Chương 96: Sự Phiền Não Nổi Danh


Mỗi ngày Trương Văn Trọng đều tới phòng y tế trong trường đại học rất sớm. Ngày xưa, khi hắn đi tới phòng y tế, bình thường chỉ có một mình Tô Hiểu Hồng đến trước hắn, vội vàng thay hắn quét tước phòng làm việc hay pha trà gì đó. Thỉnh thoảng cũng có vài lần Lâm Tử Mạn đến sớm hơn hắn. Ngoại trừ Tô Hiểu Hồng và Lâm Tử Mạn, thì chẳng thấy có ai đến phòng y tế sớm hơn hắn. Những đồng sự cùng làm việc bên trong phòng y tế, đều đến giờ làm mới tới.
Thế nhưng ngày hôm nay, khi Trương Văn Trọng đi tới phòng y tế, cũng liền kinh ngạc phát hiện, bên trong phòng y tế đúng là một cảnh tượng nhiệt náo kín người hết chỗ.
"Đây...đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ đột nhiên bạo phát ra chuyện gì hay sao?" Nhìn bên trong phòng y tế, cả trai lẫn gái nhìn qua không dưới trăm người. Phản ứng đầu tiên Trương Văn Trọng liền nghĩ tới đột phát bệnh tình.
Bất quá, Trương Văn Trọng rất nhanh liền phủ định sự suy đoán của chính mình: "Sai rồi, những người này sắc mặt hồng nhuận, ánh mắt lấp lánh có thần, căn bản không phải người có bệnh."
Ngay lúc Trương Văn Trọng kinh nghi không giải thích được, trong đám người xuất hiện thân ảnh của Tô Hiểu Hồng. Từ xa nhìn lại, Tô Hiểu Hồng phảng phất như bị người chung quanh quấn quýt để hỏi han gì đó, chẳng hiểu sao nhìn qua tâm tình của nàng như có chút phiền táo.
Trương Văn Trọng vội vã gọi Tô Hiểu Hồng, sau đó hỏi: "Ngày hôm nay có chuyện gì vậy? Thế nào mới sáng sớm thì có nhiều người chạy tới phòng y tế của chúng ta? Xem dáng dấp của bọn họ cũng không có vẻ có bệnh a."
Nghe thanh âm của Trương Văn Trọng, Tô Hiểu Hồng đang bị những người chung quanh làm phiền táo nhất thời cảm thấy vui mừng quá đỗi. Khi nàng ngẩng đầu lên nhìn về phía Trương Văn Trọng, nàng cũng mừng rỡ kêu lên: "Lão sư, thầy rốt cục tới."
Câu nói cực kỳ bình thường này của Tô Hiểu Hồng, vào lúc này lại như thống phải tổ ong vò vẽ.
"Lão sư của Tô Hiểu Hồng? Đó không phải là Trương Văn Trọng Trương bác sĩ của phòng y tế trường học hay sao?"
"Không sai, không sai, chính là hắn!"
Hơn một trăm học sinh đang chen chúc bên trong phòng y tế trường học, đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó giống như điên cuồng vọt tới bên người Trương Văn Trọng, bao quanh hắn ở trung gian.
Không đợi Trương Văn Trọng kịp phản ứng đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, những học sinh đã bắt đầu kích động thét lên chói tai, ầm ĩ ồn ào lên.
"Chính là hắn, chính là hắn, ngày hôm trước cứu Dung tỷ và Thải Ny chính là hắn! Tỷ rõ ràng nhớ kỹ khuôn mặt hắn, đêm qua còn nằm mộng qua đó!"
"Hắn là Mị Lực Ca! Hắn là Viễn Đầu Vương! Hắn là Thuần Nam Nhân! Thần tượng, cuối cùng ta đã nhìn thấy thần tượng!"
"Anh hùng! Thần tượng! Anh là ngọn đèn sáng của sinh mạng ta, anh là người dẫn đường của ta! Van cầu anh, thu ta làm đồ đệ, truyền thụ kinh nghiệm tán gái cho ta đi!"
