Thiên Hải.
Vưu Thiên Hải có chút do dự, cùng lúc hắn cũng không hi vọng có thêm nhiều người biết được chân tật của hắn là bởi vì trúng chung độc mà ra. Mà mặt khác hắn cũng cảm thấy thiếu nhân tình của tước sĩ Eric. Dù sao vị bác sĩ Anh quốc này, nhiều năm qua cũng không ít lần gọi điện thoại đường dài hỏi thăm tình huống chân tật của hắn. Mặc kệ hắn có mục đích như thế nào, phần tâm tình quan tâm này, cũng làm Vưu Thiên Hải khắc sâu trong tâm khảm.
Người như Vưu Thiên Hải, rất có điểm nghĩa khí giang hồ.
Phàm là người có ân với hắn, hắn đều phải tìm đủ cách hồi báo. Bằng không hắn sẽ cảm thấy phi thường khó chịu. Cho nên sau khi trải qua một phen do dự và đấu tranh tâm lý, cuối cùng hắn đồng ý với lời thỉnh cầu của tước sĩ Eric.
Đi vào gian phòng yên tĩnh đã được chuẩn bị tốt, dưới sự trợ giúp của Vưu Giai và người hầu, đưa Vưu Thiên Hải nằm lên giường giữa phòng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trương Văn Trọng đặt hòm thuốc ngay dưới đất, sau đó nhìn đám người hầu nói: "Mọi người đều đi ra ngoài đi, không có sự cho phép của tôi, không ai được tiến vào."
"Tôi có thể lưu lại không?" Vưu Giai hỏi, nàng muốn tận mắt chứng kiến chân tật của ông nội được Trương Văn Trọng chữa trị thật tốt.
Trương Văn Trọng cũng không có trả lời, mà nhìn Vưu Thiên Hải.
Vưu Thiên Hải do dự một lát, mới chậm rãi gật đầu nói: "Được rồi, cháu cũng lưu lại đi. Có một số việc, cũng nên đến lúc cho các ngươi biết."
Vài người hầu đi nhanh ra ngoài, đồng thời đóng cửa phòng lại.
Trương Văn Trọng mở hòm thuốc của mình, lấy ra hai hộp kim châm, đặt trên đầu giường của Vưu Thiên Hải. Sau đó lại lấy ra một bình bằng plastic, ở bên trong bình, đựng một loại dịch thể màu nâu đậm, khi hắn vừa mở nắp bình, một cỗ dược hương thấm tận ruột gan chưa bao giờ được ngửi thấy từ bên trong bình phát tán đi ra.
"Đây là thuốc gì vậy? Thật là thơm quá."
Ánh mắt mọi người đều rơi vào bình dược plastic trên tay Trương Văn Trọng, hiếu kỳ suy đoán.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #97


Báo Lỗi Truyện
Chương 97/708