Chương 94: Địa Cấp Tam Phẩm Linh Dược Tài


"Chỉ một chậu hoa mà giá sáu mươi vạn, thật đúng là không có gì. Như vậy đi, ta đưa mười vạn, ngươi không đủ thì tới tìm ta..." Dương Nghị ngay từ đầu cũng còn chưa kịp phản ứng, đợi khi nói được những lời này, mới chợt tỉnh ngộ, khiếp sợ há to miệng, sau khi sửng sốt vài giây, mới lớn tiếng kinh hô: "Bao...bao nhiêu? Sáu mươi vạn? Chỉ một chậu cúc lớn, không ngờ ông dám định giá sáu mươi vạn? Ta kháo! Ông không phải muốn tiền muốn đến điên rồi đi? Sao ông không đi cướp? Sáu mươi vạn? Ông thật sự khi dễ ta là kẻ ngốc sao? Trên thế giới này, thế nào có kẻ ngu ngốc đem sáu mươi vạn đến mua chậu hoa cúc lớn này của ông?"
Chủ quầy cũng không hề tức giận, chỉ dùng ánh mắt hèn mọn nhìn hắn, chẳng đáng bĩu môi, lạnh lùng nói: "Không hiểu cũng đừng nói bậy, ai nói cho anh đây là cúc lớn? Muốn khoe khoang tôi khuyên anh nên đi địa phương khác mà khoe, đừng ở chỗ này gây trở ngại việc buôn bán của tôi."
"Đây không phải chậu cúc lớn thì có thể là gì?" Dương Nghị giận dữ phản cười, chỉ vào chậu cúc lớn trước mặt, nói: "Ông thật khi dễ tôi là kẻ ngu si sao? Đây rõ ràng là một chậu cúc lớn, chẳng lẽ ông còn có thể đem nó nói khoác trở thành cây rụng tiền?"
Chủ quầy nhíu nhíu mày, lạnh lùng nói: "Tôi lười nhiều lời với anh, muốn mua thì mua, không mua thì đi, đừng ở chỗ này trở ngại việc buôn bán của tôi."
Dương Nghị đang định châm chọc khiêu khích vài câu, thế nhưng ngay lúc này, Trương Nam chợt vỗ vỗ bờ vai hắn, biểu tình vẻ mặt ngưng trọng: "Dương thiếu, chậu hoa này thật có khả năng không phải chậu cúc lớn."
Dương Nghị đầu tiên là sửng sốt, sau đó kinh ngạc nói: "Trương Nam, anh không phải đang nói giỡn với tôi chứ? Tuy rằng kiến thức của tôi ở thực vật hoa cỏ so ra còn kém phó giáo sư của thực vật khoa học hệ như anh, thế nhưng đối với những thực vật hoa cỏ bình thường này, cũng có chút hiểu được. Chậu hoa này vô luận nhìn thế nào, đều là chậu hoa cúc lớn a."
Trương Nam lắc đầu, không vội vã trả lời, từ trong lòng móc ra một chiếc kính lúp mắc tiền, ngồi xổm trước chậu hoa giống chậu hoa cúc lớn, tinh tế kiểm tra. Mười lăm phút sau, hắn lại đứng lên, thu kính lúp trở vào trong túi.
Dương Nghị có chút chần chờ hỏi: "Trương Nam, anh...lẽ nào nhìn ra cái gì sao?"
Trương Nam gật đầu, giới thiệu: "Dương thiếu, đây không phải cúc lớn, tuy rằng thoạt nhìn nó phi thường tương tự cúc lớn, nhưng trên thực tế, tên của nó là Bách Thần hoa. Anh xem nhưng hoa nhỏ nở rộ này, có phải rất giống bầu trời đầy sao trong màn đêm? Khác nhau duy nhất của nó và cúc lớn, là mỗi một dóa hoa đều có dây nhỏ màu đỏ lửa. Đây là một loại dược liệu cực kỳ thưa thớt, ở trong sách cổ có ghi chép, nó có mùi vị đắng, tính nóng, liên quan tới gan và thận. Có công hiệu lưu thông máu thông lạc rất mạnh."
"Bách Thần hoa?" Dương Nghị cau mày lặp lại, thế nhưng cho tới bây giờ hắn chưa từng nghe nói qua.
Chủ quầy dùng ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn Trương Nam, sau đó hơi gật đầu, nói: "Không nghĩ tới, tiểu tử này cũng có chút ánh mắt, có thể nhìn ra đây là Bách Thần hoa, mà không phải là chậu cúc lớn. Không giống có chút người, hết lần này tới lần khác không hiểu được bao nhiêu, không ngờ còn muốn đi khoe khoang, hừ, thật sự là làm trò cười cho người trong nghề!"
Trương Văn Trọng ngay lúc này cũng lắc đầu, chỉ là động tác này của hắn rất nhẹ, cũng không khiến cho người bên ngoài chú ý.