"Sư phụ, tôi muốn học ném banh, tôi muốn làm Tam Tỉnh Thọ, tôi còn muốn đi thi, tôi muốn đi so đấu, cầu anh đem tuyệt kỹ truyền thụ cho tôi đi."
"Ngày hôm trước tôi đã cho anh số điện thoại di động, vì sao anh không gọi điện thoại cho tôi? Tôi vẫn mãi cầm điện thoại ngay cả lúc đang ngủ để chờ anh đó."
Tiếng ồn ào lộn xộn, suýt chút làm đầu của Trương Văn Trọng muốn nổ tung, nhưng cuối cùng hắn cũng đã biết những người này đến đây chính là vì hắn. Sau một phen khuyên can mãi, thậm chí còn dùng cả Chúc Do Thuật để thôi miên, cuối cùng mới đem được những người đến đây tỏ lòng hâm mộ, đến bái sư, đến tỏ tình, đến vây xem náo nhiệt thậm chí cả người qua đường cũng khuyên được trở về.
Phòng y tế cuối cùng cũng khôi phục lại được sự yên lặng của ngày xưa.
Trương Văn Trọng ngồi phịch xuống ghế, thở gấp từng ngụm, hắn nghĩ vừa rồi phải ứng phó những người đó, quả thực còn khó khăn hơn làm mười cuộc giải phẫu độ khó cao, thật sự là mệt chết người.
Tô Hiểu Hồng ngồi đối diện hắn, hé miệng liên tục cười trộm. Cảnh tượng vừa rồi, làm nàng hiện tại hồi tưởng lại, đều cảm thấy buồn cười. Đáng tiếc chính là vừa rồi chính nàng cũng mơ hồ, quên mất lấy ra điện thoại di động chụp hình.
Nếu như có thể đem một màn vừa rồi chụp lại, sau đó truyền lên internet của trường học, tất nhiên lại gây ra lửa lớn, mà nàng cũng có thể kiếm được một số tiền ảo trên mạng thật lớn.
Thất sách, thực sự là thất sách!
Trong lúc đang hé miệng cười trộm, Tô Hiểu Hồng cũng cảm thấy ảo não không ngớt.
Trương Văn Trọng trừng mắt nhìn nàng, tức giận nói: "Được rồi, đừng cười trộm nữa, tôi đang đau đầu muốn chết, cô còn cười ra được sao."
Tô Hiểu Hồng vội nén cười, giả ra dáng dấp như nghiêm túc, thế nhưng rất nhanh lại nhịn không được, một bên cười hì hì một bên hiếu kỳ hỏi: "Trương lão sư, lẽ nào thầy không thích nổi danh sao? Rất nhiều người, thế nhưng vì muốn nổi danh đã ra sức suy nghĩ tìm cách đó."
Trương Văn Trọng than thở: "Mỗi người đều tự có chí, bọn họ thích nổi danh, thế nhưng cũng không đại biểu tôi cũng phải thích."
Tô Hiểu Hồng cười nói: "Kỳ thực, Trương lão sư, thầy cũng không cần vì chuyện này mà lo lắng."
"Ác? Vì sao?" Trương Văn Trọng không giải thích được hỏi.
Tô Hiểu Hồng cười đáp: "Hiện tại là một xã hội có tiết tấu rất nhanh, vật gì đến cũng đều rất nhanh. Tôi tin tưởng, không được vài ngày, nhiệt tình của bọn họ đối với thầy sẽ rất nhanh biến mất. Tiếp qua một đoạn thời gian, đại bộ phận sẽ quên thầy đi. Đợi tới thời gian đó, thầy cũng không cần lo lắng sẽ bị truy theo nữa."
Trương Văn Trọng cười khổ lắc đầu nói: "Lời này của cô nói có chút đạo lý, thời gian sẽ hòa tan tất cả, tôi cũng chỉ đành đi bước nào tính bước đó."
Tô Hiểu Hồng nói quả nhiên không sai, chỉ trong một hai ngày sau, nhiệt tình của những người kia đối với hắn cũng đã tiêu giảm đi rất nhiều. Tuy rằng thường thường cũng sẽ có người cố ý chạy đến phòng y tế để tìm hắn, hoặc đòi bái sư, nhưng cũng đã thiếu đi rất nhiều, hắn liền biết qua không bao lâu hắn có thể trở về cuộc sống yên tĩnh như trước kia.
Thời gian ba ngày chỉ thoáng qua, vào sáng sớm ngày thứ tư, Trương Văn Trọng nhận được điện thoại do Vưu Giai gọi tới: "Trương tiên sinh, lúc trước anh có nói qua, sau ba ngày sẽ tới phẫu thuật cho ông nội của tôi. Không biết ngày hôm nay anh có thể đến không?"
Trương Văn Trọng hồi đáp: "Vào buổi trưa tan tầm hôm nay, phiền cô chạy tới đại học Ung Thành đón tôi qua."
"Không thành vấn đề." Vưu Giai liền đáp ứng, đồng thời vừa cười vừa nói: "Như vậy trưa nay chúng ta ăn cơm ở nhà tôi đi, đến lúc đó tôi tự mình xuống bếp, làm một bàn thức ăn thật phong phú, xem như đáp tạ anh đã trị liệu chân tật cho ông nội tôi."
Trương Văn Trọng cũng không cự tuyệt, vừa cười vừa nói: "Tốt, để tôi nếm thử tài nấu bếp của cô."
"Chúng ta quyết định như thế nhé!"
"Ân, buổi trưa gặp!"
Sau khi cắt đứt điện thoại, Trương Văn Trọng tùy ý đặt điện thoại di động sang bên, đứng dậy, khẽ vặn người. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đêm qua, hắn đem viên Ngưng Khí Đan thứ năm ăn vào, mượn linh khí ẩn chứa trong năm viên Ngưng Khí Đan, Trương Văn Trọng thành công bước qua cảnh giới thứ ba của Luyện Thể Cảnh chính là Luyện Huyết cảnh. Lúc này máu huyết của hắn dư thừa, cơ thể rắn chắc, cốt cách cứng rắn, so với cao thủ võ học địa cấp hậu kỳ chỉ mạnh chứ không kém!
Sau khi hoạt động tay chân một phen, Trương Văn Trọng thỏa mãn gật đầu, lẩm bẩm: "Rốt cục bước vào Luyện Huyết cảnh, công hiệu của Ngưng Khí Đan quả thực không tệ."
Rửa mặt xong, Trương Văn Trọng lại đi tới phòng y tế trường đại học. Khi nhìn thấy Tô Hiểu Hồng, hắn hỏi câu đầu tiên: "Trưa nay cô có rảnh không?"
"Có, thế nào, Trương lão sư chuẩn bị mời tôi ăn cơm sao?" Tô Hiểu Hồng có chút kích động, đồng thời cũng có chút được yêu mà sợ, mừng rỡ: "Thế nào tôi lại không biết xấu hổ để thầy tốn tiền mời tôi chứ? Hẳn do tôi mời ăn mới đúng nha."
"Thầy muốn ăn cái gì? Tôi gọi điện đặt món ăn."
"Đừng hiểu lầm, tôi không phải muốn mời ăn cơm." Trương Văn Trọng thấy nàng hiểu lầm, vội vã giải thích: "Trưa hôm nay tôi phải đi giải phẫu cho bệnh nhân, trong quá trình này tôi cần một trợ thủ tinh thông châm viêm. Nếu như cô có rảnh rỗi, thì cùng đi với tôi. Nếu như cô không rảnh, tôi tìm người khác thay thế."
"Rảnh, đương nhiên là rảnh." Tô Hiểu Hồng vội vã gật đầu đáp. Tuy rằng không phải là mời nàng ăn cơm, làm cho nàng có chút thất lạc. Thế nhưng có thể cùng đi theo làm trợ thủ cho Trương Văn Trọng, chính là cơ hội thật tốt có thể quan sát tuyệt kỹ của hắn, Tô Hiểu Hồng vốn một lòng muốn học y thuật từ Trương Văn Trọng, làm sao lại có thể cự tuyệt?
Trương Văn Trọng thỏa mãn gật đầu: "Tốt lắm, trưa nay cô cùng đi với tôi."