Kỳ thực, không chỉ có Dương Nghị nhìn lầm, dù là Trương Nam và chủ quầy cũng nhìn lầm. Chậu hoa này cũng không phải chậu cúc lớn, cũng không phải Bách Thần hoa, mà là An Hồn hoa. Loại An Hồn hoa này, chính là linh dược tài địa cấp tam phẩm, so với gốc Phượng Cầu Hoàng có được từ Vưu gia có cấp bậc còn muốn cao hơn. Mà linh đan được luyện chế từ nó, chủng loại cũng càng nhiều, tác dụng lại càng lớn hơn. Vô luận đối với sự tu luyện của Trương Văn Trọng, hay đối với trị liệu Miệt Phiến Chung của Vưu Thiên Hải mà nói, đều phi thường hữu dụng.
Linh dược tài giống như An Hồn hoa, đừng nói là sáu mươi vạn, dù là một trăm sáu mươi vạn, hai trăm sáu mươi vạn, thậm chí sáu trăm vạn, hắn đều không chút do dự mua về.
Sáu mươi vạn là có thể mua được một loại linh dược tài có địa cấp tam phẩm, đây thật sự đúng là quá chiếm tiện nghi!
"Ông..." Vùng lông mày của Dương Nghị nhướng lên, chợt nghĩ tức giận. Bất quá hắn rất nhanh liền nghĩ ra, hoa cỏ quỷ thị cấm ồn ào và cãi nhau. Tiếng hét lớn vừa rồi của hắn, đã khiến cho nhân viên công tác chú ý. Nếu như hắn còn tái phạm, chỉ sợ sẽ bị trục xuất khỏi hoa cỏ quỷ thị. Nói vậy mặt mũi thật là mất hết. Suy nghĩ một chút, Dương Nghị đành nhẫn nhịn khẩu khí, lạnh lùng nói: "Dù đây là Bách Thần hoa gì đó, cũng không đến nỗi trị giá sáu mươi vạn a?"
"Dương thiếu, anh sai rồi." Trương Nam lắc đầu nói: "Một chậu Bách Thần hoa mọc sum suê như vầy, sáu mươi vạn kỳ thực không không tính đắt. Tôi tin tưởng, dù bán tới bảy mươi vạn, thậm chí tám mươi vạn, đều sẽ có người mua."
Dương Nghị tức giận trừng mắt nhìn Trương Nam, nếu như trong hoa cỏ quỷ thị cấm tranh cãi ầm ĩ, cấm đánh nhau, chỉ sợ hắn sẽ lập tức xông lên tát cho Trương Nam một bạt tai.
Dương Nghị thực sự rất muốn túm áo Trương Nam, hảo hảo chất vấn một phen, rốt cục ngươi theo bên phe nào? Thế nào luôn nói giúp cho người khác? Ngươi không phải là gian tế do bọn hắn phái đến bên người ta đi?
Nhìn những ánh mắt hèn mọn nhìn tới chung quanh, Dương Nghị dù da mặt có dầy hơn, nhưng cũng cảm thấy mất mặt. Sau khi hừ lạnh một tiếng, hắn xoay người định đi. Nhưng không đợi hắn đi ra hai bước, Đàm Thanh liền ngăn cản lại.
"Chờ một chút." Đàm Thanh khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt cười nhạt châm chọc.
"Cô muốn làm gì?" Dương Nghị lớn tiếng chất vấn, không hề lo lắng.
Đàm Thanh cười lạnh nói: "Còn muốn chạy sao? Được, nhưng trước tiên trả tiền đã."
"Tiền gì?" Dương Nghị không khỏi sửng sốt.
"Đừng giả ngu với tôi, anh vừa vỗ ngực nói, sẽ mua chậu hoa này đưa cho Trương ca. Dù thế nào, hiện tại anh sẽ không phải muốn quỵt nợ đi?" Đàm Thanh cười lạnh giơ lên điện thoại di động của mình: "Một màn vừa rồi, tôi đều đã quay chụp lại, nếu anh muốn quỵt nợ, thì tôi cũng không còn gì để nói."
"Cô..." Dương Nghị lúc này hận Đàm Thanh muốn chết, nhưng hắn cũng không cướp giật điện thoại di động của Đàm Thanh, nhất là hoa cỏ quỷ thị cấm tranh cãi đánh nhau, hai là vì hắn biết bản thân mình cũng đánh không lại Đàm Thanh, tùy tiện đi giật, chỉ biết sẽ trở thành bi kịch.
"Cô cái gì mà cô? Trả thù lao." Đàm Thanh đắc ý dào dạt nói.
Nếu như không có Vưu Giai ở đây, Dương Nghị đã sớm phẩy tay áo bỏ đi. Loại chuyện trở mặt không nhận nợ thế này, trước đây hắn cũng đã làm không ít. Thế nhưng hiện tại, bởi vì Vưu Giai ở đây, làm hắn rất do dự.
Vào lúc này, Trương Văn Trọng mở miệng nói: "Nếu như trong túi Dương tiên sinh ngượng ngùng, như vậy cũng không cần Dương tiên sinh đưa ra số tiền này, tôi chỉ muốn Dương tiên sinh ngay trước mặt Vưu tiểu thư, phát thệ từ hôm nay trở đi, không bao giờ tiếp tục quấy rầy cô ấy nữa là được."
Đàm Thanh rất phối hợp đưa điện thoại di động lên, uy hiếp nói: "Đừng nghĩ muốn quỵt nợ, tôi sẽ đem một màn này quay chụp lại."
Sắc mặt Dương Nghị lúc xanh lúc trắng, trông rất đẹp mắt.
Cuối cùng, Dương Nghị sắc mặt cực kỳ xấu xí cắn răng nói: "Không phải chỉ là sáu mươi vạn sao? Tôi cho! Coi như thua một cuộc bài! Anh muốn tôi tiêu thất trước mặt Vưu Giai sao? Hừ, vĩnh viễn cũng đừng tưởng! Vưu Giai, đã định trước là lão bà của tôi!"
Vưu Giai nhất thời nổi giận, quát lớn: "Dương Nghị, anh đang nói bậy bạ gì đó? Nếu anh còn dám nói bậy, cẩn thận tôi cáo anh tội xúc phạm!"
Dương Nghị cũng không trả lời, lúc này chỉ ngoắc nhân viên công tác đến, xuất ra thẻ tín dụng của mình, đem sáu mươi vạn chuyển khoản cho vị chủ quầy bán An Hồn hoa.
Tổ chức hoa cỏ quỷ thị đã sớm lo lắng giá tiền mua bán thực vật hoa cỏ sẽ rất cao, mà những người đến mua, nếu như mang theo tiền mặt quá nhiều, sẽ không thuận tiện, cũng không hề an toàn, cho nên bọn họ đã liên hệ với ngân hàng địa phương, ở khu hoa cỏ quỷ thị thiết lập một nghiệp vụ chuyển khoản ngay tại hiện trường, phương tiện cho người đến buôn bán hoặc mua lại kỳ hoa dị thảo. Đương nhiên, phí thủ tục của mỗi lần chuyển khoản cũng cao hơn một ngoài một ít.
Nhìn bên trong tài khoản của chính mình trong nháy mắt thiếu mất sáu mươi vạn, Dương Nghị cảm thấy trái tim như lấy máu. Hắn âm thầm quyết định, sau một thời gian, nhất định phải hướng bên trong bệnh viện xin mua một nhóm máy móc kiểm nghiệm, về phần giá tiền, hắn đã sớm trao đổi với bên bán từ lâu. Bất quá lần này tổn thất sáu mươi vạn, tiền kiếm được trước kia đột nhiên bị thiếu đi, còn phải để cho người đàn bà dâm đãng kia cấp nhiều hơn một ít mới được!
Ngay khi Dương Nghị còn đang xót xa cho sáu mươi vạn, Trương Văn Trọng đang đứng một bên, đột nhiên mở miệng nói: "Không nghĩ tới Dương tiên sinh thật sự có tiền, dễ dàng bỏ sáu mươi vạn đi ra. Ai, tôi nhớ kỹ, anh mới công tác không được bao lâu phải không? Thế nào, tiền lương khoa kiểm nghiệm cao đến như thế sao?"
Trong lòng Dương Nghị giật mình, nhưng rất nhanh liền lãnh tĩnh xuống tới, hừ nói: "Thế nào? Anh đang hoài nghi tôi tham ô, hay hoài nghi tôi nhận tiền lì xì? Hừ, tôi nói cho anh, số tiền này tôi kiếm được từ việc chơi chứng khoán."
"Ác? Phải?" Trương Văn Trọng mỉm cười nói: "Mong là như vậy."
Không biết chuyện gì xảy ra, nhìn dáng tươi cười của Trương Văn Trọng, trong lòng Dương Nghị đột nhiên dâng lên một tia bất an.
"Lẽ nào hắn biết điều gì về ta?" Vùng lông mày Dương Nghị nhướng lên, rất nhanh liền tự an ủi mình: "Không, ta làm việc đều cực kỳ cẩn thận, hắn tuyệt đối sẽ không thể biết.
Hừ, hơn nữa ta làm gì phải sợ hắn? Hắn chỉ là một giáo y mà thôi, dù có biết được tin tức gì, cũng không làm gì được ta.
Tuy rằng lòng nghĩ như vậy, thế nhưng khi Dương Nghị vừa nhìn thấy nụ cười mỉm trên mặt Trương Văn Trọng, liền cảm thấy dựng đứng tóc gáy. Sau khi tiếp nhận thẻ tín dụng nhân viên công tác trả lại, hắn liền xoay người vội vã rời đi, không muốn lưu lại đây thêm một khắc nào. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nhìn bóng lưng giống như đang chạy trốn của Dương Nghị, Trương Văn Trọng cười nhạt.
Tuy rằng con người của ta tương đối hòa thiện, tuy rằng con người của ta thích làm việc thiện, thế nhưng cũng không đại biểu con người ta dễ khi dễ. Ngươi muốn xử lý ta sao? Vậy cứ tới đây! Nhìn xem cuối cùng là ngươi xử lý ta, hay ta có thể giải quyết Dương gia các ngươi?

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #94


Báo Lỗi Truyện
Chương 94/708