Vào buổi trưa tan tầm, Vưu Giai quả nhiên đúng giờ lái xe chờ Trương Văn Trọng ngay trước cửa đại học Ung Thành. Khi nàng nhìn thấy Tô Hiểu Hồng đi theo bên người Trương Văn Trọng thì không khỏi hơi sửng sốt, nhịn không được hỏi: "Trương tiên sinh, vị này chính là?"
Trương Văn Trọng giới thiệu: "Đây là Tô Hiểu Hồng, là thực tập sinh của tôi, ngày hôm nay tôi đến giải phẫu cho ông nội cô, cô ấy sẽ làm trợ thủ cho tôi."
Vưu Giai liền hiểu ra, mỉm cười, vươn tay cho Tô Hiểu Hồng: "Ác, nguyên lai là Tô muội, chào cô, tôi là Vưu Giai, cô có thể gọi là Vưu tỷ."
Tô Hiểu Hồng cũng đưa tay bắt tay Vưu Giai, mỉm cười ngọt ngào hỏi: "Chào chị, Vưu tỷ, ngô, tôi nhận ra chị, chị là người lần trước đến đón Trương lão sư phải không? Tôi ở trên online của trường nhìn thấy qua ảnh chụp của chị. A, chẳng lẽ chị chính là bạn gái của Trương lão sư sao?"
Những lời này của Tô Hiểu Hồng nhất thời làm gương mặt Vưu Giai ửng đỏ. Nhưng Vưu Giai từng lăn lộn trên thương trường đã lâu, sắc mặt rất nhanh liền khôi phục lại bình thường. Nàng phong tình vạn chủng liếc mắt nhìn Trương Văn Trọng, cười đáp: "Tôi thật ra rất muốn, thế nhưng Trương lão sư của em lại không muốn."
Tô Hiểu Hồng khoa trương kêu lên: "Không phải đâu? Trương lão sư, Vưu tỷ đẹp như thế, không ngờ thầy lại chướng mắt? Úc! Trời ạ! Ánh mắt của thầy cũng quá cao đi thôi?"
Trương Văn Trọng trừng mắt nhìn nàng, mở cửa xe ngồi vào, nhìn hai cô gái đang trêu chọc hắn nói: "Được rồi, hai người các cô cũng đừng đem tôi ra trêu đùa nữa, lên xe đi thôi."
Vưu Giai và Tô Hiểu Hồng nhìn nhau cười, cũng không tiếp tục trêu hắn, đều lên xe, hướng tòa biệt thự của gia đình Vưu Giai bên ngoài ngoại thành chạy đi.
Nửa giờ sau, ba người vừa cười vừa nói tiến vào trong tòa biệt thự vùng ngoại ô. Vừa đến gần phòng khách, chợt nghe được một tràng tiếng Anh thật tiêu chuẩn vùng Luân Đôn, từ bên trong phòng của Vưu Thiên Hải truyền ra.
Vưu Giai không khỏi thốt lên "Di." Một tiếng, trên mặt chợt có vẻ kinh ngạc.
"Vưu tỷ, xảy ra chuyện gì?" Tô Hiểu Hồng hiếu kỳ dò hỏi.
"Bác sĩ Eric tới." Vưu Giai hồi đáp.
"Bác sĩ Eric? Đó là ai?" Tô Hiểu Hồng tiếp tục truy hỏi.
"Ông nội tôi trước đây vì trị chân, đã từng đi khắp tìm khắp danh y trong và ngoài nước, mà vị bác sĩ Eric này, chính là viện sĩ y học viên hoàng gia Anh quốc, đã từng ở trong lĩnh vực y học làm ra cống hiến kiệt xuất, thu hoạch được tước vị tước sĩ do chính nữ hoàng Anh trao tặng." Sau khi sơ lược giới thiệu về bác sĩ tên Eric, Vưu Giai nhíu mày, nghi hoặc nói: "Hắn không phải đang ở Anh quốc hay sao? Thế nào lại đột nhiên xuất hiện tại đây? Còn tìm tới ông nội tôi làm gì nhỉ?"

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #96


Báo Lỗi Truyện
Chương 96/708